Theo kết giới của Phạm Đế Vương thành mở ra, độc tức và âm khí ập vào mặt khiến Nam Minh thần đế không biết nên vui mừng như điên hay kinh hãi.
Nam Minh thần đế thì thào:
- Đây là Châu Thiên Độc, đây là chí bảo thượng cổ! Lịch sử gần trăm vạn năm, Vương giới mạnh nhất Đông Thần Vực, trước mặt Châu Thiên Độc chẳng qua chỉ trong một sớm một chiều đã hóa thành địa ngục như thế!
Hắn hơi mất hồn lẩm bẩm, dục vọng đối với “Món đồ bất tử” xếp trên cả Châu Thiên Độc lại lập tức tăng vọt vô số lần.
Trung tâm Phạm Đế Vương thành, Thiên Diệp Phạm Thiên mở mắt... Hắn cảm nhận được rõ ràng, lúc kết giới của Vương thành mở ra, Phạm Vương gần trung tâm kết giới nhất chính là Thiên Diệp Tử Tiêu.
- Chủ thượng!?
Các Phạm Vương đồng loạt ngước mắt, sắc mặt vô cùng trầm trọng.
Mà theo khí tức và tâm tình của bọn họ chấn động, độc lực Thiên Độc trong cơ thể cũng càng thêm bạo loạn.
Trên khuôn mặt tái nhợt của Phạm Vương thứ nhất lại hiện lên một tầng xanh mét:
- Là Tử Tiêu... sao hắn có thể...
- Ha ha, khi một người gặp phải tuyệt cảnh chân chính, thì chuyện gì cũng có thể làm được.
Phạm Vương thứ hai than thở một tiếng.
Thiên Diệp Phạm Thiên chậm rãi đứng dậy, thần sắc lại bình tĩnh đến đáng sợ.
- Nghênh chiến.
Hai chữ đơn giản đến cực điểm, Thiên Diệp Phạm Thiên đã rời khỏi chủ điện, bay vút lên không.
Liếc mắt nhìn lại, Phạm Đế Vương thành vốn quen thuộc như thân thể mình đã hóa thành một mảnh địa ngục màu xanh đậm.
Hai mươi canh giờ ngắn ngủi, khí tức sinh mệnh của Phạm Đế Vương thành lại giảm gần bảy phần.
Người có tư cách ở lại Phạm Đế Vương thành, hoặc kế thừa huyết mạch Phạm Đế, thân phận cao quý, hoặc có được tu vi cực kỳ bất phàm... Nhưng trước mặt Thiên Độc, chúng sinh đều hèn mọn như con kiến.
Thần Vương, Thần Quân lần lượt ngã xuống, đệ tử Phạm Đế trẻ tuổi, vô số con cháu đời sau đều không còn chút khí tức nào.
Tiếng khóc bi thương tuyệt vọng tràn ngập từng góc, biến thánh địa huyền đạo số một Đông Vực này thành chốn địa ngục quỷ khóc gào thét.
Ngay cả Thần Đế và các Phạm Vương còn thống khổ tuyệt vọng dưới “Thiên Thương Đoạn Mệnh” như vậy, huống chi là huyền giả dưới cảnh giới Thần Chủ.
Thiên Diệp Phạm Thiên chậm rãi nhắm mắt lại, cho dù là hắn, trong lòng cũng dâng lên nỗi đau đớn và bi thương sâu sắc.
Khi đôi mắt lại mở ra, trong tầm mắt băng hàn đã hiện lên bóng dáng của Nam Minh thần đế, phía sau hắn là hai Minh Vương, bốn Minh Thần... cùng với Thiên Diệp Tử Tiêu!
Không thèm liếc nhìn Thiên Diệp Tử Tiêu, Thiên Diệp Phạm Thiên bình ổn khí tức, nói:
- Nam Minh thần đế, năm đó vào ngày bổn vương phong đế, ngươi cũng chưa từng bày ra trận thế như thế. Hôm nay lại cho bổn vương một kinh hỉ rất lớn.
Phía sau hắn, các Phạm Vương đều đã đến, nhưng chỉ liếc mắt đã thấy sắc mặt ai nấy đều khó coi, ánh mắt của bọn họ đều nhìn chằm chằm về phía Thiên Diệp Tử Tiêu, tràn đầy thất vọng, sát ý và oán độc.
Trái lại Thiên Diệp Tử Tiêu lại có vẻ bình tĩnh âm trầm... có lẽ giống như lời hắn nói, một khi đã quyết định, sẽ tuyệt đối không do dự hối hận.
