Phần Tuyệt Trần vừa vào Thương Phong Huyền Phủ đã vững vàng chiếm giữ ngôi vị đệ nhất Thiên Huyền Bảng nội phủ, không ai lay chuyển nổi. Cộng thêm thân thế bối cảnh kinh người, hắn tồn tại trong mắt các đệ tử Thương Phong Huyền Phủ như một vị thần, chỉ có thể ngưỡng vọng chứ không ai dám trêu chọc.
Dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu đó, Vân Triệt chính là người đầu tiên! Ngay cả những kẻ ngạo khí ngút trời như Phong Bất Phàm và Phương Phi Long cũng tuyệt đối không dám.
Đối mặt với lời lẽ của Vân Triệt, Phần Tuyệt Trần lại không hề nổi giận, thậm chí không có lấy một chút cảm xúc dao động. Bởi vì trong mắt hắn, kẻ trước mặt này vốn không có tư cách khiến hắn phải tức giận. Hắn chỉ lạnh nhạt thốt ra ba chữ:
- Chỉ bằng ngươi?
- Đúng, chỉ bằng ta!
So với Phần Tuyệt Trần, Vân Triệt dường như không hề che giấu cơn thịnh nộ của mình. Giờ phút này, hắn cũng đã thay đổi cách nhìn về Phần Tuyệt Trần. Lần đầu gặp, hắn chỉ cảm thấy một luồng ngạo khí đã ăn sâu vào tận xương tủy, nặng nề đến kinh người. Bây giờ mới biết, Phần Tuyệt Trần này không chỉ kiêu ngạo, mà còn cuồng vọng, một sự cuồng vọng đến mức miệt thị tất cả. Dù sao, hắn cũng xuất thân từ Phần Thiên Môn – một trong những tông môn đỉnh cao của Thương Phong Đế Quốc. Sinh ra trong gia tộc như vậy, khái niệm “kẻ bề trên” và “kẻ hạ đẳng” đã ăn sâu vào máu. Ở Thương Phong Huyền Phủ, có lẽ trong mắt hắn, ai cũng là kẻ hạ đẳng. Ra tay dạy dỗ một “kẻ hạ đẳng”, đối với hắn mà nói, gần như là chuyện hiển nhiên.
- Haizz, hai người các ngươi…
Thấy hai người vừa gặp mặt đã giương cung bạt kiếm, Tần Vô Thương định lên tiếng can ngăn thì bị Thương Nguyệt đưa tay ra hiệu chặn lại, sau đó nàng lặng lẽ lắc đầu với ông. Nàng hiểu rất rõ, Vân Triệt là một kẻ cực kỳ bao che, chuyện khác hắn có thể không so đo hoặc nhượng bộ, nhưng một khi có kẻ làm tổn thương người bên cạnh, đó chính là chạm đến nghịch lân của hắn.
Chuyện này, dù đối phương là ai, hắn cũng tuyệt đối không bỏ qua.
- Ngươi vẫn chưa có tư cách.
Một tia chế nhạo thoáng qua trên khuôn mặt lạnh lùng của Phần Tuyệt Trần.
- Có tư cách hay không, là do ta định đoạt, không phải ngươi!
Giọng Vân Triệt cũng lạnh đi, hắn trầm giọng nói với Phần Tuyệt Trần:
- Xem ra, ngươi không có ý định xin lỗi. Tốt lắm, ta đã cho ngươi cơ hội, là tự ngươi không cần… Bây giờ, ta không chỉ muốn ngươi xin lỗi Nguyên Bá, mà còn phải quỳ xuống dập đầu!
Dứt lời, Vân Triệt bước chân khẽ động, tốc độ bỗng tăng vọt, một tay chộp thẳng về phía ngực Phần Tuyệt Trần.
- Tìm chết!
