Cái tên “Vân Triệt” vừa vang lên, nàng liền vội nắm lấy tay Vân Triệt, giọng nói vừa khẩn trương lại kích động:
- Vân sư đệ, đến lượt ngươi rồi.
- Tỷ phu, cố lên! Đánh bại tất cả bọn chúng, cho những kẻ dám cười nhạo chúng ta phải sáng mắt ra!
Hạ Nguyên Bá nắm chặt nắm đấm, dõng dạc nói.
- Ta sẽ quay lại ngay.
Vân Triệt thuận miệng đáp lại một câu, rời khỏi chỗ ngồi rồi bước lên luận kiếm đài.
Ngay lập tức, luận kiếm đài số 15 trở thành tiêu điểm của mọi sự chú ý.
- Mau nhìn kìa, tên nhãi của Hoàng thất Thương Phong lên đài rồi!
- Chậc chậc, kẻ tên Phó Nham Kiệt kia đúng là vận khí tốt đến mức không thể tin nổi, trận đầu tiên đã gặp phải gã này, sao ta lại không có số tốt như vậy chứ.
- Ta nhớ Phó Nham Kiệt kia hình như là Linh Huyền cảnh cấp hai, đoán chừng chỉ cần ba chiêu là có thể đánh gục hắn… A a a! Tại sao ta không được xếp vào tổ thứ mười lăm, nếu không, cho dù mười một trận khác đều thất bại, ít nhất cũng có thể hành tên nhãi của Hoàng thất Thương Phong này một trận cho hả giận.
Xung quanh nhất thời vang lên những tràng cười vang.
Vân Triệt làm như không nghe thấy những âm thanh xung quanh, hắn lặng lẽ nhìn đối thủ trước mặt. Đối thủ đầu tiên của hắn cao lớn vạm vỡ, thân hình cường tráng, tay cầm một cây đại khảm đao dài chừng tám thước. Nhưng đó không phải là điều Vân Triệt chú ý, thứ hắn để tâm là nụ cười lạnh nơi khóe miệng của người này, cùng với vẻ tàn bạo không ngừng lóe lên trong mắt y.
- Ồ…
Chân mày Vân Triệt hơi nhướng lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh phảng phất.
- Trận đấu bắt đầu!
Tiếng trọng tài vừa dứt, cự đao trong tay Phó Nham Kiệt liền vung mạnh lên, mang theo một trận đao phong gào thét. Hắn nhìn Vân Triệt, cười lạnh, hạ giọng nói:
- Vân Triệt, gặp phải ta coi như ngươi xui xẻo, ngoan ngoãn quỳ xuống cho ta!
Trong tiếng cười lạnh, Phó Nham Kiệt không hề chờ Vân Triệt lấy ra vũ khí, hắn bước nhanh về phía trước. Thân thể hắn to lớn, thanh đao của hắn cũng vĩ đại tương xứng, nhưng tốc độ lại không hề chậm chút nào. Hắn khẽ quát một tiếng, đại đao vung ra, cuốn theo huyền lực ngoan độc bổ về phía cánh tay trái của Vân Triệt.
Tại chỗ ngồi của Phần Thiên Môn, Phần Tuyệt Bích cười hề hề nói:
- Đại ca, cứ chờ xem kịch vui đi. Người này đã được dặn dò đặc biệt, hắn sẽ không cho Vân Triệt cơ hội nhận thua, mà sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chém gãy một cánh tay của hắn, sau đó tiện tay chém một nhát tương tự lên mặt hắn.
- Rất tốt.
Khóe miệng Phần Tuyệt Thành khẽ nhếch lên, lạnh lùng cười.
Đao phong tàn nhẫn ập đến chính diện, không có chút ý tứ nương tay nào. Vân Triệt khẽ nghiêng người sang bên, tránh thoát một đao này, nhưng thanh đao của Phó Nham Kiệt lại lập tức vung lên trên… Hướng đao nhắm tới, rõ ràng là gương mặt của Vân Triệt.
Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, sau đó giận tím mặt… Đánh gãy tay ta, ta có thể bỏ qua. Lấy nửa cái mạng của ta, ta cũng có thể nhịn. Nhưng lại dám hủy dung mạo của ta! Điều này mà nhịn được thì còn gì không nhịn được nữa!
