Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 23: CHƯƠNG 21: CÙNG GIƯỜNG CÙNG GỐI

Quen thuộc là một thứ rất đáng sợ, nó sẽ vô tình làm xáo trộn trái tim của một người.

Lúc đón dâu, Tiêu Triệt muốn dìu Hạ Khuynh Nguyệt, liền bị nàng tàn nhẫn đóng băng cánh tay. Lần đầu tiên gọi nàng là "lão bà", đã khiến nàng suýt nổi trận lôi đình, lần đầu tiên dắt tay nàng, Tiêu Triệt vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo ấy...

Thế mà chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, câu "Khuynh Nguyệt lão bà" Tiêu Triệt gọi càng ngày càng trôi chảy, nàng nghe cũng dần quen tai. Mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, nhưng bề ngoài chung quy đã hoàn toàn chấp nhận cách gọi này. Đừng nói là bị hắn cầm tay, ngay cả việc cởi xiêm y trước mặt hắn cũng không còn quá lúng túng.

Mấy ngày nay, Tiêu Triệt vẫn phải ngủ ở góc tường, có điều trên sàn nhà được trải một tấm thảm dày nên cũng không đến nỗi khó chịu. Mỗi khi đến canh ba, hắn lại chủ động tỉnh dậy, dùng ngân châm để "chữa trị" cho nàng. Qua mấy ngày, nàng càng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi lớn trong cơ thể mình.

Dưới ánh sáng lờ mờ, tấm lưng trần của Hạ Khuynh Nguyệt trắng như ngọc, làn da còn trong hơn tuyết. Tiêu Triệt cầm ngân châm trong tay, đầu ngón tay bay lượn, chẳng mấy chốc đã mướt mồ hôi. Nửa giờ sau, một lần "Thông Huyền" nữa lại hoàn tất, Tiêu Triệt cất hết ngân châm, hít một hơi thật dài, cơ thể kiệt sức, đầu óc bỗng nhiên choáng váng, rồi đổ ập lên tấm lưng trần của Hạ Khuynh Nguyệt. Một cảm giác ấm áp mềm mại không thể tả xiết nhất thời truyền đến lồng ngực hắn.

Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên mở mắt, trong con ngươi thoáng qua một tia tức giận. Nàng vừa định đẩy Tiêu Triệt văng ra thì bỗng cảm nhận được khí tức vô cùng suy yếu của hắn lúc này... yếu ớt hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Hạ Khuynh Nguyệt thu hồi huyền lực, chỉ dùng một lực rất nhỏ đẩy Tiêu Triệt ra, sau đó nhanh chóng kéo xiêm y lên, quay lại đỡ lấy cơ thể hắn, cất tiếng hỏi:

- Ngươi làm sao vậy?

Sắc mặt Tiêu Triệt tái nhợt không còn một giọt máu, hai mắt cũng nửa nhắm nửa mở, dường như đến sức lực để mở mắt cũng không còn. Hắn khẽ lắc đầu, yếu ớt nói:

- Không sao... chỉ là khí lực và tinh lực có chút... tiêu hao quá độ mà thôi... Để ta nghỉ ngơi một chút là được.

Con ngươi Hạ Khuynh Nguyệt khẽ động, cảm giác nhói đau lại một lần nữa xuất hiện trong lòng. Lần đầu tiên châm cứu cho nàng, hắn đã toàn thân thoát lực. Mà một khi thoát lực, đâu có dễ dàng hồi phục. Nhưng mấy ngày nay, hắn ngày nào cũng châm cứu cho nàng, mỗi một châm đều phải vận dụng đến cực hạn huyền khí. Thân thể hắn vốn đã yếu, cứ liên tục suy kiệt như vậy... làm sao có thể chịu đựng nổi. Chuyện này rất dễ gây ra tổn thương vĩnh viễn cho cơ thể hắn.

- ...Ngươi không cần vì ta mà liều mạng như vậy.

Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt phức tạp nói.

Tiêu Triệt nhếch miệng, nở một nụ cười:

- Không, nàng có tư cách... bởi vì nàng là... là lão bà ta cưới về!

Hạ Khuynh Nguyệt: "..."

Tiêu Triệt nhắm mắt lại, chậm rãi dưỡng khí, dùng thanh âm rất nhẹ nói:

- Tuy rằng, nàng gả tới chỉ vì báo ân, chưa bao giờ coi ta là phu quân của nàng. Nhưng ta không có cách nào không coi nàng là lão bà. Trừ phi ta bỏ nàng, bằng không, đối với nữ nhân của mình, đây là một trong những điều cơ bản nhất mà nam nhân phải làm...

Nói xong những lời này, trong lòng Tiêu Triệt dâng lên một luồng ấm áp... Cứ như vậy đi! Ngay cả ta cũng thấy cảm động, không tin trong lòng nữ nhân này không có một chút rung động nào!

Một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy Hạ Khuynh Nguyệt nói gì, hắn mở mắt ra, thở khẽ mấy hơi, mang vẻ mặt đáng thương nói:

- Khuynh Nguyệt lão bà, ta bây giờ đi không nổi. Nàng có thể... đỡ ta qua bên kia được không?