Đối mặt với đòn tấn công chủ động của Vân Triệt, Phần Tuyệt Trần thậm chí không thèm ngẩng đầu, tung một quyền đáp trả, trên nắm đấm, một ngọn lửa tức thì bùng lên. Tay phải của Vân Triệt lập tức biến trảo thành quyền, va thẳng vào nắm đấm của Phần Tuyệt Trần.
Ầm!
Một luồng kình lực lớn hơn dự đoán của Phần Tuyệt Trần ập đến từ nơi hai nắm đấm chạm nhau. Mặc dù Phần Tuyệt Trần đã cảnh giác ngay tức thì và lập tức vận huyền lực, nhưng vẫn không thể chống lại sức mạnh cuồng bạo đó, bị đánh bay ngược về phía sau, loạng choạng lùi liền mấy bước mới đứng vững, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Trong khi đó, Vân Triệt vẫn đứng yên tại chỗ, đừng nói là chân, ngay cả thân người cũng không hề nghiêng ngả.
Nắm tay phải cùng toàn bộ cánh tay phải âm ỉ đau nhức, trong lòng Phần Tuyệt Trần không khỏi kinh hãi… Bởi vì luồng sức mạnh này tuyệt đối không thể nào thuộc về một huyền giả Chân Huyền Cảnh.
Bản thân đường đường là Linh Huyền Cảnh cấp năm, lại bị một đệ tử Chân Huyền Cảnh dùng một chiêu bức đến mức chật vật như vậy, đây đối với hắn là một sự sỉ nhục chưa từng có. Đối với một kẻ có ngạo khí ăn sâu vào xương tủy như hắn, đây không khác gì sự chà đạp nặng nề. Toàn thân hắn tỏa ra nộ khí nhàn nhạt, đôi mắt trở nên lạnh lẽo như băng.
Thế nhưng, Vân Triệt ở phía đối diện lại đổ thêm dầu vào lửa:
- Đây là thực lực của đệ nhất Thiên Huyền Bảng nội phủ sao? Hóa ra cũng chỉ có thế, thật khiến người ta cười rụng răng.
- Ngươi… muốn… chết!
Câu “muốn chết” này thốt ra từ miệng Phần Tuyệt Trần hoàn toàn khác với câu trước đó. Lần đầu mang theo ý chế nhạo, còn lần này lại mang theo sát khí lạnh thấu xương. Trong tay hắn, ánh lửa chợt lóe lên, một thanh đại đao màu đỏ dài chừng tám thước xuất hiện… Đao chính là vũ khí của Phần Thiên Môn, và “Phần Thiên Đao” cũng chính là huyền kỹ linh hồn của tông môn này.
- Rút vũ khí của ngươi ra, ta sẽ cho ngươi một… cái chết vinh quang!
Phần Tuyệt Trần mặt mày âm trầm nói.
Vân Triệt khoanh tay trước ngực, cười lạnh:
- Chỉ bằng ngươi, còn chưa đủ tư cách để ta phải dùng đến vũ khí.
- Ngươi… muốn… chết!
Hai chữ tương tự, nhưng lần này lại tràn ngập nộ hỏa và sát ý đã bị dồn nén đến cực điểm của Phần Tuyệt Trần. Lần đầu tiên trong đời, hắn, con trai của Môn chủ Phần Thiên Môn, lại bị người khác khinh thị đến mức này. Theo cơn giận và sát khí bùng lên, ngọn lửa đỏ rực cũng bốc cháy trên thanh Xích Viêm Đao của hắn.
Xoẹt!
Bóng dáng Phần Tuyệt Trần chợt lóe, Xích Viêm Đao rực cháy trong tiếng xé gió chói tai, hung hăng chém về phía đầu Vân Triệt. Thân đao chưa tới, một luồng khí nóng hừng hực đã ập vào mặt. Thế nhưng, luồng khí nóng này không hề ảnh hưởng chút nào đến Vân Triệt, ngược lại còn khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Nhìn chằm chằm vào thanh Xích Viêm Đao đang bổ tới, hắn không lùi không tiến, không tránh không né, cũng không phản kích, mà lại thong dong đưa tay phải ra, chộp thẳng về phía Xích Viêm Đao.
