Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 198: CHƯƠNG 197: CHỌC GIẬN

Tần Vô Thương sửng sốt hồi lâu mới phản ứng kịp, vội vàng bước lên xem xét thương thế của Phong Bất Phàm và Phương Phi Long, kết quả khiến hắn kinh ngạc đến sững sờ... Xương vai của cả hai đều vỡ nát, kinh mạch cũng bị đánh gãy hoàn toàn. Với thương thế thế này, đừng nói là tham gia bài vị chiến, một hai tháng tới bọn họ buộc phải tĩnh dưỡng, không được vọng động huyền lực.

Tần Vô Thương thầm kinh hãi. Vừa rồi Vân Triệt ra tay rõ ràng rất tùy ý, đừng nói toàn lực, e rằng một nửa sức lực cũng chưa dùng tới, vậy mà lại đánh hai đệ tử Linh Huyền Cảnh đứng đầu Thiên Huyền Bảng của nội phủ bị thương nặng đến thế. Lấy huyền lực Chân Huyền Cảnh mà có thể tạo ra uy lực kinh người như vậy... Thật khó tin.

Nhìn thương thế của hai người, Tần Vô Thương thở dài một tiếng, tiếc nuối nói:

- Xương vai vỡ nát nghiêm trọng… Haizz, e rằng các ngươi không thể tham gia bài vị chiến lần này rồi, mau tới dược phủ đi.

Lời của Tần Vô Thương khiến sắc mặt hai người tái đi… Thương Phong bài vị chiến là sự kiện trọng đại và được chú ý nhất trong Thương Phong đế quốc. Đối với người trẻ tuổi, được tham gia thi đấu tại bài vị chiến có thể xem là giấc mộng cả đời. Bởi vì nơi đó quy tụ những người trẻ tuổi đứng trên đỉnh cao nhất, tương lai họ đều sẽ là những bá chủ trong giới huyền giả của Thương Phong đế quốc. Các tông chủ, trưởng lão của những tông môn hàng đầu mà ngày thường chỉ nghe danh, khó gặp được một lần, cũng sẽ tề tựu tại nơi thi đấu.

Đối với huyền giả trẻ tuổi, việc có giành được thứ hạng cao trên bài vị chiến hay không không quan trọng, chỉ cần được đặt chân đến nơi thi đấu một lần đã là một tài sản vô giá trong đời.

Phong Bất Phàm và Phương Phi Long đều đã gần hai mươi mốt tuổi, đây là cơ hội duy nhất để họ tham gia Thương Phong bài vị chiến. Bọn họ vốn đã kích động đến mức cả đêm không ngủ, sáng sớm tinh mơ đã chờ ở đây để chuẩn bị xuất phát, nào ngờ một Vân Triệt xuất hiện đã đập tan giấc mộng sắp thành của họ trong nháy mắt.

- Tần phủ chủ, thương thế của ta… không có gì đáng ngại, ta hoàn toàn có thể tiếp tục tham gia bài vị chiến.

Phong Bất Phàm đứng thẳng người, cố nén cơn đau nhói trên vai, gắng tỏ ra bình tĩnh.

- Đừng cố gượng.

Tần Vô Thương phất tay:

- Bả vai của ngươi bây giờ đã tạm thời tàn phế. Nếu Thương Phong huyền phủ chúng ta mang một kẻ tàn phế đi tham gia bài vị chiến, chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười sao?

- Tần phủ chủ!

Phương Phi Long nghiến răng chỉ vào Vân Triệt:

- Tên Vân Triệt này… không chỉ đánh lén mà còn ác ý hạ độc thủ! Chúng ta là đệ tử đại diện cho hoàng thất tham chiến, hắn làm chúng ta trọng thương thế này, tội không thể tha! Hắn phế mỗi người chúng ta một tay, Tần phủ chủ, ngài ít nhất cũng phải phế hai tay của hắn rồi đuổi khỏi Thương Phong huyền phủ!

- Đủ rồi!

Tần Vô Thương nhíu mày, lạnh lùng quát:

- Có phải đánh lén hay không, trong lòng các ngươi tự biết rõ. Tài nghệ không bằng người thì nên thừa nhận. Bình thường khi các ngươi luận bàn với người khác, chẳng lẽ ra tay độc ác còn ít sao? Nếu cứ theo lời các ngươi mà trừng phạt, hai người các ngươi đã sớm bị phế đến không còn mảnh xương. Chuyện bài vị chiến, các ngươi không thể tham gia đúng là đáng tiếc, nhưng cũng đành chịu. Còn đứng đây làm gì? Nếu không đến dược phủ, cánh tay của các ngươi có khi phế thật đấy.

