Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 211: CHƯƠNG 210: GẶP LẠI

Những kẻ trào phúng, miệt thị, ồn ào bình phẩm... vào khoảnh khắc này đều sững sờ há hốc, ngay cả nét mặt của Phần Tuyệt Bích và Phần Tuyệt Thành cũng thoáng cứng đờ.

Vân Triệt một đòn đánh bại Phó Nham Kiệt, bọn họ còn có thể giải thích là do Phó Nham Kiệt khinh địch lại thêm xui xẻo, bị Vân Triệt vô tình đánh trúng yếu huyệt nên mới kiệt sức. Nhưng vừa rồi, một đao kia của Phó Ân Kiệt, bất cứ ai cũng thấy được hắn đã dùng toàn lực, không hề nương tay, đao phong sắc bén kia dù cách xa mười dặm vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một. Một đao toàn lực như vậy, đối thủ đồng cấp chỉ có một lựa chọn duy nhất là né tránh, dù đỡ đòn cũng chưa chắc có thể đỡ được hoàn toàn.

Thế nhưng Vân Triệt chẳng những không tránh né, ngược lại còn dùng tay không đỡ đòn. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã dùng tay không đánh vỡ cự đao được rót đầy huyền lực, đồng thời tung thêm một cước… Chỉ một cước nhẹ nhàng bâng quơ, đã khiến Phó Ân Kiệt thất bại trong chớp mắt, hôn mê tại chỗ.

Dù là kẻ ngốc cũng không thể cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp được nữa.

- Hắn… Hắn thật sự là Chân Huyền cảnh sao?

- Có lẽ trắc huyền thạch có vấn đề rồi.

- Phó Nham Kiệt bại trong một giây, Phó Ân Kiệt cũng bại trong một giây, một kẻ là Linh Huyền cảnh cấp hai, một kẻ là Linh Huyền cảnh cấp ba… Sức mạnh như vậy, sao có thể chỉ là Chân Huyền cảnh?

Trận chiến thứ hai của Vân Triệt kết thúc một cách gọn gàng. Vốn dĩ, hắn định biểu hiện một cách uyển chuyển hơn trong vòng đấu bảng, tránh bị quá nhiều người chú ý. Nhưng không ngờ, ngay từ đầu trận đấu đã có kẻ muốn ám toán hắn, hơn nữa còn đến từ Phần Thiên môn. Một khi đã như vậy, hắn cũng không cần phải nương tay nữa. Hắn đánh bại Phó Ân Kiệt trong một giây, giáng một cái tát vang dội vào mặt những kẻ đã miệt thị hắn, đồng thời cũng là lời tuyên cáo với Phần Tuyệt Thành… Muốn ám toán Vân Triệt ta, thì ít nhất cũng phải xem lại thực lực của mình đi đã!

- Phụ thân, người thấy không?

Chứng kiến trận chiến ngắn ngủi đến cực điểm vừa rồi, Lăng Vân quay sang, thấp giọng nói.

- Ừm.

Lăng Nguyệt Phong chậm rãi gật đầu:

- Đúng là kinh người, còn vượt xa dự liệu của ta.

Một lúc sau, hắn lại nhàn nhạt nói thêm một câu:

- Có lẽ, hắn còn kinh người hơn cả dự đoán hiện giờ của ta. Nói không chừng, hắn có thực lực tiến vào bách cường (trăm người mạnh nhất)! Một huyền giả Chân Huyền cảnh tiến vào bách cường bài vị chiến, đây sẽ là một lịch sử vô cùng kinh người.

Lăng Vân chậm rãi gật đầu:

- Con cũng nghĩ vậy. Con rất tò mò, hắn chỉ là một đệ tử của Thương Phong huyền phủ, chắc chắn không có ưu thế về tài nguyên và huyền công, nhưng lại có thể vận dụng huyền lực tạo ra uy lực của cấp bậc cao hơn… Rốt cuộc hắn đã làm thế nào? Chẳng lẽ thật sự là do thiên phú dị bẩm đến mức độ này sao?

