Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1752: CHƯƠNG 1751: PHẠM ĐẾ CHÔN DIỆT (THƯỢNG)

Trên bầu trời, hình chiếu vẫn chưa khép lại.

Trong Trụ Thiên Giới, Vân Triệt vươn tay cách không, tức thì, một luồng quang minh huyền quang giáng xuống người Tinh Tuyệt Không, khiến thân hình gầy gò của hắn nhất thời tỏa ra khí tức sinh mệnh nồng đậm.

Khoảnh khắc hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, đôi mắt vốn đục ngầu không nhìn được gì lại trở nên đặc biệt có thần.

Vân Triệt đưa mắt ra hiệu cho Trì Vũ Thập.

Không cần nói gì, cho dù không có ánh mắt này, Trì Vũ Thập cũng biết mục đích của Vân Triệt. Khóe môi nàng khẽ nhếch, rồi trong mắt đột nhiên lóe lên một luồng hắc quang âm u nồng đậm.

Hiện giờ Tinh Tuyệt Không hoàn toàn là một phế nhân, cả về huyền lực lẫn tinh thần. Hắc ám hồn lực của Trì Vũ Thập xuyên thẳng vào linh hồn hắn mà không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.

Một tia hắc mang lóe lên trong mắt hắn, sau đó dần dần hóa thành hàn quang uy nghiêm.

Hắn nâng Tinh Thần Luân Bàn, chậm rãi đứng dậy, tuy trên người không có chút huyền khí nào, nhưng dù sao hắn cũng đã làm đế vạn năm. Đế uy ngưng tụ trong mắt hắn lại khiến Thủy Thiên Hành và Lục Trú cảm thấy một luồng áp lực.

Sắc mặt hắn trang nghiêm, cất bước tiến về phía trước. Khi hắn tiến vào phạm vi hình chiếu, khắp Đông Thần Vực nhất thời vang lên những tiếng kinh hô.

— Tinh… Tinh Thần Đế!?

Tại các Tinh Giới phụ thuộc Tinh Thần xa xôi, sáu Tinh Thần Thiên Tuyền, Thiên Yêu, Thiên Dương, Thiên Viêm, Thiên Hồn, Thiên Mị tất cả đều như bị sét đánh, đứng phắt dậy:

— Thần Đế!

Đây là lần đầu tiên Tinh Tuyệt Không xuất hiện trước mặt thế nhân sau khi biến mất năm đó. Nhưng dù là huyền giả Tinh Thần hay Đông Vực cũng đều không thể lý giải nổi vì sao hắn lại xuất hiện bên cạnh Vân Triệt.

Các Tinh Thần kích động trong lòng, khiếp sợ khó nói nên lời. Nhất là khi bọn họ nhìn thấy Tinh Thần Luân Bàn trong tay Tinh Tuyệt Không… Đó là mạch máu truyền thừa của bọn họ! Chỉ cần Tinh Thần Luân Bàn vẫn còn, Tinh Thần Giới sẽ có thể có một ngày lại tỏa sáng huy hoàng.

Phịch! Phịch!

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tinh Tuyệt Không lại quỳ xuống đất ngay dưới chân Vân Triệt… cả hai đầu gối đều quỳ.

Hắn giơ cao Tinh Thần Luân Bàn tượng trưng cho huyết mạch cốt lõi của Tinh Thần Giới, ánh mắt rạng rỡ, thần sắc trịnh trọng:

— Tiểu vương Tinh Tuyệt Không, nhận thiên ân cứu thế của Ma Chủ, cảm tạ Ma Chủ khoan dung, nguyện lấy danh nghĩa Tinh Thần Đế, dẫn dắt Tinh Thần Giới quy thuận dưới trướng Ma Chủ.

— Từ nay về sau, trên dưới Tinh Thần Giới lấy Ma Chủ làm đầu. Kẻ nào làm trái ý chí của Ma Chủ đều là kẻ địch của Tinh Thần Giới ta!

— Nếu trái lời thề, trời tru đất diệt!

Từng lời của hắn vang vọng, như phát ra từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn. Tuy là tư thế quỳ, nhưng ánh mắt, vẻ mặt của hắn vẫn ẩn chứa đế uy như trước, không hề có vẻ giả dối hay miễn cưỡng.

Tất cả các Giới Vương, huyền giả của Đông Thần Vực đều kinh ngạc đến ngây người, các Tinh Thần và trưởng lão Tinh Thần càng nghẹn họng nhìn trân trối, kinh hãi thật lâu.

Tuy Tinh Tuyệt Không đã biến mất từ lâu, tuy sau kiếp nạn Tà Anh, Tinh Thần Giới đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng, nhưng Tinh Tuyệt Không dù sao vẫn là Tinh Thần Đế, trong tay còn nắm giữ luân bàn kéo dài huyết mạch Tinh Thần, khiến người ta không thể phủ nhận thân phận này của hắn.

