Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 249: CHƯƠNG 248: ĐÊM TRƯỚC THIÊN TRÌ

- Ngươi không sao chứ?

Sở Nguyệt Thiền cố hết sức để giọng nói của mình trở nên lạnh lùng, cứng rắn, nhưng thân thể bị hắn kề sát, hơi thở ấm áp quen thuộc khiến nhịp tim nàng hoàn toàn hỗn loạn, cho dù nỗ lực vận chuyển Băng Vân Quyết cũng không cách nào bình ổn.

Những tháng ngày đó, nàng gần như mọi thời mọi khắc đều được hắn ôm vào lòng, thân thể kề cận, một cảm giác quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Thậm chí trong khoảng thời gian ấy, nàng đã bất tri bất giác thích ứng và hưởng thụ cảm giác này… Nhưng lý trí mách bảo nàng rằng, khi đó là vì toàn thân nàng tê liệt, chỉ có thể dựa vào sự bảo bọc, chăm sóc của hắn, còn bây giờ thì đã khác… Mình đã cùng hắn phạm phải sai lầm lớn, tuyệt đối không thể tiếp tục sa lầy…

Vân Triệt dồn toàn bộ sức nặng lên người Sở Nguyệt Thiền, bộ dạng bơ phờ như kẻ nửa sống nửa chết. Hắn cất giọng vô cùng yếu ớt:

- Ta… không sao… Tiểu tiên nữ… đừng rời xa ta…

“…” Sở Nguyệt Thiền không nói nên lời. Mỗi một âm tiết trong giọng nói suy yếu của Vân Triệt đều chạm đến tâm hồn, khiến tim nàng nhói lên như bị kim châm. Nàng không thể đẩy hắn ra, cũng không thể thuận theo, chỉ có thể cứ như vậy lặng lẽ ôm lấy hắn… Trong khoảnh khắc đó, nàng đã ép buộc bản thân phải tàn nhẫn bao lần, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng đẩy hắn ra.

Đêm khuya tĩnh lặng, nơi đây chỉ có hai người bọn họ, không ai nhìn thấy, không ai quấy rầy, mà hắn lại đang trọng thương… Cứ như vậy, phóng túng thêm một lần cuối cùng này thôi… Sở Nguyệt Thiền không ngừng dùng lý do này để tự an ủi, tự khuyên nhủ trong lòng.

Cho đến khi, nàng kiểm tra thương thế hiện tại của Vân Triệt, dùng huyền lực nhanh chóng dò xét một vòng khắp cơ thể hắn…

Rầm!

Vân Triệt đang gục trên người Sở Nguyệt Thiền bỗng bị đẩy văng ra, lưng đập thẳng vào vách tường sau giường, đau đến nhe răng trợn mắt:

- A, đau quá, đau quá…

- Ngươi còn dám giả bộ lừa ta!

Gương mặt Sở Nguyệt Thiền phủ một tầng sương lạnh, trong mắt ẩn chứa lửa giận, nàng lạnh lùng nói. Thế nhưng, sau khi biết hắn chẳng những không bị thương nặng hơn mà ngược lại còn hồi phục rất nhiều, lòng nàng cũng bỗng chốc nhẹ nhõm. Sự tức giận trên mặt, trong lòng, thực chất lại là một cảm giác thoải mái mà nàng tuyệt đối sẽ không biểu lộ ra. Và cảm giác đó cũng khiến nội tâm nàng có chút hoảng loạn… bởi vì đây là cảm xúc mà nàng tuyệt đối không nên có.

Vân Triệt đưa tay xoa lưng, tội nghiệp nói:

- Bởi vì, ta sợ tiểu tiên nữ của ta thật sự cứ thế rời đi. Tiểu tiên nữ, ta biết những ngày này nàng luôn…

- Không được nói nữa!

Ngực Sở Nguyệt Thiền phập phồng kịch liệt, nàng lạnh giọng cắt lời Vân Triệt, quay người đi, giọng nói chỉ còn lại sự băng giá và vô tình:

- Tất cả những chuyện đã xảy ra giữa ta và ngươi đều là một sai lầm. Ta sắp quên rồi, cũng mong ngươi quên hết đi! Nếu không thể quên, hãy cứ xem đó là một giấc mộng hư ảo, vĩnh viễn đừng mong biến nó thành sự thật.

Vân Triệt: “…”

- Chuyện giữa ta và ngươi sẽ không bị ai biết. Nếu ngươi không muốn vì chuyện này mà gặp trắc trở, thì vĩnh viễn đừng tiết lộ rằng ngươi đã luyện được tầng thứ sáu của Băng Vân Quyết… Ngươi là phu quân của Khuynh Nguyệt, nếu ngươi không muốn khiến con bé, và cả Băng Vân Tiên Cung bị người đời chê cười, cuốn vào vực sâu luân lý… thì hãy từ bỏ mọi nhớ nhung đối với ta…

Sở Nguyệt Thiền nhắm mắt lại, băng linh quanh người phiêu động hỗn loạn:

- Sau khi rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, chúng ta vĩnh viễn không gặp lại.

