Tiêu Liệt vốn ôm lòng mong chờ với người đến từ Tiêu Tông, đường đường là nhi tử của Tông chủ, hẳn phải là một nhân vật như thần long trên trời.
Nhưng vừa gặp mặt, hắn đã hoàn toàn thất vọng. Hắn không hề thấy được khí thế, phong thái, cốt cách hay sự kiêu hãnh mà một đệ tử dòng chính của tông môn nên có, chỉ thấy vẻ ngạo mạn tự đắc cùng ánh mắt âm hiểm khiến người ta khó chịu, rõ ràng là một tên công tử bột được nuông chiều từ bé, lớn lên trong những lời xu nịnh. Nhưng ngẫm lại, hắn cũng thấy bình thường… Dù sao, một Tiêu Môn nho nhỏ, Tiêu Tông vốn chẳng thèm để vào mắt, cớ sao phải thật sự phái một “đại nhân vật” đến làm gì. Thân phận “nhi tử Tông chủ” cũng chỉ là một cách để tỏ vẻ coi trọng Tiêu Tranh đã khuất mà thôi.
Tiêu Linh Tịch vừa hay mang cơm đến cho Tiêu Liệt, tò mò hỏi:
- Cha, vừa rồi con nghe họ nói cha và Môn chủ ra ngoài nghênh đón người của Tiêu Tông, sao nhanh vậy đã về rồi? Người của Tiêu Tông đến rồi ạ? Trông họ thế nào? Khí thế của họ có phải rất đáng sợ không?
Lời của Tiêu Linh Tịch khiến hắn nhớ đến lão già đi theo sau Tiêu Cuồng Vân, bèn gật đầu:
- Người của Tiêu Tông, đương nhiên sâu không lường được. Nhưng mà Tịch Nhi, mấy ngày người của Tiêu Tông ở đây, con cố gắng đừng tiếp xúc với họ. Gã thanh niên dẫn đầu không phải kẻ lương thiện. Tránh được thì cứ tránh đi.
- Hả?
Tiêu Linh Tịch nghi hoặc chớp mắt, rồi khẽ gật đầu:
- Con biết rồi thưa cha. Thật ra con cũng hơi sợ họ, dù sao họ cũng là người của Tiêu Tông, chắc chắn siêu cấp, siêu cấp lợi hại.
- Dù có tò mò cũng cố gắng đừng lại gần họ.
Tiêu Liệt dặn dò thêm một phen, khẽ thở ra một hơi, lòng trĩu nặng tâm sự bước vào sân.
- Cha? Trông cha có vẻ có tâm sự? Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì lớn lắm sao?
Vẫn là con gái hiểu cha nhất, Tiêu Linh Tịch thoáng nhìn đã nhận ra vẻ tâm sự nặng trĩu của Tiêu Liệt, bèn lo lắng hỏi.
Tiêu Liệt ngẩn ra, rồi lắc đầu:
- Không có gì…
Ngừng một chút, nghĩ rằng nếu mình không nói, cô con gái tinh ý này có lẽ sẽ không yên lòng suốt cả ngày, hắn đành chậm rãi nói:
- Người của Tiêu Tông lần này đến mang theo một món quà, tên là “Thông Huyền Tán”. Nghe Tiêu Cuồng Vân kia nói, Thông Huyền Tán này có tác dụng chữa trị huyền mạch bị tổn thương rất tốt. Cho nên…
- A! Có thể chữa trị huyền mạch bị tổn thương? Thật sao ạ?
Tiêu Liệt còn chưa nói hết, Tiêu Linh Tịch đã kích động đến mức kinh hô thành tiếng, hai bàn tay nhỏ bất giác nắm chặt vạt áo. Chữa trị huyền mạch cho Tiêu Triệt vẫn luôn là nguyện vọng lớn nhất của nàng, mấy năm nay, nàng và Tiêu Liệt đã cố gắng tìm kiếm đủ mọi phương pháp. Lời này của Tiêu Liệt đối với nàng chẳng khác nào tiên âm từ trời cao vọng xuống.
- Đan dược của Tiêu Tông, hiệu quả tuyệt đối không phải đan dược tầm thường có thể so sánh, có lẽ thật sự có thể mang lại hiệu quả bất ngờ.