Ánh mắt hắn ra hiệu về phía góc tường... chỗ ngủ vốn dĩ của hắn.

Hạ Khuynh Nguyệt nhìn tấm thảm trên mặt đất, cảm giác nhói đau trong lòng lại mơ hồ sâu thêm mấy phần. Nàng lắc đầu, rồi xoay người về phía giường:

- Ngươi ngủ trên giường đi, ta ngủ ở đó.

Vừa nghe vậy, Tiêu Triệt lập tức nóng nảy, không biết lấy sức lực từ đâu ra, dùng tốc độ nhanh nhất đưa tay nắm lấy cánh tay Hạ Khuynh Nguyệt:

- Không được! Tuyệt đối không được! Tuy rằng nàng mọi mặt đều mạnh hơn ta... nhưng ta là nam nhân, nàng là nữ nhân! Ta thân là một người đàn ông, làm sao có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy, để nữ nhân của mình ngủ dưới đất! Nàng mà ngủ ở đó, ta thà ra ngoài sân ngủ còn hơn!

Giọng hắn rất gấp gáp, càng lộ ra một sự kiên quyết không thể phản bác. Nói xong, hắn còn giãy giụa muốn đứng dậy, làm bộ muốn xuống giường.

Sắc mặt Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời hiện lên một vẻ phức tạp, nàng khẽ cắn môi, một lúc sau rốt cục cũng quyết định, đưa tay dìu thân thể yếu ớt của Tiêu Triệt vào phía trong giường, sau đó kéo chăn đỏ thẫm lên, trùm lên cả người mình và hắn.

- Không được chạm vào ta.

Hạ Khuynh Nguyệt nằm xuống mép giường, quay lưng lại với Tiêu Triệt, không cho hắn nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này.

Tiêu Triệt âm thầm nở nụ cười, hắn nhanh chóng tìm một tư thế ngủ thoải mái nhất, đắc ý nhắm hai mắt lại:

- Yên tâm đi. Với huyền lực của ta bây giờ, có muốn cũng không làm gì được nàng... Hô, cùng giường cùng gối... như vậy mới được xem là phu thê chứ...

- Mệt quá... Khuynh Nguyệt lão bà, ta ngủ trước nhé... A, ngày mai phải để tiểu cô làm cho ta một phần canh gà tuyết đại bổ mới được... A...

Giọng Tiêu Triệt càng lúc càng nhỏ, khi tiếng nói tắt hẳn, hơi thở của hắn cũng đã trở nên đều đặn... Hắn đã vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Hạ Khuynh Nguyệt lặng lẽ xoay người lại, nhìn khuôn mặt Tiêu Triệt gần trong gang tấc, ánh mắt dấy lên những gợn sóng phức tạp khôn cùng...

Từ khi gia nhập Băng Vân Tiên Cung, nàng đã quyết tâm cả đời cấm dục, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày cùng nam tử chung giường. Nàng cũng tự nhủ rằng sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra. Trước khi gả cho Tiêu Triệt, nàng thậm chí còn không cho phép hắn chạm vào mình dù chỉ một chút...

Nhưng bây giờ, nàng thế mà lại cùng hắn ngủ trên một chiếc giường lớn, hơn nữa trong lòng lại không có cảm giác không thể chấp nhận được...

Ta rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng lẽ là vì cảm giác áy náy đối với hắn?

Có lẽ vậy...

Trong dòng suy nghĩ miên man, nàng cũng vô thức chìm vào giấc ngủ. Không có bất kỳ sự cảnh giác nào với người đàn ông nằm bên cạnh, việc có thể ngủ nhanh như vậy chứng tỏ trong tiềm thức, nàng đã không còn chút đề phòng hay bài xích nào với Tiêu Triệt.

Cảm giác mãn nguyện lan tỏa, Tiêu Triệt ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại. Khi mở mắt ra, Hạ Khuynh Nguyệt đã không còn bên cạnh, trong phòng cũng không thấy bóng dáng của nàng.

Tuy đã nghỉ ngơi cả đêm, nhưng cơ thể vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Tiêu Triệt ngồi dậy, nặng nề thở ra một hơi, tự nhủ: "Xem ra, thân thể mệt mỏi chồng chất thế này, ta đúng là đã quá cậy mạnh. Có điều, cũng chỉ có như vậy mới có thể khiến nàng chủ động giúp ta tìm ba thứ đó."

Tiêu Triệt xuống giường, thay một bộ y phục khác. Khi cởi áo khoác ra, hắn cầm sợi dây chuyền trên cổ, lòng chợt run lên... Ngày đầu tiên trọng sinh trở về, ký ức chồng chéo đã khiến hắn nảy sinh nghi vấn lớn đối với sợi dây chuyền này. Bởi vì ở kiếp trước tại Thương Vân Đại Lục, trên cổ hắn cũng có một sợi dây chuyền y hệt như sợi hắn đang đeo! Sợi dây chuyền tựa hồ làm bằng bạc, có thể mở ra từ chính giữa, để lộ một chiếc gương nhỏ hai mặt, nhưng cũng chỉ có vậy, không có gì đặc biệt khác.

