Mộc Thiên Bắc tuy miệng nói "mời", nhưng ngữ khí lại đầy ngạo nghễ và cứng rắn, ra vẻ mời ngươi gia nhập Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo là đã cất nhắc ngươi, ngươi nên cảm động đến rơi nước mắt mới phải. Lời lẽ của hắn tỏ rõ sự xem thường cực độ đối với Thương Phong Huyền Phủ. Vân Triệt cảm nhận được Tần Vô Thương bên cạnh đã bắt đầu nổi giận, bèn khẽ mỉm cười đáp lời:
- Cảm tạ Mộc bảo chủ đã để mắt tới, có điều tin rằng Mộc bảo chủ cũng đã biết, Vân Triệt ta là đệ tử của Thương Phong Huyền Phủ, tạm thời chưa có ý định rời đi, cho nên đối với thịnh tình của Mộc bảo chủ, ta chỉ đành từ chối.
Mộc Thiên Bắc mặt không đổi sắc nói:
- Vân hiền chất, ngươi có sự kiên trì như vậy là chuyện tốt, nhưng trước khi quyết định cần phải hiểu rõ, Thương Phong Huyền Phủ chẳng qua chỉ là một nơi tu huyền của đám phàm phu tục tử, trong vô số thế lực tu huyền, còn chẳng bằng con phù du, nếu không mang danh hoàng thất thì ngay cả tư cách lót đáy cũng không có! Nói cho cùng, tài nguyên, công pháp, đều cách biệt một trời một vực với Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo của ta! Thiên phú như ngươi mà ở lại Thương Phong Huyền Phủ, đừng nói là không thể phát triển, có khi cuối cùng cũng sẽ bị đồng hóa thành kẻ tầm thường mà thôi.
- Mộc Thiên Bắc! Chú ý lời nói của ngươi!
Tần Vô Thương tức giận quát.
- Tần Phủ chủ, ta có nói sai câu nào sao?
Mộc Thiên Bắc cuối cùng cũng liếc mắt nhìn Tần Vô Thương, khinh miệt cười nói:
- Thương Phong Huyền Phủ bao nhiêu năm nay, đã từng bồi dưỡng được một nhân vật nào đáng để người ta nhớ tới chưa? Ngay cả Vân hiền chất đây, e rằng cũng là người từ bên ngoài đến phải không? Biểu hiện của Vân hiền chất quả thật khiến người ta kinh diễm, nhưng đáng tiếc, Thương Phong Huyền Phủ các ngươi không có tư cách giữ lại! Ngược lại, chỉ có thể chôn vùi một tài năng vốn có thể danh chấn thiên hạ! Đến Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo thì khác, chúng ta sẽ cho hắn tài nguyên và công pháp thượng thừa nhất, ba năm sau, Mộc Thiên Bắc ta có đủ tự tin khiến hắn đoạt được vị trí thứ ba trong Bảng xếp hạng, vang danh thiên hạ. Vân hiền chất, người sống cả đời chung quy cũng là vì bản thân, không thể vì hai chữ ‘nghĩa khí’ mà làm lỡ dở tương lai. Một Thương Phong Huyền Phủ nhỏ nhoi, căn bản không xứng để ngươi ở lại.
Tần Vô Thương tức đến run người, hận không thể mặc kệ phong độ mà chửi ầm lên, nhưng trong lòng cũng dấy lên một nỗi lo, chỉ sợ Vân Triệt thật sự bị bọn họ lôi kéo, bởi vì hắn không thể không thừa nhận thực lực của Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo vượt xa Thương Phong Huyền Phủ. Nói thẳng ra, cả hai không cùng một đẳng cấp về thực lực và điều kiện. Nếu Vân Triệt đến Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo, điều kiện tu luyện sẽ tốt hơn ở Thương Phong Huyền Phủ không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng Thương Nguyệt lại hoàn toàn không lo lắng, nàng chỉ mỉm cười nói:
- Vân Triệt tuy là đệ tử của Thương Phong Huyền Phủ, nhưng mục tiêu ban đầu khi sáng lập Huyền Phủ là để tạo ra một thánh địa tu luyện cho các huyền giả, chứ không can thiệp vào tự do của đệ tử. Lời của Mộc bảo chủ đã nói rất rõ ràng, nếu Vân Triệt vì thế mà động lòng, đồng ý rời khỏi Thương Phong Huyền Phủ để gia nhập Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo của các ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản.
- Ha ha ha ha!
