Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1753: CHƯƠNG 1752: PHẠM ĐẾ CHÔN DIỆT (TRUNG)

Gần đây Nam Vạn Sinh có phần tâm thần không yên.

Đông Thần Vực bị Bắc Thần Vực xâm nhập, ban đầu hắn không hề để tâm, thậm chí còn coi đây là cơ hội trời cho để cướp lấy “Vật Bất Tử”... cho dù Trụ Thiên Giới bị ma nhân từ trên trời giáng xuống tàn sát đẫm máu, hắn vẫn không vì thế mà sinh ra cảm giác nguy cơ quá lớn, ngược lại còn thuận tay mượn nó để gây áp lực gấp bội cho Phạm Đế Thần Giới.

Thế nhưng, theo việc Nguyệt Thần Giới đột nhiên bị chôn vùi, chiến cục ở Đông Thần Vực nhanh chóng chuyển biến xấu và chân tướng năm đó bị phơi bày, sự chú ý của hắn không thể không dời khỏi hai chữ “Bất Tử”.

Nhận thức đã ăn sâu bén rễ về ma nhân Bắc Vực khiến Đông Thần Vực trở tay không kịp, cũng khiến Nam Minh Thần Đế hắn cuối cùng bắt đầu nhận ra mình dường như đã suy nghĩ quá ngây thơ.

Nhất là khi chân tướng được công khai... phía Nam Thần Vực bắt đầu liên tiếp truyền đến vài tin tức mà hắn không muốn nghe.

Lúc này, Nam Ngục Minh Vương và Tây Ngục Minh Vương tiến vào, nói:

- Vương thượng, bọn họ đã đến.

Rất nhanh, sáu người mặc trường bào màu vàng nhạt mang theo sáu luồng khí tức mạnh mẽ như thiên uy tiến vào, quỳ một gối trước mặt Nam Vạn Sinh.

Sáu người này, bất kỳ ai cũng là nhân vật khủng bố được chúng sinh Nam Thần Vực kính ngưỡng, ngạo thị thiên hạ, bởi vì bọn họ đều là Minh Thần.

Nam Minh Thần Giới, Vương Giới đứng đầu Nam Thần Vực. Dưới trướng Nam Minh Thần Đế có tổng cộng mười sáu Minh Thần cùng tứ đại Minh Vương -- Đông Ngục Minh Vương, Tây Ngục Minh Vương, Nam Ngục Minh Vương, Bắc Ngục Minh Vương.

Lần này, không chỉ Nam Minh Thần Đế đích thân đến Đông Thần Vực, mà còn mang theo hai đại Minh Vương và sáu Minh Thần.

Nam Vạn Sinh xoay người, đối mặt với sáu Minh Thần “kịp thời” đến đây, vậy mà hắn lại không hề vui vẻ, gương mặt thiếu niên lộ vẻ trầm trọng sâu sắc, sau đó khẽ than một tiếng:

- Về Nam Minh!

“...!” Sáu Minh Thần đồng loạt ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc.

Bọn họ nhận được vương lệnh đã ngày đêm lên đường, dốc hết tốc độ tới đây, vậy mà lại nhận được mệnh lệnh quay về Nam Minh sao?

Nam Ngục Minh Vương và Tây Ngục Minh Vương ngược lại không tỏ ra quá bất ngờ. Trong khoảng thời gian này, họ vẫn luôn ở Đông Thần Vực, nắm được mọi chuyện xảy ra ở đây đầu tiên.

Nam Vạn Sinh trầm giọng nói:

- Là bổn vương đã suy nghĩ quá ngây thơ rồi. Dù là Vân Triệt hay Bắc Thần Vực, bổn vương đều đã hoàn toàn đánh giá sai.

Trong nhận định trước đó của Nam Vạn Sinh, việc Bắc Thần Vực tấn công Đông Thần Vực là một hành động tự sát để hả giận, hậu quả không thể nghi ngờ chính là bị Đông Thần Vực tiêu diệt... Dù sao, không ai hiểu rõ thực lực của Bắc Thần Vực hơn các Thần Đế bọn họ.

Sau đó, chiến cục hoàn toàn ngoài dự đoán, hắn bắt đầu cảm thấy, cho dù Bắc Thần Vực thật sự bị Đông Thần Vực đánh bại thì cũng chắc chắn sẽ nguyên khí đại thương, nếu dám động đến Nam Thần Vực của hắn, có thể tùy ý tiêu diệt.

