Song kiếm chưa chạm, kiếm phong và băng liên đã va vào nhau. Chỉ nghe một tiếng “Keng” giòn giã, băng liên bị kiếm phong cuồng bạo nghiền nát, nhưng không tiêu tán, mà hóa thành vô số mảnh băng sắc lẻm ập về phía Tiêu Cuồng Lôi. Trong khoảnh khắc, gió lốc ngầm mang theo băng liên vỡ vụn xoáy tít quanh hai người, tựa như một cơn lốc băng tuyết cuồng nộ.
Keng keng keng keng…
Tiếng va chạm và vỡ vụn vang lên liên hồi. Băng hoa bay ra đều bị Tiêu Cuồng Lôi đánh bật, nhưng hàn khí ẩn chứa trong đó lại nặng nề hơn hắn dự liệu rất nhiều. Khi hắn đánh văng đóa băng hoa cuối cùng, hai tay đã đông cứng đến đỏ bừng, phải mất hai hơi thở mới khôi phục lại như thường. Hắn khẽ lùi lại nửa bước, mỉm cười nói:
- Đã sớm nghe danh Băng Vân Quyết của Băng Vân Tiên Cung thiên hạ vô song, quả nhiên danh bất hư truyền. Tiếp theo, ta phải nghiêm túc rồi, tiên tử cũng nên cẩn thận.
Lời nhắc nhở đầy ngạo khí và vẻ “tốt bụng” của Tiêu Cuồng Lôi không nhận được bất cứ hồi đáp nào từ Hạ Khuynh Nguyệt. Đôi mắt lạnh lẽo của nàng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, lại đẹp tựa trăng sáng, khiến Tiêu Cuồng Lôi bất giác nhìn thêm hai lần, tim không kìm được mà đập nhanh hơn một nhịp. Hắn lập tức đề tụ huyền khí, huyền lực toàn thân dâng trào, gió lốc xoay quanh người càng lúc càng nhanh, ảo ảnh hùng ưng sau lưng cũng dần trở nên rõ nét, cuối cùng trông như hóa thành thực thể.
- Phong Cực Kiếm!
Ánh mắt Tiêu Cuồng Lôi lóe lên, gió lốc quanh thân khởi động, hắn đột ngột lao về phía Hạ Khuynh Nguyệt. Tốc độ nhanh như cuồng phong bão táp, những huyền giả dưới Địa Huyền Cảnh trong sân chỉ có thể thấy một luồng tàn ảnh tựa tia chớp lóe lên –– trong Tứ Đại Tông Môn, tốc độ của Tiêu Tông đứng đầu thiên hạ!
- Ha ha, tam đệ trông có vẻ nghiêm túc đấy, vậy mà lại trực tiếp thi triển tốc độ cực hạn. Xem ra, trận đấu này sẽ sớm kết thúc thôi.
Tiêu Cuồng Vũ thản nhiên cười nói.
Tiêu Tuyệt Thiên cũng chậm rãi gật đầu:
- Xem ra Lôi nhi không bỏ ngoài tai lời khuyên của chúng ta, không khinh địch, cũng không nương tay, rất tốt. Thắng trận này, đối thủ kế tiếp của hắn chính là Lăng Vân. Trận chiến với Lăng Vân không có khả năng thắng, vậy thì hãy ở trận này mà phô diễn hết uy phong của Tiêu Tông chúng ta!
- Hừ!
Tiêu Chấn đứng cạnh Tiêu Bạc Vân, mắt nhìn sàn đấu, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Di chuyển với tốc độ kinh người, trường kiếm của Tiêu Cuồng Lôi cũng vung ra nhanh như chớp. Thân kiếm cuốn theo gió lốc, cùng với những đường kiếm quang hoa lệ, bốn đạo kiếm cương đủ sức xuyên núi phá đá đồng thời bay vụt về phía Hạ Khuynh Nguyệt.
Keng keng keng keng!
