Tô Linh Nhi quyến luyến Vân Triệt, người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ thấy kỳ lạ, thậm chí khó hiểu. Ngay cả bản thân Tô Linh Nhi cũng không rõ vì sao kể từ ngày trông thấy hắn, trong đầu, trong tim nàng đã tràn ngập bóng hình của hắn, việc chờ đợi hắn trở về gần như trở thành khát vọng duy nhất của nàng. Mà những lời Tô Hạo Nhiên vừa nói, đối với nàng, không khác gì những lời tàn nhẫn nhất trên đời, bởi vì mỗi một chữ của hắn đều như một cây kim thép tàn độc, hung hăng đâm nát giấc mộng đẹp đẽ và hạnh phúc nhất của nàng.
- Huynh nói bậy… Huynh gạt người!
Tô Linh Nhi ra sức lắc đầu, phẫn nộ kêu lên:
- Vân Triệt ca ca nói huynh ấy thích muội, huynh ấy từng nói sẽ đợi muội lớn lên rồi đến cưới muội, Vân Triệt ca ca nhất định sẽ không lừa muội… Là huynh nói lung tung! Huynh không được nói bậy bạ như thế!
- Ồ, vậy sao?
Tô Hạo Nhiên nhếch mép cười khẩy:
- Nếu hắn thật sự thích ngươi, vậy tại sao lúc đi lại không mang ngươi theo? Hắn đã thích ngươi như vậy, thế hắn có nói cho ngươi biết nhà hắn ở đâu, xuất thân từ tông môn nào không?
Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Linh Nhi bỗng chốc trở nên trắng bệch:
- Đó là bởi vì… Đó là bởi vì…
- Đó là bởi vì hắn vốn không thể nào thích một tiểu nha đầu như ngươi, sao có thể mang ngươi theo được. Hắn còn sợ lỡ như ngươi thật sự tìm đến hắn, cho nên ngay cả xuất thân của mình cũng không nói cho ngươi. Ngoài những chuyện đó ra, ngươi trừ việc biết tên hắn, còn biết gì về hắn nữa không? Biết đâu, ngay cả cái tên đó cũng là hắn tạm thời bịa ra.
Tô Hạo Nhiên cười hề hề nói, hoàn toàn không để tâm lời nói của mình tàn nhẫn đến mức nào đối với Tô Linh Nhi.
- Huynh nói lung tung… Huynh nói lung tung! Những chuyện này không phải là thật, Vân Triệt ca ca sẽ không lừa muội, huynh ấy nhất định sẽ tới tìm muội.
Tô Linh Nhi đưa hai tay bịt chặt tai, ra sức lắc đầu, trong đôi mắt đã ngấn lệ.
Tô Hạo Nhiên giang tay:
- Vậy thì ngươi cứ tiếp tục ảo tưởng đi. Thật đáng tiếc cho muội muội tốt của ta, đường đường là tiểu công chúa của Thái Tô Môn, bao nhiêu tuấn kiệt của cả Giang Đông sau này mặc ngươi lựa chọn, lại cứ ngây ngốc chờ đợi một kẻ lừa gạt đùa giỡn ngươi. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chậc chậc, e rằng cả Thái Tô Môn chúng ta đều sẽ bị người đời chê cười.
- Huynh gạt người… Tất cả những gì huynh nói đều là lừa muội, muội ghét huynh!!
Tô Linh Nhi bịt tai, vừa khóc vừa chạy đi, trong làn gió mát của rừng trúc, mơ hồ vọng lại tiếng khóc nức nở của nàng.
- Sao nha đầu kia của Tô Hoành Sơn lại ở đây?
Cách chỗ Tô Hạo Nhiên không xa, một người trung niên mặc hắc y chậm rãi bước ra, chính là Tô Hoành Nhạc!
- Mặc kệ nó.
Tô Hạo Nhiên khinh thường bĩu môi, đoạn xoay người nói:
- Nghe nói nhị bá có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ta, là chuyện gì vậy?
- Với trí thông minh của hiền chất Hạo Nhiên, chẳng lẽ còn đoán không ra sao?
Tô Hoành Nhạc thản nhiên cười nói:
- Đương nhiên là đến giúp hiền chất sớm ngày đoạt được chí bảo của tông môn, leo lên ngôi vị Môn chủ!
Hai người nhìn nhau một lát rồi đồng thời phá lên cười ha hả.
… … … … … … …
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Tô Linh Nhi mới trở về Thái Tô Môn, cả đường đi đều mất hồn mất vía. Nàng không muốn tin những lời Tô Hạo Nhiên nói, nhưng âm thanh như ác mộng ấy lại cứ mãi luẩn quẩn trong đầu nàng, khiến nàng không tài nào xua đi được.
Có phải Vân Triệt ca ca thật sự sẽ không đến tìm mình không…
Không! Vân Triệt ca ca nhất định sẽ không lừa mình… Huynh ấy đối xử tốt với mình như vậy, ánh mắt huynh ấy nhìn mình ấm áp tựa như ánh trăng trong rừng trúc.