Nhưng trong vài ngày ngắn ngủi, tin tức truyền đến mỗi ngày đều hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, thậm chí hết lần này đến lần khác khiến hắn kinh hãi trong lòng... Hắn biết, bản thân phải hoàn toàn lật đổ nhận thức và đánh giá về Bắc Thần Vực, về Vân Triệt trước đây.

Đồng thời phải suy xét lại lý do vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này.

Bất Tử đúng là một sự cám dỗ khiến máu huyết hắn sôi trào, linh hồn hắn điên cuồng. Nhưng phía trước sự cám dỗ lại có thể là vực sâu hắc ám vô tận.

- Đi!

Nam Vạn Sinh vô cùng quả quyết hạ lệnh. Lần này, hắn chẳng những không coi thường Bắc Thần Vực, mà sau khi trở về Nam Thần Vực, còn định trong thời gian ngắn nhất tập hợp lực lượng cốt lõi của bốn Vương Giới Nam Vực, sau đó chủ động ra tay!

Cho Bắc Thần Vực một đòn trở tay không kịp... Giống như cách Bắc Thần Vực đã làm với Đông Thần Vực.

Đúng lúc này, một luồng khí tức đặc biệt khác thường đột nhiên cấp tốc tiếp cận.

Nam Ngục Minh Vương liếc mắt sang, thân hình như diều hâu lao ra, lúc trở về, phía sau đã có thêm một bóng người.

Đó chính là Phạm Vương thứ mười của Phạm Đế Thần Giới, Thiên Diệp Tử Tiêu.

Nam Minh Thần Đế liếc mắt nhìn, ánh mắt hơi nghiêm lại:

- Hử? Đây không phải là Phạm Vương thứ mười sao. Giờ này đến thăm, chẳng lẽ Thần Đế của các ngươi đã nghĩ thông suốt, muốn mời bổn vương đi uống trà à... Nhưng xem ra, tình hình của ngươi không được tốt lắm.

Tình hình của Thiên Diệp Tử Tiêu đâu chỉ là không tốt, không cần dùng thần thức thăm dò, chỉ cần liếc mắt cũng có thể thấy được gương mặt hắn tái nhợt cùng với ánh mắt tản ra u quang quỷ dị.

Khí tức Phạm Vương vốn hùng hậu như núi cao của hắn, giờ phút này lại vô cùng phù phiếm hỗn loạn. Da thịt toàn thân đang co giật vặn vẹo bất thường, rõ ràng đang phải chịu đựng thống khổ cực lớn.

Phịch!

Thiên Diệp Tử Tiêu đột nhiên quỳ xuống, sau đó lết đến trước mặt Nam Minh Thần Đế, tư thái hèn mọn do một Phạm Vương thể hiện ra khiến các Minh Vương, Minh Thần ở đó đều phải nhíu mày kinh ngạc.

- Nam Minh Thần Đế... cứu ta... cứu ta!

Sợ hãi, khát vọng, hèn mọn... giống như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Bất kể là tư thái hay giọng điệu của hắn... bất cứ ai nghe thấy cũng tuyệt đối không thể tin nổi đây lại là của một Phạm Vương!

- Hử?

Nam Vạn Sinh hơi nheo mắt, ánh mắt lạnh như kim châm.

Thân là Thần Đế đứng đầu Nam Thần Vực, ánh mắt hắn sắc bén đến mức nào. Vẻ sợ hãi và khát vọng hiện ra trên người, trong mắt Thiên Diệp Tử Tiêu hoàn toàn không phải giả vờ, mà giống như vừa phải trải qua nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng.

Hắn đột nhiên giơ tay, một luồng khí tức bao phủ thẳng về phía Thiên Diệp Tử Tiêu.

Thiên Diệp Tử Tiêu không hề kháng cự... Nhưng vào khoảnh khắc đầu tiên thần thức của Nam Vạn Sinh xâm nhập vào cơ thể Thiên Diệp Tử Tiêu, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, khí tức lập tức rút về, hoảng hốt lùi lại mấy bước.

- Vương thượng!?

Phản ứng của Nam Vạn Sinh khiến hai Minh Vương và sáu Minh Thần đều kinh hãi.

Hai mắt Nam Vạn Sinh nhìn chằm chằm Thiên Diệp Tử Tiêu, giọng nói vô cùng trầm thấp:

- Đây là độc gì!?

