Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 227: CHƯƠNG 226: HẠ KHUYNH NGUYỆT ĐƯỢC THIÊN ĐẠO CHIẾU CỐ

Lăng Vô Cấu thoáng kinh ngạc, rồi vội vàng tiến lên xem xét trạng thái của Tiêu Cuồng Lôi. Sau khi kiểm tra sơ qua, ông liền thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nhanh chóng lướt qua, điểm lên các vết thương trên người Tiêu Cuồng Lôi, rồi dõng dạc tuyên bố:

- Tiêu Cuồng Lôi đã tạm thời mất đi khả năng chiến đấu, Băng Vân Tiên Cung Hạ Khuynh Nguyệt chiến thắng, tiến vào trận chiến tứ cường ngày mai!

Sáu người của Tiêu Tông đã đứng cả dậy, ai nấy đều mang vẻ mặt kinh hãi. Tiêu Tuyệt Thiên phi thân lên, tựa một con hùng ưng phẫn nộ lao đến luận võ đài. Huyền lực của hắn quét qua thương thế của Tiêu Cuồng Lôi, sắc mặt lập tức biến đổi.

Hơn ba mươi vết thương đều không sâu, nhưng hắn biết rõ vì sao chúng lại đột nhiên toác ra. Giao đấu với đệ tử Băng Vân Tiên Cung mà xảy ra chuyện này thì cũng là điều bình thường. Điều khiến hắn kinh ngạc là, với dáng vẻ lúc trước của Tiêu Cuồng Lôi, rõ ràng y không hề hay biết gì. Càng khiến hắn chấn động hơn không phải là những vết thương này, mà là hàn khí ẩn dưới chúng đã phong tỏa phần lớn kinh mạch của Tiêu Cuồng Lôi. Hàn khí này không biết đã xâm nhập vào kinh mạch của Tiêu Cuồng Lôi từ lúc nào, để rồi đột ngột bùng phát, nếu không, với huyền lực áp chế, Tiêu Cuồng Lôi đã chẳng đến mức để miệng vết thương vỡ toang, máu chảy đầm đìa như vậy.

Tiêu Tuyệt Thiên nhìn sâu vào mắt Hạ Khuynh Nguyệt, trầm giọng nói:

- Vốn tưởng rằng trong giải đấu xếp hạng lần này Băng Vân Tiên Cung sẽ không có biểu hiện gì quá nổi bật, xem ra là ta đã nhìn lầm. Có thể gieo hàn khí vào cơ thể Lôi nhi nhiều đến vậy mà vẫn khiến nó không hề hay biết, Băng Vân Quyết của ngươi ít nhất cũng đã đạt đến tầng thứ năm… May mà Lôi nhi chưa rút Kinh Trần Kiếm, nếu không, e là sẽ bại càng thảm hại hơn!

Giọng Tiêu Tuyệt Thiên rất nhỏ, chỉ đủ để một mình Hạ Khuynh Nguyệt nghe thấy. Nói xong, hắn mang theo Tiêu Cuồng Lôi đã toàn thân cứng đờ rời khỏi luận võ đài.

Các trận đấu hôm nay, hết trận này đến trận khác đều nằm ngoài dự đoán của mọi người. Trận cuối cùng của vòng bát cường lại kết thúc bằng một kết quả bất ngờ.

- … Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Tiêu Cuồng Lôi lại đột nhiên ngã gục? Lúc trước bị ánh sáng huyền lực che khuất, thật sự không nhìn rõ gì cả.

- Chắc là Tiêu Cuồng Lôi đã bị tuyệt chiêu của Hạ Khuynh Nguyệt làm bị thương. Khi hai luồng sức mạnh va chạm quá kịch liệt, cộng thêm Băng Vân Quyết của Băng Vân Tiên Cung có thể đóng băng miệng vết thương trong nháy mắt, nên Tiêu Cuồng Lôi trúng nhiều kiếm mà không hề hay biết… Chắc là vậy rồi?

