Vân Triệt đã thành công, nhưng nỗi thống khổ và hiểm nguy trong đó chỉ có mình hắn biết rõ. Lấy thân thể Linh Huyền Cảnh uống nhiều máu tươi của Vương Huyền Long như vậy mà vẫn sống sót, lại còn luyện hóa được phần lớn năng lượng trong long huyết, cho dù Vân Triệt có Tà Thần huyền mạch và Đại Đạo Phù Đồ Quyết thì cũng có thể xem là một kỳ tích. Nếu không có kỳ tích này, kết cục của Vân Triệt đã là bỏ mạng hoàn toàn.
Nhưng vừa thoát khỏi vực sâu của thống khổ và tử vong, Vân Triệt lại như phát điên, một lần nữa đẩy bản thân vào vực sâu như vậy.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vài phút, xương cốt và thân thể của Vân Triệt lại một lần nữa nổ tung, toàn thân trong nháy mắt lại biến thành màu cháy đen đáng sợ, ngọn lửa sinh mệnh cũng bị hủy hoại đến mức hấp hối. Nhưng chính ngọn lửa sinh mệnh leo lét này lại giống như lần trước, dù thế nào cũng không cam lòng tắt lịm.
Tiểu tháp màu bạc quỷ dị kia cũng xuất hiện lần nữa… Toàn bộ quá trình gần như giống hệt như đúc.
Điểm khác biệt là lần này, Vân Triệt chỉ dùng sáu canh giờ rưỡi đã đứng dậy, màu đen toàn thân rút đi, thân thể lại một lần nữa tái sinh!
Huyền lực cũng tăng vọt như vũ bão lên Linh Huyền Cảnh tam cấp sơ kỳ!
Yêu nhân sững sờ nhìn chằm chằm Vân Triệt, kinh hãi nói:
- Ngươi… làm sao làm được!
Đường đường là Yêu Vương của Huyễn Yêu Giới, lại dùng giọng điệu kinh hoàng hỏi một thiếu niên mới mười bảy tuổi câu “Ngươi làm sao làm được!”.
Trước hôm nay, đừng nói là người khác, ngay cả chính hắn cũng tuyệt đối không thể tin có ngày mình sẽ nói ra câu như vậy với một tiểu bối.
Mà giờ khắc này, những gì Vân Triệt thể hiện ra trước mắt hắn đã dấy lên trong lòng hắn sóng to gió lớn không cách nào bình ổn.
Máu thịt của huyền thú cấp cao không phải thứ có thể tùy tiện ăn bậy. Ngay cả một Vương Tọa muốn ăn máu thịt của một con Vương Huyền thú cũng phải vô cùng cẩn trọng. Nhưng đối với một Vương Tọa mà nói, máu thịt của Vương Huyền thú không nghi ngờ gì là một loại đại bổ dược, đủ để huyền lực của bản thân có được sự tiến bộ đáng kể, tiến bộ này tuy không quá khoa trương nhưng lại không cần khổ công tu luyện mà có được. Đồng thời, một Vương Tọa muốn tự mình săn giết một con Vương Huyền thú ngang cấp là chuyện gần như không thể. Ngay cả Vương Huyền Cảnh đỉnh phong đối mặt với Vương Huyền thú cấp thấp nhất, dù dễ dàng đánh bại nhưng muốn săn giết lại cực kỳ khó khăn.
Cho nên, dù là một Vương Tọa, cả đời cũng không có nhiều cơ hội hưởng dụng trân bảo đến từ Vương Huyền thú.
Nhưng Vân Triệt chỉ có Linh Huyền Cảnh, lại đang uống máu, ăn thịt một con Vương Huyền thú hệ rồng… mà vẫn sống sót như một kỳ tích! Kết quả không thể tưởng tượng nổi, không cách nào lý giải này cũng tự nhiên vô cùng khoa trương, trong thời gian ngắn ngủi chưa đến một ngày, huyền lực của Vân Triệt lại trực tiếp nhảy vọt hai cấp!
Nhìn Vân Triệt đứng lên, cùng với con Viêm Long khổng lồ phía sau hắn, trong lòng yêu nhân không kìm được mà nảy ra một ý nghĩ… Lẽ nào hắn định từ từ ăn hết cả con Viêm Long này, hóa thành sức mạnh của chính mình?
