Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 235: CHƯƠNG 234: KHUYNH NGUYỆT ĐẤU LĂNG VÂN

Vân Triệt trở lại chỗ ngồi của hoàng thất Thương Phong, Thương Nguyệt vội vàng cầm đủ loại chai lọ thuốc trị thương tới đón, dùng khăn lụa mỏng nhẹ nhàng lau vết thương trên trán hắn:

- Vân sư đệ, có chỗ nào bị thương nặng không? Có bị nội thương không?

- Yên tâm đi, đều là vết thương nhỏ không đáng kể, ta chỉ cần ngủ một giấc là sẽ khỏi gần hết thôi.

Vân Triệt nói với vẻ thản nhiên.

Sắc mặt Vân Triệt hồng hào, hơi thở vững vàng, ngay cả chút dồn dập sau trận kịch chiến cũng không có. Vết thương dưới lớp áo rách cũng chỉ là vài vệt đỏ, thậm chí còn chẳng có mấy vết máu. Thương Nguyệt lúc này mới yên lòng, nàng liếc mắt nhìn hắn một cái rồi bỗng nhiên bật cười:

- Ngươi nhìn dáng vẻ của mình bây giờ đi, chẳng khác nào một dã nhân vừa từ trong núi sâu chui ra.

Một trận gió thổi qua, Vân Triệt nhất thời cảm thấy toàn thân lạnh buốt, hệt như không mặc quần áo. Hắn vội vàng lấy một bộ y phục rộng rãi từ trong Châu Thiên Độc ra mặc vào. Bên tai truyền đến giọng nói đầy ẩn ý của Tần Vô Thương:

- Vân Triệt, vì sao ngươi lại từ bỏ việc gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực? Ngay cả một nơi như trong mơ mà cũng từ chối, chắc hẳn phải có lý do cực kỳ quan trọng đúng không?

- Vâng, xem như là vậy.

Vân Triệt gật đầu:

- Thiên Uy Kiếm Vực quả thực có sức hấp dẫn cực lớn đối với ta, nhưng đối với ta mà nói, có rất nhiều chuyện còn quan trọng hơn Thiên Uy Kiếm Vực trăm ngàn lần.

Nói xong, khóe mắt hắn liếc nhìn Thương Nguyệt, khẽ mỉm cười.

Thương Nguyệt ngẩn ra, rồi dịu dàng nở nụ cười, một làn hơi nước lặng lẽ ngưng tụ trong hốc mắt... Thế là đủ rồi... Có câu nói này của hắn, có ánh mắt và nụ cười này của hắn, cả đời này, vậy là đủ rồi...

- Thật không giống những lời mà một thanh niên ở độ tuổi của ngươi nên nói ra.

Trên mặt Tần Vô Thương tràn đầy vẻ tán thưởng, sau đó ánh mắt ông híp lại, mỉm cười nói:

- Vậy thì, trận chiến cuối cùng ngày mai, ngươi có mấy phần nắm chắc thắng lợi?

Trong các trận đấu trước, Tần Vô Thương đã liên tục cho rằng đó là giới hạn của Vân Triệt, không thể nào tiến xa hơn được nữa. Nhưng Vân Triệt hết lần này đến lần khác toàn thắng, lần lượt cho ông biết rằng bản thân đã hoàn toàn đánh giá thấp thiếu niên này. Giờ đây, đối mặt với Lăng Vân mà dù nghĩ thế nào cũng khó có khả năng thắng, Tần Vô Thương lại không dám quả quyết rằng ngày mai hắn sẽ thua, mà hỏi với giọng điệu vừa nghiêm túc vừa mong chờ, rằng hắn có bao nhiêu phần nắm chắc.

Vân Triệt không hề do dự, trực tiếp lắc đầu:

- Không có chút nắm chắc nào, đối thủ ngày mai thật sự quá mạnh.

- Dù có bại cũng không sao, dù sao thì Lăng Vân đã vượt xa trình độ của huyền giả trẻ tuổi.

Tần Vô Thương cười ha hả:

- Hơn nữa, ngươi đã giành được danh tiếng lớn nhất trong giải đấu xếp hạng lần này rồi. Ta tin rằng trong mắt đại đa số mọi người, ngươi đã là người thắng lớn nhất.

