- Viêm Nhi!
Mộc Thiên Bắc cả kinh thất sắc, phi thân lên luận kiếm đài. Lăng Vô Cấu cũng cấp tốc lao tới, dùng huyền lực dập tắt ngọn lửa trên người Mộc Hùng Viêm.
Ngọn lửa vừa tắt, dáng vẻ thảm hại của Mộc Hùng Viêm cũng hiện ra trong mắt mọi người. Toàn thân hắn cháy đen, huyết nhục nổ tung từng mảng lớn, hai vai và đầu gối thậm chí còn lộ cả xương trắng, mái tóc cháy hơn phân nửa, gương mặt máu thịt be bét… Chỉ có thể dùng một chữ “thảm” để hình dung.
Có điều, vì hỏa khí trên người Mộc Hùng Viêm là do tự phát nổ chứ không phải do huyền lực thúc đẩy, nên uy lực cũng không quá lớn. Tuy Mộc Hùng Viêm phải chịu ngoại thương vô cùng nghiêm trọng, nhưng nội thương lại khá nhẹ, không đến mức tàn phế. Chỉ là ngoại thương này muốn chữa khỏi hoàn toàn, e rằng phải mất rất nhiều thời gian, hơn nữa còn để lại những vết sẹo xấu xí khắp người… bao gồm cả khuôn mặt hắn.
Mộc Thiên Bắc dùng huyền lực đỡ lấy Mộc Hùng Viêm, nhanh chóng kiểm tra thương thế của hắn, rồi khẽ thở phào một hơi. Sau đó, y oán độc cực độ nhìn Vân Triệt, nhưng không nói một lời nào, mang theo Mộc Hùng Viêm toàn thân đẫm máu rời khỏi luận kiếm đài. Thảm trạng của Mộc Hùng Viêm lúc này, nguyên nhân căn bản là do hỏa khí hắn giấu trên người. Dưới con mắt của bao người, nếu y gây khó dễ cho Vân Triệt, sẽ chỉ khiến thiên hạ chê cười. Hơn nữa, có Lăng Vô Cấu ở đây, y cũng không thể trả thù Vân Triệt, chỉ đành mang theo oán hận lặng lẽ xuống đài. Chỉ là, sát khí nhằm vào Vân Triệt kia lại lạnh lẽo âm u như băng ngục.
- Vân Triệt của Hoàng thất Thương Phong thắng! Thăng cấp vào vòng tám người mạnh nhất ngày mai!
Sau khi Mộc Hùng Viêm được Mộc Thiên Bắc đưa đi, Lăng Vô Cấu cao giọng tuyên bố kết quả trận đấu này.
Trong các trận đấu xếp hạng của Thương Phong, càng về sau, thực lực của các đệ tử tham chiến càng mạnh, mỗi trận chiến cũng càng thêm kịch liệt, thời gian tiêu hao tự nhiên cũng dài hơn. Đây là trận đầu tiên của vòng mười sáu người, mọi người đều muốn xem siêu hắc mã Vân Triệt liệu có thể tiếp tục chiến thắng, giống như trong mơ tiến vào vòng tám người hay không. Có không ít người tin rằng hắn vẫn có khả năng thắng tiếp, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, hắn lại có thể chiến thắng nhanh chóng và dễ dàng đến vậy.
Trận đối chiến vừa mới bắt đầu đã kết thúc, khiến người khác nhất thời còn chưa kịp phản ứng. Mãi cho đến khi Lăng Vô Cấu tuyên bố kết quả, bọn họ mới từ trong cơn kinh ngạc mà chấp nhận sự thật khó tin này.
Sau khi đánh bại Tiêu Nam ở Linh Huyền Cảnh cấp sáu, hôm nay Vân Triệt lại bất ngờ đánh bại Mộc Hùng Viêm ở Linh Huyền Cảnh cấp tám chỉ trong vài hơi thở. Tuy thảm trạng của Mộc Hùng Viêm là do hỏa khí trên người hắn phát nổ, nhưng người tinh tường đều có thể nhìn ra, cho dù không có vụ nổ hỏa khí, Mộc Hùng Viêm cũng chắc chắn bại trận.