Dù Tinh Thần Giới đã suy tàn nghiêm trọng, nhưng vẫn còn lại sáu Tinh Thần và mười bảy trưởng lão Tinh Thần, thực lực này không phải bất kỳ tinh giới nào dưới Vương Giới có thể sánh được.

Nhất là sau khi Trụ Thiên và Nguyệt Thần bị chôn vùi, Tinh Thần Giới nghiễm nhiên đã trở thành một trong hai Vương Giới cuối cùng của Đông Thần Vực.

Thế nhưng Tinh Tuyệt Không sau khi hiện thân lại lấy danh nghĩa Tinh Thần Đế, giơ cao Tinh Thần Luân Bàn tuyên thệ nguyện trung thành với Ma Chủ Vân Triệt…

Đây không khác nào một đòn đả kích chí mạng giáng vào các huyền giả Đông Thần Vực, tàn nhẫn phá nát chút hy vọng và ý chí kiên trì ít ỏi còn sót lại của bọn họ.

— Tỷ tỷ.

Thiên Yêu Tinh Thần Tường Vi nhìn về phía Thiên Tuyền Tinh Thần Tử Uyển, ánh mắt của các Tinh Thần khác cũng đều tập trung trên người nàng.

Tinh Thần Đế mất tích, Thiên Độc Ngục La, Thiên Cương Thần Hổ, Thiên Nguyên Đồ Mi đã chết, Thiên Sát Mạt Lỵ và Thiên Lang Thải Chi thì… Trong sáu Tinh Thần còn lại, Thiên Tuyền Tử Uyển là người mạnh nhất, danh vọng cao nhất, tự nhiên cũng trở thành người đứng đầu tạm thời.

Nàng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt dừng trên Tinh Thần Luân Bàn trong tay Tinh Tuyệt Không… nhưng lại không nhìn thấy Tinh Thần thần mang của Thiên Độc, Thiên Nguyên, Thiên Cương, Thiên Sát vốn nên lấp lánh ở trên đó.

Theo Tà Anh Mạt Lỵ bị đánh ra ngoài hỗn độn, thần lực của Thiên Sát Tinh Thần nói không chừng kể cả nguyên lực Tinh Thần đều đã bị chôn vùi, cho dù không bị chôn vùi, có bức tường hỗn độn ngăn cách, cũng nhất định không cách nào trở về Tinh Thần Luân Bàn được…

Nhưng vì sao ngay cả Thiên Nguyên, Thiên Độc, Thiên Cương cũng…

Chẳng lẽ nhanh như vậy đã có người kế thừa toàn bộ rồi sao?

Nhưng bây giờ nàng không rảnh để suy nghĩ chuyện này, nhìn về phương xa, trong đầu nàng lóe lên vô số hình ảnh hỗn loạn.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại, chính là một màn năm đó Vân Triệt vì Mạt Lỵ mà chết ở Tinh Thần Giới… Đôi mắt nàng dần dần thất thần, thì thào nói nhỏ:

— Đã đến lúc… phải đưa ra lựa chọn.

Tại Trụ Thiên Giới, Thủy Thiên Hành và Lục Trú nhìn hành động của Tinh Tuyệt Không, không khỏi run sợ trong lòng.

Khi ánh mắt lại chạm vào Trì Vũ Thập, lông tơ toàn thân bọn họ bất giác dựng đứng, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên đỉnh đầu.

Sau khi tuyên thệ trung thành xong, Tinh Tuyệt Không lui ra khỏi khu vực hình chiếu. Vừa rời khỏi, hắc mang trong mắt Trì Vũ Thập cũng tiêu tán, cả người hắn lập tức đổ gục xuống, không còn động tĩnh.

Vân Triệt giơ tay, Tinh Thần Luân Bàn tức thì bay về, tan biến trong tay hắn. Còn Tinh Tuyệt Không đã hết giá trị lợi dụng cũng bị hắn đóng băng lại một lần nữa, ném vào trong Thái Cổ Huyền Chu.

Chấn động mà Tinh Thần Đế tuyên thệ trung thành với Ma Chủ trước mặt toàn cõi Thần Vực còn chưa tan, trong hình chiếu lại lập tức xuất hiện bóng dáng của Phúc Thiên Giới Vương Lục Trú.

Thiếu chủ Phúc Thiên Lục Lãnh Xuyên, người đã có thanh danh không kém hắn, đi theo phía sau.

— Ma Chủ, trận tai họa này, nếu xét về căn nguyên, là Đông Thần Vực ta đã sai trước. Nhưng chúng sinh vô tội, bọn họ đều là những người bị hại bị thao túng.

