Khi ý chí phòng thủ sụp đổ, phòng tuyến tự nhiên cũng dần dần tan rã. Tình hình chiến sự ở Đông Thần Vực vốn đang trong thế giằng co ngắn ngủi, nhưng theo hình chiếu Trụ Thiên lan rộng, thế trận đã sụp đổ một bước ngàn dặm. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hơn chín thành cứ điểm đã bị công phá.
Một khi tất cả cứ điểm đều bị ma nhân chiếm cứ, Bắc Thần Vực sẽ có thể từ từ nắm giữ huyết mạch cốt lõi của Đông Thần Vực.
Trụ Thiên Giới.
Một chiếc huyền hạm đen kịt che khuất cả bầu trời từ trên không hạ xuống, chậm rãi đáp xuống mặt đất đổ nát hoang tàn của Trụ Thiên Giới.
- Vân Triệt ca ca!
Huyền quang trên huyền hạm còn chưa tan hết, một tiếng gọi trong trẻo đã vội vàng vang lên. Ngay sau đó, một bóng dáng thiếu nữ tựa hồ điệp đen bay lượn, lao thẳng về phía Vân Triệt, để lại vài giọt nước mắt trong suốt giữa không trung.
- Lớn mật!
Một Phần Nguyệt Thần Sứ thấy vậy lập tức tiến lên ngăn cản, nhưng ngay lập tức bị Phần Đạo Khai đá văng về, mắng thầm:
- Mù rồi sao! Đó là Hồn Thiên Hạm! Người từ trên đó xuống có thể là kẻ tầm thường được à?
Vân Triệt xoay người, phản chiếu trong đôi mắt hắn là khuôn mặt xinh đẹp không tì vết nhưng đẫm lệ của Thủy Mị Âm.
Nàng lao vào lòng Vân Triệt, ôm chặt lấy hắn mà “hu hu” khóc lớn. Kể từ giọt nước mắt đầu tiên, lệ nàng hoàn toàn vỡ đê, trong nháy mắt đã thấm ướt một mảng lớn trước ngực Vân Triệt.
- Hừ!
Thiên Diệp Ảnh Nhi khoanh tay trước ngực, liếc mắt sang một bên.
Thiếu nữ trước mắt vẫn là mái tóc đen, đôi mắt đen và chiếc váy dài màu đen. Kể cả nụ cười và nước mắt của nàng, tất cả vẫn là một Thủy Mị Âm quen thuộc nhất trong lòng hắn.
Hắn đã từ Cứu Thế Thần Tử hóa thành Ma Chủ hắc ám, lòng hắn tràn ngập hận thù với ba Thần Vực, tay hắn vừa vấy bẩn vô số máu tươi của sinh linh Đông Vực... Nhưng nàng vẫn ôm hắn thật chặt, không hề vì sự thay đổi của hắn hay những hành động tàn ác mà hắn đã làm mà sinh ra sợ hãi, xa cách hay bất kỳ tì vết nào.
Vân Triệt giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài như màn đêm của thiếu nữ.
Trên Hồn Thiên Hạm, lại có mấy bóng người chậm rãi hạ xuống.
Các Thực Nguyệt Giả và Phần Nguyệt Thần Sứ đều đồng loạt hành lễ:
- Cung nghênh Ma Hậu!
Bóng dáng Trì Vũ Thập chậm rãi đáp xuống, mỉm cười nhìn Vân Triệt và Thủy Mị Âm đang ôm nhau. Đi theo sau nàng không phải là Kiếp Tâm và Kiếp Linh, mà là một nữ tử tuyệt mỹ trong bộ y phục màu lam nhạt, đôi mắt tựa biển cả trăng soi, cùng với một người đàn ông trung niên mặc áo lam.
Thủy Ánh Nguyệt, Thủy Thiên Hành.
Khí tức Thần Chủ cấp năm không thuộc về hắc ám khiến các huyền giả Phần Nguyệt đều nhíu mày, nhưng vì họ do Trì Vũ Thập mang đến nên tự nhiên không ai dám vọng động.
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn hai người, trong ánh mắt không có sát khí, ngược lại là vẻ ôn hòa hiếm thấy.
Khí tức của Thủy Thiên Hành chỉ ở Thần Quân Cảnh trung kỳ. Tin đồn Thủy Thiên Hành bị Hạ Khuynh Nguyệt phế bỏ quả nhiên không sai.