Hai tầng hư ảnh quỷ dị khó lường, cùng với đòn tấn công bằng hỏa diễm kinh thiên động địa… Các cường giả có mặt ở đây, trong cơn kinh ngạc lại một lần nữa nhận ra rằng, bọn họ đã hoàn toàn đánh giá thấp Vân Triệt. Vân Triệt một đường vượt cấp chiến thắng, nhưng vẫn luôn ẩn giấu thực lực, mãi cho đến trận chiến này, mới vì tốc chiến tốc thắng mà để lộ ra một phần nhỏ.
- Đế quốc Thương Phong lại có một nhân vật như vậy, ngay cả ta cũng không nhìn thấu được giới hạn của hắn. Mỗi lần ta cho rằng đó đã là cực hạn, hắn lại một lần nữa khiến ta phải kinh ngạc.
Lăng Nguyệt Phong đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh mang theo chút kinh sợ:
- Huyền lực chỉ ở Chân Huyền Cảnh cấp chín, nhưng lại có thể phát huy ra thực lực kinh người như vậy. Đừng nói là ở Đế quốc Thương Phong, mà trên toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, ta chưa từng nghe nói có người nào làm được. Người này, rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào! Sư phụ của hắn là kỳ nhân nào mà lại có thể dạy dỗ ra một đệ tử như vậy!
Lăng Nguyệt Phong không khỏi cảm thán, đánh giá Vân Triệt rất cao. Lăng Vân khẽ nhíu mày, đột nhiên hỏi:
- Phụ thân, thân pháp hắn vừa thi triển, rốt cuộc đã làm thế nào? Nếu dùng huyền lực trong chớp mắt, nhất định sẽ có dao động rõ ràng, hơn nữa hư ảnh và thực ảnh cũng sẽ có khác biệt. Nhưng khi hắn hóa thành ba ảnh, con lại không cảm nhận được chút dao động huyền lực nào, hơn nữa ba cái bóng ảnh hoàn toàn giống hệt nhau, căn bản không cách nào phân biệt thật giả. Con chưa từng thấy qua thân pháp huyền kỹ nào quỷ dị như vậy.
Lời của Lăng Vân khiến Lăng Nguyệt Phong nhất thời trầm mặc, sau đó chậm rãi lắc đầu:
- Vi phụ cũng không nhìn thấu.
- Cái gì?!
Ánh mắt Lăng Vân chuyển sang Lăng Nguyệt Phong, trên mặt lóe lên một tia kinh hãi.
- Tên này lại thắng, hơn nữa còn có thể khống chế hỏa diễm! Đại ca, ngươi có nhìn ra hắn dùng loại hỏa diễm gì không?
Phần Tuyệt Bích tay phải khẽ vung, một ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay. Hắn nhìn chằm chằm ngọn lửa, chậm rãi nói.
- Hừ, chẳng qua chỉ là huyền hỏa cấp thấp nhất. Ở trước mặt Phần Thiên Môn chúng ta mà đùa với lửa, khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Phần Tuyệt Thành bình tĩnh nói, giọng đầy vẻ khinh thường.
Phần Tuyệt Bích quay lại thổi một hơi vào lòng bàn tay, trực tiếp thổi tắt ngọn lửa, hắn cười híp mắt nói:
- Đại ca, không cần tức giận, ngược lại, đây chính là một chuyện tốt đấy.
- Chuyện tốt?
Phần Tuyệt Thành hơi nhướng mày.
- Lẽ nào đại ca quên, hắn thắng trận này, đối thủ ngày mai là ai sao?
Phần Tuyệt Bích hạ giọng, ý cười cũng trở nên âm trầm.
Phần Tuyệt Thành liếc mắt, sắc mặt khẽ động:
- Là hắn!
- Không sai, ha ha ha ha.
Phần Tuyệt Bích cười lớn:
- Không ngờ lại có thể chạm mặt hắn. Ở vòng loại mà gặp được hắn, thế sự thật đúng là kỳ diệu, đây quả thực là món quà trời cao ban cho ta và đại ca. Cái gọi là thiên tài này, cứ để ta tự tay kết liễu đi. Dám trêu chọc đại ca, ta sẽ để lại cho hắn một bóng ma vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Một trận đối chiến mà tất cả mọi người đều đoán trước được kết quả đã bắt đầu, trận thứ hai cũng khiến người ta được mở rộng tầm mắt. Lăng Kiệt chỉ dùng vài kiếm đã dễ dàng đánh bại đối thủ có huyền lực cao hơn mình hai cấp, nhanh như chớp kết thúc trận đấu. Toàn bộ quá trình hai bên chỉ giao thủ bốn, năm chiêu.
