“...” Những lời này của Thủy Mị Âm lọt vào tai, mang đến cho Vân Triệt một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Dường như vào một thời điểm nào đó trong quá khứ, đã từng có người nói với hắn những lời tương tự.
Hắn nở một nụ cười nhàn nhạt, trong vẻ ôn hòa lại ẩn chứa sự lạnh lùng sâu thẳm:
- Trở thành người định ra quy tắc... mục đích ta trở về không chỉ là để báo thù.
Nhìn vẻ âm u trong mắt Vân Triệt, Thủy Mị Âm gật mạnh đầu, trong mắt vẫn ngấn lệ, nhưng nụ cười lại nở rộ vô cùng rạng rỡ.
Vân Triệt chẳng những bình an vô sự, chẳng những trở nên cường đại vượt xa dự đoán, chẳng những hiệu lệnh toàn bộ Bắc Thần Vực... mà ngay cả trạng thái linh hồn của hắn cũng tốt hơn rất nhiều so với những gì nàng dự tính.
Chuyện khiến nàng lo lắng nhất trong những năm qua, một là Vân Triệt hoàn toàn sa vào hắc ám, chìm trong thù hận mà mất hết nhân tính, hai là hắn luôn mang trong mình tử chí báo thù mãnh liệt.
Nhưng cả hai điều đó đều không xảy ra... Lời Trì Vũ Thập nói với nàng trước đây quả thật không đơn thuần chỉ là an ủi.
Linh hồn và ý chí của hắn đã trở nên cường đại hơn từ lâu rồi.
Giọng nói lạnh nhạt của Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên truyền đến:
- Rốt cuộc là bí mật gì? Vì sao không thể nói? Đàn bà ngây thơ đều thích dùng thủ đoạn cấp thấp như che đậy để trói buộc đàn ông sao?
- Câm miệng.
Vân Triệt quát khẽ.
Năm đó khi hắn bị tất cả mọi người truy sát, chỉ có Lưu Quang Giới, chỉ có Thủy Mị Âm bất chấp hiểm nguy bị liên lụy cực lớn mà che chở hắn.
Hắn trở về Đông Thần Vực, giáng xuống tai ương hắc ám. Là người của Đông Thần Vực, cho dù Thủy Mị Âm không chĩa vũ khí về phía hắn cũng là lẽ thường tình... Nhưng nàng lại vào thời cơ tốt nhất, lấy ra Huyễn Tâm Lưu Ảnh Ngọc đã chuẩn bị từ sớm, rửa sạch thanh danh cho hắn trước toàn bộ Thần Giới, đồng thời làm sụp đổ tín niệm của vô số huyền giả.
Đối với Thủy Mị Âm, hắn chưa bao giờ ban cho ân huệ hay trả giá điều gì, kể cả việc đáp lại tình cảm, ngay cả hôn ước cũng là do Mộc Huyền Âm cố ý sắp đặt cho hắn.
Thế nhưng, hắn lại luôn nhận được sự hy sinh và tấm lòng không chút giữ lại từ nàng... bất kể đã trải qua ba ngàn năm, bất kể hắn là người hay ma, bất kể hắn ôn hòa hay tàn bạo.
Trong mắt người khác, đây có lẽ là sự khờ dại đến nực cười, thậm chí có phần vô lý.
Nhưng trong đời có được một hồng nhan tri kỷ như vậy, đó là một sự may mắn lớn đến nhường nào.
Giống như một... vì sao chỉ thuộc về riêng mình, không cần lý do mà nguyện vì hắn tỏa sáng vĩnh hằng.
Đã trải qua hắc ám và tuyệt vọng triệt để, sự trân quý hắn dành cho thiếu nữ trước mắt đã lấp đầy từng ngóc ngách tâm hồn.
- Hừ!
Thiên Diệp Ảnh Nhi quay người đi, không nhìn hai người họ nữa.