Bốn đóa băng liên nở rộ trước người Hạ Khuynh Nguyệt, lập tức vỡ tan dưới bốn đạo kiếm cương. Tiêu Cuồng Lôi cũng nhân lúc này áp sát thành công, kiếm chiêu liên hoàn như vũ bão tấn công về phía nàng. Bước chân của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn đều đặn mà thong dong lùi lại, mỗi khi lui một bước, dưới chân lại nở rộ một đóa băng liên tuyệt đẹp…
- Thật kinh người! Hạ Khuynh Nguyệt này mới Linh Huyền Cảnh cấp tám mà Băng Vân Quyết đã đạt tới cảnh giới Băng Liên tầng thứ tư, lại thi triển vô cùng thuần thục. Mộc Lăng Tuyết ở Linh Huyền Cảnh cấp mười lần trước cũng chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của cảnh giới Băng Liên mà thôi. Xem ra, Hạ Khuynh Nguyệt không nghi ngờ gì chính là đệ tử có thiên phú cao nhất trong mấy chục năm nay của Băng Vân Tiên Cung.
- Chỉ có điều, Hạ Khuynh Nguyệt rõ ràng đang ở thế yếu, tất cả chiêu thức đều dùng để phòng ngự và chống đỡ, không có dư lực phản công. Điều này cũng dễ hiểu, chênh lệch về tuổi tác và huyền lực vẫn còn đó.
Ảo ảnh hùng ưng sau lưng Tiêu Cuồng Lôi giương cao đôi cánh, kiếm chiêu nối tiếp kiếm chiêu, một thanh trường kiếm được hắn múa thành kiếm ảnh đầy trời. Kết hợp với tốc độ của hắn, bóng người và bóng kiếm hư hư thực thực, chồng chéo lên nhau khiến người xem hoa cả mắt. Kiếm và kiếm giao tranh, gió lốc và băng liên va chạm, vang lên từng chuỗi âm thanh nổ vang khiến người ta ù tai.
Kiếm cương màu xanh và những mảnh băng liên không ngừng bắn ra từ cơn lốc huyền lực bao trùm hai người. Đối mặt với tốc độ kinh người của Tiêu Cuồng Lôi, động tác của Hạ Khuynh Nguyệt lại nhẹ nhàng như khói, tao nhã thoát tục như tiên tử giáng trần, nhưng lại không hề bị tốc độ của đối phương gây khó dễ. Mỗi lần bước chân họ di chuyển, mặt đất lại hằn thêm vài vết nứt sâu hoắm do kiếm khí và huyền lực tạo ra.
Toàn trường lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại những tiếng nổ vang và tiếng xé gió chói tai. Mọi ánh mắt đều dán chặt vào hai bóng người trên luận kiếm đài. Vốn tưởng rằng đây sẽ là một trận đấu kết thúc chóng vánh, thậm chí là một màn nghiền áp, không ai ngờ nó lại kịch liệt đến mức này. Hai người chênh nhau ba tuổi, chênh nhau một bậc huyền lực, nhưng tình hình trước mắt lại rõ ràng là thế lực ngang nhau.
Sắc mặt của người Tiêu Tông đã bắt đầu không còn tốt nữa. Tiêu Tuyệt Thiên khẽ nhíu mày, trầm giọng nói:
- Xem ra, chúng ta đã đánh giá thấp Hạ Khuynh Nguyệt rồi. Thực lực của nàng ta, e rằng không hề thua kém Thủy Vô Song và Vũ Tuyết Tâm.
- Không sao, dù có thể cầm cự với tam đệ thì đã sao? Chỉ cần Kinh Trần Kiếm của tam đệ vừa ra, thắng bại sẽ lập tức phân định.
Tiêu Cuồng Vũ không chút lo lắng nói.
- Dùng Kinh Trần Kiếm, ít nhiều gì cũng có phần thắng không vẻ vang. Hiện giờ trông hai người ngang tài ngang sức, nhưng nếu cứ kéo dài, ưu thế vẫn thuộc về Lôi nhi. Dù sao, độ hùng hậu của huyền lực Lôi nhi chắc chắn phải hơn tiểu nữ hài mới mười bảy tuổi kia.
Tiêu Tuyệt Thiên nói.
- Tỷ tỷ cố lên, tỷ tỷ cố lên!
Hai nắm tay Hạ Nguyên Bá ướt đẫm mồ hôi, hai mắt trợn trừng, không ngừng hô lớn. Hắn không thể nhìn rõ cục diện trận đấu, chỉ thấy Hạ Khuynh Nguyệt dường như đang liên tục lùi về phía sau, trong lòng càng lúc càng sốt ruột.
- Đừng lo, tỷ tỷ của đệ sẽ không dễ dàng bại như vậy đâu.
Vân Triệt thuận miệng an ủi.