Khoảnh khắc thần thức của hắn xâm nhập vào, cảm giác như có một ác ma khủng bố đang muốn bổ nhào về phía hắn, muốn nuốt chửng linh hồn hắn, khiến toàn thân hắn lạnh toát, thần thức còn chưa kịp chạm đến độc khí đã vội vàng lui về.

Ngay khi Nam Vạn Sinh gầm lên câu hỏi, bản thân hắn đã nghĩ ra được đáp án... đáp án duy nhất đó.

Thần Giới đều biết, Nam Minh Thần Giới có một loại ma độc đáng sợ -- Thí Thần Tuyệt Thương Độc.

Mà thứ độc trên người Thiên Diệp Tử Tiêu còn đáng sợ hơn Thí Thần Tuyệt Thương Độc mà hắn biết rất nhiều, tuyệt đối đủ để đẩy một Phạm Vương hùng mạnh vào tử cảnh tuyệt vọng.

Độc như vậy, chỉ có thể là Thiên Độc Châu năm đó đã từng đẩy Thiên Diệp Phạm Thiên vào tuyệt cảnh!

- Là Vân Triệt! Là Thiên Độc Châu của hắn!

Thiên Diệp Tử Tiêu run giọng gầm lên. Hắn là một người cực kỳ thông minh, hắn bày ra tư thái hèn mọn như thế, không phải vì hắn đang tuyệt vọng mà bất chấp tôn nghiêm, đây là biểu hiện của “thành ý”:

- Hiện giờ, Phạm Thiên Thần Đế, các Phạm Vương, trưởng lão, Thần Sứ... người của toàn bộ Phạm Đế Vương Thành đều đã trúng loại độc này...

Tin tức này không thể nghi ngờ khiến đám người Nam Vạn Sinh chấn động trong lòng.

Phạm Đế Vương Thành, sự tồn tại cốt lõi của Phạm Đế Thần Giới... kể cả Thần Đế và Phạm Vương, tất cả mọi người đều nhiễm Thiên Độc!?

Nếu đây là sự thật, nếu Thiên Độc Châu thật sự không thể giải, chẳng phải điều này có nghĩa là... Phạm Đế Thần Giới có thể sẽ bị diệt giới!

Các Minh Vương, Minh Thần nhìn nhau, đều thấy được sự kinh hãi sâu sắc trong mắt đối phương.

Giữa các Vương Giới hiếm khi có ác chiến, bởi vì đã đến cấp bậc này, bất cứ tổn thương nào gây ra cho đối phương thì bản thân cũng sẽ phải chịu sự phản phệ cực lớn.

Cho dù có thù hận sâu đậm đến đâu, chỉ cần còn sót lại một phần lý trí hoặc đường sống, cũng sẽ không có Vương Giới nào đi liều mạng với cơ nghiệp hơn mười vạn năm, dốc toàn lực tử chiến với một Vương Giới khác.

Cho nên, trong lịch sử trăm vạn năm của Thần Giới, thời đại trước khi Vân Triệt xuất hiện, Vương Giới từng nơi quật khởi, nhưng chưa từng có Vương Giới nào sụp đổ... Việc đổi chủ thay tên như Tịnh Thiên Thần Giới ở Bắc Thần Vực đã là cực hạn.

Nhưng trong vòng mười ngày ngắn ngủi, Trụ Thiên Giới dễ dàng bị tàn sát, Nguyệt Thần Giới trực tiếp tan biến, hiện giờ, toàn bộ cốt lõi của Phạm Đế Thần Giới đều trúng Thiên Độc địa ngục...

Điều này đã không còn là hai chữ “đáng sợ” có thể hình dung được nữa.

Ánh mắt Nam Minh Thần Đế âm hàn, đột nhiên cười lạnh:

- Độc của Thiên Độc Châu, e rằng cũng chỉ có Thiên Độc Châu mới giải được. Nếu ngươi muốn cứu mạng, có thể đi tìm Vân Triệt cầu xin tha thứ, vì sao lại tìm đến bổn vương?

Thiên Diệp Tử Tiêu khàn giọng kêu lên:

- Không! Vân Triệt hiện giờ là một con ác quỷ khát máu! Hơn nữa còn không hề giữ chữ tín! Ngay cả Trụ Thiên lão tổ có thành ý hòa giải mà hắn cũng nói không giữ lời ngay trước mặt mọi người.