Thủy Mị Âm chớp chớp mắt. Chỉ vài năm ngắn ngủi, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã có biến hóa cực lớn so với Phạm Đế Thần Nữ năm đó... trên rất nhiều phương diện.
- Vân Triệt ca ca, muội thật sự không cố ý giấu huynh, mà là vì... có một nguyên nhân rất quan trọng.
Nàng vẫn giải thích qua loa một câu, sau đó cười nói:
- Nhưng mà, Kiếp Thiên Ma Đế tiền bối thật sự siêu tốt với Vân Triệt ca ca đó. Trước khi người rời đi đã lặng lẽ làm rất nhiều chuyện vì huynh.
- Ừm.
Vân Triệt gật đầu... Có thể không tốt sao? Hai đứa con gái của bà ta đều nằm trong tay hắn.
Tà Thần cũng được, Kiếp Thiên Ma Đế cũng thế. Đôi phu thê này, không hề nghi ngờ chính là vị thần vĩ đại nhất và ma đế vĩ đại nhất.
Đáng tiếc, thế nhân không xứng.
Không tiếp tục gặng hỏi Thủy Mị Âm nữa, Vân Triệt chuyển mắt, nói với Trì Vũ Thập:
- Vì sao các ngươi lại đi cùng nhau?
Trì Vũ Thập cười tủm tỉm hỏi ngược lại:
- Vì sao lại không thể chứ? Ta và tiểu Mị Âm đã quen biết từ lâu rồi.
- Quen biết từ lâu?
Vân Triệt khẽ nhíu mày... sau đó đột nhiên nghĩ đến, năm đó khi lần đầu tiên Thủy Mị Âm đến Ngâm Tuyết Giới, ánh mắt kỳ lạ của nàng khi nhìn Trì Vũ Thập.
Trì Vũ Thập chậm rãi nói:
- Năm đó, nàng ấy vừa nhìn đã nhận ra sự tồn tại của ta. Nhưng cũng may, nàng ấy không hề nói ra. Sau đó, hôn ước giữa ngươi và tiểu Mị Âm cũng là quyết định của ta.
Nàng cong mắt:
- Một tiểu cô nương xinh đẹp lại đáng sợ như vậy, sao có thể để người khác chiếm hời được chứ.
Đám người Thực Nguyệt vẫn đứng bên cạnh, khóe mắt giật giật, da đầu tê dại. Đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong.
Mối quan hệ giữa Ma Chủ và Ma Hậu... quỷ dị đến cực điểm.
Trên mặt Trì Vũ Thập cười nhẹ, nhưng trong lòng lại lặng lẽ dấy lên một nỗi nghi hoặc sâu sắc.
Vô Cấu Thần Hồn có thể cảm nhận được Niết Luân Ma Hồn của nàng.
Mà Niết Luân Ma Hồn của nàng cũng có thể cảm nhận được Vô Cấu Thần Hồn của Thủy Mị Âm ở một mức độ nào đó.
Khi Thủy Mị Âm nói tất cả cho Vân Triệt, linh hồn của nàng ấy dao động... thật sự rất kỳ quái.
Nàng thậm chí không thể tưởng tượng nổi, tâm tư phải phức tạp đến mức nào mới có thể sinh ra dao động linh hồn như vậy.
Nàng ấy rốt cuộc đang che giấu điều gì?
Và tại sao lại phải che giấu?
Thủy Thiên Hành ho nhẹ một tiếng, tâm tình dồn nén hồi lâu, cuối cùng hắn lên tiếng:
- Khụ, Ma Chủ, chúng ta đến đây thật ra có một chuyện muốn nhờ.
Vân Triệt chuyển mắt, giọng nói bình thản:
- Ân tình năm đó của Thủy tiền bối, suốt đời khó quên. Nếu Thủy tiền bối có bất cứ yêu cầu gì, cứ việc nói thẳng, ngoại trừ... cầu tình!
Sắc mặt Thủy Thiên Hành hơi cứng lại.
