Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1744: CHƯƠNG 1743: THIÊN THƯƠNG ĐOẠN MỆNH (HẠ)

Bóng dáng Hòa Lăng hiện ra bên cạnh Vân Triệt, nàng nhìn xuống phía dưới... Lần đầu tiên, sau khi hiện thân, nàng lại không nói chuyện với Vân Triệt như mọi khi.

Hai tay nàng chắp trước ngực, một vệt bích quang lấp lánh trong lòng bàn tay, hiện ra bản thể của Thiên Độc Châu.

So với hai mươi năm trước khi thức tỉnh cùng Vân Triệt ở Lưu Vân Thành, Thiên Độc Châu hiện giờ đã không còn u ám mà tràn ngập sắc xanh biếc lộng lẫy... cùng với một tia Thiên Độc thần quang mà kể cả ở thời đại xa xưa, thần ma gặp phải cũng đều phải run sợ.

Theo Thiên Độc thần quang dần dần lấp lánh, mái tóc dài xanh biếc của Hòa Lăng đột nhiên tung bay, đôi mắt nàng cũng dần bị Thiên Độc thần quang bao phủ.

Một khắc này, vẻ mảnh mai đáng thương trên người nàng hoàn toàn biến mất. Theo đôi mắt nàng chậm rãi nhắm lại, một luồng uy lăng nhiếp thế lặng lẽ phóng thích.

Đây là một loại Thiên Độc thần uy đến từ căn nguyên Thiên Độc, siêu việt cấp bậc của vạn linh đương thời. Giống như thần nữ viễn cổ đột nhiên giáng thế, giáng xuống thần quang phán xét. Ngoại trừ Vân Triệt, bất cứ ai, bất cứ sinh linh nào, giờ phút này ở trước mặt Hòa Lăng đều sẽ run rẩy không sao kiểm soát nổi trong cái lạnh thấu tận linh hồn.

Khi Thiên Độc thần quang lấp lánh đến cực điểm, hai tay Hòa Lăng cuối cùng cũng chậm rãi tách ra. Theo bàn tay nàng bao phủ xuống, một luồng Thiên Độc vô hình, vô ảnh, không mang theo bất kỳ khí tức nào được vô tình thả xuống.

Tên của nó là... Thiên Thương Đoạn Mệnh!

Thiên Thương Đoạn Mệnh, một cái tên mà kể cả các thần ma thời đại thượng cổ nghe thấy cũng phải kinh hãi.

Tuy sự đáng sợ của nó còn xa mới sánh bằng “Vạn Kiếp Vô Sinh” do kết hợp với lực lượng của Tà Anh Vạn Kiếp Luân mà thành, nhưng cũng là một loại kịch độc đủ để giết thần.

Ban đầu, độc linh của Thiên Độc Châu đã chết, cho dù sau khi tìm được độc nguyên ở Thương Vân Đại Lục về, độc lực phục hồi từ từ cũng chỉ là một loại phàm độc cấp thấp.

Thế nhưng, kể từ khi Hòa Lăng hiến tế chính mình để trở thành độc linh hoàn mỹ của Thiên Độc Châu, Thiên Độc Châu đã một lần nữa có được sinh mệnh mới, căn nguyên “Thiên Thương Đoạn Mệnh” của nó cũng bắt đầu ngưng tụ lại.

Nhất là sau khi bắt đầu song tu với Hòa Lăng, lĩnh ngộ đối với Hư Vô pháp tắc của Vân Triệt không hề có tiến triển, nhưng tốc độ khôi phục độc lực của Hòa Lăng lại tăng nhanh rõ rệt.

Chỉ riêng về phương diện này, hắn cũng có thể coi như là lô đỉnh để Hòa Lăng khôi phục độc lực.