Dứt lời, thân ảnh Sở Nguyệt Thiền biến mất trước mắt Vân Triệt, chỉ còn lại hắn ngơ ngẩn nhìn những mảnh băng linh cuối cùng còn chưa tan biến hẳn.

- Haizz.

Hồi lâu sau, Vân Triệt nằm lại trên giường, buông một tiếng thở dài. Hắn đưa tay lên chóp mũi, mơ hồ vẫn còn ngửi thấy được hương thơm tựa băng liên thuộc về nàng.

- Xem ra, ngươi không được như ý rồi.

Mạt Lỵ cất giọng hả hê.

- Ngươi không hiểu đâu.

Vân Triệt nghiêng đầu, lẩm bẩm, rồi lại thở dài, nghĩ đến những lời cuối cùng của Sở Nguyệt Thiền… Bị người đời chê cười… Cuốn vào vực sâu luân lý… Mấy chữ này như kim châm, đâm sâu vào thần kinh của hắn.

Hạ Khuynh Nguyệt là thê tử của hắn.

Còn Sở Nguyệt Thiền lại là sư bá của Hạ Khuynh Nguyệt, đồng thời cũng là nửa người sư phụ.

Mối quan hệ trái với luân thường đạo lý này chắc chắn sẽ chiêu mời ánh mắt dị nghị và miệng lưỡi thế gian… Huống hồ, đó lại là Băng Vân Tiên Cung, nơi được xem như thánh địa của Thương Phong Đế Quốc.

Chưa nói đến việc Sở Nguyệt Thiền có thật sự nảy sinh tình cảm nam nữ hay không, dù chỉ là một chút manh nha, thì với tư cách là người đứng đầu “Băng Vân Thất Tiên” của Băng Vân Tiên Cung, nàng cũng không thể nào vượt qua được hậu quả khiến cho Băng Vân Tiên Cung phải gánh chịu nỗi ô nhục danh dự ngàn năm.

Cho nên, dù trong lòng nàng nghĩ thế nào, dứt khoát đoạn tuyệt vẫn là lựa chọn duy nhất.

Trận chiến xếp hạng cả vòng chính và vòng phụ đều đã kết thúc, thứ hạng của hơn năm trăm tông môn đều đã được định đoạt.

Hạng nhất: Thương Phong Hoàng Thất, hạng hai: Băng Vân Tiên Cung, hạng ba: Thiên Kiếm Sơn Trang, hạng tư: Tiêu Tông, hạng năm: Phần Thiên Môn. Sau khi kết quả này được công bố, nó đã gây ra một cơn sóng to gió lớn chưa từng có trong giới huyền tu của Thương Phong Đế Quốc. Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, hai thiếu niên thiếu nữ mới mười bảy tuổi, tên của họ cũng chỉ trong vài ngày đã truyền đi khắp mọi ngóc ngách của đế quốc, sau đó lại với tốc độ kinh người lan sang sáu quốc gia khác.

Trận chiến xếp hạng của Thương Phong Đế Quốc vẫn luôn nhận được sự chú ý của các quốc gia khác. Và kết quả của lần này cũng gây ra chấn động tương tự ở các nước, khiến họ không thể không ghi nhớ hai cái tên Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt.

Về phần lai lịch, thân thế, những chiến tích ở Thương Phong Huyền Phủ, và biểu hiện trong trận chiến xếp hạng của Vân Triệt… đều bị thêu dệt thành vô số phiên bản lưu truyền ở các thành thị. Đặc biệt là trận chiến với Hạ Khuynh Nguyệt, được miêu tả một cách phóng đại, kinh thiên động địa, quả thực như cuộc chiến giữa thần ma… Ngoài ra, thậm chí còn có cả câu chuyện tình cảm triền miên, cảm động đất trời của hắn và Thương Nguyệt…

Nếu bây giờ Vân Triệt tùy tiện đi dạo một vòng trên đường phố của bất kỳ thành thị nào ở Thương Phong Đế Quốc, chắc chắn hắn sẽ bị những lời đồn về mình làm cho choáng váng tại chỗ.

Ở một mức độ nào đó, Vân Triệt đã đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của trận chiến xếp hạng lần này. Ở trong Thiên Kiếm Sơn Trang yên tĩnh, hắn hoàn toàn không biết rằng bên ngoài, tên của hắn cùng đủ loại truyền thuyết khoa trương ly kỳ đã vang dội khắp nơi.