Thái độ của Tần Vô Thương rõ ràng là đang thiên vị Vân Triệt. Cũng phải thôi, dù là xét đến mối quan hệ giữa Vân Triệt và công chúa Thương Nguyệt, hay thực lực kinh người mà hắn vừa thể hiện, Tần Vô Thương cũng không có lý do gì để không thiên vị hắn. Phong Bất Phàm và Phương Phi Long đồng thời liếc Vân Triệt một cái đầy căm độc, lầm bầm trong miệng rồi ôm vai, lảo đảo rời đi.

- Tần phủ chủ, vậy ta sẽ đại diện cho hoàng thất tham gia bài vị chiến lần này sao?

Sau khi Phong Bất Phàm và Phương Phi Long rời đi, Vân Triệt bình tĩnh hỏi, vẻ mặt như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.

Tần Vô Thương cười khổ:

- Ngươi đã đánh bọn họ thành ra thế kia, ta còn lựa chọn nào khác sao?

Thương Nguyệt đứng trước mặt Vân Triệt, gương mặt rạng rỡ niềm vui:

- Tần phủ chủ, ngài cũng thấy rồi đó, Vân sư đệ mạnh hơn hai người bọn họ nhiều. Thứ hạng của các thế lực trong Thương Phong bài vị chiến được quyết định bởi thành tích cao nhất của đệ tử. Để Vân sư đệ tham gia còn tốt hơn cả hai người bọn họ cộng lại gấp trăm lần!

Lúc này, từ cổng nội phủ bỗng truyền đến một tiếng hét đầy nôn nóng.

- Cho ta vào đi… Ta vào tìm một người… Van xin ngươi cho ta vào, ta hứa gặp được người đó sẽ ra ngay… Trưởng lão, ngài cho ta vào đi.

Giọng nói này khiến Vân Triệt và Thương Nguyệt đồng thời sững sờ. Vân Triệt lập tức quay đầu nhìn về phía cổng chính nội phủ:

- Là giọng của Nguyên Bá.

Thương Nguyệt vội nói:

- Tần phủ chủ, mau cho hắn vào đi. Chắc là hắn nghe tin Vân sư đệ đã trở về nên mới kích động chạy tới.

Tần Vô Thương gật đầu, dùng giọng nói mang theo huyền lực truyền ra:

- Từ trưởng lão, cho hắn vào.

Phong ấn trận ở cổng nội phủ biến mất, một bóng người cao lớn vạm vỡ lao vào, vừa đến gần đã trông thấy Vân Triệt.

- Tỷ phu!!

Hạ Nguyên Bá kích động hét lớn một tiếng, rồi mặc kệ sự có mặt của Thương Nguyệt và Tần Vô Thương, nước mắt lưng tròng lao tới, ôm chầm lấy Vân Triệt mà gào khóc như một đứa trẻ:

- Bọn họ đều nói… huynh đã chết… Đệ biết ngay là tỷ phu nhất định không sao mà… Tốt quá rồi, tốt quá rồi… Hu hu… hu hu hu…

Lâu ngày không gặp, Hạ Nguyên Bá vốn đã vạm vỡ nay trông lại càng cao lớn cường tráng hơn vài phần. Vân Triệt vỗ vai Hạ Nguyên Bá, cười an ủi:

- Được rồi, ta không phải vẫn ổn đây sao. Tỷ phu của đệ phúc lớn mạng lớn, làm sao dễ chết như vậy được.

Thân hình như người khổng lồ, tâm hồn như một đứa trẻ, hai yếu tố tương phản mãnh liệt này cùng tồn tại trên người Hạ Nguyên Bá. Có lẽ người khác sẽ thấy kỳ lạ, nhưng đối với Vân Triệt, đây mới chính là Hạ Nguyên Bá mà hắn quen thuộc nhất, chân thật và thuần khiết nhất.