Mọi người bàn tán xôn xao. Việc miệng vết thương của Tiêu Cuồng Lôi đột nhiên vỡ toang, họ còn có thể giải thích được, nhưng việc y đột ngột ngã gục thì lại khiến họ không tài nào hiểu nổi. Trên ghế chủ vị, Lăng Nguyệt Phong khẽ nhíu mày, nói:

- Xem ra, thiếu nữ mới mười bảy tuổi này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Vân nhi, con nên thấy may mắn vì năm nay nàng ta chỉ mới mười bảy tuổi. Nếu nàng ta bằng tuổi con, có lẽ đã là một kình địch đủ sức ngang vai với con rồi.

Lăng Vân im lặng không đáp.

Vòng bát cường kết thúc, lịch thi đấu của trận chiến tứ cường ngày mai cũng nhanh chóng hiện lên trên huyền thạch trung tâm.

Trận đầu: Thương Phong Hoàng Thất Vân Triệt – đối đầu – Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Kiệt.

Trận thứ hai: Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Vân – đối đầu – Băng Vân Tiên Cung Hạ Khuynh Nguyệt.

- Oa! Tỷ phu và tỷ tỷ đều vào được top bốn rồi! Tuyệt… Tuyệt vời!

Nhìn những cái tên trên huyền thạch, Hạ Nguyên Bá kích động đến mức nói năng có phần lắp bắp. Lần này hắn hăm hở theo Vân Triệt đến Thiên Kiếm Sơn Trang, cũng giống như các huyền giả khác, chỉ là vì ngưỡng mộ giải đấu xếp hạng. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng tỷ tỷ và tỷ phu của mình lại trở thành hai nhân vật chính của giải đấu lần này. Hai người thân thiết nhất với mình cùng lọt vào top bốn huyền giả trẻ tuổi đỉnh cao nhất của Đế quốc Thương Phong, cảm giác vui sướng, tự hào và vinh quang mãnh liệt này thật khó có thể diễn tả thành lời.

- A? Tỷ phu, sao huynh cứ chau mày vậy, chẳng lẽ không vui sao?

Thấy Vân Triệt không những không phấn khích mà ngược lại còn có vẻ mặt trầm tĩnh và nặng nề, Hạ Nguyên Bá nghi hoặc hỏi.

Vân Triệt lắc đầu, khẽ cười nói:

- Không có gì, chỉ là không ngờ Khuynh Nguyệt lại mạnh đến thế.

- Ha ha, đệ cũng không ngờ tới.

Hạ Nguyên Bá siết chặt hai nắm tay, đôi mắt lấp lánh:

- Nếu phụ thân biết tỷ tỷ bây giờ lợi hại như vậy, nhất định sẽ vui mừng khôn xiết. Mẫu thân mà biết được…

Nhắc đến hai chữ “Mẫu thân”, giọng Hạ Nguyên Bá chợt khựng lại, ánh mắt bất giác trở nên mờ mịt, hắn thì thầm:

- … cũng nhất định sẽ rất vui mừng.

Vân Triệt không để ý đến sự khác thường trong nửa câu sau của Hạ Nguyên Bá, tâm trí hắn trầm xuống, thầm hỏi trong lòng:

- Mạt Lỵ, “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” và “Cửu Huyền Linh Lung Thể” mà ngươi nói lúc trước rốt cuộc là gì? Sao ngươi lại nhìn ra được?

- … Vốn dĩ ta không để ý, nhưng vừa rồi khi nàng ta vận dụng hai phần thực lực chân chính, liền không thoát khỏi mắt ta. Có điều, ở một vị diện cấp thấp thế này, chắc sẽ không ai biết đến khái niệm “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” và “Cửu Huyền Linh Lung Thể”, kể cả chính nàng ta cũng không biết, nhiều nhất chỉ là tự nhận thấy mình có nhiều điểm khác biệt với người thường mà thôi.

Vân Triệt: “…”

- Nếu ngươi muốn biết, ta sẽ nói cho ngươi.