- Lúc hạ độc, hắn đã cho chúng ta thời hạn bảy ngày, nhưng mà... có vết xe đổ của Trụ Thiên ở đó, cho dù chúng ta có quỳ gối trước mặt hắn, con ác quỷ này cũng tuyệt đối không thể giải độc cho chúng ta, ngược lại sẽ nhân cơ hội sỉ nhục chúng ta!

Nam Vạn Sinh cười nhẹ:

- Ồ. Ngươi nhìn nhận cũng thật thấu đáo.

Thiên Diệp Tử Tiêu quỳ lết về phía trước:

- Nam Minh Thần Đế... hiện giờ chỉ có ngài mới có thể cứu được ta. Nam Minh Thần Châu là vật trừ tà đệ nhất đương thời, ngay cả Thí Thần Tuyệt Thương Độc cũng có thể giải được, nói không chừng cũng có thể giải được độc của Thiên Độc Châu!

- Cho dù... cho dù không thể hoàn toàn giải trừ, cũng nhất định có thể tinh lọc đến mức độ có thể khống chế được.

Ánh mắt Nam Vạn Sinh âm hàn khinh thường:

- Nực cười! Linh lực của Nam Minh Thần Châu quý giá đến mức nào, cho dù có thể tinh lọc được Thiên Độc, sao có thể dùng trên người ngươi được!

Thiên Diệp Tử Tiêu lập tức nói:

- Ta có thể giúp Nam Minh Thần Đế lấy được...

Hắn thoáng dừng lại, ánh mắt liếc ngang, quét qua các Minh Vương, Minh Thần bên cạnh, rồi hạ giọng:

- Được thứ ngài muốn!

- Hử?

Nam Minh Thần Đế nheo mắt nhìn xuống, chờ hắn nói tiếp.

Thiên Diệp Tử Tiêu tiếp tục:

- Hiện giờ tất cả mọi người ở Phạm Đế Vương Thành đều đã trúng Thiên Độc, chỉ cần... chỉ cần ta mở kết giới, Nam Minh Thần Đế có thể ung dung lấy đi thứ ngài cần tìm! Ta cam đoan, với trạng thái hiện giờ của bọn họ, tuyệt đối không có sức ngăn cản.

Nam Minh Thần Đế lạnh lùng bật cười:

- Ha ha... Phạm Vương thứ mười, màn kịch của ngươi thật sự quá vụng về. Có thể trở thành Vương Giới đứng đầu Đông Thần Vực, Phạm Vương sao có thể là loại người bán chủ cầu sinh được? Ngươi coi bổn vương là kẻ ngu sao!?

Thiên Diệp Tử Tiêu không hề hoảng sợ, hắn đối mặt với Nam Minh Thần Đế, trong mắt ngược lại lóe lên ý lạnh sáng quắc:

- Trung thành dĩ nhiên quan trọng. Nhưng không thể quan trọng hơn sinh mệnh! Ta hiện giờ chính là người thông minh muốn sống, đây mới là việc nên làm!

Thiên Diệp Tử Tiêu hơi cắn răng, lại nói:

- Nếu Nam Minh Thần Đế không tin... vậy cứ việc thăm dò ký ức khoảng thời gian gần đây của ta. Thiên Diệp Tử Tiêu ta... tuyệt đối không phản kháng.

Lời vừa nói ra, các Minh Vương, Minh Thần, kể cả Nam Minh Thần Đế, ánh mắt đều biến đổi.

Để hồn lực của người khác tiến vào hồn hải, đối phương chỉ cần hơi có ác ý, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Nếu không thật sự bị ép đến tuyệt cảnh, sao có thể làm như vậy.

- Được!

Sao Nam Vạn Sinh có thể từ chối, hắn trực tiếp giơ tay, chụp lên đầu Thiên Diệp Tử Tiêu.

Thiên Diệp Tử Tiêu cắn chặt răng, thân thể run rẩy, nhưng quả thật không hề kháng cự, mặc cho hồn lực của Nam Vạn Sinh tiến thẳng vào tâm hồn.

Giây lát sau, bàn tay Nam Vạn Sinh rời khỏi đầu Thiên Diệp Tử Tiêu, sắc mặt thay đổi.

- Vương thượng?

Tây Ngục Minh Vương tiến lên một bước.

Nam Vạn Sinh nói nhỏ:

- Hắn không nói dối. Phạm Đế Vương Thành hiện giờ... ha ha, quả thật bi thảm như một địa ngục chỉ còn lại tuyệt vọng.

