Tiêu Linh Tịch vừa rời đi không lâu, Hạ Khuynh Nguyệt liền trở về. Hôm nay nàng không mặc y phục đỏ như mọi khi, mà thay bằng một bộ váy lụa màu xanh lam, phía trên thêu hoa văn phượng hoàng đơn giản, cài trâm khảm lam bảo thạch, hai tai đeo bông tai minh châu, trên chiếc cổ trắng ngần đeo một chuỗi ngọc bích, để lộ ra phần da thịt trắng như tuyết, trong suốt như có thể nhìn thấu cả xương ngọc, dung mạo xinh đẹp, tuyệt mỹ vô song.
Ánh mắt Tiêu Triệt lập tức sáng rực, nhìn đến ngây cả người. Tiên nữ hạ phàm, chẳng phải chính là cảnh tượng tuyệt thế như vậy sao...
Hạ Khuynh Nguyệt từ ngoài cửa bước vào, mỗi một bước chân đều nhẹ nhàng tao nhã tựa như đang dẫm trên mây. Gương mặt như tuyết, chiếc cổ trắng nõn, không một chỗ nào không đẹp đến cực điểm, càng toát lên vẻ cao quý và lạnh lùng khiến người ta tự ti mặc cảm... Bất cứ ai nhìn thấy nàng đều sẽ không tin nàng chỉ là một thiếu nữ ở một tiểu thành xa xôi, mà sẽ cho rằng nàng là công chúa cao cao tại thượng, không thể khinh nhờn.
Tiêu Triệt nhìn đến hoa mắt chóng mặt, trong lòng thầm cảm thán vạn lần... Nơi duy nhất nàng có thể thay y phục chính là căn phòng này! Lúc đó mình chắc chắn đang ngủ say như chết, vậy mà lại bỏ lỡ cảnh tượng tuyệt mỹ khi nàng thay đồ! A a a! Thật không thể tha thứ!
- Y phục màu lam hợp với nàng hơn màu đỏ.
Tiêu Triệt nhìn nàng, cảm thấy vô cùng vui mắt vui lòng, cất lời tán thưởng từ tận đáy lòng.
Đối với lời khen của hắn, Hạ Khuynh Nguyệt không hề động lòng. Nàng liếc nhìn ấm nước đã cạn trên bàn, đoạn đi tới cầm lấy, định ra ngoài.
- Canh gà là nàng nấu?
Tiêu Triệt lên tiếng hỏi.
- Không ngon sao?
Hạ Khuynh Nguyệt quay lưng về phía hắn, lạnh lùng đáp. Nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một tia cảm xúc vi diệu mà chính nàng cũng không thể lý giải.
- Rất ngon, ta mới biết, hóa ra nàng nấu canh cũng lợi hại như vậy.
Tiêu Triệt cười nói, hắn đứng dậy, vươn vai, rồi nghiêm túc nói:
- Để báo đáp món canh gà của Khuynh Nguyệt lão bà, tối nay, trên giường ta nhất định... sẽ càng thêm gắng sức.
Đối với những lời trêu chọc thường ngày này của hắn, Hạ Khuynh Nguyệt đã quen, mặt không đổi sắc nói:
- Chiều nay, người của Tiêu Tông sẽ đến. Kẻ dẫn đầu là con trai út của Tông chủ Tiêu Tông, tên là Tiêu Cuồng Vân. Ta nghe sư phụ nói, tu vi huyền lực của Tiêu Cuồng Vân này chỉ thuộc hàng trung bình trong thế hệ trẻ của Tiêu Tông, thanh danh bên ngoài cực kỳ tệ, nhưng vì là con út nên rất được sủng ái, ở Thành Lưu Vân không ai dám chọc vào hắn. Nếu có thể không chạm mặt thì cố gắng tránh đi.
- Tiêu Cuồng Vân? Được, ta biết rồi, cảm ơn Khuynh Nguyệt lão bà đã nhắc nhở.
Tiêu Triệt tủm tỉm cười nói.
