- Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Kiệt nhận thua, Thương Phong Hoàng Thất Vân Triệt thắng, tiến vào trận chiến cuối cùng ngày mai!
Lăng Vô Cấu ngây người trong ba nhịp thở, liếc mắt nhìn Lăng Nguyệt Phong, sau đó mới dùng giọng nói mang vẻ khác thường, trầm giọng tuyên bố kết quả này.
Bốp bốp… Bốp bốp bốp bốp…
Bên cạnh Luận Kiếm Đài, tiếng vỗ tay vang dội bỗng nhiên vang lên, ban đầu chỉ lác đác vài tiếng, sau đó nhanh chóng lan ra thành một nhóm… một mảng lớn… cuối cùng gần như tất cả mọi người, kể cả một vài trưởng lão tông môn đều đứng dậy, gương mặt ánh lên vẻ khác thường, vỗ tay tán thưởng.
Trong lịch sử đại hội xếp hạng, vỗ tay sau một trận quyết đấu phấn khích là chuyện thường tình, nhưng những tràng pháo tay nhiệt liệt, vang vọng khắp cả võ đài như thế này lại cực kỳ hiếm thấy. Nhưng trận chiến này xứng đáng nhận được sự tán thưởng của toàn trường. Rất nhiều tông môn có mặt dù không giành được thứ hạng như ý, nhưng được tận mắt chứng kiến trận chiến này, bọn họ đều cảm thấy chuyến đi này không hề uổng phí, bởi vì họ đã chính mắt thấy được phong thái của Thiên Kiếm và thần uy của trọng kiếm, càng chứng kiến cuộc quyết đấu đầu tiên giữa hai thiếu niên chắc chắn sẽ trở thành bá chủ tương lai của Thương Phong.
Mà giờ khắc này, khi nhớ lại một người mới mười sáu tuổi, một người chỉ mới mười bảy tuổi, một người huyền lực chỉ ở Linh Huyền Cảnh cấp sáu, một người mới Chân Huyền Cảnh cấp mười, trong lòng mọi người không kìm được mà run rẩy.
Giọng nói của Lăng Vô Cấu tuyên bố hắn chiến thắng và tiếng reo hò của toàn trường vang vọng bên tai, nhưng trên mặt Vân Triệt không hề lộ ra vẻ hưng phấn, mà lặng lẽ nhìn nửa thanh Bá Vương Trọng Kiếm trong tay. Bá Vương Cự Kiếm chỉ còn lại một nửa lúc này đã chi chít những vết nứt dày đặc, từng cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo lọn tóc của Vân Triệt, cũng mang theo những mảnh vỡ của Bá Vương Cự Kiếm…
Từng mảnh nhỏ đen kịt từ trên thân kiếm liên tiếp rơi xuống, vương vãi bên chân Vân Triệt, cuối cùng thứ còn lại trong tay hắn chỉ là một chuôi kiếm nặng trịch.
Bá Vương Cự Kiếm đã từng uy chấn sa trường, làm nên tên tuổi Bá Vương, cuối cùng vào ngày hôm nay, đã tan thành tro bụi trong tay Vân Triệt.
Vân Triệt ngồi xổm xuống, cẩn thận thu lại toàn bộ mảnh vỡ, không để sót một mảnh nào. Cuối cùng, chuôi kiếm cũng được hắn thu vào trong Thiên Độc Châu. Nhìn hai tay Vân Triệt trống không và biểu cảm không biết nên hình dung thế nào trên mặt hắn, Lăng Kiệt từng bước đi tới với vẻ mặt lúng túng. Là một người dùng kiếm, hắn đương nhiên hiểu rõ nhất cảm giác yêu kiếm như mạng là thế nào, đó gần như là sự tồn tại giống như người thân. Hắn nín thở hồi lâu, mới yếu ớt nói:
- Cái này, à, lão… Lão đại, bên Ngự Kiếm Đài kia cũng không thiếu trọng kiếm, trong đó có ba bốn cây là cấp Địa Huyền, ta ta ta… Ta bồi thường cho ngươi, cho dù ngươi muốn lấy đi toàn bộ cũng không sao.
Lời vừa ra khỏi miệng, Lăng Kiệt liền hạ quyết tâm, nếu Vân Triệt thật sự muốn lấy toàn bộ trọng kiếm Địa Huyền đi, cho dù phụ thân phản đối, hắn cũng nhất định sẽ nghĩ mọi cách để thỏa mãn mong muốn của Vân Triệt.
- Không cần.