Trong lúc nói chuyện, Vân Triệt cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo lướt qua sau lưng. Hắn quay lại, ánh mắt nhìn về phía chỗ ngồi của Phần Thiên Môn, cười lạnh.

Việc Vân Triệt đột ngột từ chối gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực khiến Phần Tuyệt Thành thở phào nhẹ nhõm, đồng thời sát tâm đối với Vân Triệt càng thêm mãnh liệt. Hắn tuyệt đối không tin Vân Triệt sẽ thực sự kháng cự được sức hấp dẫn to lớn của Thiên Uy Kiếm Vực. Bây giờ không gia nhập, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ chủ động tìm đến Lăng Khôn. Trong tay hắn, lại có ngọc thạch truyền âm do chính tay Lăng Khôn trao cho.

Vậy nên, nếu muốn giết Vân Triệt, nhất định phải đẩy nhanh tốc độ... Phải ra tay trước khi hắn trở thành người của Thiên Uy Kiếm Vực!

Như vậy, thời cơ tốt nhất chính là…

Ánh mắt Phần Tuyệt Thành đảo qua, rồi dừng lại ở chỗ ngồi của Thiên Thương Lôi Hỏa Bảo. Hắn thấy sắc mặt Mộc Thiên Bắc khó coi như vừa nuốt phải thứ gì đó kinh khủng. Tuy khoảng cách rất xa, nhưng hắn vẫn mơ hồ cảm nhận được sự căm hận và sát khí thoáng qua trong đôi mắt ưng của y.

- Xem ra, có một thanh đao tốt để lợi dụng rồi.

Phần Tuyệt Thành đưa tay sờ cằm, nở một nụ cười âm hiểm.

Sau một khoảng thời gian không ngắn, Luận Kiếm Đài hoang tàn cuối cùng cũng được sửa chữa cấp tốc cho bằng phẳng. Lăng Vô Cấu một lần nữa đi đến trung tâm, tuyên bố trận đối chiến thứ hai sắp bắt đầu.

- Đi đi!

Lăng Nguyệt Phong khẽ khoát tay với Lăng Vân.

Lăng Vân gật đầu, không thấy chân hắn có động tác gì hay huyền lực dao động, cả người đã phi thân lên. Khi đang ở giữa không trung, bàn tay hắn hư không nắm lại, Thiên Uyên Kiếm vốn đang ở trong tay Lăng Kiệt liền tự động bay lên, lọt vào tay hắn. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã rơi xuống trung tâm Luận Kiếm Đài, đứng thẳng hiên ngang, tay áo phấp phới, mặt như quan ngọc, mắt như nước hồ thu, tuấn dật xuất trần. Nhất thời khiến không biết bao nhiêu thiếu nữ mắt long lanh, tim đập loạn nhịp.

- Khuynh Nguyệt, đi đi. Nếu chiến thắng Lăng Vân, giải đấu xếp hạng lần này, chúng ta sẽ lần đầu tiên giành được hạng nhất.

Sở Nguyệt Ly lên tiếng, giọng nói vô cùng chắc chắn.

Một luồng băng linh phiêu động, hàn khí khẽ gợn, Hạ Khuynh Nguyệt cũng lặng lẽ rơi xuống trước mặt Lăng Vân. Nàng vẫn một thân bạch y lam linh, mặt che lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt đẹp tuyệt mỹ lấp lánh như sao trời.

Nhìn đôi mắt này ở khoảng cách gần, ánh mắt vốn bình tĩnh của Lăng Vân thế mà lại xuất hiện một thoáng thất thần. Bởi vì đây là đôi mắt đẹp nhất mà hắn từng thấy trong đời, một vẻ đẹp không thể hình dung, không thể diễn tả. Hắn cảm giác rõ rệt rằng khi mình nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy, ý chí và linh hồn đều bị cuốn hút sâu sắc, khiến hắn không tài nào dời đi được.

Đôi mắt đẹp quá... Dưới tấm mạng che mặt, chắc hẳn là một thiếu nữ đẹp tựa tiên tử...

Lăng Vân thầm nghĩ trong lòng, đồng thời nảy sinh một khát vọng muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của nàng. Thiên Uyên Kiếm của hắn khẽ rung, hành một kiếm lễ đơn giản với Hạ Khuynh Nguyệt:

- Đệ tử Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Vân, mời Hạ tiên tử chỉ giáo.

