Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi bước ra khỏi Thái Sơ Thần Cảnh, trở về Đông Thần Vực.
Đến rồi lại đi, mấy ngày trôi qua. Thiên Diệp Ảnh Nhi xác nhận tin tức khắp nơi trước, sau đó lạnh lùng cười khẩy:
- Đông Thần Vực thật sự không chịu nổi một đòn, những “cứ điểm” mà chúng ta lựa chọn lúc trước, hiện giờ đã chiếm được gần sáu thành. Tốc độ này còn nhanh hơn dự tính của ta và ả đàn bà Trì Vũ Thập đó.
- Một bên liều mạng, một bên lại tiếc mạng. Một bên không còn gì để mất, một bên lại muốn bảo vệ cơ nghiệp của riêng mình. Kết quả như thế chẳng phải quá rõ ràng sao?
Vân Triệt lạnh giọng nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo đôi mắt đẹp lại:
- Hiện giờ Trụ Thiên Giới đã hoàn toàn nằm trong tay. Cũng gần đến lúc tiến hành bước tiếp theo rồi.
- Trụ Hư Tử đâu?
Vân Triệt hỏi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh:
- Hắn ư? Đương nhiên là đến nơi hắn nên đến rồi.
Vân Triệt khẽ thở dài một tiếng rồi lại hỏi:
- Rất tốt. Bên phía Nam Thần Vực và Tây Thần Vực vẫn không có động tĩnh gì sao?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Không có. Hiện giờ chuyện Nguyệt Thần Giới bị hủy nhất định đã lan truyền ồn ào huyên náo. Một Vương giới hoàn chỉnh bị phá hủy trong nháy mắt, đây cũng là một lời cảnh tỉnh đối với Nam Thần Vực và Tây Thần Vực đang đứng ngoài quan sát, cũng là một kiểu uy hiếp.
- Bây giờ bọn họ vẫn chưa động thủ, nhưng chắc chắn đang đề phòng và chuẩn bị.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt qua, cẩn thận quan sát phản ứng của Vân Triệt:
- Có một truyền âm về Ngâm Tuyết Giới.
Đuôi mày Vân Triệt hơi trầm xuống:
- Nói.
- Phạm Vương thứ mười Thiên Diệp Tử Tiêu đã tránh thoát mọi tầm mắt và cảm giác của chúng ta, sớm đã ẩn nấp ở bắc cảnh Đông Vực. Sau khi chúng ta hủy diệt Nguyệt Thần Giới không bao lâu, hắn đã bắt Mộc Băng Vân từ Ngâm Tuyết Giới đi.
Thân thể Vân Triệt đứng sững lại, một luồng sát khí lập tức không thể khống chế mà bùng phát.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại nói ngay:
- Nhưng ngươi yên tâm, Mộc Băng Vân đã được Trì Vũ Thập cứu về, hoàn toàn không bị tổn hại gì. Về phần Thiên Diệp Tử Tiêu... Trì Vũ Thập đã thuận tiện đoạt hồn hắn.
Lúc nói chuyện, Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu mày, trong ánh mắt thoáng qua sự nghi hoặc sâu sắc.
Một khi linh hồn bị linh hồn ma đế của Trì Vũ Thập đoạt lấy, ý chí sẽ bị nàng ta âm thầm can thiệp mà bản thân không hề hay biết, người ngoài càng không thể nhìn ra sơ hở gì.
Trì Vũ Thập có thể thành công đoạt hồn Trụ Hư Tử là vì Trụ Hư Tử bị đả kích cực kỳ bi thảm khiến thần hồn tan vỡ, có thể nói là tâm thần tan nát, tuyệt vọng cùng cực, lại bị ma âm của Trì Vũ Thập xâm nhập, do đó sơ hở lộ ra, mới thành công đoạt hồn.
Còn Thiên Diệp Tử Tiêu... với sự hiểu biết của Thiên Diệp Ảnh Nhi về hắn, đây là một kẻ bề ngoài bình thản thanh nhã nhưng thực chất lại cực kỳ cẩn thận và máu lạnh, cho dù có diệt toàn tộc của hắn ngay trước mặt, hắn cũng chưa chắc đã nhíu mày lấy một cái.