Mộc Thiên Bắc cười lớn:
- Được! Không hổ là Thương Nguyệt công chúa trong truyền thuyết, không chỉ cao quý như lời đồn mà còn rất quyết đoán! Vân hiền chất, ngươi nghe rõ rồi chứ? Mà cho dù bọn họ không đồng ý cũng chẳng sao, chỉ cần ngươi bằng lòng đến Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo, dù cho cả Thương Phong Huyền Phủ ngăn cản, ta cũng không thèm để vào mắt.
- Ha, Mộc bảo chủ hoàn toàn không cần phải cân nhắc đến chuyện đó.
Vân Triệt cười nhạt, ánh mắt lơ đãng nhìn hắn:
- Thương Phong Huyền Phủ chỉ cho phép đệ tử ở lại đến hai mươi tuổi, sớm muộn gì ta cũng sẽ rời đi. Có điều, cho dù bây giờ Thương Phong Huyền Phủ đuổi ta đi, ta cũng tuyệt đối không gia nhập Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo. Không phải vì Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo thực lực không đủ, mà là vì ta biết liêm sỉ là gì. Nói một cách dễ hiểu như vậy, mong là bảo chủ nghe lọt tai. Một tông môn được dẫn dắt bởi kẻ như thế, dù thực lực có mạnh đến đâu, e rằng cũng chỉ là một chốn dơ bẩn, không đến thì tốt hơn.
Lời vừa dứt, không khí lập tức trở nên ngột ngạt.
Tần Vô Thương vốn đang tràn đầy tức giận, nghe những lời này, cảm giác đầu tiên không phải là hả giận mà là kinh hãi. Hắn hoàn toàn không ngờ, đối mặt với Mộc Thiên Bắc uy chấn thiên hạ, Vân Triệt lại dám nói ra những lời như vậy. Ngược lại, Thương Nguyệt chỉ hơi kinh ngạc, bởi vì nàng hiểu rõ Vân Triệt… hắn chưa bao giờ sợ đắc tội với người khác! Khi nói chuyện, hắn luôn nói sao cho hả dạ nhất, không bao giờ chịu nhẫn nhịn uất ức.
Mộc Thiên Bắc đã nghĩ đến việc Vân Triệt có thể từ chối, nhưng không đời nào ngờ được một tên tiểu bối như hắn lại dám nói ra những lời vô lễ, thậm chí là sỉ nhục như vậy. Hắn nhíu mày, sắc mặt trở nên âm trầm:
- Vân hiền chất, ngươi vừa nói cái gì? Ta hình như chưa nghe rõ…
- Ta nói, ta biết liêm sỉ là gì, không giống như bảo chủ đây ngay cả tiếng người cũng không hiểu. Một tông môn được dẫn dắt bởi kẻ như thế, dù thực lực có mạnh đến đâu, e rằng cũng chỉ là một chốn dơ bẩn, không đến thì tốt hơn.
Đối mặt với ánh mắt bức người của Mộc Thiên Bắc, Vân Triệt vẫn mỉm cười, không nhanh không chậm lặp lại một lần nữa:
- Lần này, Mộc bảo chủ nghe rõ rồi chứ?
Dường như có một luồng tử khí nổ tung trong lồng ngực, Mộc Thiên Bắc tức đến sôi gan, cơ mặt co rúm lại. Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo tuy không bằng Tứ Đại Tông Môn, nhưng chưa từng có ai dám trêu chọc, nịnh bợ còn không hết. Vậy mà bây giờ, một tên tiểu bối lại dám đứng trước mặt bảo chủ mà không đổi sắc, trắng trợn trào phúng. Ánh mắt hắn trở nên hung ác, giọng nói trầm thấp:
- Tốt… rất tốt…
- Cũng vậy cả thôi.
Vân Triệt lại cực kỳ bình tĩnh:
- Ngươi không coi Thương Phong Huyền Phủ ra gì, ta cũng xem thường Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo của các ngươi, như vậy là huề nhau rồi. Mộc bảo chủ không có chuyện gì khác thì có thể về được rồi. Chuyện ta gia nhập Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo, sau này tuyệt đối đừng nhắc lại nữa. Trong mắt ta, Thương Phong Huyền Phủ tốt hơn Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo ngàn vạn lần, đừng nói chỉ một mình bảo chủ ngươi đứng ra, cho dù cả tông môn các ngươi quỳ xuống mời, ta cũng tuyệt đối không đáp ứng.