Tuy rằng, ở Hỗn Độn hiện giờ, cấp bậc của “Thiên Thương Đoạn Mệnh” chắc chắn không thể so sánh với thời xa xưa, tốc độ khôi phục cũng cực kỳ chậm chạp... Nhưng dẫu sao, đó cũng là kịch độc đến từ Huyền Thiên Chí Bảo, có thể giết thần!

Cho dù độc lực không bằng một phần trăm trong quá khứ, cho dù chỉ có một chút ít, cũng tuyệt đối là sự tồn tại kinh khủng siêu việt nhận thức đương thời, càng siêu việt cực hạn mà phàm linh thời nay có thể chịu đựng.

Độc lực của “Thiên Thương Đoạn Mệnh” chạm vào kết giới của Phạm Đế Vương Thành nhưng không gặp chút trở ngại nào, trực tiếp xuyên qua, rơi vào trung tâm Phạm Đế Vương Thành. Theo từng tia sáng xanh trong mắt Hòa Lăng liên tục lấp lánh, nó dần dần lan tỏa ra toàn bộ Phạm Đế Vương Thành.

Là độc ở cấp bậc cao nhất, Thiên Thương Đoạn Mệnh vô hình vô sắc vô vị. Bởi vì cấp bậc của nó quá cao, cho dù mạnh như Thần Đế, trước khi nó xâm nhập vào cơ thể cũng không thể nào phát hiện ra được. Vì vậy, nó thậm chí là “không mang theo khí tức”.

Phạm Đế Vương Thành, thánh địa tối cao của huyền đạo Đông Thần Vực, vẫn hoàn toàn yên tĩnh. Độc khí của Thiên Độc lan tràn từng chút một trong thành, nhưng từ đầu đến cuối không một ai phát hiện.

Dần dần, cả tòa Phạm Đế Vương Thành đã gần như bị độc khí của Thiên Thương Đoạn Mệnh bao phủ.

Vân Triệt ngước mắt nhìn Hòa Lăng, chuyện này phải do chính tay nàng làm. Hắn sẽ không quên vẻ thống khổ và ánh mắt u tối gần như tuyệt vọng của Hòa Lăng khi nghe tin Hòa Lâm và tộc nhân đều đã qua đời... Nỗi thống khổ này, hắn cũng đã tự mình trải qua.

Càng không quên được ánh mắt nàng vì báo thù mà quyết tâm hóa thành độc linh Thiên Độc.

Dần dần... Đuôi mày hắn đột nhiên giật nhẹ.

Thần quang của Thiên Độc Châu rõ ràng đã u ám đi, nhưng những tia sáng xanh biếc trong mắt Hòa Lăng vẫn lạnh lẽo như trước.

Sắc mặt nàng bắt đầu dần hiện lên vẻ tái nhợt, hai tay cũng run rẩy rất nhỏ, nhưng việc phóng thích “Thiên Thương Đoạn Mệnh” lại không hề có dấu hiệu dừng lại. Sau khi bao phủ toàn bộ Phạm Đế Vương Thành, nó lại lấy Phạm Đế Vương Thành làm trung tâm, tiếp tục lan tràn ra khu vực biên giới của Phạm Đế Thần Giới.

Vân Triệt lên tiếng:

- Hòa Lăng? Đủ rồi, dừng tay đi.

“...” Độc khí Thiên Độc vẫn lan tràn không có dấu hiệu dừng lại, Thiên Độc thần quang đang cố hết sức lấp lánh trong mắt nàng. Cánh môi nàng khẽ động, phát ra âm thanh rất nhẹ:

- Những kẻ đã hại chết cha mẹ ta... liệu có khả năng... chúng đang ở bên ngoài Vương Thành không...

Vân Triệt chấn động trong lòng, vội đưa tay nắm lấy cánh tay đang run rẩy rõ ràng của Hòa Lăng, nói:

- Đừng nghĩ tới những chuyện này nữa! Bây giờ ngươi đang cạn kiệt cả độc lực lẫn linh lực của bản thân, mau dừng tay lại.