Thủy Ánh Nguyệt liếc nhìn Vân Triệt, ánh mắt phức tạp, hành lễ nói:
- Lưu Quang Giới, Thủy Ánh Nguyệt, bái kiến Bắc Vực Ma Chủ.
Thủy Thiên Hành cũng chắp tay định hành lễ, lại bị Vân Triệt đưa tay ngăn lại, nói:
- Thủy tiền bối, đã làm liên lụy đến mọi người.
Một câu nói ngắn ngủi khiến Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Thiên Hành đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt chấn động.
Trước cảnh tượng thảm sát cả Trụ Thiên Giới, Vân Triệt tàn nhẫn và đáng sợ đến mức nào, bất cứ ai chứng kiến khi đó đều không hề nghi ngờ rằng, dưới sự bào mòn của thù hận, hắn đã hóa thành một ác ma thực sự.
Nhưng một câu nói mang theo áy náy chân thành này khiến họ đột nhiên nhận ra, bóng tối sâu như vực thẳm cũng không hề nuốt chửng hoàn toàn nhân tính vốn có của hắn.
Thủy Thiên Hành lắc đầu, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ:
- Không hề liên lụy. Lưu Quang Giới chúng ta chỉ là đã đưa ra lựa chọn không trái với lương tâm nhất.
Nụ cười nơi khóe miệng hắn trở nên hơi phức tạp:
- Hơn nữa, ta biết ngươi nhất định sẽ trở về. Chỉ là... không ngờ lại nhanh như vậy, lại nghiêng trời lệch đất đến thế. Ta vốn tưởng rằng ít nhất phải ngàn năm sau.
Trong lòng Vân Triệt, Thủy Mị Âm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng nõn của nàng kinh ngạc, ngây ngẩn nhìn Vân Triệt ở khoảng cách gần nhất... Hoàn toàn không quan tâm đang ở đâu, có bao nhiêu người xung quanh, nàng cứ đắm đuối nhìn hắn, dường như muốn bù đắp lại tất cả những nhớ nhung, lo lắng, vướng bận trong những năm qua.
Thủy Mị Âm vẫn xinh đẹp yêu kiều như trước, khiến người ta khó lòng dời mắt khỏi nàng... Các huyền giả Phần Nguyệt nhìn Trì Vũ Thập, lại liếc trộm Thiên Diệp Ảnh Nhi, rồi rất tự giác mà cụp mắt xuống.
Nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm:
- Vân Triệt ca ca, ca không sao là tốt quá rồi... Những năm này, mỗi ngày muội đều rất lo lắng... muội cứ ngỡ phải rất lâu nữa mới có thể gặp lại ca... thật tốt quá...
Thiên Diệp Ảnh Nhi thực sự nghe không nổi nữa, đột ngột lên tiếng:
- Bốn viên Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc kia là của ngươi?
- Trừ Lưu Quang Giới ta, trên đời này đã không còn Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc.
Thủy Ánh Nguyệt lạnh lùng đáp.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Vân Triệt giơ tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má Thủy Mị Âm, nhìn vào mắt nàng hỏi:
- Mị Âm, bốn bức hình chiếu kia thật sự do ngươi khắc ấn sao?
Mặc dù mọi thứ đều chỉ về Thủy Mị Âm, nhưng hắn vẫn muốn nghe được câu trả lời từ chính miệng nàng. Bởi vì bốn viên Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc này... bất kể là tác dụng của chúng, tâm ý ẩn giấu phía sau, hay thậm chí là ân tình, đều quá lớn lao.
Thủy Mị Âm gật đầu thật mạnh, lông mày cong cong, đôi mắt lấp lánh như sao trời:
- Ừm! Tuy rằng khi Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc khắc ấn không hề có bất cứ khí tức nào, nhưng lúc đó muội vẫn rất căng thẳng, cũng may từ đầu đến cuối không có ai phát hiện ra.
Câu trả lời này của nàng khiến tất cả huyền giả hắc ám ở đây đều không khỏi chấn động trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Thủy Mị Âm lập tức trở nên hoàn toàn khác.
“...” Ánh mắt Vân Triệt phức tạp, có chút thất thần hỏi:
- Vì sao ngươi lại nghĩ đến việc dùng Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc để lưu lại những hình ảnh này?