Một tia sáng hung ác chợt lóe lên trong mắt Vân Triệt. Thân thể hắn hạ thấp, tránh thoát một đao này, sau đó không lùi mà tiến tới, giống như tia chớp đột nhiên lao về phía trước, khuỷu tay hung hăng thúc vào phần bụng của Phó Nham Kiệt.
- Chết tiệt! Tên này muốn chết!
- Tên nhãi này điên rồi sao? Phó Nham Kiệt không cần mở mắt, thuận thế chém một đao xuống là có thể khiến hắn chết ngay tại chỗ. Rốt cuộc vẫn còn trẻ người non dạ, chẳng những huyền lực thấp kém, kinh nghiệm chiến đấu cũng tệ hại không chịu nổi.
Thế nhưng, một màn tiếp theo khiến tất cả mọi người đều phải sững sờ… Sau khi Vân Triệt đột ngột tấn công vào bụng Phó Nham Kiệt, thanh đao của Phó Nham Kiệt đang ở trên không thế mà lại không thuận thế chém xuống, mà cứng đờ tại chỗ. Cho đến khi Vân Triệt thản nhiên đứng thẳng người, sau đó lùi lại hai bước, cánh tay hắn vẫn không hạ xuống.
Keng…
Thanh đao trong tay Phó Nham Kiệt rơi xuống đất.
- A… A…
Tiếng rên khàn khàn tràn ra từ miệng hắn, hai mắt Phó Nham Kiệt trợn trừng, lồi ra một cách khoa trương, gần như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt. Hắn chậm rãi quỳ rạp xuống đất, hai tay thống khổ ôm bụng, co quắp lại như một con tôm luộc, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như mưa, hòa cùng máu tươi và bọt trắng từ trong miệng chảy ra.
Vừa rồi, mặc dù cú thúc khuỷu tay của Vân Triệt không đẩy lùi Phó Nham Kiệt nửa bước, nhưng lực lượng mạnh mẽ đã phân tán thành vô số luồng kình lực cuồng bạo tràn vào cơ thể hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng và mất đi sức chiến đấu trong nháy mắt. Nếu không phải vì đây là nơi thi đấu, Vân Triệt không muốn vì chuyện này mà có khả năng bị tước đoạt tư cách tranh tài, thì chỉ riêng việc hắn muốn hủy dung mạo của mình, Vân Triệt tất nhiên đã hoàn toàn phế bỏ Phó Nham Kiệt.
Vân Triệt cúi mắt nhìn Phó Nham Kiệt đang đau đớn không chịu nổi dưới chân mình, dùng giọng nói trầm thấp lạnh lùng nói:
- Ta và ngươi không oán không thù, ngươi không có lý do gì hạ độc thủ với ta, xem ra ngươi đã bị kẻ khác lợi dụng làm con tốt thí. Ta tạm thời đoán không ra là ai sai khiến ngươi, nhưng ta tin sẽ nhanh chóng biết được thôi. Ngươi trở về nói cho kẻ đó, sự khiêu khích của hắn, ta nhận lấy, chỉ e rằng hậu quả đó, hắn gánh không nổi đâu.
Phó Nham Kiệt vẫn co quắp tại chỗ, ngay cả một chữ rõ ràng cũng không nói nên lời.
- Phó Nham Kiệt ngã xuống đất mười hơi thở! Hoàng thất Thương Phong, Vân Triệt thắng!
Vân Triệt không nhanh không chậm đi xuống luận kiếm đài. Phó Nham Kiệt vẫn co rúm ở đó, rất lâu không cách nào đứng dậy. Hồi lâu sau, hai đồng môn của hắn mới mặt đỏ tai hồng đi lên lôi hắn xuống.
Các đệ tử tông môn vốn đang ở bên cạnh chờ xem một màn kịch hay nhất thời nghẹn họng nhìn trân trối, hai mặt nhìn nhau.
- Tình huống gì vậy? Phó Nham Kiệt thế mà lại thua?