Hôm nay, là ngày người của Tiêu Tông đến.
Tin tức người của Tiêu Tông sắp đến không chỉ ảnh hưởng đến một mình Tiêu Môn, mà toàn bộ Thành Lưu Vân cũng chịu ảnh hưởng cực lớn.
Thành Lưu Vân, về mọi mặt, đều thuộc tầng lớp thấp nhất của Đế quốc Thương Phong, còn Tiêu Tông lại là thế lực đỉnh cao nhất của Đế quốc Thương Phong, khoảng cách giữa hai bên không biết bao nhiêu tầng thứ. Người của Tiêu Tông... lại còn là con trai của Tông chủ đích thân đến, tính chất hoàn toàn giống như Hoàng đế giá lâm nhà của một nông dân hèn mọn nhất, khiến toàn bộ Thành Lưu Vân bị bao trùm trong một bầu không khí căng thẳng. Một số người âm thầm mong đợi, hy vọng có thể tìm cách tạo chút quan hệ với Tiêu Tông, nhưng nhiều người hơn lại lòng đầy hoảng sợ, biết được chiều nay họ sẽ đến, đều đóng cửa không ra ngoài, e rằng lỡ không cẩn thận đắc tội với đối phương... Người của Tiêu Tông muốn giết họ, thật sự không khác gì giẫm chết một con kiến. Pháp luật, đối với họ chỉ là trò cười.
Trong ngoài đại viện Tiêu Môn được dọn dẹp ngăn nắp, không một hạt bụi. Đình viện hoa lệ và lớn nhất mà Tiêu Vân Hải vẫn luôn ở hai ngày trước đã được tu sửa quét dọn một lần, ngay cả chăn đệm cũng thay mới toàn bộ, còn bản thân Tiêu Vân Hải đã dọn sang tiểu viện bên cạnh. Ngay cả bữa ăn trong mấy ngày tới, Tiêu Vân Hải cũng đều tự mình sắp xếp... Dù mệt đến sứt đầu mẻ trán, nhưng trong lòng lại vô cùng hưng phấn! Bởi vì hắn có mười phần chắc chắn lần này người Tiêu Tông chọn chính là con trai hắn, Tiêu Ngọc Long! Đến lúc đó, con trai hắn sẽ một bước lên trời! Bản thân hắn cũng sẽ trở thành bá chủ không ai dám chọc trong Thành Lưu Vân... Không! Là trong phạm vi mấy trăm dặm!
Bắt đầu từ mười giờ sáng, Tiêu Vân Hải đã đích thân dẫn các trưởng lão, long trọng đứng chờ ở cửa nghênh đón. Bọn họ đợi đến trưa... rồi đến chiều... Mãi cho đến gần xế chiều, một đệ tử Tiêu Môn mới mồ hôi đầm đìa chạy về, hét lớn từ xa:
- Môn chủ! Đến... đến rồi! Người của Tiêu Tông đến rồi... Khí thế kia... tuyệt đối là người của Tiêu Tông không sai!
Tất cả mọi người cả người chấn động, Tiêu Vân Hải lập tức bước ra ngoài cửa, gầm nhẹ:
- Nhanh! Lập tức thông báo xuống chuẩn bị sẵn sàng, chỗ nào làm không tốt mà chậm trễ khách quý, quyết không tha! Các vị trưởng lão, lập tức theo ta đi nghênh đón từ xa!
Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Vân Hải, họ chạy như bay ra ngoài nghênh đón hơn một dặm, cuối cùng cũng thấy trong tầm mắt một hàng bốn người đang thong thả đi về phía mình.
Trong bốn người, đi đầu là một nam tử trẻ tuổi, trông chừng hai mươi, ăn mặc hoa lệ, dáng người trung bình, tướng mạo tầm thường, trên khuôn mặt hơi trắng bệch lộ ra chút vàng vọt, rõ là dáng vẻ của kẻ tửu sắc quá độ. Chỉ xét về dung mạo, đây tuyệt đối là loại người ném vào đám đông cũng không ai nhận ra, nhưng trên khuôn mặt bình thường ấy lại viết đầy vẻ kiêu căng và ngạo mạn. Hắn đi đường hai tay chắp sau lưng, mắt nhìn lên trời, đối với người đi đường lướt qua cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, dường như nhìn thêm một lần sẽ làm bẩn mắt mình.