- Thật ra lần đầu tiên khắc ấn chỉ vì muội muốn lặng lẽ ghi lại hình ảnh bên rìa Hỗn Độn thôi, bởi vì tất cả mọi người đều nói, vết nứt đỏ rực kia rất có thể liên quan đến vận mệnh của Thần Giới. Lại vô tình khắc ấn được cảnh tượng lúc Ma Đế tiền bối trở về.
- Mà sau đó, Vân Triệt ca ca thành công thay đổi ý định của Ma Đế tiền bối, trở thành Cứu Thế Thần Tử được tất cả Thần Đế và Giới Vương cảm kích. Nhưng mỗi lần nhìn thấy Vân Triệt ca ca, linh hồn của muội luôn có một cảm giác bất an khó hiểu. Vì thế muội đã tiếp tục dùng Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc khắc ấn lại tất cả...
- Xem ra, muội quả nhiên đã làm đúng.
Nguyên nhân mà Thủy Mị Âm nói ra không phải là một sự chuẩn bị tâm cơ sâu xa nào, mà giống như một hành động được thúc đẩy bởi ý niệm mãnh liệt muốn bảo vệ Vân Triệt dưới một cảm giác bất an mơ hồ.
Một dòng nước ấm dâng trào trong lòng Vân Triệt. Dù hắn đã chìm trong bóng tối vô tận, nhưng ít ra trên đời này vẫn còn một tia sáng ấm áp luôn dõi theo hắn.
- Cảm...
Đã lâu rồi hắn không nói lời cảm ơn, nhưng vừa mới thốt ra được một chữ, một bàn tay nhỏ bé ấm áp như ngọc đã che lên môi hắn. Ánh mắt nàng trong veo, nàng lắc đầu:
- Vân Triệt ca ca là vị hôn phu của muội, muội bảo vệ vị hôn phu là chuyện đương nhiên, không cần ca phải nói cảm ơn đâu.
Vân Triệt mỉm cười, giơ tay vuốt ve gò má nàng:
- Được, không nói cảm ơn.
- Những năm này, ngươi đều bị giam ở Nguyệt Thần Giới sao?
Vân Triệt hỏi.
Thủy Mị Âm gật đầu:
- Ừm. Hạ... Khuynh Nguyệt đã nhốt muội ở tầng thấp nhất của Nguyệt Ngục. Nhưng thật ra nàng ta vốn không giam được muội, sở dĩ muội vẫn luôn ở trong đó là vì muốn bảo vệ phụ thân và cả Lưu Quang Giới.
- Hả?
Vân Triệt nhíu mày.
Thủy Mị Âm tiếp tục nói:
- Sau khi biết Bắc Thần Vực có vài hành động kỳ lạ, muội đoán có thể là Vân Triệt ca ca sắp trở về, vì thế đã lén rời khỏi Nguyệt Thần Giới. Cuối cùng cũng coi như kịp thời giao những hình ảnh này vào tay Vân Triệt ca ca.
- Hạ Khuynh Nguyệt vốn không giam được ngươi? Vì sao?
Vân Triệt hỏi.
- Bí mật, sau này sẽ nói cho ca biết nha... Cùng với cả một bất ngờ rất lớn, cực lớn nữa, hi hi!
Nàng nheo mắt cười, duyên dáng động lòng người.
Vân Triệt không hỏi tới nữa, mỉm cười nói:
- Được. Mặt khác ngươi yên tâm, Hạ Khuynh Nguyệt làm tổn thương ngươi, giam cầm ngươi đã chết rồi, Nguyệt Thần Giới cũng đã tan thành tro bụi, các ngươi không cần lo lắng bị Nguyệt Thần Giới ức hiếp nữa.
“...” Ánh sao trong mắt nàng đột ngột vụt tắt, đôi môi khẽ mấp máy, phát ra một âm thanh rất nhẹ:
- Chết... rồi?
Vân Triệt nói:
- Ừm. Chết trong Vực Sâu Vô Tận. Đáng tiếc là không thể tự tay đâm chết ả, ả cố tình để lại một phần lực lượng, nhảy thẳng vào Vực Sâu Vô Tận... Hả? Ngươi sao vậy?
Trên mặt Thủy Mị Âm đột nhiên lại tuôn rơi nước mắt.
Thủy Mị Âm vội vàng giơ tay lau mạnh vệt nước trên mặt, khi ngước lên lần nữa đã lại mỉm cười:
- Tốt quá rồi, cuối cùng ả cũng chết rồi... ả đối xử với Vân Triệt ca ca như vậy, đối xử với phụ thân như vậy... ả là người tệ nhất... xấu xa nhất trên đời...