Bốn năm trước, Vân Triệt từng hỏi Thiên Diệp Ảnh Nhi bị hắn hạ nô ấn: Người của Phạm Đế Thần Giới năm đó đuổi giết vương tộc Mộc Linh rốt cuộc là ai?

Câu trả lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi là “Không biết”, nhưng nàng lại đưa ra phán đoán của mình: Cấp bậc của kẻ đó chắc chắn không cao, bằng không, không thể nào để cho phu thê tộc trưởng Mộc Linh tự bạo Mộc Linh Châu mà vẫn khiến Hòa Lăng và Hòa Lâm chạy thoát được.

Những lời này, Hòa Lăng hiển nhiên đã khắc sâu trong lòng.

“Cấp bậc không cao”, vậy có khả năng ở ngoài Vương Thành, đúng không...

Trong ký ức, tàn quang khi phụ mẫu tự bạo Mộc Linh Châu... Từng đám lại từng đám tộc nhân bị tàn sát... Tiếng kêu gào xé lòng của Hòa Lâm... Cùng với tin dữ làm phai mờ hy vọng cuối cùng trong lòng nàng...

Đôi mắt nàng trở nên hỗn loạn, Thiên Độc Châu trong tay vẫn đang cố hết sức phóng thích độc khí. Vốn luôn vô cùng ngoan ngoãn trước mặt Vân Triệt, cũng không biết từ chối, lần đầu tiên Hòa Lăng cãi lại mệnh lệnh của hắn, không ngừng cấp tốc lan tràn Thiên Thương Đoạn Mệnh ra ngoài biên giới Phạm Đế Vương Thành, rồi lại lan tràn...

Ta cuối cùng... cũng có sức mạnh báo thù...

Ta cuối cùng cũng chờ được đến ngày này!

Mối thù của cha mẹ, mối thù của dòng tộc...

Bọn chúng... Tất cả đều đáng chết...

Tất cả đều đáng chết!

Đôi mắt, hai tay đều run rẩy ngày càng kịch liệt, gương mặt xinh đẹp của nàng cũng nhanh chóng mất đi huyết sắc. Dần dần, đôi mắt xanh biếc của nàng bắt đầu trở nên cuồng loạn...

Mơ hồ xen lẫn từng đợt nhè nhẹ... hắc quang u ám tuyệt đối không nên xuất hiện trên người Mộc Linh, nhất là vương tộc Mộc Linh.

Thiên Độc Châu đang lấp lánh bắt đầu trở nên mỏng manh và hỗn loạn, độc khí vốn vô sắc vô hình bắt đầu hiện lên màu xanh đậm có phần bất thường.

- Hòa Lăng... Hòa Lăng!!

Tiếng hét của Vân Triệt vang vọng trong tâm hồn Hòa Lăng... Vân Triệt không dám chần chừ nữa, đột ngột tiến lên, dùng ý chí của mình mạnh mẽ can thiệp vào Thiên Độc Châu, cưỡng ép thu hồi độc lực vẫn đang cố gắng phóng thích ra ngoài.

Thiên Độc Châu thu liễm quang mang, những tia sáng xanh biếc trong mắt Hòa Lăng cuối cùng cũng tối đi. Nàng kinh ngạc nhìn về phía trước, thân hình mất lực chậm rãi ngã về sau.

Vân Triệt giơ tay, nhẹ nhàng ôm lấy nàng... Hồi lâu, trong đôi mắt u tối hỗn loạn của Hòa Lăng cuối cùng mới khôi phục lại sắc thái và tiêu cự.

Nàng nhẹ nhàng nỉ non, như tỉnh lại từ trong cơn ác mộng:

- Chủ nhân... Vừa rồi... ta có phải đã trở nên rất đáng sợ không?

Vân Triệt lắc đầu, dịu dàng ôm nàng vào lòng.

- Vừa rồi ta lại không nghe lời chủ nhân, còn muốn... giết chết tất cả... mọi người như vậy...