Thủy Ánh Nguyệt tiến lên trước, nói một cách đúng mực:
- Lần này Lưu Quang Giới chúng ta đến đây không phải để cầu tình. Mà là... hy vọng Ma Chủ có thể cho Đông Thần Vực một cơ hội.
- Cho Đông Thần Vực một cơ hội?
Vân Triệt nhếch khóe miệng, cười lạnh, giọng nói vốn thong dong đột nhiên trở nên băng hàn thấu xương:
- Năm đó, ai đã từng cho ta một cơ hội!
Hắn xoay người, không nhìn Thủy Ánh Nguyệt nữa, nói:
- Cho dù Đông Thần Vực biến thành thế nào cũng sẽ không lan đến Lưu Quang Giới các ngươi! Ân tình của các ngươi, ta cũng sẽ trả lại gấp bội. Nhưng nếu định mượn nó để ta buông tha cho Đông Thần Vực...
Hắn cười lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói:
- A! Ân tình của các ngươi còn chưa nặng đến mức khiến ta quên đi phụ mẫu, thê tử, nữ nhi đã chết của mình!
Giọng điệu lạnh lùng của hắn không hề lưu lại chút đường sống nào.
Không đợi Thủy Thiên Hành và Thủy Ánh Nguyệt đáp lại, ánh mắt hắn liếc sang, đột nhiên lãnh đạm nói:
- Khách quý của Phủ Thiên Giới, chẳng lẽ cũng đến để cầu tình sao!
Theo giọng nói của hắn vừa dứt, sau một khoảng lặng ngắn, trên Hồn Thiên Hạm lại có hai bóng người sóng vai hạ xuống.
Rõ ràng là Giới Vương Phủ Thiên Giới Lục Trú và Thiếu chủ Phủ Thiên Lục Lãnh Xuyên.
Trong tai ương lần này của Đông Thần Vực, Phủ Thiên Giới cũng không bị ảnh hưởng.
Không phải vì Phủ Thiên Giới cùng Thánh Vũ Giới, Lưu Quang Giới đều là ba tinh giới mạnh nhất Đông Thần Vực có thực lực quá cường đại, mà vì Vân Triệt nhớ rất rõ, năm đó bên rìa Hỗn Độn, Lục Trú từng gánh chịu áp lực cực lớn mà nói giúp hắn một câu.
Tuy rằng rất nhẹ... nhưng lúc đó, dù đang ở trong cơn thịnh nộ, hắn vẫn nghe thấy rành mạch.
- Phủ Thiên Giới Lục Trú, bái kiến Ma Chủ Bắc Vực.
Lục Trú khom người xuống, Lục Lãnh Xuyên bên cạnh hắn cũng cung kính hành lễ.
Vân Triệt quay người lại, nhận lễ của hai cha con họ:
- Năm đó Lục Giới Vương từng nói giúp ta, ta sẽ không quên, cũng từng có chút giao tình với Lục huynh. Nếu là khách, ta vô cùng hoan nghênh. Nếu vì cầu tình... thì đừng trách bản Ma Chủ trở mặt!
Lục Trú ngẩng đầu, lộ vẻ kinh ngạc.
Năm đó hắn chỉ thốt ra một lời dưới lồng ngực như muốn nứt ra, vậy mà Vân Triệt lại nghe được, còn nhớ kỹ cho tới bây giờ.
Có thể thấy, trong xương cốt hắn là một người trọng tình trọng nghĩa đến nhường nào.
Ánh mắt của Lục Lãnh Xuyên lại có vẻ phức tạp.
Năm đó, một trận chiến oanh liệt trên Phong Thần Đài giữa hắn và Vân Triệt, cuối cùng, hắn dưới ưu thế lớn lại thật lòng khâm phục nhận thua, tặng thắng lợi cho Vân Triệt.
Hắn đã trải qua Trụ Thiên ba ngàn năm để thành Thần Chủ, còn Vân Triệt chưa từng tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh nhưng lại đã trở thành Ma Chủ hiệu lệnh Bắc Vực, khiến vạn giới kinh sợ. Giờ phút này nghĩ lại, trận chiến năm đó với Vân Triệt có thể xem là thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời hắn.