Hành động này khiến Tần Vô Thương, Thương Nguyệt và Hạ Nguyên Bá đều kinh hãi tột độ. Nhìn dáng vẻ của Vân Triệt, rõ ràng hắn định dùng tay không để đỡ lấy Xích Viêm Đao của Phần Tuyệt Trần!
Chuyện tay không đỡ lưỡi đao sắc bén không phải là hiếm, nhưng nó chỉ xảy ra giữa hai người có thực lực chênh lệch cực lớn. Chênh lệch này ít nhất cũng phải năm cấp bậc! Hơn nữa, dù vậy vẫn tiềm ẩn nguy hiểm rất lớn.
Mà Phần Tuyệt Trần là ai? Huyền lực của hắn không những không yếu hơn Vân Triệt, mà ngược lại còn mạnh hơn Vân Triệt đến năm cấp bậc! Hơn nữa, thanh Xích Viêm Đao trong tay hắn là một thanh Địa Huyền Khí chính hiệu! Ngọn lửa thiêu đốt trên đó là Phần Thiên Viêm, đủ sức hòa tan cả sắt thép… Một đao này nếu chém trúng, đừng nói là thân thể con người, ngay cả thép tinh cũng có thể bị chém đứt.
- Vân sư đệ, mau tránh đi!
Trong mắt Thương Nguyệt lộ vẻ hoảng sợ, thất thanh kêu lên. Tần Vô Thương cũng vô cùng căng thẳng, nhưng khoảng cách giữa ông và hai người quá xa, dù là cường giả Thiên Huyền Cảnh siêu cấp cũng không thể ra tay ngăn cản kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn tay phải của Vân Triệt cứ thế chộp vào lưỡi Xích Viêm Đao của Phần Tuyệt Trần…
Sau đó, cảnh tượng như ngưng đọng lại… Không có tiếng da thịt bị xé rách, không thấy máu tươi bắn ra, càng không có cảnh bàn tay hay cả cánh tay của Vân Triệt bị chém đứt. Xích Viêm Đao và tay của Vân Triệt đều hoàn toàn bất động.
Chính xác mà nói, tay của Vân Triệt đã nắm chặt lưỡi Xích Viêm Đao, khiến nó không thể nào hạ xuống thêm một phân nào nữa. Thứ ngừng lại không chỉ có Xích Viêm Đao, theo ánh mắt Vân Triệt chợt lóe, ngọn lửa trên Xích Viêm Đao cũng như thủy triều rút đi, trong nháy mắt đã tắt ngấm, không còn lại một tia lửa.
Xích Viêm Đao bị chặn lại, Phần Thiên Hỏa đột nhiên tắt ngấm, khiến Tần Vô Thương, Thương Nguyệt, Hạ Nguyên Bá kinh sợ tột cùng, càng khiến cho Phần Tuyệt Trần hoảng sợ thất sắc. Nhân lúc tâm thần hắn rối loạn, huyền lực của Vân Triệt bỗng nhiên bùng nổ, nắm chặt lưỡi đao cứng rắn đoạt lấy Xích Viêm Đao từ tay Phần Tuyệt Trần, chân trái tung một cước hung hãn, đá mạnh vào bụng hắn, khiến hắn hét lên một tiếng rồi bay ngược ra sau, ngã sõng soài trên đất.
Vân Triệt tiện tay ném Xích Viêm Đao ra sau, nhanh như chớp lao về phía Phần Tuyệt Trần vừa ngã xuống, dùng một chân đạp thẳng lên lưng hắn, khiến huyền khí hắn vừa mới ngưng tụ lại lần nữa tan rã.
- Nguyên Bá, qua đây nhận lời xin lỗi của hắn đi.