Vân Triệt cười rất tùy ý:
- Ta đã sớm nói, có thể hủy diệt nó là bản lĩnh của ngươi, không cần phải cảm thấy áy náy. Sao nào, bây giờ đã phục chưa?
Thấy hắn cười không chút vướng bận, Lăng Kiệt mới yên lòng, sự áy náy trong lòng cũng chuyển thành một cảm giác ấm áp:
- Ha ha, phục rồi, triệt để phục rồi, ngoài miệng phục, trong lòng phục, toàn thân trên dưới đều phục, sau này ngươi chính là Vân lão đại của Lăng Kiệt ta! A a… Lão đại! Ngươi rốt cuộc làm thế nào vậy? Ngươi mới Chân Huyền Cảnh cấp mười mà lại lợi hại như thế! Thực lực nửa năm trước của ngươi rõ ràng kém ta một mảng lớn, nhưng bây giờ lại có thể hoàn toàn áp đảo ta! Còn có thân thể của ngươi, rốt cuộc luyện thế nào? Quả thật còn cứng hơn cả đá tảng… Còn có còn có, lão đại, cha ta nói trọng kiếm là vũ khí không có tiền đồ nhất, vì sao ngươi lại dùng nó lợi hại như vậy, đánh một trận với ngươi xong, ngay cả ta cũng muốn tu luyện trọng kiếm…
Mấy tiếng “lão đại” này của Lăng Kiệt gọi ra vô cùng cam tâm tình nguyện, cực kỳ thuận miệng. Hắn nhìn Vân Triệt, hai mắt tỏa sáng, liên tiếp đặt câu hỏi, mỗi một vấn đề hắn đều vô cùng muốn biết đáp án. Chỉ có điều Vân Triệt chỉ trả lời câu cuối cùng:
- Trọng kiếm là vũ khí thích hợp nhất với ta, nhưng không thích hợp với đại đa số người khác, ngươi ngàn vạn lần đừng nóng đầu lên mà đi chơi trọng kiếm.
- Ha ha…
Lăng Kiệt ngây ngô cười, hắn đương nhiên cũng chỉ thuận miệng nói đùa mà thôi.
Huyền lực của Lăng Kiệt đã cạn kiệt, hoàn toàn được Vân Triệt dìu xuống Luận Kiếm Đài. Lúc này, Lăng Khôn vốn cực kỳ ít có động tĩnh, lại từ trên chỗ ngồi chậm rãi đứng lên, ánh mắt chuyển về phía Vân Triệt. Trên Luận Kiếm Đài rộng lớn, hành động của hắn có thể nói là không hề thu hút, nhưng ánh mắt của mọi người trên toàn trường lại không hiểu vì sao bị khí tức của hắn dẫn dắt, toàn bộ theo bản năng nhìn về phía hắn. Hành động đột nhiên đứng dậy của hắn cũng khiến tim mọi người thót lại.
Thiên Uy Kiếm Vực, một sự tồn tại đối với bọn họ mà nói là thần thánh và xa vời, gần như là thần thoại. Tiếng vỗ tay bỗng chốc dừng lại, toàn bộ Luận Kiếm Đài cũng trở nên tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy. Mọi người nín thở, chờ xem vị cao nhân đến từ Thiên Uy Kiếm Vực này rốt cuộc muốn làm gì.
- Chàng trai trẻ, ngươi tên là Vân Triệt đúng không?
Lăng Khôn nhìn Vân Triệt, cười hì hì nói, giọng nói rất ôn hòa.
Bước chân của Vân Triệt dừng lại một chút, trong lòng thoáng qua chút kinh ngạc, hắn khẽ gật đầu, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:
- Vâng, vãn bối Vân Triệt, không biết Lăng tiền bối có gì chỉ giáo.
- Ngươi bây giờ, là đệ tử của huyền phủ do hoàng thất Thương Phong Đế Quốc lập ra?
Lăng Khôn hỏi.
- Vâng.
Lăng Khôn chậm rãi gật đầu, nói ra một câu kinh thiên động địa:
- Vậy ngươi có hứng thú gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực của ta không?
Câu nói này của Lăng Khôn, mỗi một chữ giống như tiếng sấm sét vang lên bên tai mọi người. Tần Vô Thương sửng sốt, Thương Nguyệt sửng sốt, ngay cả Lăng Nguyệt Phong cũng hoàn toàn ngẩn người. Trên mặt mỗi người ở đây đều lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc đến ngây người.