Nói đến đây, sắc mặt Tiêu Liệt lại ảm đạm đi:
- Chỉ là, tác dụng chính của Thông Huyền Tán là tăng tốc độ tu luyện huyền lực trong một khoảng thời gian nhất định. Bây giờ, mấy người Môn chủ đều xem “Thông Huyền Tán” này như chí bảo, muốn họ dùng nó trên người Triệt Nhi, người mà họ chẳng hề coi trọng… Hy vọng thật sự quá xa vời.
Vẻ mặt Tiêu Linh Tịch ngưng trọng, lời của Tiêu Liệt như một gáo nước lạnh dội tắt mọi hưng phấn của nàng. Nàng cắn môi, kiên quyết nói:
- Cho dù dùng cách gì đi nữa, cũng nhất định phải giành được Thông Huyền Tán. Tiểu Triệt không phải là người không đáng bận tâm! Hắn mới là người cần Thông Huyền Tán nhất!
- Ta sẽ dốc toàn lực tranh thủ.
Nhìn vẻ mặt của con gái, Tiêu Liệt thở dài một tiếng. Nhưng trong lòng hắn biết rất rõ, hy vọng giành được Thông Huyền Tán mong manh đến mức nào… Hay nói đúng hơn, đó vốn là chuyện không thể.
…
Màn đêm buông xuống.
- Hôm nay ta đã gặp Tiêu Cuồng Vân của Tiêu Tông.
Trong phòng, dưới ánh nến lung linh, Hạ Khuynh Nguyệt ngồi bên giường khẽ nói.
- Ồ… Là người thế nào?
Tiêu Triệt hắt hơi một cái, thuận miệng hỏi, vẻ mặt chẳng mấy quan tâm.
- Người cũng như tên.
Nghĩ đến ánh mắt Tiêu Cuồng Vân nhìn mình, đôi mày thanh tú của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ cau lại, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét. Sư phụ nàng từng nhắc đến bốn người con trai của Tông chủ Tiêu Tông, ba người kia đều được xem là nhân trung chi long.
Chỉ có tứ công tử này là một tên bất tài vô dụng, nhưng lại được… Tông chủ sủng ái nhất, có lẽ vì hắn nhỏ tuổi nhất, lại là người con duy nhất do chính thất sinh ra.
- Bình thường thôi, người mà Tiêu Tông có thể phái tới, động não một chút cũng biết là loại người gì. Nhưng dù sao cũng không liên quan đến ta, nhiều nhất là ngày mai đi theo góp mặt cho có lệ.
Tiêu Triệt nhún vai nói, rồi chân mày khẽ động, sắc mặt trở nên nghiêm túc, ngẩng đầu hỏi:
- Khuynh Nguyệt lão bà, nàng nói đã gặp hắn? Vậy có phải hắn cũng đã trông thấy nàng rồi không?
- Không sai… Sao vậy?
Hạ Khuynh Nguyệt liếc mắt nhìn hắn.
Tiêu Triệt đưa tay sờ cằm, đột nhiên nói:
- Nàng từng nói hắn là một kẻ có thanh danh cực xấu, loại người này… À, Khuynh Nguyệt lão bà, nếu ta đoán không lầm, sư phụ của nàng chắc đang ở gần Lưu Vân Thành, phải không?
- … Sao ngươi biết?
Trên mặt Hạ Khuynh Nguyệt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Tiêu Triệt không giải thích, mà thành thật nói:
- Nếu đã vậy, hãy tìm cách liên lạc với sư phụ của nàng đi, bảo bà ấy tốt nhất ngày mai hãy đến đây…
Suy nghĩ một chút, vẻ mặt hắn lại trở nên thoải mái hơn:
- Nếu sư phụ của nàng đã ở gần đây, chắc cũng không có chuyện gì lớn đâu. Ngủ thôi.
Đôi mày liễu của Hạ Khuynh Nguyệt nhíu chặt, nàng trầm tư một lúc, lại nghĩ đến ánh mắt Tiêu Cuồng Vân nhìn mình lúc chiều, cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ trong lời nói của Tiêu Triệt. Sắc mặt nàng tức thì thay đổi, theo bản năng đưa tay nắm lấy truyền âm phù hình băng tinh bên hông.
Nhìn Tiêu Triệt đang trải tấm thảm ở góc tường, đôi mắt đẹp của nàng chớp động, môi mấp máy mấy lần mới cất thành tiếng:
- Lên giường ngủ đi.
- Hả?
Tiêu Triệt quay người lại, mắt mở to:
- Khuynh Nguyệt lão bà, nàng nói gì cơ?
Hạ Khuynh Nguyệt quay mặt đi, không muốn để hắn thấy vẻ mặt của mình lúc này, lạnh lùng nói:
- Không nghe thì thôi!
- Nghe thấy chứ! Sao lại không nghe thấy được!
Tiêu Triệt vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, ném tấm thảm trên tay đi, nhanh chóng leo lên giường, cười hì hì nhìn Hạ Khuynh Nguyệt:
- Khuynh Nguyệt lão bà, đêm nay nàng ngủ bên trong hay bên ngoài?
“…” Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì, bàn tay trắng như tuyết vung lên, trong nháy mắt thổi tắt toàn bộ nến đỏ trong phòng. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, trong lòng nàng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng đưa tay kéo Tiêu Triệt vào phía trong, kéo chăn lên đắp cho cả hai, rồi nghiêng người quay lưng về phía hắn, giọng lạnh lùng nói:
- Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta chỉ là để tiện cho ngươi điều trị thân thể giúp ta lúc ba giờ sáng… Không được làm chuyện không nên làm! Nếu không sẽ không bao giờ cho ngươi lên giường ngủ nữa!
- Tuân lệnh, lão bà đại nhân thân ái!
Tiêu Triệt kéo chăn, hít hà mùi hương thiếu nữ còn vương lại trên đó, say sưa nói.
Mỗi ngày bị Tiêu Triệt gọi “lão bà” đến hơn mười lần, từ chỗ hờn giận ban đầu, đến bây giờ nàng không những nghe thấy quen tai, mà trong lòng còn dấy lên một cảm giác mơ hồ khó tả: “Ta là lão bà của hắn”. Sự thay đổi vi diệu này khiến nàng hoang mang, càng khiến nàng mờ mịt. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng không nghĩ đến những chuyện làm lòng mình rối loạn nữa, chẳng bao lâu sau, liền chìm vào giấc ngủ yên tĩnh.
Thời gian bất tri bất giác đã đến ba giờ sáng, đây là khoảnh khắc tăm tối nhất trước lúc bình minh, toàn bộ Tiêu Môn tĩnh lặng như tờ, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng muỗi vo ve.
Trong bóng tối, từ sân của Tiêu Linh Tịch truyền đến tiếng “két…” rất nhỏ, cánh cửa phòng đóng chặt từ từ mở ra, một bóng đen nhỏ nhắn chậm rãi ló đầu ra quan sát, nhìn quanh một lát rồi nhanh chóng lao ra ngoài.
Nhưng bóng đen ấy còn chưa kịp bước ra khỏi cổng sân, một bóng người cao lớn màu xám đột nhiên từ trên trời giáng xuống, chắn ngay trước mặt nàng. Một tiếng kêu hoảng hốt của thiếu nữ vang lên, theo sau đó là giọng nói nghiêm nghị cố gắng đè thấp: “Tịch Nhi, muộn thế này rồi, con định đi đâu?”
- A! Cha… Cha!
Bóng đen giật mình kéo chiếc khăn che mặt xuống, để lộ ra gương mặt thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, chính là Tiêu Linh Tịch. Nhìn thấy Tiêu Liệt đột ngột xuất hiện trước mặt, nàng nhất thời luống cuống:
- Con… con… con…
“Haizzz!” Tiêu Liệt thở dài một hơi, thấp giọng nói:
- Tịch Nhi, con định đi trộm Thông Huyền Tán, đúng không?
- Con… con…
Tiêu Linh Tịch cúi đầu, ấp úng.
- Con là con gái ruột của ta, trong lòng con nghĩ gì, lẽ nào ta lại không biết?