- Không dễ dàng bại như vậy?
Trong đầu Vân Triệt vang lên tiếng khịt mũi của Mạt Lỵ:
- Nữ nhân này, vốn không thể nào bại. Nếu nàng ta dốc toàn lực, kẻ đối diện kia ngay cả năm chiêu cũng không đỡ nổi. Cục diện bây giờ, chẳng qua là nàng ta đang cố tình che giấu thực lực mà thôi.
- Hả?
Vân Triệt kinh ngạc:
- Ngay cả năm chiêu cũng không đỡ nổi? Không thể nào chứ?
- Hừ! Ngươi có thể khiêu chiến vượt đại cảnh giới, một nửa là nhờ thiên phú và lực lĩnh ngộ, một nửa là nhờ huyền mạch của thần, huyết mạch của thần và huyền công của thần. Nhưng xét riêng về thiên phú, lực lĩnh ngộ và thể chất, cuối cùng ta cũng gặp được một người toàn diện hơn ngươi, chính là nữ nhân này. Nàng ta không chỉ sở hữu “Thiên Linh Thần Mạch” với năm mươi bốn huyền quan toàn thông, mà còn có “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” hiếm thấy hơn Thiên Linh Thần Mạch vạn lần. Thể chất của nàng, là “Cửu Huyền Linh Lung Thể” mà ở nơi ta sinh ra... vạn năm mới xuất hiện một người! Ngày mai, đối thủ của ngươi có phải là Lăng Vân hay không, thật đúng là chưa biết được.
Vân Triệt: “!!!!”
Hai cái tên “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” và “Cửu Huyền Linh Lung Thể”, Vân Triệt dù thông hiểu y lý và thể chất thế gian, cả đời trước lẫn đời này đều là lần đầu tiên nghe thấy, cho nên không thể nào hoàn toàn hiểu được hàm nghĩa của chúng. Nhưng trong lời nói của Mạt Lỵ, hắn nghe ra được một sự kinh ngạc vô cùng rõ ràng. Thứ có thể khiến Mạt Lỵ phải kinh ngạc, há có thể tầm thường.
Mà câu nói cuối cùng của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt hoàn toàn chấn động. Bởi vì câu nói đó rõ ràng ám chỉ… Hạ Khuynh Nguyệt, thậm chí có khả năng đánh bại Lăng Vân!
Trận đấu trên luận kiếm đài đã tiến vào hồi gay cấn. Ảo ảnh hùng ưng sau lưng Tiêu Cuồng Lôi lại một lần nữa dang rộng đôi cánh, hắn khẽ hét lên một tiếng, thân thể đã nhảy vọt lên không trung. Gió lốc huyền lực quanh thân cũng vào lúc này bạo động như nước sôi, từng vòng gợn sóng huyền lực màu xanh nhạt chậm rãi khuếch tán, mạnh mẽ đẩy toàn bộ không khí xung quanh ra xa. Sau đó, trường kiếm của Tiêu Cuồng Lôi chỉ xéo xuống dưới, toàn bộ huyền lực quanh thân ngưng tụ trên mũi kiếm. Nhất thời, ánh xanh trên mũi kiếm đại thịnh, một cơn lốc dữ dội bao quanh mũi kiếm gào thét với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
Một luồng khí tức áp bức cũng vào lúc này bao phủ toàn bộ luận kiếm đài. Những người đứng gần đó chỉ cần nhìn ánh sáng xanh vờn quanh mũi kiếm đã có cảm giác hít thở không thông.
Đánh mãi không xong, Tiêu Cuồng Lôi cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, nhưng hắn không lấy ra Kinh Trần Kiếm. Bởi vì như Tiêu Tuyệt Thiên đã nói, đối phó với một người mà tuổi tác và huyền lực đều thấp hơn mình lại phải dùng đến thần kiếm hàng đầu của Tiêu Tông, không những thắng không vẻ vang mà còn có thể bị người khác chê cười. Hắn quyết đoán vận dụng tuyệt chiêu mạnh nhất của bản thân.
- Kinh Hồng Nhất Kiếm!
Tiêu Cuồng Lôi hét lớn, toàn thân cuốn theo gió bão lao xuống. Cả người tựa như Kiếm Thần giáng thế, kiếm thế sắc bén đến cực điểm ồ ạt trùm xuống Hạ Khuynh Nguyệt…
- A! Không ngờ tam đệ có thể tu luyện “Kinh Hồng Nhất Kiếm” đến mức này… Chắc cũng được bốn thành hỏa hầu rồi nhỉ?