Trước khi bài vị chiến chính thức bắt đầu, Vân Triệt đã nhận được sự chú ý rất lớn. Sau hai trận thắng liên tiếp trong một giây, mức độ chú ý dành cho hắn càng tăng vọt. Chỉ có điều, sự chú ý trước kia mang theo miệt thị, còn bây giờ lại là kinh ngạc và khó tin. Một đệ tử Chân Huyền cảnh lại đánh bại hai đối thủ Linh Huyền cảnh, và cả hai đều bại trong một giây! Không chỉ những đệ tử trẻ tuổi, ngay cả các trưởng lão uy phong một cõi đi cùng cũng đều kinh ngạc không thôi.

Khi trận chiến thứ ba của Vân Triệt bắt đầu, xung quanh không còn tiếng ồn ào, số người chú ý đến trận đấu này lại tăng vọt. Đối thủ lần này là Linh Huyền cảnh cấp ba, nhưng đã hoàn toàn không còn vẻ tự tin nắm chắc phần thắng, ngược lại vô cùng cẩn trọng. Sau khi thăm dò vài lượt, hắn mới vung vũ khí, mang theo huyền lực tấn công về phía Vân Triệt.

Đối với đòn tấn công của hắn, Vân Triệt chẳng thèm liếc mắt, cánh tay phải duỗi thẳng, dễ như trở bàn tay xuyên qua kiếm ảnh và lớp huyền lực phòng ngự dày đặc của đối thủ, đánh thẳng vào giữa lồng ngực hắn. Cú đánh khiến hắn bay lên không trung, lộn nhào mười mấy vòng, lúc rơi xuống đất đã đầu váng mắt hoa, trường kiếm trong tay cũng không biết bay đi đâu mất.

- Đa tạ… đã hạ thủ lưu tình, ta nhận thua.

Đối thủ chật vật đứng dậy, chắp tay cảm kích Vân Triệt, sau đó nhận thua rồi bước xuống đài. Hắn biết rõ, cú đánh vừa rồi của Vân Triệt hoàn toàn có thể dễ dàng đánh hắn trọng thương, nhưng nhờ lộn nhào vài vòng trên không trung, lực đạo mạnh mẽ mà hắn phải chịu đã bị triệt tiêu từng lớp, nên lúc rơi xuống đất mới không hề hấn gì.

- Thương Phong hoàng thất, Vân Triệt thắng!

Trận chiến thứ ba, vẫn là thắng trong một giây!

Lần này, trong ánh mắt của những người nhìn về phía Vân Triệt, không còn một chút khinh miệt hay chế nhạo nào… chỉ còn lại sự kinh ngạc và khó tin tột độ.

Có lẽ là do vận khí tốt, bảng đấu của Vân Triệt không có cao thủ nào, ngay cả đối thủ tầm trung cũng không có. Một ngày trôi qua, Vân Triệt thi đấu tổng cộng năm trận, mỗi trận đều giành chiến thắng một cách dễ dàng. Mỗi một lần chiến thắng, lại khiến cho cái tên của hắn càng khắc sâu vào trong lòng mọi người.

Mỗi kỳ bài vị chiến đều sẽ xuất hiện một hoặc nhiều hắc mã, nhưng chưa bao giờ có một hắc mã khoa trương đến thế! Thực lực Chân Huyền cảnh, xếp hạng chót trong toàn bộ đệ tử dự thi, cách biệt với người xếp hạng áp chót cả một đại cảnh giới, lại toàn thắng cả năm trận trong vòng đấu bảng đầu tiên!

Khi hoàng hôn buông xuống, ngày thi đấu đầu tiên cũng kết thúc. Ba mươi luận kiếm đài đã tiến hành tổng cộng hơn hai ngàn trận đấu. Trong số đó, tất nhiên có những trận đấu vô cùng đặc sắc và kịch tính, nhưng sau khi ngày thi đấu đầu tiên kết thúc, chủ đề được bàn tán nhiều nhất lại không phải những trận đó, mà là một siêu cấp hắc mã khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc –– Vân Triệt.

Không đúng… Nếu là đệ tử của một tông môn khác, chiến thắng đệ tử cùng cấp đến từ tứ đại tông môn, thì mới có thể gọi là hắc mã. Nhưng cấp bậc huyền lực của Vân Triệt vẫn còn đó, việc chiến thắng đối thủ vượt qua mấy cấp, đã không thể gọi là hắc mã được nữa, mà là một quái thai đủ để khiến mọi người phải kinh sợ.