Thiên Uy Kiếm Vực, một trong Tứ Đại Thánh Địa, là tồn tại đỉnh cao nhất ở Thiên Huyền Đại Lục. Người có thể vào Thiên Uy Kiếm Vực không ai không phải là nhân vật cấp đỉnh phong đương thời. Nói không hề khoa trương, đến Thương Phong Đế Quốc có thể trở thành tông sư một phái uy danh lừng lẫy, về địa vị, càng đủ để vượt qua hoàng đế một nước! Phần lớn huyền giả trẻ tuổi ở đây đều là nhân vật cấp bậc thiên tài, nhưng không một ai từng ảo tưởng có thể gia nhập vào một trong Tứ Đại Thánh Địa, cho dù là Lăng Vân cũng chưa bao giờ nghĩ đến.
Trong bảy nước ở Thiên Huyền, Thương Phong Đế Quốc có lãnh thổ nhỏ nhất, thực lực cũng yếu nhất, cũng là quốc gia cách Tứ Đại Thánh Địa xa xôi nhất. Tên của Tứ Đại Thánh Địa, bọn họ đều chỉ từng nghe trong truyền thuyết, đại đa số người cả đời cũng khó có khả năng tiếp xúc được. Nhưng hiện giờ, thánh địa giống như thần thoại trong truyền thuyết này lại chủ động tung ra cành ô liu với một thiếu niên mười bảy tuổi.
Từng ánh mắt tập trung vào người Vân Triệt… kinh ngạc, vô cùng hâm mộ, kinh thán, đố kỵ, khó có thể tin… Trên chỗ ngồi của Phần Thiên Môn, sắc mặt Phần Tuyệt Thành biến thành vô cùng khó coi. Kẻ đã trọng thương Phần Tuyệt Bích, khiến Phần Thiên Môn mất hết thể diện, còn chạm đến nghịch lân của hắn, khiến trong lòng hắn tràn ngập phẫn nộ và sỉ nhục… Vân Triệt đã sớm bị hắn liệt vào danh sách phải giết. Nhưng mà, nếu như Vân Triệt trở thành người của Thiên Uy Kiếm Vực, đừng nói hắn, chính là phụ thân của hắn Phần Đoạn Hồn thấy Vân Triệt cũng phải khách khí ba phần, thậm chí cung kính nể nang, toàn bộ Thương Phong Đế Quốc không ai dám mạo phạm. Ngay cả khi hắn có một vạn phần chắc chắn có thể giết chết Vân Triệt, cũng tuyệt đối không dám động thủ… Giết người của Thiên Uy Kiếm Vực, đó là kéo cả Phần Thiên Môn vào chỗ chết!
- Thiên Uy Kiếm Vực… Đó là một nơi ta ngay cả nằm mơ cũng không dám mơ tới.
Tần Vô Thương đầy mặt kinh thán:
- Ngay cả Thiên Uy Kiếm Vực cũng chủ động để mắt đến hắn, tương lai của hắn, ta đã hoàn toàn không cách nào đoán trước được. Với tư chất của hắn, vốn không phải một Thương Phong Huyền Phủ nho nhỏ có thể giữ được, có lẽ cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa này mới là nơi có tư cách nhất để hắn ở lại. Có lẽ không bao lâu nữa, việc có thể quen biết hắn đã là chuyện đủ để ta kiêu ngạo nhất đời này, ha ha ha ha.
Tần Vô Thương cười ôn hòa, còn cảm xúc của Thương Nguyệt lại phức tạp… Thiên Uy Kiếm Vực tung ra cành ô liu, đủ để khiến cho tất cả huyền giả thiên hạ hâm mộ ghen tỵ đến phát cuồng. Nàng vì Vân Triệt mà kinh ngạc, nhưng đồng thời trong lòng cũng dâng lên cảm giác mất mát và bất an sâu sắc… Hắn mới mười bảy tuổi, đã có tư cách gia nhập vào cấp độ giống như mộng ảo kia, tương lai vốn không cách nào lường được, chênh lệch giữa mình và hắn, đến lúc đó chính là cách biệt một trời một vực, mình có thể xứng đôi với hắn sao… Nếu hắn đi Thiên Uy Kiếm Vực, liệu có còn trở về nơi nhỏ bé như Thương Phong Đế Quốc này không…
Lăng Kiệt bên cạnh Vân Triệt há hốc miệng, sau đó tỏ vẻ hưng phấn nói với Vân Triệt:
- Lão đại, Thiên Uy Kiếm Vực, đó là Thiên Uy Kiếm Vực đó! Đó chính là thánh địa! Tốt quá rồi, lão đại ngươi thật lợi hại!