Lục Trú nói:
- Không, Ma Chủ hiểu lầm rồi. Chúng ta đến đây là nhận lời mời của Lưu Quang Giới, đến để quy thuận dưới trướng Ma Chủ.
- Hả?
Vân Triệt híp mắt, nhìn thẳng vào hai mắt Lục Trú, lại phát hiện ánh mắt của hắn hoàn toàn chân thành, trong sáng.
Vân Triệt cười khẽ, nói:
- A, ta không nghe lầm đấy chứ? Thân là một trong ba đại tinh giới của Đông Thần Vực, lúc Đông Thần Vực gặp phải ma kiếp, Phủ Thiên Giới các ngươi lại đầu hàng ác ma ta đây?
- Hay là, máu tươi nhuộm khắp Đông Thần Vực này, còn có Hắc Ám huyền lực “không được thế nhân dung tha” trên người chúng ta, ngươi đều đã quên rồi sao?!
Ánh mắt Lục Trú vẫn bình tĩnh, hắn đối diện Vân Triệt, nói:
- Máu tươi của Đông Thần Vực, tẩy rửa không chỉ có lãnh thổ, mà còn là tín niệm và linh hồn.
Ánh mắt hắn sáng rực:
- Hắc Ám huyền lực có được thế nhân dung tha hay không, kẻ quyết định không phải là cái gọi là thiên đạo, mà là kẻ định ra quy tắc! Nếu Ma Chủ trở thành người đứng đầu Thần Giới mới, trở thành người định ra quy tắc mới, như vậy, chỉ cần một câu nói của Ma Chủ, Hắc Ám huyền lực không những không còn là tội ác, mà ngược lại còn là vinh quang vô thượng!
Vân Triệt: “...”
Ánh mắt Lục Trú càng thêm ngưng đọng, hắn đã bị thuyết phục, đã đưa ra quyết định sẽ không do dự và hối hận nữa:
- Mà Phủ Thiên Giới ta lựa chọn người đứng đầu Thần Giới tương lai... đó chính là Ma Chủ Vân Triệt.
Hai hàng mày của Vân Triệt nhíu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trú:
- Ngươi không sợ... bản Ma Chủ sẽ kéo Phủ Thiên Giới các ngươi vĩnh viễn rơi vào vực sâu sao!?
Lục Trú nói:
- Đời người luôn phải đối mặt và đưa ra lựa chọn. Đã lựa chọn thì vĩnh viễn không hối hận. Hơn nữa, chuyện này cũng không hoàn toàn chỉ là lựa chọn của Phủ Thiên Giới chúng ta, mà còn là... báo ân và chuộc tội.
Vân Triệt chuyển mắt, nhìn về phía Thủy Thiên Hành và Thủy Ánh Nguyệt:
- Lưu Quang Giới cũng vậy sao?
Thủy Ánh Nguyệt trả lời:
- Đúng vậy, hình chiếu Trụ Thiên lần này không chỉ công bố chân tướng năm đó, mà đồng thời cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Đông Thần Vực thực sự làm lung lay nhận thức về hắc ám của thế nhân. Ta nghĩ, thế nhân sẽ không quá kinh ngạc với lựa chọn của chúng ta, đồng thời sẽ có rất nhiều tinh giới, rất nhiều Giới Vương nảy sinh suy nghĩ tương tự.
Vân Triệt lại chợt bật cười ha hả:
- Ha ha ha ha! Không hổ là Lưu Quang Giới Vương và Phủ Thiên Giới Vương, ta không thể không thừa nhận, phương thức “cầu tình” này của các ngươi thật đúng là cao minh. Đáng tiếc thay... kẻ ta muốn giết, cho dù hắn quỳ trước mặt ta dập nát đầu, cũng phải chết!!
Thủy Ánh Nguyệt và Lục Trú đồng thời nín thở.