- Chắc là một kích kia của Vân Triệt vừa đúng đánh vào khí môn đan điền của Phó Nham Kiệt, khiến hắn đột nhiên hoàn toàn mất sức… Chắc là như vậy đi?
- Ừm, dường như cũng chỉ có thể giải thích như thế. Chỉ có điều Phó Nham Kiệt này thế mà lại thua dưới tay một Chân Huyền cảnh, cũng thật sự là mất mặt hết sức.
Vân Triệt thong thả bước xuống, hắn khẽ híp mắt, tập trung tinh thần, trên mặt không có biểu cảm gì mà cảm nhận hơi thở xung quanh. Không bao lâu sau, hắn liền cảm giác được một tia sát khí truyền đến… Sát khí này cực kỳ nhỏ, nhưng Vân Triệt lại quá quen thuộc và nhạy cảm với nó. Hắn lập tức quay đầu, ánh mắt giao nhau với chủ nhân của luồng sát khí… Sau một thoáng, hắn liền thu hồi ánh mắt, trở về chỗ ngồi.
Phần Tuyệt Thành… A, hóa ra là hắn. Vân Triệt lạnh lùng cười, liên tưởng tới chuyện tối hôm qua, trong lòng nhất thời hiểu rõ.
Chỉ có một ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc đó, Phần Tuyệt Thành quả quyết không có linh giác đáng sợ như Vân Triệt, tự nhiên sẽ không phát hiện ra Vân Triệt đã biết chính hắn là kẻ đứng sau giở trò. Kết quả của trận đấu này khiến sắc mặt Phần Tuyệt Thành một lần nữa trầm xuống:
- Xem ra, chúng ta đã xem thường tên Vân Triệt này.
- Hừ.
Phần Tuyệt Bích lại cực kỳ khinh thường:
- Thì đã sao, chẳng qua cũng chỉ là một Chân Huyền cảnh nực cười mà thôi. Phó Nham Kiệt hiển nhiên thua vì quá mức khinh địch và xui xẻo. Nếu không có gì bất ngờ, đối thủ tiếp theo của Vân Triệt vừa đúng là huynh đệ song sinh của Phó Nham Kiệt. Huyền lực của hắn còn cao hơn Phó Nham Kiệt một bậc, tuyệt đối sẽ không để Vân Triệt có bất kỳ cơ hội may mắn nào nữa.
Vòng đấu bảng của bài vị chiến hừng hực khí thế diễn ra. Như lời Thương Nguyệt đã nói, nhịp độ thi đấu của vòng bảng rất nhanh, mới nửa canh giờ trôi qua, trung bình mỗi luận kiếm đài đã tiến hành trên ba mươi trận so tài. Trong đó có những trận tốc chiến tốc thắng, cũng có những trận khổ chiến không dứt. Mà khi gặp phải đệ tử của tứ đại tông môn, đại bộ phận đối thủ đều sẽ trực tiếp nhận thua. Nhất là khi gặp phải Lăng Vân, Tiêu Cuồng Lôi, Viêm Tẫn, Thủy Vô Song, những nhân vật đáng gờm này, đối thủ cơ bản ngay cả ý định xuất thủ cũng không có liền trực tiếp nhận thua… Bằng không, nếu đối phương không cẩn thận ra tay hơi nặng, bị trọng thương, nhất định sẽ ảnh hưởng đến các trận đấu khác, chi bằng thẳng thắn nhận thua để bảo toàn thực lực.
- Tổ mười lăm, trận thứ ba mươi lăm: Hoàng thất Thương Phong, Vân Triệt –– đối đầu –– Nam Vực Quỳnh Vân Phái, Phó Ân Kiệt!
Trận đấu thứ hai của Vân Triệt đã đến, mà đối thủ lần này khiến hắn hơi sững sờ.
Hử? Sao lại trùng hợp là người của Nam Vực Quỳnh Vân Phái? Hơn nữa cái tên này, cũng có phần quen tai.
Vân Triệt bước lên luận kiếm đài, không nói nên lời khi nhìn đối thủ trước mặt.
Cũng là thân hình cao lớn vạm vỡ, thân thể to lớn, trừ bộ quần áo không giống, còn lại đều giống hệt Phó Nham Kiệt vừa bị hắn đánh bại như tạc, ngay cả vũ khí cũng là thanh đại khảm đao to lớn.