Tiêu Liệt lại thở dài, tiến lên vỗ vai con gái:
- Buổi chiều lúc ta rời đi đã thấy ánh mắt con không đúng rồi, nên mới lo lắng qua đây canh chừng… Quả nhiên, con ôm ý định đi trộm Thông Huyền Tán… Tịch Nhi, con thật hồ đồ, con có biết làm vậy nguy hiểm lắm không? Thông Huyền Tán kia không phải vật tầm thường, nó là quà của Tiêu Tông tặng, nếu hành tung của con bị phát hiện, chính là đắc tội với người của Tiêu Tông. Đến lúc đó bốn người họ muốn trừng phạt con, đừng nói là ta, mà ở cả Lưu Vân Thành này cũng không ai cứu được con đâu.
Tiêu Linh Tịch cúi đầu, cắn môi:
- Con… chuyện đó, con đều biết rõ. Nhưng mà… nhưng mà… Tiểu Triệt đáng thương lắm, hắn rõ ràng tốt như vậy, nhưng vẫn bị người ta chê cười, bị người ta xem thường, bị mọi người coi là phế vật. Nếu huyền mạch của hắn được chữa khỏi, hắn sẽ không bị người ta cười nhạo nữa, sẽ không thua kém bất kỳ ai…
Tiêu Liệt há miệng, một nỗi đau xót thoáng qua trên mặt.
- Con thường nghĩ, tại sao người bị phế huyền mạch lại là Tiểu Triệt, mà không phải là con… Thế giới này thật quá bất công với hắn… Cha, cha có biết không? Mỗi lần nhìn thấy Tiểu Triệt bị người ta cười nhạo, còn phải giả vờ không quan tâm để quay lại an ủi con, lòng con đau đớn biết bao… Nếu có thể chữa khỏi huyền mạch cho hắn, dù phải làm kẻ trộm… dù phải chịu hình phạt đến chết, con cũng cam lòng…
Nói đến đây, mắt Tiêu Linh Tịch đã ngấn lệ, hai tay nàng ôm lấy má, cuối cùng không nhịn được mà nức nở.
Vẻ mặt Tiêu Liệt rung động dữ dội, nhìn con gái khóc nức nở, lòng hắn cũng chua xót. Hắn nhẹ giọng an ủi:
- Tịch Nhi, ta biết con một lòng vì Triệt Nhi, nhưng con làm vậy không nói đến hậu quả, hộp Thông Huyền Tán kia sau khi Tiêu Vân Hải nhận được đã không giao cho bất kỳ ai, chắc chắn là luôn mang theo bên mình. Với thực lực của con, làm sao có thể trộm đồ từ tay Tiêu Vân Hải được. Nghe lời, về ngủ đi. Chuyện Thông Huyền Tán, ta sẽ cố gắng nghĩ cách, tuy những năm nay ta không tranh giành gì, nhưng ở Tiêu Môn này vẫn có chút tiếng nói, chuyện giành lấy Thông Huyền Tán không phải là không có hy vọng. Việc dại dột này, sau này không được làm nữa, lỡ như con thật sự xảy ra chuyện… sau này ai sẽ chăm sóc và bảo vệ Triệt Nhi?
Câu nói cuối cùng của Tiêu Liệt nhẹ nhàng chạm vào trái tim mềm yếu của Tiêu Linh Tịch, khiến lòng nàng chợt hoảng hốt… Đúng vậy! Nếu mình không thành công mà còn bị bắt, phải chịu hình phạt nặng nề, Tiểu Triệt phải làm sao bây giờ…
- Con… con biết rồi.
Tiêu Linh Tịch cởi bộ đồ đen trên người vứt sang một bên, lau khô nước mắt, áy náy nói:
- Cha, xin lỗi, con lại làm chuyện dại dột khiến cha lo lắng. Con sẽ ngoan ngoãn đi ngủ ngay, không làm chuyện này nữa… Cha cũng mau về nghỉ ngơi đi ạ… Con hứa sẽ không đi trộm Thông Huyền Tán nữa.
- Ha ha, ngoan là tốt rồi.
Tiêu Liệt gật đầu, ôn hòa cười. Nhưng lúc sắp đi, hắn vẫn không yên tâm mà nhặt bộ đồ đen trên đất lên mang đi.