Ngày thường, trước đình viện của Băng Vân Tiên Cung không thiếu kẻ nhìn đông ngó tây, mong được chiêm ngưỡng phương nhan của các Băng Vân tiên tử. Thế nhưng, kẻ có gan bắt chuyện lại gần như không có một ai. Bất kể một huyền giả trẻ tuổi có quyền thế, danh vọng hay tiền đồ lớn đến đâu ở lãnh địa của mình, khi đứng trước đệ tử Băng Vân Tiên Cung cũng đều e sợ ba phần, thậm chí còn không kiềm được cảm giác tự ti mặc cảm.
Về phần kẻ dám trực tiếp xin gặp Sở Nguyệt Thiền, lại càng tuyệt đối không có.
Băng linh phiêu động, rất nhanh, một bóng dáng uyển chuyển như tiên nữ xuất hiện trước mặt hắn, chính là Hạ Khuynh Nguyệt. Ánh mắt xinh đẹp của nàng khẽ dừng trên gương mặt Vân Triệt, cất lời:
- Vân công tử, nếu ngươi muốn gặp Băng Thiền sư bá, mời quay về cho. Băng Thiền sư bá xưa nay vốn thích thanh tĩnh, không muốn tiếp xúc với người ngoài Băng Vân Tiên Cung. Tâm ý của ngươi, tin rằng Băng Thiền sư bá đã nghe thấy rồi.
Vân Triệt nhìn nàng, nghiêm túc nói:
- Khuynh Nguyệt lão bà, ta cho nàng hai lựa chọn. Một là gọi ta là phu quân, hai là gọi thẳng tên ta… Nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, làm gì có thê tử nào lại gọi phu quân mình là công tử!
Đối với lời nói của Vân Triệt, Hạ Khuynh Nguyệt không hề tức giận, chỉ khẽ gật đầu:
- Được, vậy sau này Khuynh Nguyệt sẽ gọi thẳng ngươi là Vân Triệt.
Cơ mặt bên trái của Vân Triệt khẽ co giật, hắn khẽ thở ra một hơi, bất đắc dĩ nói:
- Ta thà rằng nàng vẫn giống như trước đây, luôn lạnh lùng nhìn ta, để khi ta cố ý “mạo phạm” bằng lời nói, nàng còn có thể tỏ ra tức giận… Dáng vẻ của nàng bây giờ, lúc nào cũng bình thản, cứ như thể đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt hơi lay động, nàng nhẹ nhàng nói:
- Băng Tâm Quyết của cung ta có thể khiến người ta tĩnh tâm tĩnh khí, vô dục vô cầu. Lời ngươi vừa nói, Khuynh Nguyệt xin nhận đó là một lời khen.
- Vô dục vô cầu… Vậy còn là người sao?
Vân Triệt lắc đầu, chuyển sang chuyện khác:
- Khuynh Nguyệt lão bà, chúc mừng nàng đã tiến vào bốn thứ hạng đầu. Sau trận bài vị chiến này, nàng sẽ thật sự danh dương thiên hạ.
- Câu này, phải là ta nói với ngươi mới đúng.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt trở nên có chút phức tạp:
- Ta thật sự không ngờ, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm ngắn ngủi, ngươi lại có thể đạt tới cảnh giới như vậy. Ngươi đã cho những kẻ từng cười nhạo, khinh thường, thậm chí đuổi ngươi ra khỏi nhà năm đó một sự đáp trả mạnh mẽ nhất.
- Ta muốn gặp Băng Thiền tiên tử. Khuynh Nguyệt lão bà, nàng giúp ta nói với người một tiếng đi, biết đâu người sẽ đồng ý gặp ta thì sao.
Vân Triệt nói.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi lắc đầu:
- Băng Thiền sư bá không thể nào gặp ngươi đâu, xin hãy trở về đi, bài vị chiến ngày mai…
- Khuynh Nguyệt, để hắn vào phòng ta.
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ như khói, lạnh như huyền băng không biết từ đâu truyền đến, chậm rãi rơi vào tai hai người. Trong đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt thoáng qua vẻ kinh ngạc sâu sắc, nàng lập tức đáp:
- Vâng, sư bá… Vân Triệt, đi theo ta.
Đình viện này được bài trí giống hệt nơi ở của Vân Triệt, càng khéo hơn là vị trí căn phòng Sở Nguyệt Thiền chọn cũng giống với lựa chọn của hắn. Dưới sự dẫn dắt của Hạ Khuynh Nguyệt, Vân Triệt đứng ngoài cánh cửa phòng khép hờ, hơi do dự rồi đẩy cửa bước vào.