- Ha ha! Tỷ phu, huynh không biết biểu cảm của những người đó đặc sắc đến mức nào đâu, nhìn dáng vẻ của bọn họ, tròng mắt sắp rớt ra ngoài rồi. Ha ha, đệ biết ngay mà, tỷ phu vừa ra tay, nhất định sẽ dọa bọn họ sợ chết khiếp.

Hạ Nguyên Bá mặt mày hớn hở nói, dáng vẻ hưng phấn kia cứ như chính mình vừa giành chiến thắng trong bài vị chiến vậy.

- Ta đã xem qua danh sách bảng mười lăm, bên trong không có cường giả nào, ngay cả một đệ tử của tứ đại tông môn cũng không có, chỉ có thể nói vận khí của chúng ta không tệ.

Tần Vô Thương bình tĩnh nói:

- Cho nên, Vân Triệt, đừng vì mấy trận thắng dễ dàng hôm nay mà tự mãn. Những đối thủ ngươi gặp hôm nay, thực lực đều thuộc nhóm cuối bảng, không một ai có đủ tư cách tiến vào top bảy trăm.

- Con hiểu rồi.

Vân Triệt gật đầu.

Lúc này, phía trước bọn họ, năm tiên ảnh áo trắng phiêu diêu, khí chất băng linh thoát tục đang chậm rãi bước tới. Nhìn thoáng qua, tựa như năm vị tiên tử Lăng Ba giáng trần, khiến người ta có cảm giác như lạc vào tiên cảnh.

Nhìn thấy các nàng, Vân Triệt hơi sững người, bất giác dừng bước.

- A… Là tỷ tỷ!

- Tỷ tỷ, tỷ tỷ!

Lớn lên cùng một mỹ nữ khuynh quốc như Hạ Khuynh Nguyệt, lại thêm đầu óc có phần đơn giản, Hạ Nguyên Bá có sức miễn dịch cực mạnh với mỹ nữ. Những nữ tử tuyệt sắc của Băng Vân tiên cung này, kết hợp với khí chất siêu phàm của các nàng, đủ để khiến cả những trưởng lão dày dạn kinh nghiệm cũng phải thất thần, huống chi là những thiếu niên huyết khí phương cương. Nhưng Hạ Nguyên Bá lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, hắn mừng rỡ reo lên một tiếng rồi chạy đến trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, gần như không để ý đến những nữ tử Băng Vân tiên cung khác bên cạnh nàng.

- Nguyên Bá?

Trên gương mặt xinh đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt lộ vẻ kinh ngạc, nàng dừng bước, không ngờ sẽ gặp Hạ Nguyên Bá ở đây. Nhìn dáng vẻ em trai ngày càng cao lớn, trong đôi mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng, giọng nói dịu dàng mang theo kinh ngạc:

- Sao đệ lại ở đây?

Thân hình cao lớn của Hạ Nguyên Bá đứng trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, khuôn mặt vô cùng kích động. Trước kia Hạ Khuynh Nguyệt vẫn luôn ở nhà, đây là lần đầu tiên Hạ Nguyên Bá xa cách tỷ tỷ lâu như vậy, không tránh khỏi nhớ nhung lo lắng. Bây giờ cuối cùng cũng gặp lại, hắn đương nhiên vô cùng vui mừng:

- Tỷ tỷ, đệ và tỷ phu không còn ở Lưu Vân thành nữa. Chúng ta đến Tân Nguyệt thành trước, rồi tám tháng trước cùng đến Thương Phong huyền phủ. Lần này đệ đi cùng tỷ phu đến tham gia bài vị chiến, đã biết là sẽ gặp được tỷ tỷ. Tỷ tỷ bây giờ lợi hại quá, hôm nay mỗi trận đấu của tỷ đệ đều xem cả. Nếu cha biết tỷ bây giờ lợi hại như vậy, nhất định sẽ vui mừng khôn xiết… Tỷ ở bên đó có tốt không? Có ai bắt nạt tỷ không? Khi nào thì về nhà…

Hạ Nguyên Bá hưng phấn nói một tràng dài với Hạ Khuynh Nguyệt. Hai chữ “tỷ phu” trong miệng hắn khiến Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt đồng thời liếc mắt, nét mặt lộ vẻ khác thường.