Một Phạm Vương như vậy, Trì Vũ Thập làm thế nào để vừa cứu được Mộc Băng Vân một cách hoàn hảo, vừa có thể thành công đoạt được hồn hắn?
Chẳng lẽ Trì Vũ Thập vẫn luôn che giấu thực lực hồn lực ma đế của nàng ta?
Vân Triệt đứng yên tại chỗ hồi lâu không động. Dù đã nghe Mộc Băng Vân bình an vô sự, nhưng sắc mặt hắn vẫn âm trầm đến đáng sợ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt nhìn hắn:
- Hửm? Nhìn dáng vẻ quan tâm lo lắng của ngươi, chẳng lẽ... khi ở Ngâm Tuyết Giới, ngươi không chỉ ngủ với sư tôn của ngươi, mà còn ngủ luôn cả muội muội của sư tôn ngươi sao?
Lời này của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không hoàn toàn là chế nhạo. Trong mắt nàng, trên phương diện nữ nhân... Vân Triệt tuyệt đối là loại chuyện cầm thú nào cũng có thể làm ra.
“...” Vân Triệt vẫn không nói gì, trên hai tay, hắc khí bốc lên.
Đối với Vân Triệt mà nói, Mộc Băng Vân là ân nhân của hắn, càng là người thân duy nhất trên đời của Mộc Huyền Âm.
Vân Triệt trầm mặc, tự nhiên bị Thiên Diệp Ảnh Nhi cho là ngầm thừa nhận, nàng cúi đầu cười khẩy một tiếng:
- Hừ, quả nhiên là vậy. Ai cũng nói nữ nhân của Ngâm Tuyết Giới đều băng tâm ngọc hồn, hóa ra cũng chỉ là một đám... hừ.
- Ngươi về Trụ Thiên Giới trước đi.
Vân Triệt đột nhiên lên tiếng, từng chữ âm trầm, không cho phép nghi ngờ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cau chặt mày:
- Ngươi định đi đâu? Phạm Đế Thần Giới?
Vân Triệt không trả lời, lạnh lùng nói:
- Nam Minh vẫn còn ở bên đó, đúng không?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Đương nhiên. Mồi câu lớn như vậy, lão già Nam Minh đó sao có thể dễ dàng buông tay được.
- Đã ra tay chưa?
Gương mặt ngọc ngà của Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh xuống:
- Thế thì chưa. Tuy Nam Vạn Sinh cuồng ngạo vô độ, nhưng cũng không phải kẻ ngu xuẩn. Nếu không phải vì hắn đã ở cấp bậc này, sự hấp dẫn của việc bất tử thật sự quá lớn, hắn tuyệt đối không thể nào cam tâm tình nguyện mắc câu.
- Nhưng mà, mắc câu thì mắc câu, trong tình huống không đủ nắm chắc, hắn cũng sẽ không làm mũi thương cho kẻ khác, làm ra hành vi tổn thương địch một nghìn, tự hại tám trăm... Cần phải tìm thứ gì đó để kích thích hắn.
“...” Sắc mặt Vân Triệt âm trầm, khóe miệng đột nhiên nhếch lên rất nhẹ, sau đó lặp lại mệnh lệnh vừa rồi một lần nữa:
- Ngươi về Trụ Thiên Giới trước, thuận tiện chú ý động tĩnh bên ngoài Nguyệt Thần Giới.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không động, hai tay nàng khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng:
- Thiên Diệp Phạm Thiên phải do ta tự tay kết liễu. Ngàn vạn lần đừng quên, đây là điều kiện đầu tiên để năm đó ta cam nguyện làm lô đỉnh của ngươi!
Vân Triệt nói:
- Ta đương nhiên nhớ rõ. Ngươi yên tâm, ta chỉ đi tặng cho Phạm Đế Thần Giới một phần đại lễ trước thời hạn thôi, vẫn chưa tới lúc giết người. Đến lúc Thiên Diệp Phạm Thiên phải chết, ta sẽ giao tận tay ngươi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không hỏi “đại lễ” là gì, mà hừ nhẹ một tiếng nói:
- Ả đàn bà Trì Vũ Thập đó nói, trên người ngươi ẩn giấu bí mật mà ngươi cố tình giấu giếm tất cả chúng ta. Hy vọng lần này ngươi sẽ mang đến một bất ngờ chứ không phải đi chịu chết dưới cơn thịnh nộ ngút trời!