Chân mày Vân Triệt giật giật, hắn không có vẻ mừng rỡ như điên như mọi người dự đoán, trên mặt chỉ có vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Hắn tiến lên một bước, lễ phép nói:
- Vạn phần cảm tạ Lăng tiền bối đã để mắt đến vãn bối. Hiện giờ vãn bối là một đệ tử nội phủ của Thương Phong Huyền Phủ, tạm thời không có suy tính rời khỏi. Hơn nữa, ở đây vãn bối còn có nhiều ân oán chưa giải quyết xong, cho dù trong lòng vô hạn hướng về, nhưng cũng không cách nào dứt ra rời đi… Chỉ có thể cảm tạ sâu sắc sự yêu mến và ý tốt của Lăng tiền bối.
Câu trả lời của Vân Triệt hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người. Bọn họ trừng lớn mắt, đều hoài nghi có phải Vân Triệt điên rồi không… Được Thiên Uy Kiếm Vực chủ động mời chào, cơ hội mà bao nhiêu người nằm mơ cũng không dám mơ tới, hắn thế mà lại từ chối! Ngược lại cam nguyện ở lại một Thương Phong Huyền Phủ nho nhỏ! Đây quả thật là câu trả lời mà chỉ kẻ ngu ngốc và đồ điên mới nói ra.
Lăng Khôn lại không tức giận, ngược lại bình thản nở nụ cười:
- Ha ha ha ha, được! Tuy còn trẻ tuổi, lại không kiêu ngạo không nóng nảy, không hoảng hốt không ngông cuồng, thật sự hiếm có. Ta sở dĩ muốn đưa ngươi gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực cũng không phải vì tư chất thiên phú ngươi biểu hiện ra ngoài. Tuy rằng tư chất thiên phú của ngươi ở quốc gia này đủ kinh người, nhưng ở trong thánh địa, ngay cả bình thường cũng không được tính. Ta xem trọng chính là năng lực khống chế hoàn mỹ của ngươi đối với trọng kiếm… Thiên Uy Kiếm Vực đã từng có một hệ trọng kiếm, nhưng cuối cùng đã suy tàn. Mà ngươi lại khiến cho ta thấy được hy vọng của trọng kiếm. Ta không tiện hỏi sư phụ của ngươi là ai, nhưng nếu như ngươi gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực, có lẽ có khả năng chấn hưng lại hệ trọng kiếm. Nếu ngươi có thể làm được, tương lai trở thành nhân vật cấp bậc trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực cũng không phải là không có khả năng.
Hít…
“Nhân vật cấp bậc trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực”, mấy chữ này khiến không ít người âm thầm hít một ngụm khí lạnh. Đó chính là nhân vật mà ngay cả Trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Nguyệt Phong cũng không có tư cách diện kiến.
Vân Triệt vẫn rất trấn tĩnh, không chút do dự trả lời thẳng:
- Thịnh tình của Lăng tiền bối, vãn bối khắc trong tâm khảm. Đợi vãn bối giải quyết xong ân oán ở đây, nhất định sẽ cẩn thận cân nhắc chuyện này.
- Được!
Lăng Khôn như cũ không tức giận, ngược lại tán thưởng gật đầu:
- Ta rất thưởng thức tính cách của ngươi. Một khi đã như vậy, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Này, cầm lấy!
Ngón tay Lăng Khôn bắn ra, một khối ngọc thạch bình thường lớn chừng nắm tay, màu tím đậm bay ra, được Vân Triệt nắm trong tay.
Bàn tay Lăng Khôn thu hồi, thản nhiên nói:
- Đây là Ngọc Truyền Âm đặc thù có thể đối thoại trực tiếp với ta trong vòng 30 vạn dặm. Khi nào ngươi quyết định gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực của ta, hãy dùng nó truyền âm cho ta, ta sẽ chỉ dẫn ngươi đến Thiên Uy Kiếm Vực, sau đó dẫn ngươi đi gặp Kiếm Chủ đại nhân. Tin rằng Kiếm Chủ đại nhân nhất định sẽ vô cùng hứng thú với năng lực khống chế trọng kiếm của ngươi.
Bị Vân Triệt từ chối hai lần, Lăng Khôn chẳng những không tức giận, ngược lại còn để lại Ngọc Truyền Âm cho Vân Triệt. Phần ưu ái này có thể nói là nặng tới cực điểm, khiến không ít người đỏ mắt đến sắp nhỏ ra máu. Chỉ có điều Lăng Khôn cũng có vạn phần tự tin rằng không bao lâu nữa, sẽ có một ngày Vân Triệt chủ động liên lạc với hắn… Cành ô liu của Thiên Uy Kiếm Vực là sự hấp dẫn mà bất cứ huyền giả trẻ tuổi nào cũng không thể kháng cự.