Hạ Khuynh Nguyệt không đáp lời, lặng im như một pho tượng băng.

Thấy hai người đều đã sẵn sàng, Lăng Vô Cấu cũng không trì hoãn, cao giọng tuyên bố:

- Trận thứ hai của Tứ Cường Chiến, Thiên Kiếm Sơn Trang Lăng Vân, đối chiến Băng Vân Tiên Cung Hạ Khuynh Nguyệt, bắt đầu!

Có trận đối chiến đầy rung động giữa Vân Triệt và Lăng Kiệt làm nền, mọi người cũng không đặt nhiều kỳ vọng vào trận này. Đây là một trận đấu đã định sẵn kết quả, bởi vì một bên là Lăng Vân... Mà bất cứ ai giao chiến với Lăng Vân, không nghi ngờ gì cũng sẽ bị nghiền ép một chiều. Cũng như Tần Vô Thương đã nói, thực lực của Lăng Vân đã vượt xa cấp độ của thế hệ trẻ, trong cùng một lứa, vốn không thể tìm ra được người nào có thể địch lại hắn.

Nếu không có lời của Mạt Lỵ, suy nghĩ của Vân Triệt cũng sẽ không khác gì những người khác.

Nhưng đánh giá của Mạt Lỵ về Hạ Khuynh Nguyệt đã khiến Vân Triệt nảy sinh một sự mong chờ khác thường đối với trận đấu này. Sự chú ý của hắn cũng từ trên người Lăng Vân chuyển sang Hạ Khuynh Nguyệt. Mà trận đấu này dù ai thắng, ngày mai cũng chắc chắn là một trận khổ chiến vô cùng gian nan... Nếu Lăng Vân thắng, Lăng Kiệt ở Linh Huyền Cảnh cấp sáu đã lợi hại như vậy, Lăng Vân ở Địa Huyền Cảnh cấp ba mạnh đến mức nào có thể tưởng tượng được. Còn nếu lỡ như... Hạ Khuynh Nguyệt thắng, đến cả Lăng Vân mà nàng cũng có thể đánh bại, thì không nghi ngờ gì nàng sẽ là một đối thủ còn kinh khủng hơn.

Hạ Khuynh Nguyệt... Thật sự có khả năng chiến thắng được Lăng Vân, người đã từng đoạt vị trí đệ nhất giải đấu xếp hạng vào năm mười bảy tuổi sao?

Lăng Vân giơ kiếm mà đứng, kiếm khí khẽ lay động quanh thân, vẫn không nhúc nhích. Đối phương là một thiếu nữ, hơn nữa cả tuổi tác lẫn huyền lực đều thấp hơn hắn, hắn đương nhiên sẽ không chủ động ra tay. Tay ngọc của Hạ Khuynh Nguyệt giơ lên, hàn quang lóe lên, trên tay nàng đã có thêm một thanh trường kiếm băng tinh óng ánh. Theo Băng Vân Quyết vận chuyển, băng linh phiêu động quanh thân, chân đạp băng liên, thức mở đầu của “Băng Vân Thập Tam Kiếm” là “Tuyết Nguyệt Vô Thanh” nhẹ nhàng đâm ra. Động tác xinh đẹp tao nhã, nhìn qua không hề có lực sát thương, mọi người chỉ thấy một cảnh tượng đẹp mắt, nhưng chỉ có Lăng Vân mới cảm nhận sâu sắc một luồng hàn ý thấu xương ập thẳng vào mặt.

Tay trái Lăng Vân chắp sau lưng, chân chỉ đơn giản bước sang ngang, không hề thi triển thân pháp huyền kỹ. Thiên Uyên Kiếm giơ lên, cũng không chém ra kiếm kỹ gì, thản nhiên đón đỡ...