Giọng Mạt Lỵ trong trẻo linh hoạt tựa dòng suối mát, nhưng lại cố tỏ ra vẻ cao cao tại thượng của bậc trưởng bối:

“Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” là một loại tâm hồn độc nhất vô nhị. Người sở hữu tâm hồn này có tính tình vô cùng thuần khiết, thanh tịnh như băng tuyết. Theo thời gian, họ sẽ có được năng lực lĩnh ngộ vô song và sức mạnh linh hồn ngày càng cường đại. Với độ tuổi hiện tại của nàng ta, năng lực của Băng Tuyết Lưu Ly Tâm chỉ mới bắt đầu bộc lộ, thể hiện qua ngộ tính và trí nhớ siêu phàm, phàm là những gì đã lướt qua mắt, dù lớn hay nhỏ, đều sẽ khắc sâu trong tâm trí, vĩnh viễn không quên. Khi năng lực của Băng Tuyết Lưu Ly Tâm dần thức tỉnh, nàng ta có thể cảm nhận được thiện ác và nguy cơ, dễ dàng nhìn thấu các loại huyền cơ, thậm chí cảm thấu được nội tâm của vạn vật.

- Người sở hữu Băng Tuyết Lưu Ly Tâm, ở bất kỳ vị diện nào cũng thường là những tồn tại chí tôn chí thánh, siêu nhiên thoát tục. Ngay cả Thần Vương, Thần Quân cũng tuyệt đối không dám trêu chọc, bởi vì truyền thuyết kể rằng người có được Băng Tuyết Lưu Ly Tâm sẽ được Thiên Đạo chiếu cố, kẻ nào làm tổn thương họ sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt của Thiên Đạo.

Mạt Lỵ nhàn nhạt nói.

Mi tâm Vân Triệt giật giật, hắn yếu ớt hỏi:

- Cái này… Ngươi chắc chắn trên người nàng ấy thật sự có thứ mà ngươi nói… ờ, thứ được Thiên Đạo chiếu cố chứ?

- Hừ! Những thứ vượt xa nhận thức của ngươi, bản thân ngươi không tin cũng là lẽ thường, ta cũng lười giải thích. Dù sao ở vị diện này, Băng Tuyết Lưu Ly Tâm cũng không thể nào trưởng thành một cách trọn vẹn được. Có điều, việc nàng ta sở hữu “Cửu Huyền Linh Lung Thể”…

Giọng Mạt Lỵ đột nhiên trở nên kỳ quái:

- … Tốt nhất đừng để cho kẻ nào biết đến khái niệm “Cửu Huyền Linh Lung Thể” phát hiện ra, nếu không, ha… Cả đời này của nàng ta, đừng mong được yên ổn.

- Hả? Tại sao?

- Hai chữ “Linh Lung” trong “Cửu Huyền Linh Lung Thể” chính là chỉ một “Linh Lung Thế Giới”, nói cách khác, trong cơ thể nàng ta tồn tại một “Tiểu Thế Giới”! Ngươi có biết đây là khái niệm gì không? Điều đó có nghĩa là, nàng ta có thể sở hữu một nguồn sức mạnh vô tận, không bao giờ cạn kiệt! Những nguồn năng lượng mà cơ thể không thể chịu đựng nổi, đều có thể được tích trữ toàn bộ trong “Linh Lung Thế Giới”. Cứ như vậy, cho dù nàng ta tu luyện huyền công gì, cũng không cần phải chịu sự hạn chế về cấp bậc huyền lực hay khả năng chịu đựng của cơ thể. Ví dụ như “Băng Vân Quyết”, huyền công của tông môn nàng ta, Sở Nguyệt Thiền đã ở nửa bước Vương Huyền Cảnh mà Băng Vân Quyết cũng chỉ tu luyện đến tầng thứ sáu, hơn nữa không thể tiến thêm. Rất có thể là vì tầng thứ bảy cần huyền lực ít nhất phải ở Vương Huyền Cảnh. Nhưng đối với người sở hữu “Cửu Huyền Linh Lung Thể” mà nói, chỉ cần nàng ta muốn, dù ở Sơ Huyền Cảnh cũng có thể tu luyện đến tầng thứ bảy! Cộng thêm ngộ tính cực cao do “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” mang lại, hiện giờ tu vi Băng Vân Quyêt của nàng ta cao hơn Sở Nguyệt Thiền, ta cũng không hề thấy bất ngờ.