Một luồng hơi thở lạnh lẽo ập vào mặt. Trước mắt Vân Triệt là một bóng lưng tuyệt mỹ như tiên. Nàng đứng trước cửa sổ, tắm mình trong ánh trăng sáng tỏ, một thân bạch y được ánh trăng nhuộm thành màu trắng ngà. Làn da tuyết ở cổ lấp lánh ánh huỳnh quang, còn trắng hơn cả ánh trăng.
Trong phút chốc, Vân Triệt ngỡ như mình thấy được thiên nữ cung trăng hạ phàm, bất giác ngẩn người, nhất thời quên cả cách mở lời. Sở Nguyệt Thiền không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng truyền đến:
- Ngươi có biết vì sao ta muốn gặp ngươi không?
- Biết.
Vân Triệt hoàn hồn, yếu ớt trả lời:
- Bởi vì nàng muốn gặp ta, cũng như ta sau khi xa cách nàng, vẫn luôn khao khát được gặp lại nàng.
- … Hồ ngôn loạn ngữ!
Giọng nói của Sở Nguyệt Thiền mang theo sự tức giận sâu sắc:
- Ta gặp ngươi, chỉ vì muốn nói thẳng vào mặt ngươi rằng, ân oán giữa chúng ta đã xóa sạch khi ta rời khỏi Tử Vong Hoang Nguyên. Ta và ngươi không ai nợ ai, cũng không còn bất cứ liên quan gì! Tốt nhất ngươi hãy quên đi tất cả những gì đã qua giữa chúng ta, quên đi không còn một mảnh. Sau này gặp lại, chúng ta hoàn toàn là người dưng!
Lời của Sở Nguyệt Thiền khiến Vân Triệt bật cười:
- Nếu nàng thật sự quyết tuyệt muốn cắt đứt mọi ân oán với ta như vậy, thì tại sao nàng lại đích thân đến Thiên Kiếm Sơn Trang? Hôm nay khi ta gặp nguy nan, tại sao lại là người ra tay cứu giúp đầu tiên? Đây là chuyện mà một Băng Thiền tiên tử lạnh lùng trong truyền thuyết tuyệt đối không thể làm ra.
- Ta đến Thiên Kiếm Sơn Trang, chỉ là thay mặt cung chủ mà thôi. Còn việc ta ra tay cứu ngươi, là vì ta chướng mắt hành vi vô sỉ của Phần Mạc Ly, không có chút quan hệ nào với ngươi cả.
Sở Nguyệt Thiền lạnh lùng nói.
- Nàng có thể lừa được ta, nhưng có lừa được chính mình không?
Vân Triệt cười nhẹ:
- Nếu trong lòng nàng thật sự quyết tuyệt đến thế, cần gì phải giải thích với ta? Nàng hãy tự hỏi lòng mình, khoảng thời gian này, có phải nàng luôn không thể khống chế mà nhớ đến ta, nhớ đến nửa năm chúng ta ở bên nhau… Lần này nàng đến Thiên Kiếm Sơn Trang, nguyên nhân thật sự, chẳng lẽ không phải là để có thể gặp ta sao? Những lý do khác, chẳng qua chỉ là cái cớ nàng tự tìm cho mình mà thôi…
Vân Triệt vừa nói, vừa tiến lại gần Sở Nguyệt Thiền:
- Ta vốn nghĩ rằng, trước khi ta đủ mạnh, sẽ không thể gặp lại nàng. Nhưng khi biết nàng cũng đến Thiên Kiếm Sơn Trang, nàng có biết trong lòng ta vui mừng đến nhường nào không? Bởi vì ta vô cùng tin tưởng, nàng đến đây là vì ta, vì nàng biết ta sẽ đại diện cho Thương Phong Hoàng Thất tham gia bài vị chiến lần này.
- Im miệng… Không được lại gần!
Những lời của Vân Triệt khiến lòng Sở Nguyệt Thiền hoàn toàn rối loạn. Cảm nhận được bước chân hắn đang đến gần, trên gương mặt của cường giả chí tôn đã bước vào Vương Huyền Cảnh này lại thoáng qua vẻ hoảng hốt. Nàng vừa định xoay người, một đôi tay đã nhẹ nhàng mà cương quyết vòng qua eo nàng, ôm lấy nàng từ phía sau.