Nhìn vào ánh mắt của Vân Triệt, nàng biết không thể ngăn cản, trước khi rời đi, nàng lại đột nhiên nói:
- Nếu có cách, tốt nhất hãy lấy được Phạm Hồn Linh trong tay Thiên Diệp Phạm Thiên. Nó tương tự như Diêm Ma Độ Minh Đỉnh của Diêm Ma Giới, không chỉ là vật dẫn truyền thừa của Phạm Đế thần lực, mà còn có thể cưỡng ép thu hồi Phạm Đế thần lực đã được truyền thừa.
- Có được Phạm Hồn Linh, sẽ có thể không đánh mà thắng, nắm chặt được mạch máu của Phạm Đế Thần Giới!
Thiên Diệp Ảnh Nhi rời đi, giữa tinh vực mờ mịt, chỉ còn lại một mình Vân Triệt.
- Thiên Diệp Phạm Thiên!
Hắn trầm giọng lẩm bẩm, khi hai mắt nhìn về phía Phạm Đế Thần Giới, trong mắt đột nhiên phóng ra sự âm độc và tàn nhẫn đáng sợ đến gần như điên cuồng:
- Vốn định để ngươi lại sau cùng. Dám động đến Ngâm Tuyết Giới...
- Chết... đi!!
Lời còn chưa dứt, bóng dáng của hắn đã hóa thành sao băng, bay thẳng đến Phạm Đế Thần Giới.
Trong lòng hắn, Ngâm Tuyết Giới tuyệt đối không chỉ là nơi hắn niết bàn ở Đông Thần Vực, mà còn là vảy ngược của hắn!
Bóng dáng của Mộc Huyền Âm khắc sâu vào nơi đau đớn nhất, hổ thẹn nhất trong lòng hắn, sao hắn có thể cho phép bất cứ kẻ nào thương tổn Ngâm Tuyết Giới mà nàng đã thủ hộ cả đời, lại vào khoảnh khắc cuối cùng vì hắn mà từ bỏ.
Nhất là Mộc Băng Vân trong Ngâm Tuyết Giới.
Hắn đi chưa được bao lâu, không gian phía trước đột nhiên xuất hiện hai khí tức Thần Chủ cường đại.
Hơn nữa còn là hai khí tức không hề xa lạ.
Vân Triệt nhíu mày lại, dần dần chậm bước. Cùng lúc đó, hai bóng dáng cũng hiện lên trong tầm mắt của hắn.
Quân Vô Danh, Quân Tích Lệ!
Ánh mắt của bọn họ cũng đồng thời rơi lên người Vân Triệt.
Khi ba người đồng thời dừng lại và ánh mắt chạm nhau, trong sự yên tĩnh, không khí chợt ngưng đọng.
Quân Tích Lệ vẫn một thân áo trắng, lưng đeo cổ kiếm như trong ký ức, khuôn mặt lạnh buốt, dường như chưa bao giờ thay đổi. Nàng chăm chú nhìn Vân Triệt, từ trong đôi mắt hắn, nàng nhìn thấy vực sâu hắc ám vô tận... Mà mấy ngày nay, tất cả huyền giả Đông Vực đều ghi nhớ cặp mắt đáng sợ này.
Nàng thật sự không ngờ mình sẽ đột nhiên gặp hắn ở nơi này... Bốn năm, hắn từ một kẻ chạy trốn đáng thương biến thành Ma Chủ Bắc Vực nhấn chìm Đông Thần Vực vào địa ngục ác mộng.
Bốn năm ngắn ngủi, lại giống như đã cách mười đời mười kiếp.
Bàn tay nàng chậm rãi đưa ra sau, nắm lấy chuôi kiếm Vô Danh, một tiếng “keng” vang lên, nửa tấc thân kiếm ra khỏi vỏ, phóng ra một cơn lốc kiếm khí làm đảo loạn không gian.
Quân Vô Danh lại giơ tay nhẹ nhàng đẩy Vô Danh Kiếm về, mỉm cười nói với Vân Triệt:
- Hai thầy trò chúng ta chỉ là khách qua đường.
Nhìn Quân Vô Danh, Vân Triệt khẽ nhíu mày.