- Lão tử chính là Phó Ân Kiệt! Vừa rồi ngươi lại dám làm đệ đệ song sinh của ta bị thương nặng, lão tử phế ngươi!
Phó Ân Kiệt giơ đại khảm đao lên, phẫn nộ gầm rú, trong đôi mắt không lớn lắm tràn đầy sát khí hung tàn.
- Ha ha, hai huynh đệ song sinh chẳng những được phân vào cùng một tổ, còn đều đụng phải cùng một đối thủ, thật có ý tứ.
- Phó Ân Kiệt, mau đánh cho tên nhãi này một trận để giải hận cho đệ đệ ngươi! Trận thua đó đúng là mất mặt hết chỗ nói.
- Nếu ngươi cũng thua, hai huynh đệ các ngươi cứ trực tiếp tìm một miếng đậu hũ mà đâm đầu vào chết đi, ha ha ha ha!
Ánh mắt Vân Triệt nhàn nhạt quét qua một vòng xung quanh. Nụ cười lạnh âm trầm của Phần Tuyệt Thành, sắc mặt tràn đầy trào phúng của một vài đệ tử tông môn tự cho mình là ưu việt, còn có ánh mắt hung ác mà miệt thị của Phó Ân Kiệt trước mặt, hắn đều thu hết vào trong mắt. Khóe miệng khẽ động, Vân Triệt nở một nụ cười lạnh.
Ồ… Thật sự xem Vân Triệt ta là quả hồng mềm, muốn nắn sao thì nắn à?
Chỉ bằng các ngươi, cũng xứng dùng thái độ coi khinh mà tùy tiện bình phẩm ta? Cũng xứng cười nhạo ta?
- Trận đấu bắt đầu!
- Ta muốn phế ngươi!
Tiếng trọng tài vừa dứt, Phó Ân Kiệt liền giơ cự đao lên, gào thét lớn nhằm về phía Vân Triệt. Người ngoài nhìn vào, đây là bởi vì Vân Triệt khiến Phó Nham Kiệt mất hết thể diện, còn bị thương không nhẹ, cho nên phen này Phó Ân Kiệt phẫn nộ cũng là chuyện bình thường. Nhưng Vân Triệt lại rất rõ ràng cái “giận” của hắn là vì sao.
- Chỉ bằng ngươi?
Vân Triệt khinh thường cười, trong tiếng kinh hô của không ít người, hắn trực tiếp dùng tay không đón cự đao của Phó Ân Kiệt, mu bàn tay lập tức va vào sống đao.
Choang!
Theo một tiếng vỡ vụn chói tai đến cực điểm, đại đao được rót vào huyền lực hùng hậu của Phó Ân Kiệt trực tiếp vỡ văng ra thành vô số mảnh. Không đợi Phó Ân Kiệt kinh hãi kêu lên, chân phải của Vân Triệt đã bay lên, đá vào lồng ngực của hắn.
“Rầm” một tiếng, huyền lực phòng ngự của Phó Ân Kiệt giống như giấy vụn bị xuyên thủng, sáu cây xương sườn vang lên tiếng gãy. Thân thể to lớn của hắn như một trái đạn pháo văng ngược ra sau hàng chục trượng, nặng nề đập vào vách chắn huyền lực ở phía sau, va mạnh đến nỗi cả vách chắn huyền lực cũng phải rung lên bần bật.
Thân thể Phó Ân Kiệt dọc theo vách chắn huyền lực trượt xuống, ngồi phịch trên mặt đất, đã ngất đi.
Tay không làm gãy đao, một kích bại địch, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Tất cả những người đang chăm chú theo dõi đều nghẹn lời, ngay cả trọng tài cũng không kịp phản ứng.
- Hừ!
Vân Triệt nhàn nhạt hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm liếc nhìn Phó Ân Kiệt một cái, mặt không biểu cảm đi xuống luận kiếm đài.
Lúc này trọng tài mới như sực tỉnh từ trong mộng, vội vàng tuyên bố:
- Hoàng thất Thương Phong, Vân Triệt thắng