Vân Triệt một chân đạp lên người Phần Tuyệt Trần, nói với Hạ Nguyên Bá. Lực lượng của hắn vô cùng mạnh mẽ, chân phải như một ngọn núi lớn đè lên lưng Phần Tuyệt Trần, khiến hắn dù có dùng hết toàn lực cũng không thể nào giãy giụa được.
Kết quả này khiến tất cả mọi người đều bất ngờ. Đừng nói Hạ Nguyên Bá và Thương Nguyệt, ngay cả Tần Vô Thương cũng kinh ngạc đến ngây người tại chỗ. Phần Tuyệt Trần đến từ Phần Thiên Môn, kẻ luôn đứng đầu Thương Phong Huyền Phủ, vậy mà lại bị Vân Triệt chỉ có Chân Huyền Cảnh đánh bại… Hơn nữa còn là thảm bại! Một đao Phần Thiên của hắn chẳng những không làm Vân Triệt bị thương, mà còn bị đối phương dùng tay không đỡ được!
Nghe lời Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá vẫn còn hơi choáng váng bước tới. Vừa đến gần, chân Vân Triệt bỗng nhiên chuyển từ lưng lên gáy, ép đầu Phần Tuyệt Trần đập mạnh xuống đất.
- Vân… Triệt… ta sẽ giết ngươi!
Trong miệng Phần Tuyệt Trần phát ra tiếng gầm rú như dã thú, toàn thân tỏa ra sát khí cuồng loạn vô cùng.
- Tuy miệng chưa nói xin lỗi, nhưng đầu thì đã dập rồi. Nguyên Bá, nếu vẫn chưa hết giận, cứ qua đánh hắn một trận, ta đảm bảo hắn không thể phản kháng.
Vân Triệt tiếp tục dẫm lên Phần Tuyệt Trần, thản nhiên nói với Hạ Nguyên Bá.
- Không… không cần, đã… đã đủ rồi.
Hạ Nguyên Bá nuốt nước bọt, vội vàng từ chối, trong lòng không biết là kích động hay hoảng sợ nhiều hơn… Tỷ phu của mình lại có thể dễ dàng chiến thắng Phần Tuyệt Trần! Phần Tuyệt Trần, đệ nhất Thiên Huyền Bảng nội phủ, vậy mà lại phải dập đầu với mình…
Đầu óc hắn quay cuồng, tất cả những chuyện này cứ như một giấc mơ.
- Ta sẽ giết ngươi… giết ngươi… giết ngươi!
Tiếng gầm của Phần Tuyệt Trần ngày càng khàn đặc và thê lương, nhưng dù hắn gầm rú thế nào cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của Vân Triệt. Đúng lúc này, một ngọn lửa đột nhiên từ sau lưng hắn bùng lên, trong nháy mắt đã cao hơn ba thước.
- Dám múa rìu qua mắt thợ sao?
Vân Triệt cười lạnh một tiếng, chân khẽ động, ngọn lửa đang bùng lên đột nhiên quay ngược lại, trực tiếp xé rách huyền lực phòng ngự của Phần Tuyệt Trần và thiêu đốt trên lưng hắn.
- A a a a a!
Hai mắt Phần Tuyệt Trần trợn trừng, miệng phát ra tiếng hét thống khổ đến cực điểm. Vân Triệt khẽ cúi người, ánh mắt nhìn xuống, lạnh lùng nói:
- Phần Tuyệt Trần, ngươi đừng gào thét bất mãn như vậy, tất cả những gì xảy ra hôm nay đều do ngươi tự chuốc lấy! Kẻ sỉ nhục người khác, ắt sẽ bị người khác sỉ nhục lại, đó là lẽ thường. À… Nghe ta nói xem có đúng không, có phải ngươi nghĩ rằng sỉ nhục một người chỉ có Sơ Huyền Cảnh, không thực lực, không bối cảnh, một “kẻ hạ đẳng” trong mắt ngươi, là một chuyện chẳng đáng bận tâm, đúng không?