Nhưng mà, tại sao ngày đó huynh ấy không dẫn mình đi cùng, tại sao không nói cho mình biết nhà huynh ấy ở đâu… Mình… chỉ biết mỗi tên của huynh ấy… còn lại tất cả mọi chuyện, đều không biết…
Nếu như, huynh ấy thật sự quên mình, huynh ấy không thích mình… mình phải làm sao đây… mình phải làm sao đây…
Tô Hoành Sơn vừa ra khỏi phòng luyện công đã thấy Tô Linh Nhi bước đi thất thần, hắn vội vàng tiến đến đón, hỏi:
- Linh Nhi, con đi đâu vậy? Sao về trễ thế?
Tô Linh Nhi ngước đôi mắt đẫm lệ mông lung lên, cố nén tiếng nức nở, đáng thương hỏi:
- Phụ thân, Vân Triệt ca ca… huynh ấy thật sự sẽ trở về cưới con sao? Có phải… huynh ấy chỉ thuận miệng nói thôi không, có phải huynh ấy sẽ quên mất con không?
Trên má Tô Linh Nhi vẫn còn vương vài giọt lệ, rõ ràng vừa mới khóc trong tủi thân. Tô Hoành Sơn ngẩn ra một chút, rồi ngồi xổm xuống, mỉm cười nói:
- Linh Nhi, con hãy dùng cảm nhận của chính mình để nói cho cha biết, con có cảm thấy hắn thích con không?
Tô Linh Nhi khẽ chớp mắt, gật đầu:
- Vân Triệt ca ca… nhất định là thích con.
- Vậy là được rồi.
Tô Hoành Sơn mỉm cười gật đầu:
- Khi lời của người khác và cảm nhận của bản thân mâu thuẫn với nhau, con đương nhiên phải tin vào cảm nhận của chính mình. Không chỉ Linh Nhi, mà cha cũng cảm nhận được, Vân Triệt ca ca của con vô cùng, vô cùng thích con. Khi hắn nhìn con, giống như đang nhìn trân bảo quý giá nhất đời mình. Nhất là cái ngày hắn rời đi, cha nhìn ra được, hắn vô cùng, vô cùng muốn mang con theo… Chỉ là, tuổi con còn quá nhỏ, nếu bây giờ hắn dẫn con đi, hoặc là cưới con, nhất định sẽ chuốc lấy vô số lời dị nghị. Cho nên, hắn muốn con chờ hắn, đợi đến ngày con trưởng thành, hắn nhất định sẽ trở về cưới con… Tuy bây giờ hắn không ở bên cạnh con, nhưng giữa hai con đã có hôn ước, lại có bao nhiêu người chứng kiến, điểm này, tuyệt đối không thể thay đổi.
Tô Hoành Sơn biết rất rõ, sau khi Vân Triệt rời đi, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ không bao giờ quay lại, còn hôn ước với Tô Linh Nhi chẳng qua chỉ là cái cớ thuận miệng để giải quyết chuyện của Tô Hoành Nhạc. Nhưng Tô Hoành Sơn không nghĩ vậy, ánh mắt Vân Triệt nhìn Tô Linh Nhi, và cách hắn đối xử tốt với con bé… hoàn toàn không thể là giả.
Lời của phụ thân như một làn gió xuân ấm áp, tức thì thổi tan mọi lo lắng và sợ hãi trong lòng Tô Linh Nhi, nàng vui vẻ gật đầu:
- Phụ thân, con biết rồi! Con biết mà, Vân Triệt ca ca nhất định thích con… Con sẽ mau lớn, ngày nào cũng chờ huynh ấy về cưới con.
- Ha ha.
Tô Hoành Sơn có chút bất đắc dĩ cười cười. Nữ nhi bảo bối của hắn mới mười tuổi, vốn là một tiểu nha đầu lanh lợi, ngây thơ trong sáng, vô lo vô nghĩ, vậy mà từ khi gặp Vân Triệt, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới đã suốt ngày chìm trong tương tư, còn đòi gả đi mỗi ngày, khiến hắn, người làm cha này, thật sự dở khóc dở cười. Hắn thuận miệng hỏi:
- Có phải có ai nói lời gì không hay với con không?
Tô Linh Nhi khẽ gật đầu:
- Vâng… Là ca ca. Lúc con ở trong rừng trúc, ca ca cũng đến đó, nói với con rằng Vân Triệt ca ca đều đang lừa con, cho nên… cho nên…
- Con nói… ca ca con đi vào trong rừng trúc?
Lông mày Tô Hoành Sơn đột nhiên nhíu lại.
- Vâng! Phụ thân, người sao vậy? Sao bỗng nhiên lại nghiêm túc thế?
- À, không có gì.