Sau khi trận chiến xếp hạng kết thúc, các đại tông môn lần lượt rời đi. Cuối cùng, chỉ còn lại mười tông môn đứng đầu, bao gồm cả Thiên Kiếm Sơn Trang. Trăm cay ngàn đắng xông vào top mười chính là vì có thể tiến vào Thiên Trì bí cảnh, tuyệt đối không ai muốn bỏ lỡ.

Thời gian mở ra Thiên Trì bí cảnh cũng ngày một đến gần.

Sau khi Vân Triệt tỉnh lại, tốc độ hồi phục của hắn tăng nhanh gấp mấy lần. Hai ngày nay hắn không đi đâu cả, dốc lòng tĩnh dưỡng. Với thương thế trên luận kiếm đài hôm đó, sẽ không ai tin được rằng hắn chẳng những đã tỉnh lại, mà thương thế còn hồi phục được bảy, tám phần.

Đêm trước khi Thiên Trì bí cảnh mở ra.

Lăng Nguyệt Phong đứng dưới một gốc cổ thụ trong sân, lặng lẽ ngắm vầng trăng khuyết trên bầu trời. Y phục của hắn đã thấm đẫm sương đêm, hiển nhiên, hắn đã đứng ở đây rất lâu.

- Haizz.

Lăng Nguyệt Phong bỗng thở dài một tiếng.

- Nguyệt Phong, đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện đã qua rồi, có nghĩ nữa cũng vô ích. Lần này không phải chúng ta yếu kém, mà là hai người kia mạnh đến mức không tưởng. Chúng ta thua cũng không oan.

Hiên Viên Ngọc Phượng đã đi tới, nhỏ giọng an ủi.

Lăng Nguyệt Phong vẫn đứng đó xuất thần, nhìn vầng trăng khuyết không biết đang suy nghĩ gì, không hề để ý Hiên Viên Ngọc Phượng đã đến từ lúc nào. Trong mắt hắn thoáng qua một vẻ cực kỳ phức tạp, rồi hắn xoay người lại, thở dài nói:

- Kể từ khi tổ tiên dùng Thiên Uy Tuyệt Kiếm danh chấn thiên hạ, sáng lập Thiên Kiếm Sơn Trang đến nay đã hơn một ngàn hai trăm năm, vị trí bá chủ chưa bao giờ bị lung lay. Vậy mà đến đời của ta lại… Tuy rằng ta ngày đêm cố gắng thản nhiên đối mặt, nhưng vẫn không cách nào buông bỏ được. Ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn với tổ tiên, hổ thẹn với cơ nghiệp ngàn năm của Thiên Kiếm Sơn Trang.

- Đừng nói vậy.

Hiên Viên Ngọc Phượng an ủi:

- Chàng tuổi còn trẻ đã kế nhiệm chức vị trang chủ, gánh vác toàn bộ trọng trách của sơn trang to lớn này, đến nay đã tại vị hai mươi mốt năm. Những năm qua, ta vẫn luôn ở bên chàng, nhìn sơn trang ngày một lớn mạnh. Vân nhi và Kiệt nhi dưới sự bồi dưỡng của chàng cũng đã vượt xa chàng thời trẻ. Như vậy đã đủ để ta và chàng tự hào. Mặc dù kết quả trận chiến xếp hạng lần này không như ý, nhưng nó chỉ đánh giá những người đứng đầu thế hệ trẻ, tính ngẫu nhiên rất cao. Nếu bàn về nền tảng, tài nguyên, uy vọng và thực lực tổng hợp, cho dù chín tông môn còn lại cộng lại cũng không thể sánh bằng chúng ta, có gì mà không thể buông bỏ chứ?

Những lời an ủi của Hiên Viên Ngọc Phượng khiến ánh mắt Lăng Nguyệt Phong dần bình tĩnh trở lại. Hắn kéo nàng qua, động tình nói:

- Phu nhân, nàng nói rất đúng. Lăng Nguyệt Phong ta đời này có được thê tử như nàng, đã không còn gì cầu xin, lại có chuyện gì không thể buông bỏ đây.

Hiên Viên Ngọc Phượng dịu dàng cười, tựa vào vai trượng phu.

Ánh mắt Lăng Nguyệt Phong liếc nhìn về phía xa, nói:

- Phòng Vân nhi vẫn còn sáng đèn… Haizz, ta thấy mấy ngày nay nó cứ mất hồn mất vía, người ta lo không thể buông bỏ nhất chính là Vân nhi. Ta sợ sự tự tin và kiếm tâm của nó đã phải chịu đả kích quá lớn. Hay là, để ta qua đó xem sao, nói chuyện với nó một chút.

Hiên Viên Ngọc Phượng đứng thẳng người, chậm rãi lắc đầu:

- Sự khác thường của Vân nhi, có lẽ không phải vì trận thua ngày đó.

