Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 248: CHƯƠNG 247: THỨC TỈNH

Căn phòng tĩnh lặng, sạch sẽ. Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ trúc hé mở, xua đi vẻ u tối trong phòng.

Vân Triệt lẳng lặng nằm trên chiếc giường êm ái, toàn thân được bôi một lớp thuốc trị thương tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Tư thế này, hắn đã duy trì suốt ba ngày, cũng có nghĩa là hắn đã hôn mê trọn vẹn ba ngày.

Trước giường, một luồng băng linh khẽ lay động, rồi dần ngưng tụ thành bóng hình tuyệt mỹ của một nữ tử trong bộ y phục trắng như tuyết. Nàng nâng bàn tay tựa băng tuyết lên, đặt trước ngực Vân Triệt để cảm nhận tình hình hồi phục thương thế và huyền lực của hắn. Sau một lúc, băng linh bắt đầu cấp tốc bay lượn quanh thân, bàn tay nàng cũng hoàn toàn mở ra, che trước ngực hắn, một vầng sáng màu băng lam nhàn nhạt lặng lẽ bao phủ lấy thân thể hắn…

Trạng thái này duy trì trong nửa khắc. Đúng lúc này, ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân đang cố đi thật khẽ. Nữ tử thu tay về, thân hình khẽ lướt một cái rồi biến mất như một ảo ảnh.

Mi mắt Vân Triệt cũng vào lúc này khẽ rung động, rồi chậm rãi mở ra.

Toàn thân không chỗ nào không đau, nhưng cơn đau không quá dữ dội, trái lại còn mang theo cảm giác mát lạnh khiến hắn thoải mái lạ thường. Vân Triệt thử cử động thân thể, kết quả khiến hắn vui mừng khôn xiết. Dù rất mệt mỏi nhưng cơ thể lại không hề cứng ngắc, cùng lắm là khi cử động với biên độ lớn sẽ hơi đau đớn, nhưng thế đã đủ để chứng minh, chức năng cơ thể hắn đã cơ bản khôi phục hoàn toàn.

Khả năng hồi phục mà tầng thứ hai của Đại Đạo Phù Đồ Quyết mang lại quả nhiên phi phàm!

Cửa được đẩy ra, Thương Nguyệt bưng một chén canh đi vào, theo sau là Tần Vô Thương. Lúc này, Thương Nguyệt công chúa trông rất tiều tụy, dường như đã mấy đêm không chợp mắt. Vân Triệt khẽ cử động, nhỏ giọng gọi:

- Sư tỷ, Tần phủ chủ.

- A!

Thương Nguyệt kinh hô một tiếng, suýt nữa làm đổ chén canh trong tay. Nàng vội đặt chén canh lên bàn rồi bước nhanh đến trước mặt Vân Triệt, mừng rỡ nói:

- Vân sư đệ, ngươi… ngươi tỉnh rồi… Tốt quá rồi! Cửu Mục bà bà nói có thể ngươi sẽ hôn mê đến mười ngày, nhưng ta biết chắc chắn ngươi sẽ sớm bình an vô sự.

“Cửu Mục bà bà” trong lời của Thương Nguyệt chính là đệ nhất thần y của Hồi Thiên Các tại Thiên Kiếm Sơn Trang.

- Ta không sao rồi, để sư tỷ phải lo lắng.

Nhìn sắc mặt Thương Nguyệt, Vân Triệt đau lòng nói, đồng thời đưa bàn tay đã có thể cử động tùy ý ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, chứng minh rằng mình đã thật sự ổn.

- Ha ha, tỉnh lại là tốt rồi, vậy là ta và công chúa điện hạ cũng có thể yên tâm.

Tần Vô Thương gật đầu cười, vẻ mặt lộ rõ sự nhẹ nhõm.