- Ả cuối cùng... cuối cùng...
Đột nhiên, Thủy Mị Âm lao về phía trước, vùi đầu thật sâu vào ngực Vân Triệt, bờ vai run lên kịch liệt, đồng thời liên tục phát ra tiếng nức nở cố gắng kìm nén.
Vân Triệt giơ tay đặt lên vai nàng, cảm nhận được lồng ngực lại một lần nữa nhanh chóng bị hơi ấm ẩm ướt lan ra, hắn nói với vẻ hơi buồn cười:
- Sao lại khóc nữa rồi.
Hắn thậm chí còn rất muốn trêu một câu: Đã hơn ba ngàn tuổi rồi... mà vẫn còn như một đứa trẻ.
Thủy Mị Âm ra sức lắc đầu trong lòng hắn, giọng khóc đứt quãng:
- Muội... muội chỉ là vì... vui quá... Vân Triệt ca ca cuối cùng đã trở về... Hạ Khuynh Nguyệt... cũng đã chết rồi... muội... muội rất vui... rất vui... hu...
Bên kia, Trì Vũ Thập vẫn luôn lặng lẽ nhìn bóng lưng Thủy Mị Âm, trên mặt ngưng tụ một tia nghi hoặc rất nhỏ.
Một lúc lâu sau, Thủy Mị Âm mới cuối cùng bình tĩnh lại, nàng rời khỏi vòng tay Vân Triệt, sau đó làm ra vẻ hung dữ:
- Vân Triệt ca ca là vị hôn phu của ta, cho dù ta kích động thế nào, khóc thế nào cũng không quá đáng, các ngươi... đều không được cười ta!
- Không, không dám.
Phần Đạo Khai vội vàng cúi đầu.
- Ha ha ha ha!
Thủy Thiên Hành lại cất tiếng cười sảng khoái.
Thiên Diệp Ảnh Nhi khinh khỉnh hừ một tiếng.
- Mị Âm, tại sao Kiếp Thiên Ma Đế lại gặp riêng mình ngươi?
Vân Triệt hỏi.
Hắn cũng giống như Thiên Diệp Ảnh Nhi, đều nghi ngờ sâu sắc về sự tồn tại của tấm hình chiếu thứ tư. Ít nhất, Kiếp Thiên Ma Đế chưa bao giờ đề cập với hắn chuyện bản thân từng một mình gặp Thủy Mị Âm.
- Ma Đế tiền bối vẫn luôn biết chuyện muội lén lút khắc ấn hình ảnh.
Thủy Mị Âm đáp, và câu nói này của nàng, bất cứ ai nghe được cũng không hề cảm thấy bất ngờ.
Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc là huyền ảnh thạch cấp bậc cực cao, có thể che giấu được linh giác của Thần Chủ, Thần Đế, nhưng làm sao có thể qua mắt được một tồn tại như Kiếp Thiên Ma Đế.
- Sau khi nàng quyết ý rời đi, lo lắng lớn nhất chính là Vân Triệt ca ca có khả năng bị phản bội. Vì thế nàng mới tìm muội, giao phó cho muội một chuyện vô cùng quan trọng, hơn nữa đó là thứ chỉ có Vô Cấu Thần Hồn mới có thể khống chế được, mong rằng trong tương lai khi kết cục tồi tệ nhất xảy ra, muội có thể giúp được Vân Triệt ca ca.
- Là thứ gì?
Vân Triệt hỏi... là thứ chỉ có Vô Cấu Thần Hồn mới có thể khống chế được?
Thủy Mị Âm lại lắc đầu, trên mặt là nụ cười đầy bí ẩn:
- Bây giờ còn chưa thể nói được đâu nha.
Không đợi Vân Triệt hỏi tiếp, nàng ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt trở nên vô cùng trong suốt và sâu thẳm:
- Vân Triệt ca ca, muội không bao giờ muốn nhìn thấy chuyện tương tự xảy ra nữa. Cho nên, hãy trở thành chúa tể của Hỗn Độn, người định ra quy tắc cho thế gian này, có được không?
- Ca có được truyền thừa của Tà Thần và Ma Đế tiền bối, nhất định có thể làm được, cũng chỉ có ca mới thực sự có được tư cách đó.
- Đến ngày đó, muội nhất định sẽ nói toàn bộ bí mật cho Vân Triệt ca ca biết... được không?