Đầu óc Sở Nguyệt Thiền nhất thời trống rỗng, toàn thân cứng đờ. Bên tai nàng, truyền đến giọng nói dịu dàng của Vân Triệt:
- Ta biết, nàng không thể phản bội Băng Vân Tiên Cung, càng không thể vượt qua được cửa ải của chính mình. Ta không có tư cách ép buộc hay cưỡng cầu nàng, ta chỉ hy vọng, trước khi ta có đủ năng lực cùng nàng phá vỡ mọi trở ngại, nàng đừng quên, nàng không chỉ là Sở Nguyệt Thiền của Băng Vân Tiên Cung, mà còn có một thân phận khác là tiểu tiên nữ… là tiểu tiên nữ chỉ thuộc về một mình ta… Cho dù nàng muốn quên đi thân phận tiểu tiên nữ của mình, thì… thì thân đồng nam của ta đã bị nàng đoạt mất rồi! Nàng không thể ăn sạch sành sanh rồi không những không chịu trách nhiệm mà còn định phủi đi sạch sẽ…
Một vài hành vi gần đây của Sở Nguyệt Thiền quả thật vô cùng kỳ quặc. Việc nàng gặp riêng một đệ tử ngoại môn sau khi màn đêm buông xuống, là chuyện trước đây càng không thể nào xảy ra. Hạ Khuynh Nguyệt đưa Vân Triệt đến trước cửa phòng Sở Nguyệt Thiền, nhìn ngọn đèn leo lét trong phòng, trong lòng dấy lên tầng tầng lớp lớp nghi vấn.
Lúc này, cánh cửa khép hờ bỗng nhiên bị mở ra… chính xác hơn là bị đánh bật ra. Thân thể Vân Triệt bị một luồng hàn khí hất văng ra ngoài, tuy miễn cưỡng đứng vững khi tiếp đất nhưng vẫn lộ ra bộ dạng vô cùng chật vật. Cánh cửa bị đánh bật ra cũng “Rầm” một tiếng đóng sập lại ngay khi hắn vừa chạm đất.
- Ngươi chọc giận sư bá rồi sao?
Ánh mắt xinh đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ chuyển, nhìn bộ dạng chật vật của hắn mà không khỏi buồn cười.
- Sao có thể chứ, cho ta thêm một vạn lá gan ta cũng không dám trêu chọc người.
Vân Triệt nghiêm mặt nói:
- Là Băng Thiền tiên tử sau khi nhận lòng biết ơn của ta, đã tốt bụng tiễn ta ra ngoài mà thôi… Ừm, chính là như vậy.
- Thật sao…
Đôi mắt Hạ Khuynh Nguyệt thoáng dừng trên mặt hắn, hiển nhiên không tin lời hắn nói, rồi nhẹ nhàng cất tiếng:
- Mục đích của ngươi đã đạt được, nếu không còn chuyện gì khác, mời trở về đi. Bài vị chiến ngày mai, ngươi sẽ đối đầu với Lăng Kiệt. Sư phụ từng nói, tuy Lăng Kiệt tuổi còn nhỏ, nhưng thiên phú còn vượt trên cả tuyệt thế thiên tài Lăng Vân. Trận đấu ngày mai, ngươi phải cẩn thận.
- Được, cảm ơn đã nhắc nhở. So ra, đối thủ ngày mai của nàng mới thật sự khó giải quyết.
Giọng Vân Triệt ngừng lại, rồi đột nhiên nói:
- Khuynh Nguyệt lão bà, nàng có từng nghe nói đến “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm” và “Cửu Huyền Linh Lung Thể” chưa?
- “Băng Tuyết Lưu Ly Tâm”, “Cửu Huyền Linh Lung Thể”?
Vầng trán Hạ Khuynh Nguyệt khẽ chau lại đầy nghi vấn, sau đó lắc đầu:
- Khuynh Nguyệt chưa từng nghe nói tới.
Thấy phản ứng của Hạ Khuynh Nguyệt, rõ ràng nàng không hề biết gì về Lưu Ly Tâm và Linh Lung Thể, Vân Triệt liền nói:
- À, không có gì. Cáo từ.
Vừa xoay người định rời đi, bước chân Vân Triệt lại đột ngột dừng lại, hắn quay đầu nói:
- Ngày mai nàng và Lăng Vân đối chiến, ta hy vọng người thắng không phải là Lăng Vân, mà là nàng. Như vậy, trận chiến cuối cùng, đối thủ của nàng… sẽ chính là ta!
Mấy câu nói ngắn ngủi, lại tràn ngập ngạo khí và sự tự tin không cho phép người khác nghi ngờ. Dường như trận đấu với Lăng Kiệt ngày mai, trong mắt hắn kết quả đã sớm được định đoạt. Nhìn bóng lưng Vân Triệt rời đi, Hạ Khuynh Nguyệt trầm mặc một lúc, sau đó khẽ lẩm bẩm:
- Không biết trong hai năm qua, hắn rốt cuộc đã trải qua những gì…
Cùng lúc đó, tại một nơi khác trong Thiên Kiếm Sơn Trang.
Lăng Khôn, một trong các chấp sự Thiên Kiếm Các của Thiên Uy Kiếm Vực. Ở Thiên Uy Kiếm Vực, thân phận của hắn chỉ thuộc hàng trung hạ đẳng, nhưng ở Thương Phong Đế Quốc, thân phận và thực lực của hắn đủ để khiến tất cả các tông môn lớn phải kinh hãi ngưỡng vọng, tuyệt đối không dám có nửa điểm mạo phạm.