Keng keng keng keng keng…

Theo những đường kiếm nhẹ nhàng của Lăng Vân, Thiên Uyên Kiếm và băng tinh kiếm đã va chạm hàng chục lần trong chớp mắt. Xung quanh họ cũng phiêu động những mảng băng hoa màu lam nhạt và băng vụn vỡ ra từ những đóa băng liên. Trận chiến giữa Vân Triệt và Lăng Kiệt trước đó chiêu nào chiêu nấy cũng là tử thủ, hung hiểm khôn lường, nhưng giao thủ giữa Lăng Vân và Hạ Khuynh Nguyệt lại giống như một đôi tuấn nam mỹ nữ đang tao nhã khiêu vũ, đẹp không sao tả xiết.

- Ha ha, xem ra Vân nhi muốn lưu lại chút thể diện cho đối phương.

Lăng Nguyệt Phong cười hề hề nói.

- Đó là tự nhiên, tâm tính Vân nhi lương thiện. Đây là Tứ Cường Chiến, đối thủ lại là một thiếu nữ, Vân nhi chắc chắn sẽ không ra tay nặng như trước để đánh bại đối phương.

Hiên Viên Ngọc Phượng cười nhạt.

Thế kiếm của Hạ Khuynh Nguyệt tựa như hồ điệp xanh bay lượn, còn Lăng Vân lại ung dung thong thả. Theo mấy chục đóa băng liên lần lượt nở rộ rồi tàn lụi, kiếm của hai người cũng đã va chạm mấy trăm lần, tạo nên một cảnh tượng hài hòa như thể lực lượng ngang nhau. Còn Vân Triệt thì nhìn hai người mà mắt tóe lửa... Lăng Vân nhà ngươi! Lão tử còn chưa được múa kiếm cùng Khuynh Nguyệt bà xã, ngươi lại dám ở đó hưởng thụ! Nếu ngày mai đối thủ là ngươi, xem ta có một kiếm đập ngươi bẹp dí xuống đất không!

Keng!

Hai kiếm chạm nhau, một đóa băng liên hoa lệ nổ tung ở điểm va chạm. Thân thể Lăng Vân lộn một vòng, rơi xuống ngoài năm trượng, Thiên Uyên Kiếm đặt ngang, ánh mắt hắn ngưng lại, thế kiếm cũng xảy ra biến hóa cực lớn. Vờn quanh người hắn, kiếm ý trên thân kiếm cũng giống như nước lũ vỡ đê, đột ngột bùng nổ...

- Hạ tiên tử... Đắc tội!

Giọng nói vừa dứt, bàn tay Lăng Vân lật một cái, huyền lực và kiếm ý khởi động, Thiên Uyên Kiếm bỗng hóa thành một luồng sáng lung linh bay về phía Hạ Khuynh Nguyệt. Trong quá trình bay tới, kiếm quang của Thiên Uyên Kiếm cấp tốc phân tán, từ một thanh hóa thành mười mấy thanh, rồi đến mấy chục thanh... mấy trăm thanh... cuối cùng hóa thành một mảnh kiếm trận ùn ùn kéo tới, giống như một trận mưa sao băng bao phủ lấy Hạ Khuynh Nguyệt!

- Oa!

Trên Luận Kiếm Đài vang lên từng tràng kinh hô.

Chiêu này, trước đó họ đã từng thấy trong trận đối chiến giữa Vân Triệt và Lăng Kiệt, chính là một chiêu trong Thiên Uy Kiếm Trận -- Thiên Tinh Liễu Loạn. Nhưng chiêu Thiên Tinh Liễu Loạn này của Lăng Vân, trận thế mạnh hơn chiêu của Lăng Kiệt thi triển gấp bội. Lăng Kiệt chẳng qua chỉ tán ra trăm đạo kiếm quang, còn Lăng Vân lại là cả ngàn đạo, hơn nữa mỗi một đạo kiếm quang đều chói mắt đến mức không ai dám nhìn thẳng. Về uy lực, Lăng Kiệt hoàn toàn không thể so sánh.

Thực lực khủng bố của Lăng Vân, chỉ từ một chiêu này đã lập tức thể hiện rõ.

- Xem ra, trận đấu đã kết thúc.

Gần như tất cả mọi người đều nghĩ vậy trong lòng. Trận thế như vậy khiến một vài trưởng lão tông môn cũng phải run sợ, người trẻ tuổi vốn không thể nào có ai đỡ được. Lăng Kiệt không thể, Vân Triệt cũng không thể, Hạ Khuynh Nguyệt lại càng không thể.

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!