Ánh mắt Lục Trú sáng quắc, lời nói chân thành, dù là nói với Vân Triệt, nhưng lại như đang nói với các huyền giả Đông Thần Vực:

— Bắc Thần Vực và Đông Thần Vực cứ mãi hận thù tàn sát lẫn nhau như thế, chỉ mang đến tai họa và tử vong vĩnh viễn cho cả hai bên. Kính xin Ma Chủ ban cho Đông Thần Vực ta một cơ hội nữa để chấp nhận hắc ám… dù là một cơ hội chuộc tội, bù đắp.

“Chuộc tội”, “Bù đắp”, những lời như vậy không thể nghi ngờ là cực kỳ chói tai đối với Đông Thần Vực. Nhưng đã rơi vào thế yếu, thì nên có tư thái của kẻ thua cuộc. Lục Trú không phải đang đàm phán, mà đang tranh thủ sinh cơ cho Đông Thần Vực.

— Phúc Thiên Giới Vương Lục Trú, nguyện dẫn dắt Phúc Thiên Giới quy thuận dưới trướng Ma Chủ, nghe theo hiệu lệnh của Ma Chủ! Lục mỗ vô cùng tin tưởng, hiện giờ chúng sinh Đông Thần Vực đã biết được tất cả chân tướng năm đó, nhất định sẽ nguyện ý dần dần hóa giải thù hận với Bắc Thần Vực, chung sống hòa bình với các huyền giả hắc ám.

Không hổ là một trong ba Đại Giới Vương của Đông Thần Vực, lời Lục Trú nói rất động lòng người, cũng có sức lay động rất mạnh.

Lúc này Thủy Ánh Nguyệt cũng tiến lên, Lục Trú đã nói quá đủ, nàng nghiêng người hành lễ, chỉ có một câu đơn giản:

— Lưu Quang Giới, nguyện từ đây trung thành với Ma Chủ, tuyệt không hai lòng.

Sau Tinh Thần Đế, hai trong ba tinh giới có thể đại diện cho phần lớn các giới của Đông Thần Vực, lại tuyên thệ hiệu trung với Ma Chủ hắc ám trước mặt mọi người.

Ngay cả những huyền giả Đông Vực vốn đang cương liệt kháng cự cũng ngơ ngác, đột nhiên không tìm được lý do để phản kháng nữa.

Vân Triệt xoay lưng về phía vạn linh Đông Vực, khép mi trầm giọng:

— Cơ hội, bản Ma Chủ đã cho Đông Thần Vực. Bảy ngày sau, sẽ có bao nhiêu tinh giới bị hắc ám nuốt chửng, bản Ma Chủ rất mong chờ đấy!

Hình chiếu khép lại, Đông Thần Vực nhất thời rơi vào một mảnh yên lặng như chết.

Có Tinh Thần Đế, Lưu Quang Giới, Phúc Thiên Giới đi đầu, đối mặt với “cơ hội” mà Vân Triệt ném ra, không hề nghi ngờ sẽ có lượng lớn tinh giới thượng vị lựa chọn thần phục.

Như vậy, thế lực phản kháng của Đông Thần Vực chỉ càng ngày càng yếu. Có lẽ đến lúc đó, phản kháng ngược lại sẽ trở thành hành vi ngu xuẩn trong mắt người khác.

Tuy nhiên, Đông Thần Vực cũng không phải hoàn toàn không còn hy vọng.

Ít nhất, bọn họ còn có Phạm Đế Thần Giới vẫn một mực im hơi lặng tiếng, có lẽ sẽ nhất minh kinh thiên, còn có Thánh Vũ Giới, một tinh giới hạng nhất cũng đủ uy danh để hiệu triệu các giới.

Hình chiếu khép lại, Vân Triệt chậm rãi nheo mắt, nói nhỏ:

— Tiếp theo, còn có một “cọng rơm cứu mạng” cuối cùng.

Lúc này, ba luồng hắc mang lóe lên trên bầu trời, Diêm Nhất, Diêm Nhị, Diêm Tam từ trên không hạ xuống, đồng loạt quỳ bái trước mặt Vân Triệt.

Vân Triệt liếc mắt:

— Hử? Nhanh như vậy sao? Các ngươi không phải là tay không trở về đấy chứ?

Ba Diêm Tổ nhất tề run lên, Diêm Nhất cúi đầu nói:

— Thưa chủ nhân, chúng ta đã tìm kiếm gần nửa Đông Thần Vực, nhưng… nhưng không tìm được khí tức của bất cứ một Nguyệt Thần nào.

Vân Triệt cau chặt chân mày, sau đó trầm giọng nói:

— Một người cũng không có? Ta không tin, tất cả Nguyệt Thần đều đã tan thành tro bụi dưới Vĩnh Ám Ma Tinh.