“…” Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt thoáng hoang mang, nàng nhìn về phía Vân Triệt ở phía trước:

- Nguyên Bá, chẳng lẽ hắn… là…

- Hả?

Hạ Nguyên Bá liếc nhìn Vân Triệt, rồi lại nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, gãi đầu, mắt mở to nói:

- Huynh ấy là tỷ phu mà. Mới một năm rưỡi không gặp, tỷ tỷ đã không nhận ra rồi sao? Lạ thật, hai năm nay dáng vẻ của tỷ phu rõ ràng không hề thay đổi mà.

Hạ Khuynh Nguyệt: “…”

Lời của Hạ Nguyên Bá, Sở Nguyệt Ly cũng nghe thấy rõ ràng. Nàng khẽ liếc mắt, mang theo vẻ kinh ngạc nhìn Vân Triệt:

- Ngươi chính là Tiêu Triệt ở Lưu Vân thành, người đã thành hôn với Khuynh Nguyệt?

- A?

Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm đồng thời không kìm được mà kinh hô một tiếng, đôi mắt đẹp mở to nhìn Vân Triệt.

Chỉ có Sở Nguyệt Thiền, tuy cũng dừng bước, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, không hề dao động, như thể nàng hoàn toàn tách biệt với thế gian.

Siêu cấp hắc mã Vân Triệt hôm nay đã thu hút sự chú ý của toàn trường, tự nhiên cũng bao gồm cả Băng Vân tiên cung. Nhưng đối với Hạ Khuynh Nguyệt và Sở Nguyệt Ly mà nói, tuy dáng vẻ của Vân Triệt giống hệt Tiêu Triệt mà các nàng biết, nhưng các nàng chưa bao giờ cho rằng Vân Triệt chính là Tiêu Triệt. Bởi vì sự khác biệt giữa hai người thật sự quá lớn, lớn đến mức như ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, không thể nào cùng xuất hiện ở một nơi. Các nàng đều tin chắc rằng, Vân Triệt này, chẳng qua chỉ có dáng vẻ cực kỳ giống Tiêu Triệt mà thôi.

Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm càng không ngờ rằng, người mà các nàng bàn luận bấy lâu nay lại chính là phu quân mà Hạ Khuynh Nguyệt đã gả cho trước kia. Nhưng mà, không phải nghe nói người nàng ấy gả cho là một kẻ huyền mạch tàn phế, cả đời chỉ có thể là một phế nhân sao? Sao có thể…

Vân Triệt tiến lên một bước, cung kính nói:

- Đệ tử Thương Phong huyền phủ Vân Triệt, may mắn được gặp các vị tiên tử của Băng Vân tiên cung. Khi còn ở Lưu Vân thành, đệ tử đúng là tên Tiêu Triệt, nhưng hiện giờ, đệ tử họ Vân tên Triệt.

Ánh mắt hắn chuyển về phía Hạ Khuynh Nguyệt, khẽ cười:

- Khuynh Nguyệt, đã lâu không gặp.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu đáp lại, tư thế nhẹ nhàng tao nhã.

Nghe được câu trả lời khẳng định từ chính miệng Vân Triệt, ánh mắt Sở Nguyệt Ly chấn động, tràn đầy kinh ngạc.

Ngày trước, khi Tiêu Triệt bị đuổi khỏi Tiêu môn, nàng đã đứng trên không trung và chứng kiến toàn bộ quá trình. Khi đó Tiêu Triệt vẫn là một kẻ huyền mạch tàn phế, hơn nữa còn là tàn phế từ nhỏ, đã ăn sâu vào gốc rễ, vốn không có khả năng chữa trị… Mà cho dù ngay ngày hôm sau, hắn có được kỳ ngộ lớn lao, khiến huyền mạch phục hồi, thì cũng chỉ mới qua mười tám tháng mà thôi. Khôi phục huyền mạch, tất nhiên phải bắt đầu tu luyện từ đầu. Nói cách khác, Vân Triệt từ con số không tu luyện đến Chân Huyền cảnh cấp mười như bây giờ, chỉ dùng mười tám tháng!

Đây là một sự thật mà ngay cả nàng, một trong “Băng Vân thất tiên”, cũng khó mà hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!