Vân Triệt phải mất một lúc lâu mới dỗ dành cho cảm xúc của Hạ Nguyên Bá ổn định lại. Đối với Hạ Nguyên Bá, Vân Triệt là bạn chơi, bạn thân, và cũng là người tỷ phu duy nhất từ nhỏ đến lớn. Sau khi cùng vào Thương Phong huyền phủ, những biểu hiện của Vân Triệt càng khiến hắn từ kinh ngạc chuyển sang sùng bái sâu sắc. Trong lòng hắn, Vân Triệt là sự tồn tại quan trọng như người nhà. Mấy tháng trước, tin tức Vân Triệt bỏ mình trong Tử Vong Hoang Nguyên đã khiến hắn suýt nữa suy sụp.

Vân Triệt vô tình cảm nhận khí tức huyền lực trên người Hạ Nguyên Bá, kinh ngạc phát hiện huyền lực của hắn hiện giờ chỉ mới là Sơ Huyền Cảnh cấp bảy! Khi họ mới đến Thương Phong huyền phủ, huyền lực của Hạ Nguyên Bá là Sơ Huyền Cảnh cấp sáu. Suốt tám tháng qua, ở cảnh giới Sơ Huyền cơ bản nhất này, hắn chỉ tăng được một cấp.

Nếu ở Lưu Vân thành thì còn có thể tạm chấp nhận. Nhưng đây là Thương Phong huyền phủ, nơi có điều kiện và môi trường tu luyện tốt hơn gấp bội, có đan dược trợ cấp, có đủ loại huyền kỹ, có vô số đạo sư kinh nghiệm phong phú và hệ thống tu luyện hoàn thiện. Trong hoàn cảnh này, tốc độ đó thật sự không nên có.

- Vân sư đệ, lúc trước không biết vì sao tin tức huynh gặp nạn lại bị truyền ra ngoài. Sau khi Nguyên Bá biết được đã khóc rất nhiều… Ít nhất là vì Nguyên Bá, sau này huynh đừng đến những nơi nguy hiểm như vậy nữa.

Thương Nguyệt nhẹ nhàng nói. Nghĩ đến hung danh của Tử Vong Hoang Nguyên, dù bây giờ Vân Triệt đang bình an vô sự đứng trước mặt, nàng vẫn không khỏi một phen hoảng sợ.

- Vâng vâng, sư tỷ đã dặn, ta nhất định sẽ ghi nhớ.

Vân Triệt vội vàng đáp ứng.

Dưới sự tò mò truy hỏi của họ, Vân Triệt kể lại sơ lược những trải nghiệm trong Tử Vong Hoang Nguyên… Đương nhiên, hắn không hề nhắc đến chuyện về tiểu tiên nữ, còn việc gặp được thí luyện của Long Thần, hắn cũng chỉ nói là gặp được một phen kỳ ngộ. Bất tri bất giác, thời gian trôi qua, mà Phần Tuyệt Trần vẫn chưa xuất hiện.

- Lạ thật… Theo lý mà nói, Phần Tuyệt Trần liều mạng tu luyện là để có thể đối đầu với Phần Tuyệt Bích tại Thương Phong bài vị chiến, rửa sạch mối nhục xưa, sao lại có thể cố ý đến trễ… Chẳng lẽ hắn đang tu luyện trong Tụ Huyền Tháp đến quên cả thời gian?

Tần Vô Thương càng nghĩ càng thấy có khả năng, ánh mắt ông chuyển về phía Tụ Huyền Tháp, nói với Hạ Nguyên Bá:

- Nguyên Bá, ngươi đến huyền gian số một ở Tụ Huyền Tháp xem thử Phần Tuyệt Trần có ở trong đó không. Huyền gian số một nằm ở bên phải tầng thứ hai của Tụ Huyền Tháp.

- Tụ Huyền Tháp… Ta… Ta đi sao?

Hạ Nguyên Bá chỉ vào mình, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó không giấu được vẻ kích động. Dù sao, Tụ Huyền Tháp là nơi chỉ có đệ tử nội phủ mới có tư cách tiến vào, nghe nói tu luyện ở đó có thể làm ít công to. Đệ tử ngoại phủ và trung phủ chỉ có thể đứng nhìn từ xa, không dám mơ tưởng. Còn Phần Tuyệt Trần lại là người đứng đầu Thiên Huyền Bảng của nội phủ, thậm chí là toàn bộ Thương Phong huyền phủ. Các đệ tử ngoài nội phủ đều chỉ nghe danh chứ chưa thấy người, luôn tràn đầy tò mò và ngưỡng mộ hắn, nhưng chưa bao giờ được gặp.

