Trong Phạm Đế Thần Giới, ngoài Thiên Diệp Phạm Thiên, kẻ đáng sợ nhất không phải là các Phạm Vương... mà là một Phạm Vương đã bị dồn vào tử địa.
Đây là điều mà Thiên Diệp Ảnh Nhi đã nhấn mạnh với Vân Triệt và Trì Vũ Thập khi chuẩn bị tiến công Đông Thần Vực.
Bởi vì truyền thừa của Phạm Đế không chỉ mạnh về Phạm Thần thần lực, mà còn cường đại cả về hồn lực! Có thể mượn Phạm Hồn để tu luyện độc lập. Nếu rơi vào tuyệt cảnh không lối thoát, họ còn có thể lấy hồn lực của Phạm Hồn làm môi giới, phóng thích ra chiêu thức “Phạm Hồn Tẫn” ngọc đá cùng tan!
Cho nên, cường công Phạm Đế Thần Giới không phải là lựa chọn khôn ngoan. Tốt nhất là sau khi đẩy bọn họ vào tuyệt cảnh, hãy tìm một “công cụ” thích hợp để nhân lúc cháy nhà mà hôi của. Về phần công cụ và mồi nhử thích hợp... đều đã có sẵn.
Năm đó, khi Thiên Diệp Ảnh Nhi đề cập đến chuyện này, “công cụ” và “mồi nhử” đều đã được tính toán kỹ càng.
Hai điểm khó khăn nhất là làm thế nào để ép Phạm Đế Thần Giới đến tuyệt cảnh, và làm thế nào để khiến lòng đề phòng của “công cụ” giảm xuống mức thấp nhất, đồng thời khuếch đại dục vọng của nó lên mức cao nhất.
Yên tâm, Phạm Hồn Tẫn là át chủ bài cuối cùng của các Phạm Vương, từ trước đến nay chưa từng có ai ép được Phạm Đế Thần Giới đến tuyệt cảnh, cho nên nó chưa bao giờ bị bại lộ... Ngay cả Long Thần và Nam Minh e rằng cũng không hề hay biết.
...
Lúc Phạm Vương thứ tám và Phạm Vương thứ mười ba lao về phía Tây Ngục Minh Vương, tất cả các Phạm Vương khác đều quay lại, dùng huyền khí gắt gao áp chế Tây Ngục Minh Vương, mặc cho lực lượng Phạm Thần đánh lên người mình.
Bị khí tràng của các Phạm Vương đồng loạt đè nén, mạnh như Tây Ngục Minh Vương, thân hình cũng khựng lại trong thoáng chốc, liền bị thân hình mập lùn của Phạm Vương thứ tám ôm chặt lấy, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị hắn đè lên người.
Phạm Vương thứ mười ba thì ôm chặt lấy đùi phải của y.
Rầm!!!
Y cười lạnh một tiếng, lực lượng Minh Vương bùng nổ ở cự ly gần. Máu tươi phun ra từ miệng Phạm Vương thứ tám và Phạm Vương thứ mười ba, xương ngực và xương tay vỡ nát, nhưng họ vẫn ôm chặt lấy thân thể Tây Ngục Minh Vương.
Mà trên người họ đột nhiên lan ra những vệt sáng vàng... Kim quang mãnh liệt bắn ra từ đôi mắt đã hoàn toàn che lấp con ngươi.
Cảm giác nguy hiểm chết người trong nháy mắt khiến Tây Ngục Minh Vương dựng cả tóc gáy, thất thanh hét lên:
- Các... các ngươi định làm gì!
Nam Ngục Minh Vương cũng cảm nhận được khí tức bất thường, đột nhiên lao tới, một chưởng đánh về phía Phạm Vương thứ tám.
Ầm rầm!!!
Sau lưng Phạm Vương thứ tám lõm sâu xuống, nhưng những vệt vàng trên người vẫn lan tràn lấp lánh... Cùng lúc đó, đôi mắt của Nam Ngục Minh Vương chợt co rút lại, linh cảm báo động vô cùng mãnh liệt khiến hắn dốc toàn lực lui về phía sau.
- Phạm... Hồn... Tẫn!
Theo tiếng gầm dữ dội cuối cùng trong sinh mệnh của họ, thân thể của hai đại Phạm Vương hoàn toàn chìm trong kim quang nồng đậm... rồi đột nhiên nổ tung.
RẦM!!!
Kim quang ngợp trời, tựa như một vầng thái dương vừa bùng nổ.
Bùng nổ cùng với kim quang là luồng sức mạnh khủng bố vượt xa cực hạn của hai đại Phạm Vương, và cả... tiếng kêu thảm thiết của Tây Ngục Minh Vương.