Theo sát phía sau hắn là một lão giả mặc đồ đen, sắc mặt trầm ổn như nước. Phía sau nữa là hai thanh niên cũng mặc đồ đen tương tự, trên vai họ đều thêu một đồ án phi ưng màu bạc.
Tiêu Vân Hải hít sâu một hơi, bước nhanh tới đón, hai tay ôm quyền, người hơi cúi về phía trước, cung kính cẩn thận hỏi:
- Xin hỏi, bốn vị có phải là khách quý đến từ Tiêu Tông?
Nam tử trẻ tuổi đi đầu dừng bước, ánh mắt lướt qua bọn họ một cái, híp nửa mắt nói:
- Không sai, bản công tử là Tiêu Cuồng Vân của Tiêu Tông.
Tư thái của Tiêu Vân Hải lập tức trở nên càng thêm cung kính, với vẻ hoảng sợ mà nói:
- Hóa ra là bốn vị khách quý, thật tốt quá! Chúng tôi đã đợi từ lâu. Bỉ nhân là Môn chủ đương nhiệm của Tiêu Môn tại Thành Lưu Vân, năm vị phía sau là năm vị trưởng lão đức cao vọng trọng nhất trong Tiêu Môn. Bốn vị khách quý vì Tiêu Môn chúng ta mà lặn lội đường xa đến đây, chúng tôi vô cùng cảm kích và hoảng sợ.
- Lời thừa không cần nói nhiều.
Ánh mắt Tiêu Cuồng Vân tùy ý lướt qua năm vị trưởng lão, sau đó lười biếng phất tay:
- Dẫn đường đi.
- Vâng vâng! Mời.
Tiêu Vân Hải vội vàng gật đầu, rồi khom người, đích thân dẫn đường phía trước, đi về phía Tiêu Môn.
- Không biết vị tiền bối này là...
- Tiêu Mạc Sơn.
Lão giả áo đen lạnh nhạt nói. Gương mặt già nua không chút cảm xúc, tựa như tử thi.
Tiêu Vân Hải không dám nói thêm, trong lòng vô cùng kính sợ. Tu vi huyền lực của Tiêu Cuồng Vân hắn còn có thể dò xét được, nhưng từ trên người Tiêu Mạc Sơn này, hắn lại không cảm nhận được một chút tồn tại của tu vi. Tình huống này, hoặc là Tiêu Mạc Sơn không hề có tu vi, hiển nhiên điều này không thể nào. Hoặc là, tu vi huyền lực của y đã vượt xa hắn, căn bản không phải là cảnh giới hắn có thể nhìn trộm.
Khi trở lại Tiêu Môn, trước cửa đã đứng một đám đông. Thấy dáng vẻ cung kính của Tiêu Vân Hải ở phía trước, lòng họ lập tức căng thẳng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào nam tử trẻ tuổi có vẻ mặt cuồng ngạo, sau đó bắt đầu chen lấn tiến lên.
- Xin hỏi vị này chính là công tử từ Tiêu Tông tới?
Một nam nhân trung niên dáng vẻ phát tướng xông lên trước, cung kính nói.
- Ngươi là ai?
Tiêu Cuồng Vân liếc nửa con mắt nhìn hắn.
- Tại... tại hạ chính là Thành chủ của Thành Lưu Vân này, tên mọn là Tư Đồ Nam, nghe nói khách quý Tiêu Tông đến, đặc... đặc biệt tới đón tiếp.