- Ừm, đệ đi đi, khí tức ở Tụ Huyền Tháp rất đặc biệt, nói không chừng đệ có thể nhận được chút lợi ích từ đó.

Vân Triệt cũng nói thêm:

- Chỉ có điều nếu Phần Tuyệt Trần thật sự ở bên trong, tiếp xúc với hắn phải cẩn thận một chút, tính tình người này không tốt lắm.

- Được, đệ biết rồi.

Hạ Nguyên Bá hưng phấn chạy về phía ngọn tháp cao mà trước đây hắn chỉ có thể nhìn từ xa.

Tần Vô Thương đoán không sai, Phần Tuyệt Trần quả thật vì mải mê tu luyện lần cuối trước bài vị chiến mà quên mất thời gian. Không lâu sau, Hạ Nguyên Bá đã trở về, nhưng không phải một mình. Một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, toàn thân mặc đồ đen, gương mặt góc cạnh như đao khắc đang đi phía trước Hạ Nguyên Bá. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Bước chân hắn đều đặn mà thong thả, toàn thân toát ra một luồng ngạo khí đã ăn sâu vào xương tủy.

Phần Tuyệt Trần!

Phần Tuyệt Trần đến gần, ánh mắt chỉ lướt qua Tần Vô Thương, Thương Nguyệt và Vân Triệt trong một thoáng rồi không thèm nhìn lại lần thứ hai. Hắn đi thẳng đến trước con cự tuyết điêu lớn nhất trong ba con, lạnh lùng nói:

- Đi!

Bắt Tần Vô Thương là Phó phủ chủ và Thương Nguyệt là công chúa phải chờ lâu như vậy, nhưng hắn không một lời xin lỗi hay giải thích. Đã vậy, thái độ của hắn đối với họ cũng chẳng có chút khách khí nào, một tiếng “Đi!” kia càng mang khẩu khí ra lệnh. Dường như trong thiên hạ này, chỉ có hắn là lớn nhất. Ngoài bản thân hắn ra, tất cả đều không lọt vào mắt hắn.

Vân Triệt liếc Phần Tuyệt Trần một cái, rồi quay sang Hạ Nguyên Bá, vừa định nói chuyện thì bỗng nhíu mày. Dáng đi của Hạ Nguyên Bá rất mất tự nhiên, chân phải cứ cà nhắc, như thể bị thương. Khi đi, biên độ vung tay phải của hắn cũng rất không bình thường… Hạ Nguyên Bá đã cố gắng hết sức để tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng làm sao qua được mắt Vân Triệt.

Vân Triệt nhanh chóng bước tới, đỡ lấy Hạ Nguyên Bá:

- Nguyên Bá, đệ sao vậy? Có phải bị thương ở đâu không?

- Không… không có.

Vân Triệt vừa hỏi, Hạ Nguyên Bá liền lộ vẻ hoảng hốt, vội vàng chối:

- Đệ chỉ là… chỉ là lúc xuống cầu thang Tụ Huyền Tháp, không cẩn thận bị vấp thôi.

- Với thể trạng của đệ, dù có ngã từ trên cầu thang xuống mười lần cũng không đến mức này. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải đệ tử nội phủ nào đã ác ý làm đệ bị thương không?

Đôi mày của Vân Triệt nhíu lại như hai lưỡi kiếm sắc bén:

- Nói thật cho ta biết! Có ta ở đây… không ai bắt nạt được đệ đâu! Dù là ai, ta cũng sẽ bắt hắn phải trả giá đắt.

- Thật… thật sự không có gì mà.

Hạ Nguyên Bá vẫn định chối, nhưng lúc này, một giọng nói lạnh lùng mang theo sự khinh miệt sâu sắc truyền đến:

- Tên phế vật Sơ Huyền Cảnh này lại dám đi trước mặt ta, nên ta cho hắn nhớ đời một chút... Ngươi định bắt ta trả cái giá gì?

Vân Triệt xoay người, ánh mắt khóa chặt trên người Phần Tuyệt Trần, rồi từ từ nheo lại, trở nên lạnh như băng.

- Là ngươi đánh Nguyên Bá bị thương? Tốt lắm. Lập tức xin lỗi Nguyên Bá, rồi tự vả ba cái. Bằng không, ta sẽ khiến ngươi cả đời này đừng hòng tham gia bài vị chiến

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!