“!?” Nam Vạn Sinh quay đầu lại giữa không trung, mắt lộ vẻ khiếp sợ, nhưng thân hình không hề dừng lại, nhanh chóng lao về phía tòa tháp.
Trong kim quang, thân thể của Phạm Vương thứ tám và Phạm Vương thứ mười ba đã hóa thành bụi vàng, còn thân thể của Tây Ngục Minh Vương thì như một túi máu vỡ nát, bị hất văng đi xa.
Nửa người trên của hắn đã nát bấy, đùi phải cũng biến mất không còn tăm tích.
Dù sao y cũng là một trong tứ đại Minh Vương, vào thời khắc cuối cùng đã dốc toàn lực phóng thích thần lực hộ thân, nhờ đó mới giữ lại được tính mạng dưới đòn Phạm Hồn Tẫn của hai đại Phạm Vương.
Kim quang khủng bố tuyệt luân đánh văng Nam Ngục Minh Vương cùng sáu Minh Thần ra xa, nhưng Phạm Vương thứ nhất và Phạm Vương thứ hai đã lập tức lao về phía Tây Ngục Minh Vương, Phạm Thần thần lực toàn lực bùng nổ, không hề giữ lại chút gì mà đánh lên thân thể tàn tạ của hắn.
Kim quang tỏa ra, lại là hai tiếng nổ vang trời. Lần này, Tây Ngục Minh Vương còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào, thân thể tàn tạ vỡ nát giữa không trung, máu xương văng khắp trời.
“!!” Nam Minh Thần Đế lại quay đầu, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng sợ tột độ.
Trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu mà đã thảm khốc đến cực điểm, đối mặt với Phạm Đế Thần Giới đã rơi vào tuyệt cảnh, vốn tưởng có thể tùy ý giày xéo, nhưng phe Nam Minh dù nằm mơ cũng không ngờ rằng, Tây Ngục Minh Vương lại chết thảm trong nháy mắt!
Đó là một trong tứ đại Minh Vương của họ, là một trong bốn Thần Chủ cấp mười đã đạt tới đỉnh cao huyền đạo, là tồn tại gần với Thần Đế nhất ở Nam Minh Thần Giới!
Càng là hạt nhân tuyệt đối giúp Nam Minh Thần Giới có thể trở thành đệ nhất vương giới Nam Vực.
Vậy mà lại chết như thế... cứ thế mà chết!?
Tròng mắt Nam Ngục Minh Vương co rúm lại, sáu Minh Thần không ai không ngũ quan co giật.
Tự bạo huyền mạch, huyền giả nào cũng có thể làm được. Nó thường xảy ra trên người những huyền giả đã rơi vào tuyệt vọng thực sự.
Mà tự bạo huyền mạch không thể nghi ngờ phải dẫn động toàn bộ lực lượng trong huyền mạch, quá trình này tự nhiên đặc biệt chậm chạp, cho nên, nó càng là một loại tự vẫn bi tráng, muốn dùng nó để kéo người khác chết cùng thì gần như không thể thực hiện được.
Thế nhưng, hai đại Phạm Vương tự bạo lại nhanh đến khó tin, uy lực càng lớn đến mức khiến người ta kinh hãi... Một chớp mắt đã khiến một Minh Vương trực tiếp cận kề cái chết.
- Ha... ha ha ha!
Miệng Phạm Vương thứ nhất và Phạm Vương thứ hai, những người đã tự tay kết liễu Tây Ngục Minh Vương, tràn đầy máu tươi, sắc mặt thống khổ. Với tình trạng hiện giờ của họ, mỗi một lần toàn lực ra tay đều không khác gì tự sát.
Nhưng họ lại đang cười, trong tiếng cười mang theo bi thương và quyết tuyệt.
Thiên Diệp Tử Tiêu ở phía sau Nam Ngục Minh Vương nói:
- Đây là Phạm Hồn Tẫn, có thể dùng Phạm Hồn để dẫn động toàn bộ Phạm Thần thần lực trong nháy mắt. Minh Vương ngàn vạn lần phải cẩn thận.
Nam Ngục Minh Vương siết chặt hai tay, toàn thân run rẩy.
Tây Ngục Minh Vương chết... Chuyện này nhất định sẽ kinh động toàn bộ Nam Thần Vực, có thể nói là tổn thất nặng nề không cách nào đong đếm đối với Nam Minh Thần Giới của hắn.