— Lão… lão nô… bây giờ… bây giờ sẽ đi tìm lại lần nữa.

Diêm Nhị run rẩy nói, đừng nói cãi lại, ngay cả một câu giải thích cũng không dám có.

Vân Triệt cười lạnh một tiếng:

— Không cần, nếu bọn chúng đủ thông minh, đã sớm cắp đuôi chạy trốn càng xa càng tốt rồi. Nếu thật sự là thế, vậy cứ để bọn chúng giống như lão cẩu Trụ Thiên đi, sống tạm thêm một thời gian!

Hắn chậm rãi quay đầu, mắt nhìn về phía Phạm Đế Thần Giới:

— Cũng gần đến lúc rồi, đã đến giờ xem một màn kịch hay.

Phạm Đế Thần Giới, nơi được các huyền giả Đông Vực ký thác hy vọng cuối cùng, giờ phút này vẫn đang trong trạng thái bế giới.

Đồng thời cũng đang chìm trong tuyệt vọng chưa từng có.

— Khụ… khụ khụ khụ… phụt!

Trong cơn ho khan kịch liệt, Thiên Diệp Phạm Thiên phun ra một ngụm tinh huyết, trong đại điện âm u yên lặng, vết máu bắn trên đất lại phản chiếu yêu quang màu xanh đậm.

Hắn giơ tay lên, thấy bàn tay mình lại trắng bệch hơn một canh giờ trước.

Ngước mắt nhìn lên, các Phạm Vương trong tầm mắt đều có sắc mặt thống khổ, mỗi người đều… tuyệt vọng.

Mười mấy canh giờ này, bọn họ đã dùng hết tất cả các phương pháp có thể: thần ngọc trừ tà thượng đẳng nhất, đại trận khu độc, thậm chí dung hợp quán thông lực lượng của nhau…

Vô dụng, hoàn toàn vô dụng! Tất cả các phương pháp đều chỉ tạm thời áp chế được độc lực, vốn không cách nào xua tan dù chỉ một chút “Thiên Thương Đoạn Niệm”.

Nỗi tuyệt vọng từng trải qua năm đó lại tái hiện, hơn nữa lần này không chỉ có một mình Thiên Diệp Phạm Thiên hắn, mà là toàn bộ Phạm Đế Vương Thành!

Đó là độc lực của Châu Thiên Độc, đâu phải phàm linh đương thời có thể loại trừ được!

Trước mặt “Thiên Thương Đoạn Niệm”, lực lượng Thần Đế gì, mưu lược tính kế gì, Vương Giới tích lũy gì… đều là trò cười vô dụng.

— Chủ thượng, thật sự… không còn phương pháp nào sao?

Phạm Vương thứ nhất thống khổ lên tiếng.

Hắn đã không nhớ đây là lần thứ mấy mình hỏi câu này, mỗi một lần hỏi, ánh mắt của hắn lại u ám thêm một phần.

Thiên Diệp Phạm Thiên cười khẽ:

— Ha! Nếu có phương pháp giải được, năm đó bổn vương… sao lại nỡ vứt bỏ Ảnh Nhi chứ.

Năm đó, để cho độc lực Thiên Độc mỏng manh trực tiếp bùng nổ trong cơ thể hắn, Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt đã phải tính kế vô cùng tỉ mỉ, cũng kèm theo rủi ro khá lớn.

Lần này, lại khiến hắn và tất cả các Phạm Vương đều trúng độc mà không hề hay biết… Hai thủ đoạn có thể nói là một trời một vực.

Cho nên, Thiên Diệp Phạm Thiên vô cùng rõ ràng, Thiên Độc năm đó đã đáng sợ như vậy, lúc này… trừ phi có Châu Thiên Độc, bằng không không có khả năng giải trừ.

Hắn dùng phương thức cẩn thận, ôn hòa nhất để khống chế huyền khí vận chuyển quanh thân, áp chế độc lực đang lan tràn cắn nuốt, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm lên trên không.

Cho dù đã đến tình cảnh này, hắn cũng không cam tâm đi cầu xin Vân Triệt.

Hắn đang cố gắng tìm kiếm khả năng khác… hoặc là, một con đường lui thuộc về Phạm Đế Thần Giới.

Khi trên dưới Phạm Đế Vương Thành đang thống khổ giãy giụa vì “Thiên Thương Đoạn Niệm”, không ai rảnh rỗi chú ý tới, một Phạm Vương vừa áp chế thiên độc, vừa thu liễm khí tức lặng yên rời khỏi Phạm Đế Vương Thành, sau đó rời khỏi biên giới Phạm Đế Thần Giới, hướng về phía Nam Minh Thần Giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!