Tư Đồ Nam nói đến đoạn sau, giọng bắt đầu run rẩy, trán cũng đổ mồ hôi lạnh. Thân là Thành chủ Thành Lưu Vân, hắn cũng coi như đã gặp không ít nhân vật lớn, nhưng những nhân vật lớn hắn từng gặp, ở trước mặt công tử của Tiêu Tông thì chẳng là cái thá gì. Nam tử trước mắt có vẻ ngạo mạn, dung mạo bình thường, nhưng muốn hành chết hắn, cũng chỉ là chuyện một câu nói.
- Bỉ nhân Vũ Văn Bạt, là bạn tốt nhiều năm của Tiêu Môn, đặc biệt đến... đặc biệt đến chiêm ngưỡng phong thái của công tử Tiêu Tông, cũng có chút quà mọn, mong Tiêu công tử vui lòng nhận cho.
Gia chủ Vũ Văn gia, gia tộc có danh tiếng ngang hàng với Tiêu Môn ở Thành Lưu Vân, cũng bước lên trước, tỏ vẻ cung kính, trong tay còn nâng một hộp ngọc tinh xảo.
Tiêu Cuồng Vân liếc nhìn hộp ngọc, vẫy tay với hai người phía sau:
- Nhận lấy.
Một người phía sau lập tức tiến lên một bước, mặt không cảm xúc nhận lấy hộp ngọc.
Thấy vị thiếu gia Tiêu Tông này lại nhận quà của mình, Vũ Văn Bạt mừng rỡ. Những người khác muốn tạo quan hệ với Tiêu Tông cũng chen nhau dâng lên đại lễ mình mang tới... Tiêu Cuồng Vân ai đến cũng không từ chối, nhận hết toàn bộ, sau đó liếc mắt nhìn, thờ ơ nói:
- Các ngươi lui cả đi, trời cũng đã muộn, có chuyện gì, ngày mai hãy nói.
- Vâng vâng! Tiêu công tử vượt đường xa đến đây, chắc hẳn đã mệt mỏi. Chờ Tiêu công tử nghỉ ngơi xong, ngày mai chúng ta lại đến.
Tư Đồ thành chủ vội vàng gật đầu nói.
Đám người lúc này mới tản đi.
Tiêu Vân Hải và ngũ đại trưởng lão cung kính đưa Tiêu Cuồng Vân vào Tiêu Môn, Tiêu Vân Hải nói trước:
- Bốn vị khách quý Tiêu Tông đường xa vất vả, chắc đã mệt mỏi, có muốn nghỉ ngơi trước một chút không ạ? Nhã gian đều đã chuẩn bị xong.
- Không cần, xương cốt của ta còn chưa yếu ớt đến thế.
Ánh mắt Tiêu Cuồng Vân quét qua Tiêu Môn một lượt, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ khinh miệt không hề che giấu, rồi nhàn nhạt nói:
- Nếu không phải Tiêu Tranh trưởng lão qua đời, ta còn không biết có một nơi như thế này. Nghe nói tổ tiên của nơi này là một phế vật bị Tiêu Tông chúng ta trục xuất. Nhưng dù là phế vật thì cũng là người của Tiêu Tông, cho dù là phế vật mà Tiêu Tông không cần thì ở nơi này vẫn có thể xưng hùng xưng bá, qua nhiều năm như vậy, phát triển được đến thế này, cũng coi như tạm được.
- Vâng vâng, đa tạ Tiêu công tử khích lệ.
Đối mặt với sự khinh bỉ trắng trợn của Tiêu Cuồng Vân, Tiêu Vân Hải chỉ biết gật đầu cảm ơn, nào dám có nửa phần phản bác.
- Người chết là lớn nhất, ta đã đến đây, cũng là để thực hiện di nguyện của Tiêu Tranh trưởng lão. Mục đích, đã nói rõ với các ngươi trong thư. Sáng mai, tập hợp tất cả mọi người trong tộc các ngươi tại viện này, một người không được thiếu, ta sẽ tự mình chọn lựa người để đưa về Tiêu Tông.
Nói đến câu cuối cùng, Tiêu Cuồng Vân ngẩng cao đầu, tựa như đang ban bố thánh chỉ ân trạch thiên hạ.