Từ Mạt Lỵ, Vân Triệt không chỉ được tiếp xúc với hết loại huyền công khó tin này đến loại khác, mà còn liên tục nghe được những khái niệm hoàn toàn xa lạ, thậm chí nghe có vẻ xa vời hư ảo. Nhưng lần này, chấn động mà nó mang lại cho Vân Triệt không thể nghi ngờ là lớn nhất và trực tiếp nhất… bởi vì những khái niệm hoàn toàn phá vỡ nhận thức này lại xuất hiện trên người thê tử trên danh nghĩa của hắn.

- … Linh Lung Thế Giới? Trong cơ thể người lại có thể tồn tại thứ như vậy sao?

Vân Triệt thất thần lẩm bẩm. Hắn từng nghe nói khi huyền lực đạt đến một cảnh giới cực cao nào đó, người ta có thể mở ra một tiểu thế giới của riêng mình, nhưng chưa bao giờ nghe nói trong cơ thể người lại có thể tồn tại sẵn một tiểu thế giới.

- Nếu nàng ấy thật sự có “Cửu Huyền Linh Lung Thể” như ngươi nói, đó cũng là thiên phú đặc biệt của nàng ấy, không liên quan đến người khác, tại sao ngươi lại nói nếu bị người khác phát hiện, nàng ấy có thể cả đời không được yên ổn?

Vân Triệt nghi vấn.

- Bởi vì, người sở hữu Cửu Huyền Linh Lung Thể chính là lò luyện công tốt nhất trên thế gian này. Đặc biệt, kẻ nào lấy được nguyên âm của một thiếu nữ như vậy, trong quá trình âm dương giao hòa, sẽ có thể tạo ra một Linh Lung Thế Giới của riêng mình ngay trong đan điền…

Hạ gia của Hạ Khuynh Nguyệt và Hạ Nguyên Bá nhiều đời kinh doanh, phụ thân của họ là Hạ Hoằng Nghĩa lại là một thương nhân an phận thủ thường, rất trọng thành tín và tình nghĩa, tại sao lại sinh ra một đôi nhi nữ… Nguyên Bá thì có “Bá Hoàng Thần Mạch” như lời Mạt Lỵ nói, còn Hạ Khuynh Nguyệt lại sở hữu “Lưu Ly Tâm” và “Linh Lung Thể” càng thêm thần bí…

Nếu phán đoán của Mạt Lỵ không sai, Hạ Hoằng Nghĩa này quả thật được ông trời ưu ái đến cực điểm. Theo lời Mạt Lỵ, dù là Bá Hoàng Thần Mạch, hay là Lưu Ly Tâm, Linh Lung Thể, đều là những tồn tại cực kỳ hiếm thấy.

Còn mẫu thân của họ…

Vân Triệt không hề có bất kỳ ấn tượng gì về mẫu thân của Hạ Nguyên Bá và Hạ Khuynh Nguyệt, bởi vì hắn chưa từng gặp, dường như bà đã qua đời khi họ còn rất nhỏ.

Vân Triệt bước đi trên con đường nhỏ của Thiên Kiếm Sơn Trang, lặng lẽ suy tư. Màn đêm đã dần buông xuống, người đi lại bên ngoài không nhiều, thỉnh thoảng gặp vài đệ tử tông môn, họ đều sẽ dừng bước, dùng ánh mắt kinh sợ nhìn hắn từ xa. Trong số những người này, phần lớn đều đã từng tùy ý chế giễu hắn trong buổi kiểm tra huyền lực vào ngày đầu tiên của giải đấu, nhưng giờ đây, họ chỉ có thể dùng ánh mắt ngưỡng vọng nhìn hắn… Top bốn của giải đấu xếp hạng, đó là một độ cao mà họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Vân Triệt đi đến trước đình viện của Băng Vân Tiên Cung. Cửa đình viện mở rộng, nhưng trong và ngoài viện lại như hai thế giới khác nhau. Ngoài viện gió mát thổi nhẹ, trong viện lại phiêu đãng hàn khí thấu xương, theo luồng không khí phả vào mặt.

Vân Triệt không bước vào viện, hít một hơi, cất tiếng:

- Đệ tử Thương Phong Huyền Phủ Vân Triệt, cầu kiến Băng Thiền tiên tử, hy vọng có thể diện kiến để cảm tạ ân cứu mạng hôm nay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!