Hai lần hiểm nguy tột độ, hai lần sống lại từ cõi chết, Vân Triệt cảm nhận được da thịt của mình không những không trở nên yếu ớt sau khi tái sinh, ngược lại còn tràn đầy sức mạnh hơn trước, mà xương cốt của hắn, dưới sự tôi luyện của long huyết và long nhục, đã trở nên vô cùng cứng chắc, huyết dịch cũng trở nên sền sệt hơn, ngay cả nội tạng cũng có thêm một cảm giác sức mạnh kỳ dị.
Cảm giác đói khát như ác mộng lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Nhìn thân thể mới sinh của mình, cảm nhận được sức mạnh tăng vọt, Vân Triệt nhếch miệng cười. Ông trời dường như luôn chiếu cố hắn, mỗi lần hắn lấy tính mạng ra đánh cược, cuối cùng đều kết thúc bằng thắng lợi. Mà thắng lợi này, trong thiên hạ, cũng chỉ có thể xảy ra trên người hắn… Đổi lại là bất kỳ người nào khác có huyền lực tương đương, lúc này đã sớm hóa thành một đống than cháy.
Hắn nhìn về phía yêu nhân, trầm giọng nói:
- Ta không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của ngươi. Ta nói lại cho ngươi biết, để thoát khỏi nơi này, ta nhất định… sẽ giết ngươi!
Nhìn ánh mắt lạnh lùng kiên định của Vân Triệt, yêu nhân trầm mặc một lúc, rồi cúi đầu cười:
- Được! Ta bỗng nhiên bắt đầu mong chờ ngày đó đấy! Ta bây giờ, huyền lực bị áp chế đến cảnh giới Vương Huyền, ngươi cho rằng, chênh lệch giữa Linh Huyền và Vương Huyền dễ dàng bù đắp như vậy sao!
Vân Triệt không nói thêm gì nữa, hắn thu hồi thi thể Viêm Long, cầm lấy Long Khuyết, huyền lực toàn thân bùng nổ, vung lên uy vũ sinh phong, mỗi một kiếm đều rít lên chói tai, uy lực vô cùng.
Long Khuyết vô cùng nặng nề trong tay Vân Triệt múa ra đầy trời bóng xám, không gian dưới lòng đất bị áp chế này bắt đầu dấy lên những luồng khí kình không dứt. Muốn củng cố huyền lực tăng vọt, phương pháp tốt nhất chính là liên tục dốc toàn lực phóng thích. Vân Triệt, cũng trong khoảnh khắc này, đã xác định mục tiêu của mình – tăng cường huyền lực, đây là chuyện duy nhất hắn có thể làm và phải làm ở nơi này.
Một lúc lâu sau, Vân Triệt đã thở hổn hển. Hắn vác Long Khuyết ra sau lưng, ngồi xuống, nhanh chóng tiến vào trạng thái nhập định. Năm mươi tư huyền quan của huyền mạch toàn bộ được kích hoạt, huyền lực như hồng thủy cấp tốc vận chuyển trong cơ thể hắn.
Trong lúc nhập định, thời gian trôi qua cực nhanh, bất tri bất giác tám canh giờ đã qua. Vân Triệt mở mắt, thân thể lại tràn đầy huyền lực, nhưng trong bụng lại truyền đến cảm giác đói khát.
- Lại đói rồi.
Vân Triệt sờ bụng, dưới ánh mắt trơ trơ của yêu nhân, một lần nữa lấy Viêm Long ra, lại cắt một miếng thịt lớn trên cái đuôi của nó, hứng máu rồng, rồi cầm trong tay, dùng huyền hỏa bắt đầu nướng. Chỉ có điều cảm giác đói khát lần này đương nhiên không thể so với hôm qua, hắn nướng không nhanh không chậm, thong thả ung dung, chẳng mấy chốc mùi thịt đã bay ra bốn phía, khiến Vân Triệt phải nuốt nước bọt.
Thịt rồng nổi danh là mỹ vị thiên hạ, điểm này các huyền thú khác không thể sánh bằng. Nhưng người có may mắn được thưởng thức thịt rồng, toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục cũng không có mấy ai. Mùi thịt rồng khó tả này thoang thoảng truyền đến chỗ yêu nhân, khiến chóp mũi hắn giật giật, mười ngón tay run lên… Mùi thịt xa xỉ nhất thế gian này, đối với một yêu nhân đã một trăm năm không được ăn uống như hắn, không nghi ngờ gì là một sự hấp dẫn cực lớn đủ để khiến hắn mất kiểm soát.