Vân Triệt chỉ vài ba câu đã trả lại gấp bội những lời miệt thị của Mộc Thiên Bắc đối với Thương Phong Huyền Phủ. Thực ra, tình cảm của Vân Triệt đối với Thương Phong Huyền Phủ cũng không quá sâu đậm, cho dù bị đuổi đi, hắn cũng chẳng thấy có gì to tát. Lần này hắn phản kích không chút do dự, không phải vì Thương Phong Huyền Phủ, mà là vì Thương Nguyệt.
Nếu đây không phải là Thiên Kiếm Sơn Trang, nơi không thể tùy ý động thủ, Mộc Thiên Bắc chắc chắn đã ra tay đánh chết Vân Triệt. Hắn ngược lại bật cười, nhìn chằm chằm Vân Triệt nói:
- Tiểu bối ngông cuồng, thật khiến ta mở mang tầm mắt! Ta vốn còn thương tài, định dặn Viêm Nhi ngày mai hạ thủ lưu tình với ngươi, nhưng xem ra, là ngươi tự mình không muốn sống!! Ta ngược lại muốn xem xem giờ này ngày mai, ngươi có còn đứng trước mặt ta mà ngông cuồng được nữa không… Chúng ta đi!!
Mộc Thiên Bắc hừ mạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. Mộc Hùng Nghĩa và Mộc Hùng Viêm cũng theo sau hắn. Lúc rời khỏi sân, Mộc Hùng Viêm quay người lại nhìn Vân Triệt, trên mặt lộ ra một nụ cười thâm độc.
Vân Triệt châm biếm một phen khiến Tần Vô Thương cảm thấy vô cùng hả hê, trong lòng cảm kích Vân Triệt nhiều hơn là lo lắng. Ông thở dài một tiếng nói:
- Vân Triệt, vừa rồi ngươi quá xúc động rồi. Ngươi có thể cứng rắn từ chối hắn, nhưng hoàn toàn không cần thiết phải đắc tội đến mức này. Cứ như vậy, trận so tài ngày mai, ai…
- Tần Phủ chủ yên tâm.
Vân Triệt cười nhạt:
- Trong giải đấu lần này, đối thủ thật sự của ta chỉ có một. Trước khi gặp được đối thủ đó, ta tuyệt đối sẽ không bại. Còn Mộc Hùng Viêm ngày mai, hắn đừng nói là gây nguy hiểm cho ta, ngay cả tư cách để ta dùng thực lực chân chính cũng không có.
Qua một đêm, ngày mới lại bắt đầu. Vòng đấu tiếp theo cũng sắp diễn ra. Sáng sớm, xung quanh luận kiếm đài đã chật ních người, chờ đợi vòng chiến mười sáu người bắt đầu. Cho đến bây giờ, giải đấu xếp hạng Thương Phong vẫn diễn ra khá bình thường, nếu phải nói có điều gì bất ngờ, đó chính là hắc mã Vân Triệt.
Còn về kết quả cuối cùng, ngay từ ngày đầu tiên mọi người đã nhận định… vị trí đứng đầu chắc chắn thuộc về Lăng Vân, các vị trí thứ hai, ba, bốn vẫn sẽ là cuộc tranh giành của Băng Vân Tiên Cung, Tiêu Tông và Phần Thiên Môn, những tông môn khác căn bản không có tư cách.
Mười sáu trận đấu sắp tới được dự đoán sẽ kịch tính và căng thẳng hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Trận đầu tiên: Thương Phong hoàng thất Vân Triệt — đối chiến — Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo Mộc Hùng Viêm.
- Viêm Nhi, phế hắn đi!
Trước khi Mộc Hùng Viêm lên đài, Mộc Thiên Bắc trầm giọng dặn dò. Sau một đêm, cơn giận của hắn vẫn chưa nguôi. Từ khi trở thành bảo chủ, Vân Triệt là người đầu tiên dám sỉ nhục hắn, đủ để hắn ghi hận vào tận xương tủy.
- Phụ thân yên tâm, con sẽ khiến hắn cả đời này cũng đừng mong đứng dậy được nữa.
Mộc Hùng Viêm nhếch miệng cười, ung dung nói.
Trên luận kiếm đài, Vân Triệt và Mộc Hùng Viêm đứng đối diện nhau. Mộc Hùng Viêm hai mắt híp lại, mang theo nụ cười tàn nhẫn, tư thái ung dung thoải mái, như thể xem Vân Triệt trước mặt chỉ là con mồi trong tay. Vân Triệt lại vô cùng bình tĩnh.