Nam Minh thần đế cười nhạt, ánh mắt cố gắng quét xuống phía dưới:
- So với Vân Triệt, chút kinh hỉ ấy của bổn vương tính là gì chứ?
Nói xong, bàn tay hắn nâng lên, Nam Minh thần châu trong lòng bàn tay chiếu ra thần mang màu vàng nhạt:
- Thứ trong tay bổn vương, Phạm Thiên thần đế có định thử xem sao không?
Thiên Diệp Phạm Thiên trầm giọng nói:
- Giới hạn tinh lọc của Nam Minh thần châu đến đâu, kẻ ngu xuẩn khác có thể không biết, nhưng bổn vương sao lại không biết!
Nam Minh thần đế cười tủm tỉm nói:
- Có thể hay không, luôn nên thử xem, nói không chừng sẽ có kỳ tích. Nhìn Phạm Vương thứ mười của các ngươi xem, cho dù chỉ là một phần hy vọng, cũng không chút do dự trả giá nỗ lực vạn phần, đây mới thực sự là kẻ thức thời.
Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên nở nụ cười quỷ dị:
- Ha ha ha... trong các Phạm Vương cũng sẽ không có kẻ phản bội. Chẳng lẽ Nam Minh thần đế đã quên, Phạm Hồn Linh của Phạm Đế Thần giới ta có thể cưỡng ép thu hồi Phạm Thần thần lực.
“...” Nam Minh thần đế khẽ chau mày, chợt quay đầu nhìn về phía Thiên Diệp Tử Tiêu.
Thiên Diệp Tử Tiêu cắn răng nói:
- Cho dù bị tước đoạt Phạm Thần thần lực, ta vẫn có tu vi Thần Chủ! Nhưng nếu mạng đã mất, thì còn lại gì nữa.
- Thần đế, đừng trách ta! Muốn trách, thì trách ngươi không sớm đi hợp tác với Nam Minh thần đế! Bằng không, trên dưới Phạm Đế sẽ không rơi vào tình cảnh như vậy.
Lời Thiên Diệp Tử Tiêu nói khiến nghi ngờ trong mắt Nam Minh thần đế tan đi, sau đó nghĩ đến bản thân đã từng thăm dò trí nhớ và ký ức của Thiên Diệp Tử Tiêu... đó là thứ không thể nào làm giả được, nhất thời cười nhạt một tiếng, một tay giơ Nam Minh thần châu lên, tay kia chìa về phía Thiên Diệp Phạm Thiên:
- Phạm Thiên thần đế, bổn vương muốn cái gì, ngươi rất rõ ràng.
- Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời ngươi, ngàn vạn lần đừng tái phạm sai lầm ngu xuẩn.
Giọng Thiên Diệp Phạm Thiên bình thản:
- Nam Minh, Phạm Đế ta đã có dáng vẻ như vậy, nhưng Vân Triệt lại chưa nhân cơ hội cường công, ngược lại cố tình để lại thời hạn bảy ngày... Ngươi đoán xem, bảy ngày này là lưu lại cho ai đây?
- Hửm?
Chân mày Nam Minh thần đế hơi trầm xuống.
Tròng mắt hiện lên u quang của Thiên Diệp Phạm Thiên dường như càng thêm âm hàn:
- Lấy “Bất tử” làm mồi nhử, lấy Thiên Độc làm vật dẫn... Trò xua hổ nuốt sói đơn giản như vậy, với tâm cơ của Nam Minh ngươi, thật sự không nhìn ra sao! Nói không chừng... hiện giờ Vân Triệt đang ẩn mình ở đâu đó, chờ xem hai chúng ta tàn sát lẫn nhau!
Người nào đó đang ẩn mình: “...”
Nam Minh thần đế tỏ vẻ tán đồng sâu sắc, tay càng vươn tới trước thêm một phần:
- Nói rất hay! Một khi trong lòng Phạm Thiên thần đế đã rõ ràng như vậy, thế cũng đỡ cho bổn vương nói năng rườm rà.
- Giao vật bổn vương cần tìm ra đây, bổn vương cũng sẽ tặng Nam Minh thần châu này cho Phạm Đế. Đôi bên cùng có lợi, không cần phải tàn sát lẫn nhau, thật hoàn mỹ biết bao.
- Thiên Diệp Phạm Thiên ngươi đã nhìn rõ ràng như thế, thì phải biết đây là lựa chọn ngươi nên làm ra nhất... cũng là duy nhất!