Nhưng hắn đường đường là Yêu Vương, sao có thể xin ăn một tiểu bối. Hắn cắn đầu lưỡi, quay mặt đi, phong bế khứu giác. Nhưng ngay lập tức, bên tai hắn lại truyền đến tiếng Vân Triệt cắn xé và nhai nuốt thịt rồng, mười ngón tay bắt đầu run rẩy đến mức gần như muốn văng ra khỏi đốt.
Tác dụng phụ theo đó ập đến, Vân Triệt lập tức lại một lần nữa nghênh đón lễ rửa tội của thống khổ và hiểm nguy vô tận. Nhưng lần này, Vân Triệt không những vẫn lạnh nhạt như trước, mà còn có vẻ thong dong hơn… Khi sức mạnh của thịt rồng bùng nổ, hắn còn thuận miệng uống một ngụm máu rồng đã hứng sẵn từ trước…
Con Viêm Long bị Mạt Lỵ miểu sát đã tồn tại trong Thiên Độc Châu hơn một năm, gần như sắp bị Vân Triệt lãng quên, lại ở trong không gian dưới lòng đất này, không những cứu Vân Triệt khỏi hiểm cảnh đói chết, mà còn khiến hắn tìm được một phương pháp tuy vô cùng thống khổ nhưng có thể nhanh chóng tăng cường huyền lực. Như yêu nhân dự đoán, sau lần thành công đầu tiên, lần thứ hai, lần thứ ba năng lượng bùng nổ trong cơ thể, Vân Triệt chỉ dùng năm canh giờ rưỡi đã hoàn toàn hấp thu long lực và chữa trị thân thể. Sau đó, hắn liền bắt đầu điên cuồng luyện kiếm, nhập định, luyện kiếm, nhập định… Đói thì ăn thịt rồng, khát thì uống máu rồng, lặp đi lặp lại theo một phương thức không thể tưởng tượng nổi.
Mà trong quá trình này, huyền lực của Vân Triệt cũng tăng lên với tốc độ đủ để rước lấy thiên phạt.
Nếu chỉ đơn thuần là tăng cường sức mạnh, nơi này đối với Vân Triệt chính là một nơi tuyệt hảo. Ở bên ngoài, hắn vốn không thể lòng không vướng bận, luôn có đủ loại người, đủ loại chuyện ràng buộc quấy rầy hắn. Mà ở nơi này, u ám, yên tĩnh, cách biệt, không có bất kỳ ai đến ràng buộc và quấy nhiễu hắn, người duy nhất tồn tại cùng hắn lại bị trói buộc tự do. Mà tất cả những người có quan hệ với hắn ở bên ngoài đều trở thành động lực để hắn phải tăng cường sức mạnh với tốc độ nhanh nhất, sau đó thoát khỏi nơi này!
Vì thế, tất cả thời gian của hắn đều dành cho tu luyện… tu luyện điên cuồng! Trong thời gian ngắn nhất giết chết yêu nhân, sau đó rời khỏi nơi này, là mục tiêu duy nhất trước mắt của hắn. Ngoài điều này ra, hắn đè nén tất cả vướng bận và nhớ nhung, không nghĩ đến nữa.
*
Thương Vân Đại Lục, hậu sơn Thái Tô Môn.
Rừng trúc xanh mướt, căn phòng trúc nhỏ mà họ cùng nhau dựng nên, đây là nơi Tô Linh Nhi thích đến nhất. Tuy Tô Hoành Sơn đã liên tục nhắc nhở nàng ngàn vạn lần không được tùy tiện chạy đến nơi này, nhưng nàng luôn không nhịn được mà lén lút chạy đến, sau đó ngồi trước phòng trúc nhỏ là ngồi cả một buổi chiều… Chỉ ngồi ở đó, tắm mình trong gió trúc, lần lượt nghĩ đến những đêm ở cùng hắn, nàng liền cảm thấy tràn đầy hạnh phúc. Chiều hôm nay, nàng lại giống như rất nhiều lần trước, một mình lén lút chạy tới đây, dựa vào bên cạnh phòng trúc, hai tay nâng đôi má non nớt, mắt nhìn trúc xanh lay động, thỉnh thoảng lại ngây ngô cười một tiếng, không biết đang suy nghĩ gì.