Trong mắt Tứ Đại Thánh Địa, tiểu quốc này chẳng qua chỉ là một nơi tam lưu thấp kém đến mức không thèm đặt chân tới.
Đình viện mà Thiên Kiếm Sơn Trang chuẩn bị cho Lăng Khôn cũng vô cùng xa hoa, riêng gia bộc hầu hạ hắn đã có hơn mười người. Lúc này, tất cả người hầu đều bị hắn cho ra ngoài. Trong phòng đèn đuốc u ám, hắn lấy ra một khối bảo ngọc toàn thân màu lam tím, đây là một loại ngọc truyền âm cực kỳ hiếm có và đặc thù.
Theo huyền lực rót vào, ngọc truyền âm màu lam tím phát ra ánh sáng nhàn nhạt, trận pháp truyền âm chứa trong đó cũng nhanh chóng khởi động.
- Thiếu cung chủ, biệt lai vô dạng, còn nhớ lão phu không?
Lăng Khôn híp mắt, cúi đầu nói vào ngọc truyền âm.
- Lăng Khôn Lăng tiền bối của Thiên Uy Kiếm Vực? Thật là hiếm thấy. Xem ra, ngươi có chuyện gì thú vị muốn thương lượng với bản thiếu chủ đây?
- Không sai.
Lăng Khôn chậm rãi nói:
- Lão phu muốn làm một cuộc giao dịch với thiếu cung chủ, tin rằng cuộc giao dịch này, thiếu cung chủ nhất định sẽ rất hứng thú.
- Ồ? Nói nghe thử xem.
- Ha ha, nghe nói những năm gần đây thiếu cung chủ vẫn luôn tìm kiếm một nữ tử sở hữu “Cửu Huyền Linh Lung Thể”. Mà một kỳ nữ tử như vậy, lão phu lại vừa hay gặp được một người, không biết thiếu cung chủ có hứng thú không?
- Cái gì?
Giọng nói vốn lạnh nhạt như khói bỗng chốc trở nên dồn dập, sau đó lại trầm xuống:
- Ánh mắt của Lăng tiền bối, bản thiếu chủ tự nhiên sẽ không hoài nghi. Nhưng nếu là “Cửu Huyền Linh Lung Thể” vạn năm khó gặp, vì sao Lăng tiền bối không tự mình hưởng dụng, hoặc dâng lên cho Thánh Chủ của Thiên Uy Kiếm Vực các ngươi?
- Lão phu tự biết phân lượng của mình, thật sự không đủ can đảm để hưởng dụng Cửu Huyền Linh Lung Thể. Dâng lên cho Thánh Chủ, chẳng qua cũng chỉ đổi lấy cái gọi là “công lớn”. Còn dâng cho thiếu cung chủ… Ha, tin rằng với sự quyết đoán và trí tuệ của thiếu cung chủ, có thể khiến lão phu nhận được lợi ích nhiều hơn.
- Ha ha ha ha! Lăng tiền bối quả là người thông minh, bản thiếu chủ thích nói chuyện với người thông minh. Xem ra lúc trước lưu lại ngọc truyền âm cho Lăng tiền bối chính là quyết định sáng suốt nhất của bản thiếu chủ. Lăng tiền bối muốn lợi ích gì, cứ việc mở miệng. Nếu thật sự là Cửu Huyền Linh Lung Thể, Lăng tiền bối muốn lợi ích gì cũng không quá đáng.
- Thiếu cung chủ quả nhiên sảng khoái.
Lăng Khôn cười nói:
- Lão phu chỉ cần một thứ… ba cân Tử Mạch Thần Tinh.
- … Ba cân, Lăng tiền bối vừa mở miệng, cái giá này quả là không nhỏ.
- Ha ha ha ha, đối với người khác, đừng nói là ba cân Tử Mạch Thần Tinh, dù là ba cân Tử Mạch Thiên Tinh cũng khó như lên trời. Nhưng đối với thiếu cung chủ mà nói, tin rằng ba cân Tử Mạch Thần Tinh cũng không phải là việc khó. Hơn nữa, ba cân Tử Mạch Thần Tinh này so với Cửu Huyền Linh Lung Thể, quả thực không đáng nhắc tới.
- Được! Trong vòng hai năm, bản thiếu chủ sẽ chuẩn bị xong ba cân Tử Mạch Thần Tinh. Hy vọng đến lúc đó, Lăng tiền bối ngàn vạn lần đừng khiến bản thiếu chủ thất vọng.
- Thiếu cung chủ yên tâm, lão phu trừ phi chán sống, bằng không tuyệt đối không có lá gan lừa gạt thiếu cung chủ nửa lời. Như vậy, lão phu sẽ chậm rãi chờ đợi tin tốt của thiếu cung chủ…