Lúc hắn nói ra những lời này, trong lòng có ba phần khiếp sợ, ba phần động tâm, và bốn phần kinh hãi.

Nếu Thiên Độc này bùng nổ ở Nam Minh Thần Giới, cũng có thể trong một đêm biến Vương Giới đứng đầu Nam Vực của hắn thành luyện ngục kịch độc.

Thiên Diệp Tử Tiêu ôm đầu choáng váng sau khi bị xâm nhập hồn hải, cố gắng nhắc nhở:

- Bảy ngày... không, chỉ còn lại sáu ngày. Đến lúc đó, Vân Triệt đến, “thứ kia” sẽ rơi vào tay hắn.

- Không, rất có thể... Phạm Thiên Thần Đế sẽ dâng nó cho Vân Triệt trước thời hạn để đổi lấy một tia sinh cơ. Nếu Nam Minh Thần Đế muốn lấy được, nhất định phải ra tay nhanh chóng.

Nam Minh Thần Đế liếc nhìn hắn, ý cười trở nên ôn hòa:

- Phạm Vương thứ mười, ngươi thật sự là người thông minh nhất trong số các Phạm Vương của Phạm Đế. Người thông minh chân chính nên giống như ngươi, sớm nhận rõ tình thế, trong thời gian ngắn nhất đưa ra lựa chọn chính xác nhất.

Hắn chậm rãi giơ tay, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một viên bảo châu lấp lánh kim quang, một luồng khí tức tinh lọc vô cùng nồng đậm cũng lập tức tràn ngập không gian.

Nam Minh Thần Châu! Trong truyền thuyết của Thần Giới, đây là bảo châu thượng cổ sở hữu lực lượng tinh lọc mạnh nhất. Nghe đồn ngay cả Thí Thần Tuyệt Thương Độc cũng có thể tinh lọc được... đương nhiên, chỉ là nghe đồn.

Khoảnh khắc ngửi được khí tức tinh lọc của Nam Minh Thần Châu, Thiên Diệp Tử Tiêu chợt ngẩng đầu, hai tròng mắt đột nhiên phóng ra ánh sáng khát vọng vô cùng mãnh liệt, như thể đang chìm trong ranh giới tử vong, đột nhiên thấy một cọng cỏ cứu mạng lơ lửng ngay trong tầm mắt.

- Bây giờ ngươi lập tức trở về Phạm Đế Vương Thành, và mở kết giới ngay lập tức!

Dù mới thăm dò ký ức của hắn, nhưng Nam Vạn Sinh vẫn vô cùng cẩn thận... Hắn phải tận mắt nhìn thấy kết giới của Phạm Đế Vương Thành mở ra mới có thể hoàn toàn tin tưởng Thiên Diệp Tử Tiêu.

- Làm xong việc, bất kể cuối cùng có thành công hay không, bổn vương đều sẽ dùng Nam Minh Thần Châu tinh lọc Thiên Độc cho ngươi!

Hắn nở một nụ cười khẽ:

- Bổn vương nhất định nói được làm được, hơn nữa... ngươi cũng không có lựa chọn nào khác!

Thiên Diệp Tử Tiêu ngẩng đầu, cắn răng kiên quyết nói:

- Ta đã bước ra bước này thì sẽ không quay đầu, càng không hối hận!

Nói xong, hắn đột ngột xoay người, mang theo độc khí đầy người bay về phía Phạm Đế Thần Giới.

- Đuổi theo!

“Vật Bất Tử” đột nhiên dễ như trở bàn tay khiến Nam Minh Thần Đế hoàn toàn dập tắt suy nghĩ quay về Nam Vực, lập tức đi theo phía sau Thiên Diệp Tử Tiêu.

... ...

Trên không Phạm Đế Vương Thành, Vân Triệt ẩn mình trong nặc ảnh đứng nhìn từ xa, không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Chờ đợi hồi lâu, cuối cùng, kết giới cường đại bao phủ Phạm Đế Thần Giới, chỉ có Phạm Đế thần lực mới có thể điều khiển, đột nhiên mở ra.

Cùng lúc đó, không gian phương xa truyền đến khí tức của Nam Minh.

Vân Triệt nheo hai mắt lại, cười thầm:

- Một ổ chó trúng độc, cùng với một lũ chó tham lam, cuối cùng là ai cắn được ai đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!