Thời gian chậm rãi trôi qua, dần dần gần đến hoàng hôn, cũng là lúc nàng nên rời đi. Tô Linh Nhi đứng dậy, cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé, đôi chân nhỏ nhắn, thân hình non nớt, và cả bộ ngực chưa phát triển của mình… Nàng mím môi, uất ức nói:
- Hừm… Phải đến khi nào mới lớn lên đây… Rất muốn ngày mai có thể lớn lên, Vân Triệt ca ca sẽ đến cưới muội.
Mang theo mơ mộng thiếu nữ, Tô Linh Nhi vừa ưu sầu lại vừa hạnh phúc nghĩ. Lúc này, một giọng nói chói tai bỗng nhiên truyền đến:
- Hử? Là muội muội thân yêu sao? Sao muội lại một mình chạy đến đây? A, ta biết rồi, chắc là lại chạy tới đây tưởng niệm… Vân Triệt ca ca của muội chứ gì?
Tô Hạo Nhiên không biết từ đâu đi ra, không nhanh không chậm đi đến trước mặt Tô Linh Nhi, cười híp mắt nói.
- Ca ca…
Đối với Tô Hạo Nhiên, Tô Linh Nhi trước nay đều không thân cận, thậm chí còn có chút bài xích, nhưng vẫn rất lễ phép gọi một tiếng, sau đó ngoan ngoãn đáp:
- Vâng! Muội ngày nào cũng nhớ Vân Triệt ca ca, chờ huynh ấy sớm ngày trở về.
- Ha ha ha ha ha ha!
Nhìn dáng vẻ của Tô Linh Nhi, Tô Hạo Nhiên như nghe được chuyện cười nực cười nhất mà phá lên cười:
- Chao ôi, muội muội ngốc của ta, dáng vẻ này của muội thật sự khiến ta không nhịn được cười… Haizz! Cũng phải, tuy có vài chuyện mọi người đều biết nhưng không ai nỡ nói cho muội, nhưng ta dù sao cũng là ca ca của muội, cũng nên suy nghĩ cho muội, cho nên vai kẻ xấu này, cứ để ta đóng vậy… Ta khuyên muội vẫn nên từ bỏ ảo tưởng không nên có này đi, “Vân Triệt ca ca” của muội sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lại tìm muội đâu. Hắn nói với phụ thân muốn cưới muội, chẳng qua là vì lúc đó muốn đối phó với nhị bá của muội là Tô Hoành Nhạc, tạm thời kiếm cớ mà thôi.
Tô Linh Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà ửng đỏ:
- Huynh nói dối! Vân Triệt ca ca đã nói với muội rồi, chờ muội lớn lên, huynh ấy sẽ đến cưới muội… Huynh nói dối! Huynh nói dối!
- Hừ, lời nói dối kiểu này cũng chỉ có tiểu nha đầu không hiểu chuyện như muội mới tin.
Tô Hạo Nhiên khinh thường bĩu môi:
- Xuất thân của Vân Triệt kia hơn Thái Tô Môn chúng ta bao nhiêu lần, còn thê tử của hắn… Hừ!
Tô Hạo Nhiên ghen tỵ cắn răng:
- Chẳng những có dung mạo như tiên nữ, mà thực lực còn cao hơn cả Thái gia gia của chúng ta! Muội có gì để so với nàng ta? Bên cạnh hắn có một người hoàn mỹ đến cực điểm bầu bạn, sao lại để mắt đến một tiểu nha đầu mới mười tuổi như muội! Đừng nói là hắn, đổi lại là bất cứ ai cũng không thể nào trong vòng một ngày lại nói muốn cưới một tiểu nha đầu mới mười tuổi. Mấy lời hắn nói chỉ là hứng khởi nhất thời, vì giúp phụ thân tiện tay giải quyết chuyện của nhị bá mà diễn kịch thôi, cũng chỉ có muội mới tin là thật.
- Về phần nguyên nhân, có lẽ vì mỹ nữ kia bị thương hôn mê, phụ thân đã thu lưu họ ở lại chữa thương, mà người xuất thân từ gia tộc siêu việt đương nhiên không muốn thiếu nợ nhân tình của một gia tộc thấp kém trong mắt họ, cho nên mới ra tay giúp một chút chuyện nhỏ, coi như trả lại nhân tình. Vậy mà muội lại ảo tưởng rằng hắn sẽ thật sự quay về cưới muội. Có lẽ bây giờ hắn ngay cả ba chữ “Thái Tô Môn” cũng đã quên, chứ đừng nói là còn nhớ đến muội.