Trận thứ ba: Phần Tuyệt Bích ung dung chiến thắng.
Trận thứ tư: Lăng Phi Vũ thắng.
Trận thứ năm: Đối thủ nhận thua, Lăng Vân trực tiếp chiến thắng.
Trận thứ sáu: Thủy Vô Song đối đầu với đồng môn Vũ Tuyết Tâm, sau một trận ác chiến, Thủy Vô Song đã giành thắng lợi với ưu thế nhỏ.
Trận thứ bảy: Hạ Khuynh Nguyệt thắng.
Trận thứ tám: Tiêu Cuồng Lôi của Tiêu Tông đối đầu với đồng môn Tiêu Chấn, giành chiến thắng với ưu thế áp đảo.
Đến đây, vòng mười sáu người đã kết thúc, tám người tiến vào vòng sau cũng theo đó được quyết định. Lịch thi đấu vòng tám người ngày mai hiện rõ trên huyền thạch ở trung tâm.
Trận đầu: Vân Triệt của Hoàng thất Thương Phong VS Phần Tuyệt Bích của Phần Thiên Môn.
Trận thứ hai: Lăng Kiệt của Thiên Kiếm Sơn Trang VS Lăng Phi Vũ của Thiên Kiếm Sơn Trang.
Trận thứ ba: Lăng Vân của Thiên Kiếm Sơn Trang VS Thủy Vô Song của Băng Vân Tiên Cung.
Trận thứ tư: Hạ Khuynh Nguyệt của Băng Vân Tiên Cung VS Tiêu Cuồng Lôi của Tiêu Tông.
Tám người được quyết định sau trận đối chiến này đại diện cho thế hệ trẻ có thực lực mạnh nhất của Thương Phong. Trong tám người này, đệ tử của Tứ Đại Tông Môn đã chiếm hết bảy người, chỉ duy nhất Vân Triệt không thuộc về Tứ Đại Tông Môn, điều này khiến hắn trở nên vô cùng nổi bật.
Cuối cùng, trận chiến vẫn trở thành cuộc tranh bá của Tứ Đại Tông Môn, lịch sử vẫn lặp lại. Mà Vân Triệt không nghi ngờ gì đã trở thành sự tồn tại đặc biệt nhất. Từ lúc tiến vào top ba mươi hai, hắn đã nhất định sẽ vang danh thiên hạ. Thương Phong Huyền Phủ cũng nhờ hắn mà được nở mày nở mặt, chấn chỉnh lại uy danh, thu hút thêm nhiều huyền giả gia nhập.
- Tiến vào top tám, cũng có nghĩa là đã có tư cách vững chắc tiến vào ‘Thiên Trì Bí Cảnh’, chuyện này thật sự như một giấc mơ.
Trở lại sân trước, Tần Vô Thương ngẩng đầu nhìn trời, cảm thán vô hạn. Điều này thực sự là điều mà hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
- Thiên Trì Bí Cảnh? Đó là gì vậy?
Hạ Nguyên Bá tò mò hỏi.
- Nghe nói đó là một không gian độc lập do một cường giả viễn cổ thần bí mở ra, bên trong ẩn giấu vô số bảo vật, ba năm mới mở một lần. Người tiến vào bí cảnh mỗi lần đều sẽ có thu hoạch lớn.
Thương Nguyệt tràn đầy mong đợi:
- Tần Phủ chủ, sau khi trận chiến kết thúc, ngài có thể cùng Vân sư đệ tiến vào Thiên Trì Bí Cảnh, thật tốt quá rồi.
- Đúng vậy.