- Nhưng trong mắt ta, cả cái mạng của ngươi cũng không bằng một sợi tóc của Nguyên Bá!
- Ta thật không hiểu, Phần Tuyệt Trần ngươi có gì đáng để kiêu ngạo, để cuồng vọng. Ta nghe nói, ngươi bị nhị ca của ngươi là Phần Tuyệt Bích đánh cho thảm bại, nên mới đến Thương Phong Huyền Phủ này… Từ lúc đó, ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ thua cuộc không dám đối mặt với thất bại, sau đó cúp đuôi trốn đến đây mà thôi!
- Tuổi của ta nhỏ hơn ngươi, huyền lực cũng thấp hơn ngươi rất nhiều, vậy mà ngươi chưa qua nổi ba chiêu trong tay ta. Ngươi nói Nguyên Bá là phế vật? Vậy còn ngươi thì sao? Nói ngươi là phế vật còn là đề cao ngươi đấy! Loại người như ngươi mà cũng dám coi trời bằng vung sao? Đúng là trò cười!
Từng lời của Vân Triệt như từng nhát dao cứa vào tim Phần Tuyệt Trần. Nói xong, Vân Triệt tung một cước, đá bay Phần Tuyệt Trần ra xa.
Phần Tuyệt Trần sắc mặt tái nhợt đứng dậy, xương cốt toàn thân kêu răng rắc dưới cơn căm phẫn, sát ý và khuất nhục vô tận. Hắn không mất khống chế mà lao lên, ngược lại nhặt thanh Xích Viêm Đao lên, nghiến răng nghiến lợi, rít qua kẽ răng:
- Mối nhục ngày hôm nay… sau này… nhất định… sẽ trả lại gấp trăm lần… nghìn lần… vạn lần!
Nói xong, hắn lê tấm thân đau nhức, mang theo sát khí và oán hận bị dồn nén đến cực điểm, khập khiễng rời đi… Hướng hắn đi không phải là nơi ở, không phải là Tụ Huyền Tháp, mà là cổng ra vào nội phủ.
Nhìn bóng lưng của Phần Tuyệt Trần, Vân Triệt chau mày, hơi thở nặng nề. Hắn có dự cảm, việc dạy dỗ Phần Tuyệt Trần hôm nay rất có thể đã tạo ra cho mình một kẻ địch đáng sợ… một kẻ địch điên cuồng, nhưng hắn tuyệt đối không hối hận.
- Tần phủ chủ, thật xin lỗi, lại làm phiền ngài, đuổi mất một đệ tử tham chiến rồi.
Vân Triệt áy náy nói với Tần Vô Thương.
- Chuyện này… Haizz.
Sự việc đã đến nước này, Tần Vô Thương cũng không thể trách Vân Triệt được gì, chỉ có thể thở dài:
- Thôi, cũng không thể trách ngươi, tất cả đều do hắn tự chuốc lấy. Từ khi đến Thương Phong Huyền Phủ, hắn chưa bao giờ coi ai ra gì, cũng đã ra tay làm không ít người bị thương, đúng là nên có người dạy dỗ hắn một chút. Chỉ là, lời nói của ngươi có hơi nặng, việc bắt hắn dập đầu lại càng… Dù sao hắn cũng là con trai của Môn chủ Phần Thiên Môn, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu sỉ nhục như vậy.
- Ta làm vậy là vì tốt cho hắn. Với tính cách đó, hôm nay không chịu thiệt thòi nhỏ này, sau này ắt sẽ chịu thiệt thòi lớn. Hừ, dù sao hắn vẫn còn quá trẻ.
Vân Triệt thản nhiên nói.
Câu nói cuối cùng của hắn mang giọng điệu cực kỳ ra vẻ già dặn, khiến Thương Nguyệt bất giác mỉm cười… Bởi vì tuổi của Vân Triệt, rõ ràng còn nhỏ hơn cả Phần Tuyệt Trần.