- Vân Triệt, ngươi có biết không, bây giờ ngươi đã danh chấn thiên hạ, còn được xưng là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ đương thời. Danh hiệu này đối với ngươi mà nói hoàn toàn xứng đáng. Có điều ta tin rằng, với tính cách của ngươi, chắc sẽ không quá để tâm đến những hư danh đó.

- Những danh hiệu này, dù nghe có vẻ vang dội, nhưng nhiều khi lại trở thành một thứ trói buộc.

Vân Triệt bình thản cười, rồi hỏi:

- Sư tỷ, ta đã ngủ bao lâu rồi?

- Đã ba ngày.

Thương Nguyệt đáp.

- Vân sư đệ, bây giờ ngươi cảm thấy thế nào? Có chỗ nào đặc biệt khó chịu không?

- Yên tâm đi, ta cảm thấy cơ thể đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi… Ba ngày…

Vân Triệt đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng hỏi:

- Thăm dò Thiên Trì Bí Cảnh, bắt đầu từ lúc nào?

- Thiên Trì Bí Cảnh sẽ mở ra vào ngày kia.

Tần Vô Thương thở dài:

- Chỉ có điều với trạng thái hiện tại của ngươi, e là không thể tham gia lần thăm dò này. Nhưng không sao, ngươi năm nay mới mười bảy tuổi, bỏ lỡ lần này, ba năm sau vẫn còn cơ hội.

- Ngày kia…

Vân Triệt nhắm mắt lại. Trong Thiên Độc Châu, hắn còn rất nhiều Đại Hồi Thiên Đan do chính tay mình luyện chế, cộng thêm khả năng hồi phục siêu cường, đến ngày kia thương thế có thể khỏi đến chín phần. Nhưng huyền lực thì không thể hồi phục nhanh như vậy, có lẽ chưa đến một nửa. Hơn nữa hắn đã thiêu đốt Phượng Hoàng huyết mạch, ít nhất trong ba tháng không thể vận dụng Phượng Hoàng viêm lực, thực lực vì thế mà suy giảm đi rất nhiều.

Vân Triệt tự biết rõ trạng thái và khả năng hồi phục của mình, nếu có thể khôi phục hơn một nửa thực lực, ngày kia tham gia thăm dò Thiên Trì Bí Cảnh cũng không phải là không thể, chỉ là mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều.

Dù sao một khi tiến vào Thiên Trì lĩnh vực cũng là rời khỏi phạm vi của Thiên Kiếm Sơn Trang, một vài kẻ không dám vọng động trong sơn trang sẽ có thể tùy ý ra tay.

- Cũng không cần bi quan như vậy, huyền công của ta có năng lực tự chữa lành rất mạnh. Đến ngày đó, ta sẽ dựa vào tình hình hồi phục của bản thân để quyết định có tiến vào Thiên Trì Bí Cảnh hay không. Có điều, chuyện ta đã tỉnh lại, xin đừng nói cho ai biết.

Vân Triệt nói.

“Huyền công” của Vân Triệt là gì, Tần Vô Thương không biết, cũng vĩnh viễn không ai có thể nhìn thấu. Hắn gật đầu, không nói gì thêm.

Thương Nguyệt đút cho Vân Triệt uống hết chén thuốc, ở lại bên cạnh hắn một lúc rồi mới rời đi, để hắn một mình yên tĩnh tĩnh dưỡng.

- Ngươi đúng là liều mạng, không sợ mình bị phế luôn sao?

Mạt Lỵ tức giận nói.

- Chuyện tương tự ta đã trải qua nhiều lần, trong lòng cũng tự biết chừng mực, dù ta có liều lĩnh thế nào cũng sẽ không thật sự để mình bị phế.

Vân Triệt điều chỉnh một tư thế nằm thoải mái, lấy một viên Đại Hồi Thiên Đan từ Thiên Độc Châu ra nuốt vào, sau đó dùng chút huyền lực ít ỏi đã khôi phục để từ từ luyện hóa:

- Mới qua ba ngày mà ngoại thương đã khỏi bảy tám phần, nội thương cũng lành hẳn, tầng thứ hai của Đại Đạo Phù Đồ Quyết quả nhiên không tầm thường.