Tần Vô Thương mỉm cười:
- Đáng tiếc, Đông Phương Phủ chủ không có phúc khí này. Lần này không cùng đến, hắn ngày nào cũng nằm mơ muốn được khám phá Thiên Trì Bí Cảnh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta tuyệt đối không ngờ rằng, Vân Triệt lại có thể đi đến bước này…
Ông nhìn sâu vào Vân Triệt, nói:
- Khiêu chiến vượt cấp không có gì lạ, nhưng lấy huyền lực Chân Huyền Cảnh đánh bại đối thủ Linh Huyền Cảnh hậu kỳ, ta chưa từng nghe thấy. Tuy ta không biết ngươi dùng phương pháp gì, là thiên phú cũng tốt, hay kỳ ngộ cũng được, nhưng có một điều chắc chắn là, sau trận chiến này, thanh danh của ngươi sẽ truyền khắp toàn bộ Đế quốc Thương Phong, thậm chí là toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục. Ngươi đã chuẩn bị tốt chưa?
- Sẽ không khoa trương đến vậy đâu.
Vân Triệt thuận miệng đáp.
- Sai rồi! Thậm chí còn khoa trương hơn những gì ta nói. Nếu ngươi dùng huyền lực áp đảo để chiến thắng đối thủ, thì cũng chỉ như một ngôi sao mới nổi. Nhưng lấy Chân Huyền Cảnh để liên tiếp chiến thắng, đã hoàn toàn phá vỡ lịch sử, cũng vượt xa nhận thức của tất cả mọi người. Hiện tại, tất cả các tông môn, bao gồm cả Tứ Đại Tông Môn đều đang dõi theo ngươi, điều tra thân thế và lai lịch của ngươi, tìm hiểu tất cả thông tin liên quan đến ngươi. Sau trận đấu, sẽ không thiếu người như Mộc Thiên Bắc mời ngươi gia nhập tông môn của họ. Ngươi đi hay ở đều do ngươi quyết định, ta không có quyền can thiệp, nhưng ta hy vọng ngươi nhớ kỹ, bất luận đối mặt với ai, tuyệt đối đừng giống như hôm qua mà đắc tội với người khác, bởi vì đắc tội một người rất có thể sẽ mang lại nguy hiểm cho chính mình. Ngày hôm qua ngươi khiến Mộc Thiên Bắc khó xử, hôm nay lại làm con trai hắn là Mộc Hùng Viêm trọng thương, hắn nhất định sẽ không chịu để yên. Tại Thiên Kiếm Sơn Trang, hắn không có gan động thủ, nhưng sau khi trận chiến kết thúc, Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo cũng có tư cách tiến vào Thiên Trì Bí Cảnh, đến lúc đó, không thể đảm bảo hắn sẽ không tìm cách trả thù.
- Tần Phủ chủ, ta biết rõ. Ta tuy chưa bao giờ sợ đắc tội với ai, nhưng cũng sẽ không tùy tiện đi đắc tội người khác. Nếu hôm qua Mộc Thiên Bắc không cố tình châm chọc Thương Phong Huyền Phủ, miệt thị Hoàng thất Thương Phong trước, ta cũng sẽ không khiến hắn phải bẽ mặt. Trọng thương Mộc Hùng Viêm cũng là ta cố ý, nhưng đã làm thì ta sẽ không hối hận. Hắn nếu muốn trả thù, ta không trốn tránh.
Vân Triệt khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt đầy nguy hiểm:
- Còn không chắc ai sẽ bại trong tay ai đâu.
Tần Vô Thương biết mình không khuyên được Vân Triệt, chỉ có thể khẽ thở dài:
- Trận đấu ngày mai, nhất định phải cẩn thận. Huyền lực của Phần Tuyệt Bích tuy tương đồng với Mộc Hùng Viêm, nhưng với huyền công truyền thừa của Phần Thiên Môn, thực lực của hắn có thể nói là không cùng một đẳng cấp với Mộc Hùng Viêm. Hơn nữa, Phần Tuyệt Bích là kẻ lòng dạ hiểm độc, thủ đoạn tàn nhẫn, lại thích nhục mạ đối thủ. Phần Tuyệt Trần sở dĩ rời khỏi Phần Thiên Môn cũng là vì bị hắn đánh bại và chịu nhục nhã nặng nề. Ngươi giao thủ với hắn, phải hết sức cẩn thận.