Hơi nước ngưng tụ thành lệ trong mắt, nàng vùi đầu vào ngực Vân Triệt, bờ vai nhẹ nhàng run rẩy:

- Cha, mẹ, Lâm Nhi... Bọn họ trên trời có linh, có phải cũng sẽ chán ghét và sợ hãi một ta như thế này không...

Bàn tay Vân Triệt nhẹ nhàng vỗ về bờ vai mảnh mai không ngừng run rẩy của nàng, trong miệng nói ra lời lẽ dịu dàng nhất kể từ khi quay về Đông Thần Vực:

- Đương nhiên là không. Nàng không có lỗi với bất kỳ ai, là thế nhân đã phụ bạc Mộc Linh tộc các ngươi.

Cho dù nàng từng rơi vào u tối và tuyệt vọng cùng cực, cho dù nàng vì hận ý vô tận và quyết tâm báo thù mà cam chịu làm độc linh Thiên Độc... Nhưng mà, thiện lương trong bản tính của nàng chưa bao giờ phai mờ, vẫn trói buộc thật sâu tâm niệm báo thù, nảy sinh cảm giác tội lỗi quá mức nặng nề trong tâm hồn nàng.

Vân Triệt ôm nàng càng chặt:

- Bọn họ sẽ lấy nàng làm vinh dự, sẽ vì nàng mà kiêu hãnh. Bởi vì, nàng đã làm được chuyện vĩ đại nhất mà Mộc Linh tộc từ trước đến nay chưa từng làm được.

- Tương lai của Mộc Linh tộc cũng sẽ vì nàng mà không còn bị bắt nạt nữa.

Câu nói này, hắn nói như chém đinh chặt sắt.

“...” Nước mắt thấm ướt hai gò má, trên môi Hòa Lăng nở nụ cười nhẹ. Nàng định nói gì đó, nhưng ý thức đã không khống chế được mà mông lung.

Dưới sự cạn kiệt nghiêm trọng, theo tinh thần thả lỏng, nàng ngủ thiếp đi trong lòng Vân Triệt.

Đưa Hòa Lăng về lại trong Thiên Độc Châu, ngón tay Vân Triệt điểm ra, để lại một huyền trận lưu âm với khí tức mỏng manh trong không trung.

Liếc nhìn phía dưới một lần cuối cùng, khóe miệng Vân Triệt nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, sau đó ẩn mình vào bóng tối, phi thân rời đi.

Từ đầu đến cuối, Phạm Đế Thần Giới đều không hề phát hiện ra hắn đã đến, càng không biết Phạm Đế Vương Thành đã bị bao phủ trong “Thiên Thương Đoạn Mệnh” đáng sợ tuyệt luân.

Một canh giờ sau, trên không Phạm Đế Vương Thành truyền đến giọng nói cuồng ngạo mà Vân Triệt lưu lại:

- Thiên Diệp Phạm Thiên, hãy cố gắng hưởng thụ đại lễ mà bản Ma Chủ tự tay dâng tặng đi, ha ha ha ha!

Khoảnh khắc âm thanh vang lên, mấy bóng người đã phá không bay lên, trong nháy mắt đã đến gần vị trí trước đó của Vân Triệt, nhíu mày nhìn huyền trận lưu âm không biết xuất hiện từ khi nào, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Vân Triệt thế mà lại đến Phạm Đế Vương Thành của bọn họ, còn lưu lại huyền trận, vậy mà không một ai phát hiện ra!

Trong lòng bọn họ sao không kinh hãi cho được.

Lưu âm huyền trận tiếp tục phóng thích giọng nói của Vân Triệt:

- Nhưng mà, bản Ma Chủ có thể ban cho các ngươi một cơ hội thần phục để giữ mạng, cơ hội duy nhất!

- Nhưng mà, chỉ có bảy ngày!

- Bảy ngày sau, hoặc là trọn đời thần phục, hoặc là... chết không có chỗ chôn!

Ong!