- Ý phu nhân là…

Hiên Viên Ngọc Phượng nói:

- Cũng được. Nguyệt Phong, chàng cứ đi xem nó đi. Để nó nói ra lời trong lòng, có lẽ chàng khai thông cho nó một chút, nó sẽ có thể thoát ra được.

Lăng Nguyệt Phong gật đầu, rồi thong thả bước ra khỏi sân, đi về phía viện của Lăng Vân.

Hiên Viên Ngọc Phượng trở lại phòng, không bao lâu sau, một tiếng gõ cửa vang lên:

- Ngọc Phượng, là ta.

Âm thanh này khiến Hiên Viên Ngọc Phượng vội vàng đứng dậy mở cửa. Người đến chính là Lăng Khôn.

Lăng Khôn ngồi xuống trong phòng, nhìn Hiên Viên Ngọc Phượng một lát rồi nói:

- Ngọc Phượng, những năm qua sống thế nào? Tên nhóc Lăng Nguyệt Phong đó không bắt nạt cháu chứ?

- Nguyệt Phong đối với cháu vẫn luôn rất tốt, cảm ơn thúc thúc đã quan tâm.

Hiên Viên Ngọc Phượng mỉm cười đáp lời. Nàng rót một tách trà cho Lăng Khôn, rồi ngồi đối diện hắn, vẻ mặt thoáng chút u buồn:

- Cháu gặp thúc thúc muộn thế này, là muốn… là muốn biết, cha cháu ông ấy… ông ấy vẫn còn giận cháu sao?

- Ha ha.

Lăng Khôn cười nhẹ một tiếng, nói:

- Ngọc Phượng, tính tình cha cháu thế nào, cháu làm con gái còn không rõ sao? Thật ra Cửu trưởng lão đã sớm hết giận rồi. Những năm qua Thiên Uy Kiếm Vực và Thiên Kiếm Sơn Trang qua lại nhiều như vậy, cháu thật sự cho rằng chỉ bằng sức của một mình ta có thể thúc đẩy được sao? Thực ra vẫn luôn là Cửu trưởng lão âm thầm tác thành. Long Lân Bảo Giáp lần này ta mang đến cũng là do Cửu trưởng lão tự mình ra lệnh… Chỉ là tính tình ông ấy quật cường, tuy trong lòng đã sớm chấp nhận cháu gả cho Lăng Nguyệt Phong, nhưng ngoài miệng vẫn luôn cứng rắn. Mà những năm nay, điều khiến ông ấy thật sự tức giận, chính là vì cháu nhiều năm như vậy không về thăm ông ấy một lần.

Hốc mắt Hiên Viên Ngọc Phượng trở nên ẩm ướt:

- Năm đó khiến phụ thân tức giận như vậy, còn làm ông mất hết thể diện, cháu nào còn mặt mũi trở về gặp người…

- Haizz, đứa trẻ ngốc, cháu sai rồi… Cháu dù sao cũng là con gái duy nhất của Cửu trưởng lão, ông ấy dù thế nào cũng không thể thật sự oán hận cháu. Những năm qua tuy ông ấy không chịu xuống nước, nhưng ai cũng thấy được, ông ấy rất nhớ cháu, nếu không cũng sẽ không luôn miệng nhắc lại những chuyện cũ của cháu… Chờ phong ấn yêu nhân kết thúc, cháu hãy cùng Nguyệt Phong, mang theo cả Vân nhi và Kiệt nhi, theo ta về Thiên Uy Kiếm Vực một chuyến. Cửu trưởng lão thấy cháu, thấy hai đứa cháu ngoại của mình, trong lòng không biết sẽ vui mừng đến mức nào đâu… Giữa mọi người không còn ngăn cách này, sau này Cửu trưởng lão nói không chừng sẽ thường xuyên tự mình đến thăm cháu và hai đứa cháu ngoại của ông ấy. Thiên Kiếm Sơn Trang cũng vì vậy mà nhận được lợi ích không nhỏ, nếu Vân nhi và Kiệt nhi được Cửu trưởng lão tự mình chỉ điểm, thực lực chắc chắn sẽ tăng mạnh.

Hiên Viên Ngọc Phượng khó khăn lắm mới ổn định được cảm xúc, chậm rãi gật đầu:

- … Vâng. Chờ Nguyệt Phong trở về, cháu sẽ nói với chàng.

- Vậy được rồi.

Lăng Khôn cười nhẹ, sau đó thuận miệng hỏi:

- Lúc đến đây, ta thấy Nguyệt Phong đang vội vã đi về hướng đông nam, có chuyện gì gấp vậy?

- Chàng ấy đi…

Giọng Hiên Viên Ngọc Phượng bỗng khựng lại, nàng chợt ngẩng đầu, sắc mặt thoáng chốc trở nên cứng ngắc, khó coi:

- Đông nam? Thúc nói… đông nam?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!