Sắc mặt hắn tái nhợt, khí tức tỏ ra phù phiếm mà bất cứ huyền giả nào mới vào Thần Đạo đều có thể phát hiện rõ ràng.
Tuổi thọ của hắn còn lại không đến ba năm!
Lúc gặp nhau bốn năm trước, mặc dù hắn đã lộ ra vẻ tuổi thọ suy kiệt, nhưng quyết không đến mức trong thời gian ngắn ngủi như thế lại suy kiệt đến mức này.
Hiển nhiên, trong những năm này, hắn thật sự đã cố tình làm chuyện gì đó hao tổn tuổi thọ.
Nhìn phương hướng bọn họ định đi, chắc là Thái Sơ Thần Cảnh.
Thu liễm sát khí, Vân Triệt nói:
- Đã là khách qua đường, vậy thì cứ ngoan ngoãn làm kẻ ngoài cuộc... nếu như không muốn chết sớm!
Nói xong, hắn không thèm để ý đến hai người, đi về hướng nam.
- Ngươi!
Quân Tích Lệ mắt lạnh xoay người.
- Đi thôi.
Quân Vô Danh than thở nói.
Ánh mắt của Quân Tích Lệ dừng trên bóng lưng Vân Triệt xa dần, sau một hồi hoảng hốt khó hiểu mới xoay người lại, hơi cắn răng nói:
- Nếu như năm đó không có sư tôn, hắn đã sớm bị...
- Đó là trả nhân tình cho hắn, ân oán đã xong, không cần nhắc lại.
Quân Vô Danh nhìn phương xa, ánh mắt đục ngầu tràn đầy tang thương mà xa xăm:
- Lệ Nhi, lần này vào Thái Sơ Thần Cảnh, có lẽ là đoạn đường cuối cùng mà vi sư có thể đi cùng con.
- Con đường sau này, phải trông cậy vào chính con rồi.
----
Xuyên qua từng mảnh tinh vực, khi tới gần Phạm Đế Thần Giới, Vân Triệt thả chậm tốc độ, bóng dáng chậm rãi nhạt đi, tan biến vào hư không.
Ẩn mình tiến vào Phạm Đế Thần Giới, hắn đi thẳng tới không trung phía trên Phạm Đế Vương Thành.
Phạm Đế Vương Thành hoàn toàn tĩnh lặng, một tầng kết giới vô hình bao phủ toàn bộ Vương thành, ngăn cách tất cả bên ngoài. Nếu cưỡng ép phá vỡ, nhất định sẽ bị phát hiện.
Phạm Đế Thần Giới, cho dù không có ba Phạm Thần và Phạm Đế Thần Nữ, nó vẫn là Vương giới hạng nhất của Đông Thần Vực!
Không lâu trước đó, hắn mới vừa huyết tẩy Trụ Thiên Giới. Nhưng trong thâm tâm, hắn chưa từng chuẩn bị dùng Vương giới Bắc Vực để cường công Phạm Đế Thần Giới. Bởi vì với nội tình cường đại của Phạm Đế Thần Giới, nếu làm như vậy, cho dù cuối cùng có thể công phá, nhưng chắc chắn sẽ phải chịu tổn thất vô cùng lớn.
Chỉ một mình hắn là đủ rồi!
Ẩn mình đứng trên trời cao phía trên kết giới của Phạm Đế Vương Thành, không một ai nhận ra sự tồn tại của hắn. Ánh mắt hắn nhìn xuống, thấp giọng nói:
- Hòa Lăng, kết giới này có thể xuyên qua không?
Hòa Lăng trả lời không chút do dự:
- Có thể. Kết giới như vậy vốn không thể nào ngăn cản được độc tức của “Thiên Thương Đoạn Niệm”.
Giọng Hòa Lăng vẫn bình tĩnh không gợn sóng như trước, nhưng mơ hồ có thể nghe ra một chút run rẩy không thể đè nén.
Vân Triệt khép mi, trên môi tràn ra âm thanh quyết định vận mệnh của Phạm Đế Thần Giới:
- Tốt. Bắt đầu đi.
- Toàn bộ... sao?
Hòa Lăng hỏi rất nhỏ, không biết... nàng muốn nhận được câu trả lời khẳng định hay phủ định.
- Đúng, toàn bộ!
Câu trả lời của Vân Triệt giống như lời thì thầm của ác ma.