Ở Thương Vân Đại Lục, sư phụ nói với hắn rằng lúc nhặt được hắn, trên cổ hắn đã đeo sợi dây này. Còn sợi dây trên người hắn bây giờ cũng được đeo từ khi mới sinh. Gia gia nói cho hắn biết, đây là do phụ thân Tiêu Ưng của hắn không biết lấy từ đâu về, sau khi hắn sinh ra liền đeo lên người, cũng chính là di vật phụ thân để lại.

Hai đời... hai sợi dây chuyền giống hệt nhau... Rốt cuộc là chuyện gì?

Thay y phục xong, ý thức của Tiêu Triệt tiến vào bên trong Thiên Độc Châu. Thế giới màu xanh biếc bên trong, cô gái tóc đỏ vẫn duy trì tư thế ban đầu, an tĩnh lơ lửng ở đó, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Hai ngày nay, hắn đã bóng gió hỏi gia gia và Hạ Khuynh Nguyệt xem có nơi nào tồn tại người có mái tóc màu đỏ không, nhưng câu trả lời nhận được đều là "chưa từng nghe nói", điều này càng làm Tiêu Triệt thêm tò mò và nghi hoặc về thân phận của cô gái này. Có điều, hắn cũng không hề kể chuyện về cô gái cho bất kỳ ai.

Thay một bộ y phục nhẹ nhàng, cơ thể khoan khoái hẳn lên. Bỗng nhiên, một mùi thơm mê người xộc vào mũi Tiêu Triệt, khiến hắn bất giác nuốt nước bọt. Hắn men theo mùi hương, liếc nhìn cái bát trên bàn, rồi lao tới như một cơn gió, mở nắp ra, một luồng hơi nóng kèm theo hương vị quyến rũ chậm rãi bốc lên.

- Canh gà tuyết... Hô! Vẫn là tiểu cô tốt nhất!

Tiêu Triệt nhất thời bụng đói cồn cào, cầm lấy đũa liền ăn ngấu nghiến. Ăn được gần một nửa, cửa phòng bị đẩy ra, Tiêu Linh Tịch trong bộ váy vàng, cười tươi rói duyên dáng bước vào. Nhìn tướng ăn của Tiêu Triệt, nàng hơi cong môi, nói:

- Ồ? Canh gà? Thơm quá! Hình như còn có cả mùi tuyết tố nữa. Tiểu Triệt, ai làm canh gà cho con vậy? Hừ hừ, lại còn không nói cho ta, một mình ở đây ăn vụng!

Lời của Tiêu Linh Tịch làm Tiêu Triệt sững người:

- Tiểu cô, lẽ nào đây không phải do cô đưa tới?

- Đương nhiên không phải!

Tiêu Linh Tịch nói xong, ánh mắt trở nên có chút kỳ quái:

- Trong Tiêu Môn này, ngoài ta ra còn có người làm canh gà cho con sao, hừ... Chắc chỉ có thể là Khuynh Nguyệt thôi! Xem ra, quan hệ phu thê của các con hòa hợp quá nhỉ.

Trong lời nói của Tiêu Linh Tịch rõ ràng mang theo một chút tủi thân. Tiêu Triệt đặt đũa xuống, lẩm bẩm:

- Nàng... làm sao có thể... nấu canh gà cho ta được...

Chuyện này căn bản không thể xảy ra!

- Hừ! Bất kể là ai làm cho con, dù sao con cũng thích uống canh gà, cứ uống hết đi... Ta đến để báo cho con biết, buổi chiều người của Tiêu Tông sẽ đến, bây giờ cả Tiêu Môn đều đang chuẩn bị. Lúc đó con cũng phải cẩn trọng một chút, tuyệt đối không được mạo phạm người của Tiêu Tông.

Tiêu Linh Tịch rất nghiêm túc nói.

- Biết rồi mà, dù sao ta cũng không ra khỏi cửa, họ cũng không thể chọn ta được.

Tiêu Triệt tỏ vẻ không quan tâm.

- Không ra khỏi cửa là không được.

Tiêu Linh Tịch hướng về phía hắn quơ quơ ngón tay ngọc trắng như tuyết, nghiêm mặt nói:

- Nghe Môn chủ nói, người đến từ Tiêu Tông lần này là một vị đại thiếu gia, ngài ấy muốn thẩm duyệt tất cả mọi người trong Tiêu Môn chúng ta... một người cũng không thể thiếu! Đến lúc đó, ngàn vạn lần không được thất lễ.

- Chuyện này thì càng không cần lo, tiểu cô cũng biết mà, ta luôn luôn... rất am hiểu lễ phép.

Tiêu Triệt cười đáp, sau đó lại cúi đầu ăn không ngừng.

- Được rồi. Vậy ta đi giúp một tay trước, con uống xong canh gà thì qua đó sau cũng được.

Tiêu Linh Tịch nói xong, quay người rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!