Phạm Hồn Tẫn... thần lực mà Phạm Đế Thần Giới kế thừa, lại có loại sức mạnh tuyệt vọng đáng sợ đến thế!
Hai Phạm Vương có thực lực Thần Chủ cấp chín, lại có thể liều mạng giết chết một Minh Vương Thần Chủ cấp mười!
Phạm Vương thứ nhất thẳng người lên, lẩm bẩm năm chữ mà cả Đông Thần Vực không ai không biết:
- Phạm Đế không có kẻ yếu! Đây là vinh quang, cũng là tín niệm!
- Vì lợi ích và tương lai của Phạm Đế, chúng ta có thể lui bước, có thể quỳ gối, có thể nhẫn nhục. Nhưng... tuyệt đối không cho phép bất cứ ai chà đạp lên tôn nghiêm cuối cùng của chúng ta!
Phạm Vương thứ nhất giơ tay, chỉ về phía Thiên Diệp Tử Tiêu:
- Còn hắn! Hắn không phải Phạm Vương! Hắn chỉ là một con chó!
“...” Không ai chú ý tới một tia hắc ám đang chớp động hỗn loạn nơi sâu thẳm trong mắt Thiên Diệp Tử Tiêu.
Nam Ngục Minh Vương chậm rãi ngẩng đầu, vẻ khinh thị lúc trước đã hóa thành phẫn nộ và sát ý ngút trời:
- A, hay cho một Phạm Đế Thần Giới, Nam Minh ta thật sự đã coi thường các ngươi.
- Nhưng mà, các ngươi đã thành công khiến bản thân... chết nhanh hơn mà thôi!
Bàn tay hắn vạch ra, không gian lập tức sụp đổ, trước ngực Phạm Vương thứ nhất và Phạm Vương thứ hai đồng thời nổ tung một rãnh máu, máu tươi văng tung tóe.
Còn Nam Ngục Minh Vương đã đột nhiên lao lên, sáu Minh Thần phía sau cũng theo đó ra tay, Nam Minh thần lực còn hung hãn hơn trước mấy lần như ác mộng tuôn về phía các Phạm Vương vốn đã thân trong ác mộng.
Cảm nhận được cái chết của Tây Ngục Minh Vương, trong lòng Nam Minh Thần Đế kinh hãi tột đỉnh. Nhưng thân hình của hắn chỉ khựng lại chưa tới một khoảnh khắc rồi đã cắn chặt răng, toàn tốc lao về phía tòa tháp.
Trên không tòa tháp, Vân Triệt ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát. Lúc Nam Minh vọt tới, ánh mắt của Vân Triệt tập trung vào Thiên Diệp Phạm Thiên ở phía sau.
Toàn bộ thủ vệ của tòa tháp đã sớm bị độc của Thiên Thương Đoạn Mệnh giết sạch, xung quanh không một bóng người, cũng không thấy khí tức của Cổ Chúc.
Trong tay Nam Minh Thần Đế hiện ra Phất Linh Ma Hạo, sau đó điên cuồng đánh về phía huyền trận phong tỏa tòa tháp.
Tàn quang của huyền trận tan vỡ và tiếng gầm rú hỗn loạn vang lên, ước chừng vài giây sau, Thiên Diệp Phạm Thiên cuối cùng mới đuổi kịp, hắn vừa mới đáp xuống đã quỳ rạp trên đất, máu độc tuôn ra từ miệng.
Nhưng ngay lập tức, hắn lại ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nam Minh Thần Đế, đồng thời tay phải run rẩy sờ lên ngực.
Ánh mắt Vân Triệt híp lại, dưới chân thoáng dịch chuyển, vận sức chờ phát động.
Đây là những lời Thiên Diệp Ảnh Nhi đã nói cho hắn trước đây:
- Dưới tòa tháp ngầm ở phía tây bắc Phạm Đế Vương Thành có ẩn náu hai lão quái vật. Hai lão quái vật này, một người tên là Thiên Diệp Vụ Cổ, một người tên là Thiên Diệp Bỉnh Chúc.
- Về thân phận, một người là tổ phụ của ta, một người là cụ tổ của ta. Thần Giới nhất định vẫn còn nhớ tên của họ, nhưng không ai biết rằng họ còn sống. Ngay cả trong Phạm Đế Thần Giới năm đó, kể cả ta, người biết được cũng không quá năm người.
- Bọn họ thông qua Hồng Mông Sinh Tử Ấn, trả một cái giá đặc thù để nhận được tuổi thọ kéo dài, sau đó quanh năm bế quan bên cạnh Hồng Mông Sinh Tử Ấn. Nếu đã không chết, họ sẽ mượn dùng khí tức đặc thù này để thăm dò cảnh giới phía sau giới hạn.