- Hừ, ngươi thật sự cho rằng chỉ dựa vào tầng thứ hai của Đại Đạo Phù Đồ Quyết mà có thể hồi phục đến mức này sao?

Mạt Lỵ hừ lạnh.

- … Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác?

- Trong ba ngày này, có một người mỗi ngày đều đến hai lần, dùng lượng lớn huyền lực để chữa thương cho ngươi. Nếu không, ngươi ít nhất phải hôn mê thêm hai ngày nữa, nội thương cũng không thể lành nhanh như vậy.

Vân Triệt hơi sững sờ, rồi đột nhiên kích động:

- Chẳng lẽ là… Tiểu tiên nữ?

- Nữ nhân này luôn tỏ ra lạnh nhạt với ngươi, sắc mặt không đổi, lần trước còn đánh văng ngươi ra ngoài. Vậy mà khi ngươi bị thương, nàng ta lại lén lút tìm đến, không tiếc hao tổn huyền lực để chữa trị cho ngươi. Suy nghĩ của nữ nhân thật kỳ quái.

Mạt Lỵ bâng quơ nói. Chỉ có điều, câu nói cuối cùng phát ra từ miệng một tiểu cô nương thực chất mới mười bốn tuổi, bất cứ ai nghe được cũng sẽ cảm thấy vô cùng kỳ quặc.

- Ha ha, chờ ngươi lớn lên, trở thành một nữ nhân chân chính, có lẽ ngươi sẽ hiểu.

Vân Triệt cười lớn, tâm trạng bỗng chốc trở nên cực tốt:

- Nàng ấy thường đến vào lúc nào?

- Giữa trưa và nửa đêm. Sao nào, định chờ nàng ta đến à?

- Đương nhiên! Nàng ấy chắc chắn không ngờ ta đã tỉnh, nên nhất định sẽ đến nữa.

Vân Triệt đắc ý nói.

- Đểu!

- Đểu…

Vân Triệt tức tối, nghiến răng gào lên:

- Này! Tiểu nha đầu nhà ngươi học hai chữ đó ở đâu ra vậy? Sao có thể gọi là đểu được, ta chỉ đơn thuần muốn gặp nàng ấy thôi có được không! Tuy ngươi lợi hại hơn ta, trong đầu cũng chứa nhiều thứ hơn ta, nhưng dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, đương nhiên không thể nào lý giải được tình cảm thuần khiết mà tốt đẹp của người trưởng thành chúng ta.

- Ngươi… Người trưởng thành? Ta… Tiểu nha đầu?

Mạt Lỵ cười lạnh:

- Ngươi dám bất kính với sư phụ! Chưa từng có ai dám gọi ta là tiểu nha đầu!

Trong giọng nói của Mạt Lỵ rõ ràng mang theo thứ gọi là “sát khí”. Cổ Vân Triệt co rụt lại, vội vàng nói:

- Ta ta ta sai rồi… A a… Mạt Lỵ, ta tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối không gọi ngươi là tiểu nha đầu, ngươi nhất định đã nghe lầm rồi…

Màn đêm buông xuống, khi đến giờ Tý, vạn vật chìm vào tĩnh lặng.

Cửa sổ phòng Vân Triệt lặng lẽ mở ra, theo một cơn gió lạnh thổi vào, một bóng hình nữ tử trắng như tuyết lặng lẽ xuất hiện trước giường Vân Triệt. Dù ánh sáng lờ mờ, vẫn có thể mơ hồ thấy được đường cong duyên dáng hoàn mỹ của nàng. Khí tức toát ra từ người nàng vừa lạnh như băng vừa cao quý, vô hình trung mang theo vẻ cao ngạo lạnh lùng cự tuyệt người khác ngàn dặm.

Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên ngực Vân Triệt, vừa định kiểm tra lại tình hình thương thế của hắn thì lúc này, Vân Triệt vốn nên đang hôn mê lại đột nhiên đưa tay phải ra, nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình của nàng.

Với thực lực hiện tại của Sở Nguyệt Thiền, ở Thương Phong Đế Quốc có thể đến gần nàng mà không bị phát hiện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng trong lòng nàng đang canh cánh thương thế của Vân Triệt, toàn bộ tinh thần đều tập trung ngưng tụ huyền lực tinh thuần nhất, lại hoàn toàn không ngờ Vân Triệt đã tỉnh, cứ thế bị hắn bất ngờ nắm được bàn tay.

Tay Sở Nguyệt Thiền mềm mại mà lạnh lẽo, như một khối nhuyễn ngọc trơn láng. Nhưng bàn tay này không bị Vân Triệt nắm quá lâu, chỉ khựng lại trong chốc lát rồi đột ngột giằng ra. Cả người Sở Nguyệt Thiền cũng nhanh chóng lùi lại, khí tức trên người bỗng trở nên băng hàn thấu xương.

- Tiểu tiên nữ, ta biết ngay là nàng sẽ lo lắng cho ta mà…

Vân Triệt ngồi thẳng dậy, khẽ nói.

- Hóa ra ngươi đã tỉnh.

Giọng Sở Nguyệt Thiền lạnh như băng, không chút cảm xúc. Nàng không cho Vân Triệt cơ hội nói nhiều, lạnh lùng nói tiếp:

- Ngươi đừng nghĩ nhiều, dù sao ngươi cũng vì Khuynh Nguyệt mà bị thương, ta thân là sư bá của nó, có trách nhiệm giúp ngươi hồi phục thương thế. Ngươi đã khỏi gần hết, ta cũng không cần ra tay nữa… Còn nữa, ta không tên là Tiểu tiên nữ, ngươi có thể gọi ta là Sở Nguyệt Thiền, hoặc là… Sở tiền bối!

Nói xong, Sở Nguyệt Thiền dứt khoát xoay người rời đi.

- Tiểu tiên nữ…

Vân Triệt vội vàng gọi một tiếng, định đứng dậy thì bỗng “A” một tiếng, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã vật xuống giường.

Sở Nguyệt Thiền đang định rời đi bỗng thấy Vân Triệt hộc máu, toàn thân chợt run lên, thân hình như tuyết nhanh chóng lao tới đỡ lấy hắn. Dù ánh sáng rất mờ, nhưng Vân Triệt vẫn thấy rõ vẻ hoảng loạn thoáng qua trong chớp mắt trên khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết của nàng… Nam nhân có thể khiến Băng Thiền tiên tử danh chấn thiên hạ phải hoảng hốt, hắn tin mình là người đầu tiên, và cũng là người duy nhất.

Ngụm máu hắn phun ra thực chất là máu bầm còn sót lại trong phế phủ sau khi dùng Đại Hồi Thiên Đan, vốn đã nên nhổ ra từ sớm, nhưng hắn đã cố gắng đè nén lại, chỉ để đề phòng trường hợp Sở Nguyệt Thiền thấy hắn tỉnh lại liền rời đi.

Hiển nhiên, sách lược này của hắn vô cùng hiệu quả. Máu bầm phun ra, lục phủ ngũ tạng nhất thời khoan khoái. Khi tiểu tiên nữ đỡ lấy hắn, hắn cũng thuận thế ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn lạnh như băng mà mềm mại của nàng… Dù Sở Nguyệt Thiền khẽ run lên, nhưng đối mặt với một “trọng thương bệnh nhân” vừa mới hộc máu, nàng không dám giãy ra, chỉ có thể mặc cho hắn ôm chặt lấy mình, và vòng tay hắn càng lúc càng siết chặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!