Lưu âm huyền trận tiêu tán, các Phạm Vương đến đây đều cau chặt mày, hai mặt nhìn nhau.

Lúc này, bóng dáng của Thiên Diệp Phạm Thiên hiện ra giữa không trung. Sắc mặt cũng âm trầm.

Phạm Vương thứ năm nói:

- Chủ thượng, có cần tìm kiếm Vân Triệt không? Nói không chừng hắn vẫn còn ẩn nấp ở gần đây.

- Không cần.

Thiên Diệp Phạm Thiên cúi đầu lên tiếng, sắc mặt âm trầm như vực sâu. Lời Vân Triệt lưu lại giống như ma chú quấn quanh tâm hồn hắn.

Phạm Vương thứ hai thu hồi thần thức, nói:

- Chủ thượng đang lo lắng về truyền âm mà Vân Triệt để lại sao? Ta đã tra xét toàn diện rồi, trong Vương Thành không có bất kỳ dị trạng nào. Lời hắn nói rất có thể chỉ là hư trương thanh thế.

Hư trương thanh thế? Đừng nói Thiên Diệp Phạm Thiên, phần lớn Phạm Vương đều không thể tin... Dù sao, thảm trạng của Trụ Thiên Thần Giới, Nguyệt Thần Giới vẫn còn ngay trước mắt.

Mà trước đó, tuyệt đối không ai tin Trụ Thiên Thần Giới sẽ bị huyết tẩy trong vòng một ngày, Nguyệt Thần Giới sẽ bị phá diệt trong vòng một giây.

Phạm Vương thứ nhất nói:

- Cũng có khả năng là để kích thích Nam Minh Thần Đế đang lăm le. Cho dù Nam Minh Thần Đế chưa rời đi xa, nhưng sẽ không dễ dàng ra tay. Mà Vân Triệt đột nhiên lưu lại cái gọi là thời hạn “bảy ngày”, nếu như bị Nam Minh biết được, rất có thể sẽ vì sốt ruột mà chó cùng rứt giậu.

Lời vừa nói ra, tất cả các Phạm Vương đều nhíu mày gật đầu.

Lúc này, Phạm Vương thứ mười Thiên Diệp Tử Tiêu bay lên, vết thương trên người hắn do Hắc Ám huyền lực tạo thành đã không còn đáng ngại, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn. Sau khi đến, hắn nói thẳng:

- Chủ thượng, việc này không thể khinh thường, nói không chừng là Vân Triệt đang trả thù chuyện ở Ngâm Tuyết Giới!

Thiên Diệp Phạm Thiên nhíu mày hồi lâu, nói:

- Mặc dù Phạm Đế ta không giống Trụ Thiên, nhưng tình cảnh hiện giờ cũng không thể tiếp tục ngồi yên chờ biến được nữa.

- Sau khi bên Nam Minh kia biết được kết cục của Nguyệt Thần Giới, cũng nên hiểu rõ đám ma nhân này đáng sợ hơn xa dự đoán. Cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, đây cũng không phải là lúc để lưỡng bại câu thương.

Thiên Diệp Phạm Thiên chuyển mắt:

- Đã đến lúc đi gặp Nam Minh rồi.

Cũng là lúc liên kết với Nam Thần Vực, để tiến hành phản kích toàn diện ma nhân Bắc Vực.

Lúc này, ánh mắt của hắn đột nhiên trầm xuống, nhìn thẳng vào người Thiên Diệp Tử Tiêu... Sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì, đôi mắt như bị kim châm, co rụt lại trong khoảnh khắc.

- Chủ thượng?

Đối mặt với ánh mắt đột nhiên nhìn chăm chú của Thiên Diệp Phạm Thiên, Thiên Diệp Tử Tiêu nhất thời hơi ngơ ngác, hoàn toàn không ý thức được, hai tròng mắt của mình... đang bị bao phủ bởi một tầng quỷ quang màu xanh thẫm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!