- Lúc họ bế quan, lục thức đều bị phong bế. Nếu thật sự đến thời khắc cuối cùng, Thiên Diệp Phạm Thiên nhất định sẽ gọi họ ra. Mà muốn gọi họ ra, chắc chắn phải dùng đến Phạm Hồn Linh...
Sự tồn tại của “lão tổ” là bí mật lớn nhất của Phạm Đế Thần Giới.
Năm đó, trước khi Thiên Diệp Ảnh Nhi chuẩn bị hy sinh bản thân để cứu Thiên Diệp Phạm Thiên, nàng đã cố ý nhờ Cổ Chúc phong ấn phần ký ức này của mình, để đề phòng Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt thăm dò được.
Thiên Diệp Phạm Thiên cũng đã xác nhận chuyện này với Cổ Chúc... Nhưng câu trả lời của Cổ Chúc lại không phải là “phong ấn” mà là “xóa bỏ”.
Mà phần phong ấn tồn tại trong hồn hải của Thiên Diệp Ảnh Nhi này lại đã được linh hồn Ma Đế của Trì Vũ Thập dễ dàng giải trừ.
Ký ức về “lão tổ” và “Hồng Mông Sinh Tử Ấn” đã sớm hiện về rõ ràng trong đầu nàng một lần nữa.
Không sai, Phạm Đế Thần Giới cũng tồn tại “lão tổ” đặc thù, nhưng hiển nhiên, họ không “già” bằng Diêm Ma tam tổ, nhưng phương thức có thể tồn tại đến nay cũng tuyệt đối đủ để lay động tâm hồn của mọi sinh linh.
Hồng Mông Sinh Tử Ấn, chí bảo đứng thứ ba chỉ sau Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân ở thời đại thượng cổ!
Mà sức mạnh chí bảo của nó chính là bất tử!
Sau khi Phạm Đế Thần Giới có được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, cuối cùng vào thời đại của Thiên Diệp Vụ Cổ, họ đã dùng một phương thức nào đó để chạm đến sức mạnh “bất tử” của nó.
Ánh mắt Vân Triệt nhìn chằm chằm vào bàn tay Thiên Diệp Phạm Thiên, chờ đợi khoảnh khắc đầu tiên khi hắn lấy ra Phạm Hồn Linh, huyền lực của mình sẽ lập tức bùng nổ để cướp lấy.
Thế nhưng, Thiên Diệp Phạm Thiên lại đột nhiên nghĩ tới điều gì, bàn tay khựng lại trong vài giây, tay kia đột nhiên vung ra, quét ngang hư không, cấp tốc giăng ra một kết giới ngăn cách.
Vào lúc này, Phạm Hồn Linh cũng hiện ra, bắn ra kim quang ngập trời.
“...” Vân Triệt đành phải lặng lẽ lui về.
Rầm!!!
Lại một tiếng vang thật lớn, huyền trận phong tỏa trên tòa tháp đã bị Nam Vạn Sinh phá hủy hơn phân nửa, cũng vào lúc này, Phạm Hồn Linh cũng trong chớp mắt phát ra một tiếng phạm âm nhẹ nhàng nhưng mang theo lực xuyên thấu khủng bố.
Ầm rầm!
Ngay lúc này, tất cả huyền quang của huyền trận phong tỏa đều tắt ngấm, mà tòa tháp cũng đột nhiên nứt toác từ giữa, một bóng người nhăn nheo già nua bay ra, nghênh đón thẳng Nam Vạn Sinh.
Rõ ràng là Cổ Chúc.
Nam Vạn Sinh vẻ mặt hung hãn, bàn tay cào tới:
- A! Lại là lão già chết tiệt nhà ngươi!
Hắn vừa dứt lời, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Trước mắt hắn lóe lên bóng trắng, một luồng... không! Là hai luồng sức mạnh mênh mông như biển, dồi dào như trời, một trái một phải từ trên cao bao phủ về phía hắn.
RẦM!!!
Một vết nứt không gian kéo dài ngàn dặm vỡ ra trong nháy mắt, trong tiếng nổ không gì sánh được, bóng dáng của Nam Vạn Sinh bị ép bay sát mặt đất, cứng rắn cày xới mặt đất hơn mười dặm, da thịt trên hai tay vì thế mà rách toạc, máu chảy đầm đìa.
Mà trong tầm mắt đang nhanh chóng co lại của hắn, đã xuất hiện thêm hai bóng dáng xám trắng sóng vai đứng đó.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng