Hôm nay có thể xem là ngày náo nhiệt nhất từ trước tới nay của Tiêu Môn.
Từ sáng sớm, đại môn Tiêu Môn đã bị vây kín đến chật như nêm cối. Những gia tộc có máu mặt ở thành Lưu Vân gần như đều có mặt, hơn nữa toàn là những người đứng đầu. Người tuy đông nhưng không một ai dám lớn tiếng huyên náo, tất cả đều cố gắng hạ giọng bàn tán, chỉ sợ kinh động đến đại nhân vật đang ở trong Tiêu Môn.
- Nghe đồn từ lâu thủy tổ của Tiêu Môn đến từ Tiêu Tông, hóa ra là thật.
- Tiêu Môn này sắp một bước lên trời rồi, sau này phải kết giao thật tốt với họ mới được.
- May mà trước kia không đắc tội với Tiêu Môn, nếu không thật sự ăn không ngon ngủ không yên.
- Lão Mộc, sao ngươi cũng tới rồi?
- Haizzz, ai nấy đều tranh nhau đến, ta không đến không được. Bọn họ đến để kéo quan hệ, còn ta đến để phòng hờ vạn nhất. Nhỡ đâu vị tiểu tổ tông từ Tiêu Tông kia thuận miệng hỏi thành Lưu Vân có bao nhiêu gia tộc lớn, rồi phát hiện Mộc gia ta không có ai tới, bới lông tìm vết thì trên dưới cả nhà ta gánh không nổi.
Đại môn của Tiêu Môn luôn đóng chặt, bọn họ cũng đều dè dặt chờ đợi, không một ai dám rời đi.
Cứ như vậy, họ chờ đến tận chín giờ sáng.
Trời còn chưa sáng, một đài cao đã được dựng lên trên sân trống trung tâm Tiêu Môn, bàn ghế và các loại dụng cụ cũng được dọn ra đầy đủ. Tám giờ sáng, lệnh tập hợp khẩn cấp vang lên khắp Tiêu Môn, trong phút chốc, bóng người trong Tiêu Môn di chuyển dồn dập, tất cả đều lao tới địa điểm tập hợp, chưa đầy một phút đồng hồ, toàn bộ người trong Tiêu Môn bất kể nam nữ già trẻ đều đã có mặt đông đủ, không thiếu một ai.
Hôm nay chính là ngày trọng đại nhất của Tiêu Môn. Chuyện gì sắp xảy ra, bọn họ đều biết rõ, đại đa số đều mang vẻ mặt kích động và mong chờ. Ngay cả những người thiên phú bình thường cũng thầm hy vọng có cơ hội được người của Tiêu Tông để mắt tới.
Tiêu Triệt là người xuất hiện cuối cùng, hắn nắm tay Hạ Khuynh Nguyệt thong thả đi tới, lập tức trở thành tiêu điểm của toàn trường… Dĩ nhiên, nếu chỉ có một mình hắn, e rằng chẳng ai buồn liếc nhìn lấy một cái, mấu chốt là Hạ Khuynh Nguyệt bên cạnh hắn!
Thân hình uyển chuyển tuyệt mỹ, dung nhan khuynh quốc khuynh thành, mọi người như thấy một nàng tiên tử tuyệt sắc vô song đang chậm rãi bước về phía mình. Đặc biệt là đám nam tử trẻ tuổi, ánh mắt đồng loạt trở nên ngây dại, trái tim đập loạn, có kẻ nước miếng chảy ra bên mép mà không hề hay biết.
Ngược lại, Tiêu Triệt bên cạnh nàng thì… sắc mặt tái nhợt, mí mắt trĩu nặng, hai mắt vô thần, bước chân uể oải. Mới đi được vài chục bước đã ngáp liền ba cái, dáng vẻ mệt mỏi rã rời, trông hệt như kẻ túng dục quá độ.
Hử? Túng dục quá độ…
Nghĩ đến điều này, lại thấy hắn và Hạ Khuynh Nguyệt đang tay trong tay, không ít kẻ nghiến chặt răng, toàn thân run rẩy, trong mắt ánh lên sự không cam lòng và đố kỵ sâu sắc. Nghĩ đến một nữ thần thiên tư quốc sắc mà bọn họ hằng ao ước lại bị tên phế vật mà họ khinh thường ngày ngày đè dưới thân phiên vân phúc vũ, lồng ngực bọn họ liền sôi lên vì phẫn nộ và ghen tỵ, gần như muốn nổ tung.
Vẻ lờ đờ, mệt mỏi không chịu nổi của Tiêu Triệt không phải là giả vờ, nhưng dĩ nhiên chẳng phải do túng dục quá độ. Ba giờ sáng đã phải dậy châm cứu cho Hạ Khuynh Nguyệt, mệt đến chết đi sống lại, trời vừa hửng sáng lại bị lôi dậy, hắn có tinh thần mới là chuyện lạ. Ngay cả việc nắm tay cũng chắc chắn không phải do Hạ Khuynh Nguyệt chủ động. Mà là lúc đi tới, Tiêu Triệt đột nhiên nắm lấy, trước mặt bao nhiêu người, Hạ Khuynh Nguyệt cũng không thể phũ phàng gạt ra, hơn nữa mấy ngày nay bị hắn nắm tay cũng đã quen, đành mặc kệ.
- Trong Tiêu Môn cái gì cũng tốt, chỉ thừa ra một tên phế vật chướng mắt!
Khi Tiêu Triệt đi ngang qua một thanh niên, một giọng nói châm chọc vừa đủ để hắn nghe thấy vang lên bên tai. Tiêu Triệt liếc mắt nhìn, thấy Tiêu Thừa Chí, trưởng tôn của Tam trưởng lão Tiêu Trạch, đang nhìn thẳng về phía trước, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạo không hề che giấu, trên mặt còn mang theo vẻ ghen tỵ cố nén.
Lời này tuy hắn nói bâng quơ, nhưng kẻ ngốc cũng biết hắn đang chế giễu Tiêu Triệt, nhất thời xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích, một đám đệ tử trẻ tuổi đưa mắt trêu tức nhìn về phía Tiêu Triệt.
- Thừa Chí ca, vừa rồi huynh nói chuyện với ta sao?
Tiêu Triệt khẽ dừng bước, hỏi Tiêu Thừa Chí, trên mặt là nụ cười vô hại.
- A, Tiêu Triệt đệ hiểu lầm rồi, ta đang nói chuyện với một tên phế vật. Tiêu Triệt đệ hỏi vậy, chẳng lẽ tự nhận mình là phế vật sao?
Tiêu Thừa Chí quay người lại, cười tủm tỉm nói. Khi ánh mắt hắn chạm đến dung mạo tuyệt mỹ như tuyết của Hạ Khuynh Nguyệt, một tia cuồng nhiệt không thể che giấu lóe lên trong mắt.
- À! Thì ra là thế!
Tiêu Triệt tỏ vẻ bừng tỉnh gật đầu, sau đó kéo tay Hạ Khuynh Nguyệt:
- Hóa ra không phải nói ta à. Bà xã Khuynh Nguyệt, chúng ta mau về chỗ thôi... Chậc chậc, nhìn lũ cóc ghẻ đáng thương mơ tưởng ăn thịt thiên nga, ta thà làm một tên phế vật ngày ngày được ôm thiên nga ngủ còn hơn. Bà xã, nàng thấy sao?
- Ngươi nói… cái gì!!
Tiêu Thừa Chí đột ngột xoay người lại, vẻ mặt âm trầm.
- Hử?
Tiêu Triệt dừng bước, kinh ngạc nhìn hắn:
- Thừa Chí ca, huynh sao thế? Ta vừa nói là cóc ghẻ, sao huynh lại có phản ứng kỳ lạ như vậy. Chẳng lẽ Thừa Chí ca và cóc ghẻ trong miệng ta có mối liên hệ đặc biệt nào sao?
- Ngươi!!
Tiêu Thừa Chí tức đến nỗi môi run lên, nhưng không thốt ra được lời nào.
- Bà xã Khuynh Nguyệt, chúng ta đi nhanh thôi. Cóc mà nổi điên cũng biết cắn người đấy, lỡ bị thứ đó cắn một phát thì chẳng phải buồn nôn chết đi được sao.
Tiêu Triệt vừa nói vừa kéo Hạ Khuynh Nguyệt đi xa.
Cơ mặt Tiêu Thừa Chí co giật liên hồi, thiếu chút nữa đã hộc máu tại chỗ.
- Triệt nhi, Khuynh Nguyệt, đến đây.
Trong đám đông, Tiêu Triệt nhanh chóng thấy Tiêu Liệt đang vẫy tay với mình, Tiêu Linh Tịch đã đứng bên cạnh ông. Hắn và Hạ Khuynh Nguyệt bước nhanh tới.
Hạ Khuynh Nguyệt được Tiêu Triệt châm cứu mấy lần, cả thể chất lẫn sắc mặt đều có biến đổi lớn. Thể chất không nói, sắc mặt nàng càng thêm hồng hào mềm mại, xinh đẹp động lòng người, nhưng sự thay đổi này trong mắt Tiêu Liệt lại được lý giải theo một cách khác. Lại nhìn dáng vẻ rõ ràng là suy nhược của Tiêu Triệt, Tiêu Liệt hạ giọng, cười ha hả nói:
- Triệt nhi à, thân thể con còn đang phát triển, chuyện nam nữ nên tiết chế một chút, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.
- Hả?
Tiêu Triệt ngẩn ra, sau đó lập tức hiểu ra, đành ngượng ngùng gật đầu:
- Cái này… Cháu biết rồi, sau này nhất định sẽ tiết chế… tiết chế… A!
Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay nhỏ bé mà hắn đang nắm đột nhiên dùng móng tay bấm mạnh vào mu bàn tay hắn. Hạ Khuynh Nguyệt quay mặt đi, có thể thấy một vệt hồng nhàn nhạt đang lan dần lên gò má nàng.
Hử hử hử? Nàng vậy mà lại đỏ mặt…
Tiêu Triệt vừa định nhỏ giọng giải thích, bỗng lại nhe răng trợn mắt… là bàn tay nhỏ của Tiêu Linh Tịch đang nhéo mạnh vào cánh tay trái của hắn.
- Tiểu cô, sao cô lại nhéo cháu?
Tiêu Triệt nhìn Tiêu Linh Tịch, vẻ mặt uất ức.
- Hừ!
Tiêu Linh Tịch bĩu môi thật cao, cũng quay mặt đi, giận dỗi không thèm để ý đến hắn.
- Tiêu công tử đến!!
Lúc này, một tiếng hô lớn vang lên từ phía trước. Đám đông lập tức im phăng phắc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về nơi phát ra âm thanh, muốn chiêm ngưỡng phong thái của người đến từ Tiêu Tông. Không lâu sau, một nam tử trẻ tuổi mặc y phục hoa lệ, thần thái ngạo nghễ trong vòng vây của mọi người bước tới. Phía sau hắn, Tiêu Mạc Sơn theo sát không rời, còn Tiêu Vân Hải thì đích thân dẫn đường phía trước, cả vẻ mặt lẫn tư thế đều vô cùng cung kính, không dám có chút chậm trễ.
Dưới sự dẫn đường của Tiêu Vân Hải, Tiêu Cuồng Vân bước lên đài cao, ngồi vào chiếc ghế thái sư ở chính giữa. Ánh mắt hắn quét qua những người của Tiêu Môn bên dưới, thần sắc kiêu ngạo như đế vương nhìn xuống đám dân đen. Một lát sau, hắn gật đầu với Tiêu Vân Hải, ra hiệu có thể bắt đầu.
- Người đến từ Tiêu Tông chính là đại nhân vật này sao? Không nói gì khác, tướng mạo này cũng quá xấu xí rồi. Gien của đại tông môn không phải rất mạnh sao… A? Hay là không phải con ruột.
Tiêu Triệt nhỏ giọng lẩm bẩm.
- Một trăm người cộng lại cũng không bằng tiểu Triệt!