Tiêu Cuồng Vũ kinh ngạc nói.
- Đây là đột phá gần đây mới có được. Xem ra, trận đấu sắp kết thúc rồi.
Trên mặt Tiêu Tuyệt Thiên đã lộ ra nụ cười thắng lợi.
Theo kiếm thế của Tiêu Cuồng Lôi lao xuống, một vết nứt điên cuồng lan rộng trên mặt đất. Đối mặt với một kích từ trên không vô cùng đáng sợ này, Hạ Khuynh Nguyệt lại tỏ ra vô cùng thong dong. Bàn tay trắng nõn của nàng giơ lên, chậm rãi chỉ băng kiếm lên trời. Trên mũi kiếm, một đóa băng liên lặng lẽ nở ra, chỉ là đóa băng liên này không còn trong suốt long lanh, mà mang một màu xanh băng nhàn nhạt.
Ầm!!
Kinh Hồng Nhất Kiếm của Tiêu Cuồng Lôi và băng liên của Hạ Khuynh Nguyệt va chạm trên không trung. Một tiếng nổ vang như sấm rền vang vọng khắp toàn trường. Huyền lực gió lốc màu xanh bao phủ hoàn toàn một khoảng không gian lớn, băng liên cũng nổ tung, bắn ra băng sương tuyết hoa đầy trời. Trong khoảnh khắc, thân thể hai người hoàn toàn bị huyền lực màu xanh và xanh nhạt bao phủ, khiến người ta không còn nhìn thấy bóng dáng, chỉ có thể nghe thấy tiếng va chạm điên cuồng của hai luồng huyền lực.
Mãi sau mười hơi thở, ánh sáng xanh và xanh nhạt mới hoàn toàn tan đi. Kiếm của hai người cũng vào lúc này va chạm lần cuối, sau đó bị lực chấn động đẩy lùi về phía sau.
Vẻ mặt của Hạ Khuynh Nguyệt không hề có chút gợn sóng, đôi mắt đẹp vẫn trong veo tĩnh lặng. Trên người đừng nói là vết thương, ngay cả váy dài màu trắng cũng không nhiễm một hạt bụi, băng linh phiêu động quanh thân càng không hề hỗn loạn.
Tiêu Cuồng Lôi ở phía đối diện cũng vậy, ngoài mái tóc hơi rối, toàn thân không thấy một vết thương nào. Tuyệt chiêu vừa rồi va chạm kịch liệt như thế, hai người lại như kỳ tích không hề bị thương tổn.
Chỉ có điều, về sắc mặt, Tiêu Cuồng Lôi hiển nhiên không được bình tĩnh như Hạ Khuynh Nguyệt. Hắn hoàn toàn không ngờ tới kết quả này. Tuyệt chiêu vừa mới có chút thành tựu của bản thân, khi đối chiến vừa rồi, tất cả kiếm thế và kiếm cương đều bị đối phương đỡ được hết, ngay cả một sợi tóc của nàng cũng không tổn hại được. Điều này khiến hắn vừa kinh hãi vừa cảm thấy mất mặt.
Dưới tình huống này, hắn biết nếu muốn thắng, nhất định phải sử dụng Kinh Trần Kiếm.
- Không hổ là tiên tử của Băng Vân Tiên Cung, quả nhiên không thể xem thường. Nếu ở cùng tuổi với tiên tử, ta tuyệt đối không phải là đối thủ. Nhưng trận đấu này, ta không thể không thắng. Nếu vì vậy mà có chỗ đắc tội tiên tử, sau trận đấu, ta nhất định sẽ đích thân tạ lỗi.
Nói xong, Tiêu Cuồng Lôi thu lại kiếm trong tay, tay phải đặt lên nhẫn không gian, định lấy ra Kinh Trần Kiếm. Nhưng khi ngón tay phải của hắn vừa chạm vào tay trái, sắc mặt hắn bỗng nhiên cứng đờ, động tác khựng lại. Sau đó, sắc mặt hắn trắng bệch với tốc độ kinh người... rồi cả người cứng đờ như tượng băng, ngã ngửa ra đất.
Theo hắn ngã xuống, trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt không hề xuất hiện một chút rung động nào, tựa như đã liệu trước.