Đêm qua Tần Vô Thương đã giải thích cặn kẽ, Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo chia làm Thiên Thương Tông và Lôi Hỏa Tông. Trong đó, huyền kỹ của Lôi Hỏa Tông có thể tạo ra những vụ nổ lôi hỏa, gây sát thương cực lớn. Đồng thời, Lôi Hỏa Tông cũng kế thừa các loại hỏa khí thượng đẳng cùng năng lực khống chế chúng. Mỗi đệ tử Lôi Hỏa Tông đều mang theo trên người hàng chục loại hỏa khí nguy hiểm, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Đối với huyền kỹ lôi hỏa, Vân Triệt không hề để trong lòng, nhưng hắn không thể đánh giá được uy lực của các loại hỏa khí trên người Mộc Hùng Viêm lớn đến mức nào. Kinh nghiệm từ vô số lần sinh tử cho hắn biết, những thứ không thể xác định thường là nguồn gốc của nguy hiểm. Đối mặt với Mộc Hùng Viêm, phương pháp an toàn nhất chính là loại bỏ nguy hiểm trong thời gian ngắn nhất.
Vì lẽ đó, đối với hắn, trận đấu này sẽ phân định thắng bại trong chớp mắt.
- Thi đấu bắt đầu!!
Khi giọng của Lăng Vô Cấu vừa dứt, Mộc Hùng Viêm giơ hai tay lên, mười ngón tay xòe ra, trên đầu mỗi ngón tay lập tức ngưng tụ một viên lôi điện màu đỏ tím, phát ra những tiếng nổ lách tách khiến người ta run sợ. Hắn nhìn Vân Triệt, cười dữ tợn:
- Vân Triệt, chuẩn bị hứng chịu lôi hỏa của ta đi!! Ta sẽ khiến ngươi cả đời nhớ kỹ sự sỉ nhục mà Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo ban cho!!
Vân Triệt không đáp lời, nắm chặt trọng kiếm, thân hình lóe lên, như một cơn gió lốc lao về phía Mộc Hùng Viêm.
Mộc Hùng Viêm vung hai tay, mười viên Lôi Hỏa Châu ngưng tụ từ huyền lực bay theo những quỹ đạo khác nhau, vút về phía Vân Triệt. Thế nhưng Vân Triệt không tránh không né, trực tiếp lao lên nghênh đón. Thấy cảnh này, Mộc Hùng Viêm cười lạnh:
- Muốn chết… Nổ!!
Rầm rầm rầm…
Mười viên Lôi Hỏa Châu đồng thời nổ tung, ánh sáng lôi hỏa cuồng bạo trong nháy mắt nuốt chửng thân hình Vân Triệt. Mộc Hùng Viêm còn chưa kịp cười thành tiếng, đột nhiên phát hiện, ngay khoảnh khắc Lôi Hỏa Châu nổ tung, bóng người của Vân Triệt cũng biến mất.
Hư ảnh!?
Trong chớp mắt tiếp theo, khóe mắt hắn lóe lên, Vân Triệt không ngờ đã ở ngay bên cạnh, cách hắn chưa đầy hai bước. Nếu là người khác, lúc này dù có phản ứng kịp cũng sẽ luống cuống tay chân, nhưng Mộc Hùng Viêm không những không kinh hoảng mà còn cười âm hiểm. Hắn không hề né tránh, huyền lực mạnh mẽ vận chuyển, ba mũi Lôi Hỏa Tiễn màu đỏ thắm từ vai hắn đột nhiên bắn ra, lao thẳng tới Vân Triệt.
- A ——
Xung quanh luận kiếm đài vang lên những tiếng kinh hô, Thương Nguyệt càng căng thẳng hét lên một tiếng. Khoảng cách gần như vậy, lại được phóng ra hoàn toàn bất ngờ, ba mũi Lôi Hỏa Tiễn này dù là thần tiên cũng không thể tránh thoát.
Vèo!!
Trong nháy mắt, ba mũi Lôi Hỏa Tiễn đã bắn trúng Vân Triệt, xuyên qua khuôn mặt hắn…
Vẫn là hư ảnh!!
Mộc Hùng Viêm lập tức trừng lớn hai mắt. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn, một luồng sóng khí nóng rực vô cùng đã từ trên trời ầm ầm giáng xuống…
- Phượng Dực Thiên Khung!!!
Ầm!