Khí tức tinh lọc của Nam Minh thần châu ngay trước mặt, nhưng tầm mắt của Thiên Diệp Phạm Thiên không hề chạm đến Nam Minh thần châu chút nào. Nhìn vẻ tham lam cháy rực như lửa trong mắt Nam Vạn Sinh, hắn biết, cho dù chính Nam Vạn Sinh biết được bản thân đang bị dẫn dụ và lợi dụng, cũng không đời nào cam tâm lùi bước.
Bởi vì mồi nhử thật sự quá lớn, hiện giờ lại quá gần!
Thiên Diệp Phạm Thiên đột nhiên nở nụ cười, ban đầu là cười nhẹ, sau đó lại đột nhiên chuyển thành cười to điên cuồng:
- Ha ha ha ha... ha ha ha ha!
Rầm!!
Theo tròng mắt hắn sáng lên kim mang, Phạm Thần thần lực lập tức mãnh liệt phóng thích, mang theo tiếng nổ vang như vạn đạo lôi đình.
Đây là đế uy của Thần Đế số một Đông Vực, tóc dài Nam Vạn Sinh bay phất phới trong cuồng phong, tay áo bay múa, nhưng thân hình vẫn không nhúc nhích. Mà phía sau hắn, cho dù là Minh Vương hay Minh Thần đều bị bức lui từng bước, mặt lộ vẻ kinh hãi.
- Chủ... Chủ thượng!
Các Phạm Vương nhất tề kinh hô.
Bởi vì cùng với Phạm Thần thần lực, “Thiên Thương Đoạn Mệnh” trong người hắn cũng bùng nổ theo.
Thiên Diệp Phạm Thiên nâng cánh tay lên, mắt như vực sâu, mặc kệ kịch độc như vô số ma quỷ phẫn nộ gào thét điên cuồng khắp toàn thân:
- Cho dù Phạm Đế Thần giới ta có tan thành tro bụi dưới Thiên Độc này, vậy đó cũng là bản lĩnh của Vân Triệt, bổn vương cam tâm nhận thua!
Trên mặt hắn không còn vẻ bình thản như trước, chỉ có vẻ đáng sợ dữ tợn mà Nam Vạn Sinh chưa bao giờ thấy qua:
- Nhưng Nam Minh ngươi định thừa dịp cháy nhà hôi của, ha ha ha ha... Cho dù bổn vương phải đánh cược cái mạng này, cũng phải khiến máu tươi của ngươi nhuộm đỏ nơi này!
- Chỉ bằng Phạm Đế hiện giờ!?
Ánh mắt Nam Vạn Sinh cũng bùng lên hung quang, hắn thu hồi Nam Minh thần châu, huyền khí trên người bùng nổ.
Nhất thời, đế uy của Thần Đế số một Đông Thần Vực với Thần Đế số một Nam Thần Vực kịch liệt va chạm vào nhau trên không trung của Phạm Đế Vương thành, trong nháy mắt bầu trời sụp đổ.
Nhưng mà, dưới sự cắn nuốt của Thiên Độc, đế uy của Thiên Diệp Phạm Thiên rõ ràng bị áp chế, nhưng thân hình của hắn không hề lùi lại một bước, u quang trong mắt bùng lên, da thịt toàn thân đang co giật bất thường, nhưng trên mặt hắn không hề có một chút vẻ thống khổ nào.
- Chủ thượng...
Không khí đột nhiên thay đổi khiến các Phạm Vương vô cùng kinh hãi.
Trừ bỏ Thiên Diệp Tử Tiêu phản bội, mười ba Phạm Vương của Phạm Đế Thần giới đều có mặt, nhưng bọn họ thân trúng Thiên Thương Đoạn Mệnh, còn phía sau Nam Minh thần đế chỉ có tám người... nhưng lại có hai đại Minh Vương!
Rõ ràng là chủ thành của Phạm Đế Thần giới, nhưng ngược lại phe Nam Minh lại chiếm ưu thế tuyệt đối.
- Đằng nào cũng chết, cần gì phải khúm núm!
Phạm Vương thứ nhất than thở nói, vẻ bi thương trên mặt hắn biến mất, kim mang nở rộ trên người, toàn lực vận dụng Phạm Thần thần lực giống như Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Thân là Phạm Vương, phải tuân theo ý chí của Chủ thượng!
Theo lực lượng của Thiên Diệp Phạm Thiên phóng thích, các Phạm Vương lúc trước vẫn luôn dè dặt cẩn trọng áp chế độc lực lại không còn chút kiêng dè nào nữa, toàn bộ phóng thích hết lực lượng, cùng nhau gây áp lực lên phe Nam Minh, mặc cho Thiên Độc cắn nuốt thân thể.