- Vân Triệt ca ca...
Thủy Mị Âm gọi một tiếng rất nhẹ.
Ánh mắt Vân Triệt đột nhiên liếc lên, nói với Trì Vũ Thập:
- Ngươi dùng Hồn Thiên Hạm dẫn bọn họ đến đây, hay là, ngươi cũng tán thành lời cầu tình của họ?
- Đương nhiên.
Đối mặt với ánh mắt của Vân Triệt, Trì Vũ Thập trả lời không chút do dự, bên môi lại mang nụ cười khẽ như có như không.
“...” Vân Triệt nhìn nàng, không nói gì. Hắn biết, Trì Vũ Thập nhất định sẽ cho hắn một câu trả lời thỏa đáng... Nhất là, nàng hiểu rõ nhất hận ý của hắn đối với Đông Thần Vực.
Hắc mang trong mắt Trì Vũ Thập chớp động, từng chữ sát khí hơn người:
- Quyết định của kẻ định ra quy tắc, kẻ dưới chỉ có thể phục tùng hoặc bị xử quyết, thậm chí là diệt tộc, bọn họ vốn không có lựa chọn. Cho nên... những Vương giới tham dự vào chuyện năm đó, nên diệt tộc, thậm chí là tàn sát hết.
Trì Vũ Thập cười nhẹ:
- Nhưng những kẻ dưới Vương giới, ngược lại thật sự có thể ban cho họ một cơ hội lựa chọn lần nữa. Trước mắt còn có Nam Thần Vực và Tây Thần Vực, chúng ta cần rất nhiều thi thể và chó săn lót đường, không phải sao?
Rõ ràng đang giúp đỡ họ, rõ ràng đang cho Đông Thần Vực một cơ hội. Nhưng lời Trì Vũ Thập nói lại khiến cha con Thủy Thiên Hành và cha con Lục Trú lạnh buốt cả người.
Ánh mắt Vân Triệt khẽ động, sau đó đột nhiên trầm mặc.
Trong yên lặng, suy nghĩ của hắn quay về lúc ở Huyễn Yêu Giới năm đó...
Năm đó, khi Tiểu Yêu Hậu đạt được Kim Ô thần lực, nắm lại đại quyền Huyễn Yêu, nàng đã huyết tẩy chín tộc Hoài Vương, nhưng mà... trong trăm năm Huyễn Yêu Giới rung chuyển kịch liệt, Vương tộc và gia tộc thủ hộ nghiêng về phe Hoài Vương đã chiếm đến sáu thành.
Tội lớn mưu nghịch, là tru di cửu tộc.
Nhưng nếu thật sự làm vậy, Huyễn Yêu Giới chắc chắn sẽ nguyên khí đại thương, cũng rơi vào hỗn loạn đáng kể, không biết cần bao nhiêu năm mới có thể khôi phục. Thậm chí rất nhiều truyền thừa cao nhất sẽ vĩnh viễn biến mất trong lịch sử Huyễn Yêu Giới.
Mà nếu tha thứ cho bọn họ, nàng lại có lỗi với Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng đã chết.
Càng có lỗi với sự hy sinh của bản thân và các gia tộc thủ hộ thủy chung trung thành với vương tộc Huyễn Yêu.
Và lựa chọn cuối cùng của nàng... Vân Triệt đã được chứng kiến toàn bộ quá trình.
Sau một hồi im lặng, Vân Triệt chậm rãi lên tiếng, như đang tự nói, lại như đang tuyên đọc quyết định cuối cùng của hắn:
- Nói không sai. Ta thật sự nên ban cho Đông Thần Vực một cơ hội lựa chọn lần nữa.
Thêm mỗi một chữ, khóe miệng hắn lại nhếch lên thêm một phần, đến lúc nói xong, ý cười hiện lên trên mặt không phải là lòng nhân từ tha thứ cho thế nhân, mà là một loại... âm trầm khiến người ta sợ hãi đến tận xương tủy.