Tiêu Linh Tịch cũng hùa theo. Vừa nói xong, cô bé mới nhớ ra mình còn đang giận hắn, lại vội vàng “Hừ” một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý.
- Triệt nhi, Tịch nhi, không được nói bậy.
Tiêu Liệt thấp giọng nhắc nhở.
- Vâng.
Tiêu Triệt đáp một tiếng, không nói thêm gì nữa.
- Người của Tiêu Môn đã đến đủ cả chưa?
Tiêu Cuồng Vân hờ hững mở miệng, giọng nói uể oải. Nhưng đôi mắt hắn lại đảo nhanh, tìm kiếm trong đám đông bóng dáng tiên nữ hắn thấy hôm qua, cùng với thiếu nữ xinh đẹp không kém trong lời của Tiêu Ngọc Long.
- Đã xác nhận, tất cả đều đã đến, tuyệt đối không thiếu một người.
Tiêu Vân Hải nghiêm mặt nói.
- Tốt lắm!
Tiêu Cuồng Vân gật đầu, sau đó liếc mắt về phía đại môn:
- Những kẻ đứng ngoài cửa là ai?
- Bẩm Tiêu công tử, họ đều là người của các gia tộc quyền quý trong thành Lưu Vân, sáng sớm nay đã tụ tập ở đây, mong được chiêm ngưỡng phong thái của Tiêu công tử.
Tiêu Vân Hải khom người đáp.
- Ra là vậy.
Tiêu Cuồng Vân gật đầu, rồi giơ tay lên, nói:
- Đã là khách thì không thể để họ đứng chờ mãi bên ngoài, cho tất cả vào đi. Chuyện hôm nay để người ngoài Tiêu Môn chứng kiến cũng tốt, tránh cho sau này có kẻ nói ta thiên vị.
Tiêu Vân Hải vội vàng vỗ mông ngựa:
- Tiêu công tử không hổ là con trai của Tông chủ Tiêu Tông, tuổi còn trẻ mà đã có tấm lòng rộng lượng như vậy, thật khiến tại hạ hổ thẹn khôn nguôi… Tiêu Đức, mau đi mời các vị khách vào.
Đại môn mở ra, những nhân vật hô mưa gọi gió ở thành Lưu Vân lần lượt bước vào với dáng vẻ câu nệ, trật tự. Ai nấy đều mang theo lễ vật hậu hĩnh. Trong số đó, Tiêu Triệt còn thấy cả Hạ Hoằng Nghĩa, phụ thân của Hạ Khuynh Nguyệt.
- Được rồi, bây giờ có thể bắt đầu.
Tiêu Cuồng Vân thẳng lưng trên ghế, cuối cùng cũng ngồi với một tư thế coi như đoan chính, nhìn xuống dưới, thản nhiên nói:
- Ta tên Tiêu Cuồng Vân, đến từ Tiêu Tông. Đại danh của Tiêu Tông, chắc các ngươi đều biết rõ. Tại Đế quốc Thương Phong này, không có chuyện gì mà Tiêu Tông ta không quyết định được. Còn các ngươi, cũng nên cảm thấy vinh hạnh, bởi vì tuy có hơi tạp nham yếu kém, nhưng các ngươi cũng được xem là một nhánh của Tiêu Tông. Tổ tiên của Tiêu Môn các ngươi là con trai của một trưởng lão Tiêu Tông chúng ta. Có điều, tổ tiên các ngươi tuy là con trai trưởng lão, nhưng lại do một nữ tỳ sinh ra, thân phận đã đê tiện thì thôi, thiên phú huyền lực cũng yếu kém đến đáng thương. Là một phế vật thì không xứng ở lại Tiêu Tông. Vì vậy, tổ tiên các ngươi đã bị vị trưởng lão kia đuổi đến đây, từ đó mới có Tiêu Môn các ngươi.
Những lời của Tiêu Cuồng Vân cực kỳ chói tai, không hề che giấu sự khinh miệt đối với toàn bộ Tiêu Môn, thậm chí cả với người sáng lập ra nó. Nghe vậy, một vài người trong Tiêu Môn khẽ nhíu mày, nhưng không một ai dám lên tiếng.