Các Phạm Đế trưởng lão, thần sử phía dưới cũng đều đứng thẳng người... Thiên Độc không thể giải, nếu như đã nhất định phải tiêu vong, vậy ít nhất phải giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.
- Giết!
Không tiếp tục tạo áp lực về phía Nam Minh, mệnh lệnh phát ra không phải là nghênh chiến hay đuổi đi gì đó mà là một chữ “Giết” vô cùng lạnh như băng, không chừa lại đường sống.
Khoảnh khắc một chữ này phun ra, đã định sẵn kết cục của Phạm Đế.
Bọn họ không có khả năng thắng... Bởi vì mỗi khi bọn họ đánh ra một phần lực lượng, đều sẽ tăng tốc độ tử vong của bản thân.
Giết...
Đúng, giết!
Bọn họ không kéo dài nổi. Chỉ có thể... trong thời gian ngắn nhất, dùng tất cả át chủ bài!
Dùng cái mạng chắc chắn sẽ mất này, kéo bọn chúng cùng xuống địa ngục!
Bóng dáng của Thiên Diệp Phạm Thiên lóe lên, trong nháy mắt tiếp theo, lực lượng của hắn đã đánh thẳng về phía Nam Minh thần đế... Không gian chung quanh, ác chiến giữa Phạm Vương với Minh Vương, Minh Thần cũng mãnh liệt bùng nổ trong khoảnh khắc.
Chỉ trong nháy mắt, vô số mảnh nhỏ không gian bay đi như kim châm, trên không Phạm Đế Vương thành bị xé rách hơn mười vòng xoáy không gian.
Nam Vạn Sinh giơ tay, năm ngón tay kim mang chói mắt, vững vàng chặn đứng lực lượng của Thiên Diệp Phạm Thiên.
Đứng trong gió lốc tai họa, toàn thân hắn vẫn không nhúc nhích, ý cười nơi khóe miệng cũng càng ngày càng dữ tợn:
- Định cá chết lưới rách? Chỉ bằng lũ độc trùng đáng thương sắp chết các ngươi?
Rầm!!
Nam Vạn Sinh nhẹ nhàng búng ra năm ngón tay, đã đánh văng Thiên Diệp Phạm Thiên ra xa, hắn khinh miệt cuồng tiếu một tiếng, trực tiếp rời khỏi chiến trường, đột nhiên lao xuống, đi thẳng đến tòa tháp bên cạnh Vương thành.
Cho tới bây giờ mục tiêu của hắn đều không phải là đồ diệt Phạm Đế Thần giới, mà là “Món đồ bất tử”.
Thiên Diệp Phạm Thiên chợt xoay người, vừa định đuổi theo, toàn thân đột nhiên run lên, điên cuồng phun ra một mảng huyết vụ... Trong huyết vụ màu đỏ tươi trộn lẫn màu xanh thẫm trông vô cùng ghê rợn.
Nhưng hắn không hề dừng lại, vẫn đuổi thẳng theo Nam Minh.
Dưới Thiên Thương Đoạn Mệnh, các Phạm Vương và trưởng lão Phạm Đế chẳng những phải thừa nhận độc lực cắn nuốt, huyền khí vận chuyển cũng nhận lấy cản trở thật lớn, ác chiến giữa hai bên mới vừa bùng nổ, bên Phạm Đế có số lượng chiếm ưu thế tuyệt đối lại bị áp chế toàn diện.
Rầm!
Một chưởng tùy ý của Tây Ngục Minh Vương thoải mái đánh văng hai đại Phạm Vương ra, nhìn gương mặt thống khổ vặn vẹo do khí tức hỗn loạn và độc lực bùng nổ của bọn họ, Tây Ngục Minh Vương cười to trào phúng một tiếng:
- Đã rơi vào trình độ như vậy, ngoan ngoãn nghe lời không được sao, cứ muốn tự rước lấy nhục!
- Hừ!
Phạm Vương thứ tám và Phạm Vương thứ mười ba đối diện với hắn lại đột nhiên cười nhẹ một tiếng, trong đôi mắt đau đớn tột cùng của bọn họ, vào lúc này nổi lên một tia kim quang quỷ dị.
Phạm Vương thứ tám truyền âm bằng hồn niệm một tiếng mà chỉ có các Phạm Vương mới có thể nghe thấy được:
- Các huynh đệ, hai người chúng ta... đi trước một bước.
Hồn âm vừa dứt, Phạm Vương thứ tám và Phạm Vương thứ mười ba đột nhiên gầm lên một tiếng dữ dội, toàn thân bùng lên kim mang, lấy thân mình lao thẳng về phía Tây Ngục Minh Vương.