Tô Hoành Sơn vội vàng cười cười, ánh mắt hắn lướt qua Bảo giáp Long Lân ẩn dưới lớp áo ngoài của Tô Linh Nhi, rồi kéo cổ áo lên cho nàng, nghiêm túc dặn dò:
- Linh Nhi, nhớ kỹ lời cha nói, bộ quần áo màu vàng nhạt này của con, phải mặc trên người mọi lúc, hơn nữa phải giấu cho thật kỹ, tuyệt đối không được để bất kỳ ai nhìn thấy, kể cả các huynh muội trong tộc thường chơi đùa với con. Nếu không cẩn thận để người khác biết, rất có thể sẽ bị cướp đi, con hiểu không?
Tô Linh Nhi theo bản năng túm chặt áo ngoài, chân thành gật đầu:
- Con biết rồi thưa phụ thân, đây là Vân Triệt ca ca tặng cho con, con nhất định sẽ bảo vệ nó cẩn thận.
Tô Linh Nhi cuối cùng cũng gỡ được khúc mắc, lòng dạ thông suốt, vui vẻ chạy đi, còn Tô Hoành Sơn thì lòng lại trĩu nặng tâm sự.
Sau khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, Tô Hạo Nhiên mới lặng lẽ trở về Thái Tô Môn. Hắn vừa về đến phòng mình thì thấy phụ thân Tô Hoành Sơn đang đứng đó, trong lòng hắn thoáng giật mình, vội nói:
- Phụ thân, sao người lại ở đây?
- Ta có lời muốn nói với con…
Tô Hoành Sơn liếc xéo hắn, thản nhiên hỏi:
- Chiều nay con đã đi đâu?
- Buổi chiều con luyện công rất lâu, hơi mệt nên đã đi dạo một vòng trong rừng trúc sau núi, còn gặp cả Linh Nhi. Không biết phụ thân có chuyện quan trọng gì muốn nói với con?
Tô Hạo Nhiên cung kính đáp, mặt không đổi sắc.
- Con ở trong rừng trúc ngoài việc gặp Linh Nhi ra, không gặp người nào khác sao?
Sắc mặt Tô Hoành Sơn sa sầm, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.
Tô Hạo Nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc:
- Rừng trúc sau núi vốn luôn vắng lặng, con thật sự chỉ gặp Linh Nhi, nói với muội ấy vài câu, ngoài ra không hề gặp ai khác. Vì sao phụ thân lại hỏi như vậy?
Tô Hoành Sơn nhìn thẳng hắn một hồi lâu, rồi dời mắt đi, thở dài một tiếng, nhàn nhạt nói:
- Hạo Nhiên, một nam nhân trưởng thành có dã tâm không phải là chuyện xấu, không có dã tâm thì vĩnh viễn không thể leo lên đỉnh cao. Tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, âm hiểm xảo trá cũng thường là những thứ mà kẻ thành công trên con đường quyền lực cần phải có. Nhưng những thứ đó chỉ nên dùng với kẻ địch, nếu dùng trên người chí thân, thì kẻ đó không còn là người, mà là cầm thú. Điểm này, con phải nhớ kỹ.
Lông mày Tô Hạo Nhiên giật giật, hắn lập tức gật đầu mạnh, thành khẩn nói:
- Hạo Nhiên ghi nhớ lời phụ thân dạy bảo.
Tô Hoành Sơn quay đầu đi, nhàn nhạt gật đầu:
- Người quý ở chỗ tự biết mình. Vi phụ làm Môn chủ quả thật không xứng chức, trong lòng ta hiểu rõ. Rất nhiều khi, ta không đủ quyết đoán, không đủ tàn nhẫn, không đủ cứng rắn, nếu không cũng sẽ không có nhiều kẻ dám càn rỡ không kiêng dè trước mặt Môn chủ là ta đây. Nhưng Tô Hoành Sơn ta cả đời này làm việc không thẹn với lương tâm, tuy tầm thường vô vị, nhưng không phụ đất trời, không phụ tông môn, không phụ tổ tông… Con là nhi tử duy nhất của Tô Hoành Sơn ta, ta hy vọng tương lai con… ngàn vạn lần đừng khiến ta thất vọng.
- Vâng… Con sẽ không quên lời phụ thân, nhất định sẽ không làm ra chuyện gì khiến phụ thân thất vọng.
Tô Hạo Nhiên nói như chém đinh chặt sắt.
- Ừm!
Tô Hoành Sơn khẽ đáp một tiếng, không nói gì thêm, chậm rãi bước ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Tô Hoành Sơn rời đi, sắc mặt Tô Hạo Nhiên dần trở nên u ám, rồi hắn nở một nụ cười âm hiểm:
- Tuy ta có thân phận là con trai Môn chủ, nhưng xét về tư chất, vị trí của ta vẫn còn rất bấp bênh, cho nên ta không thể không tính toán cho bản thân trước… Người chí thân? Hừ, nếu ta cũng cổ hủ, thiếu quyết đoán như ngươi, thì tương lai của Thái Tô Môn này vĩnh viễn sẽ không có chỗ cho ta, đến lúc đó, ta thật sự sẽ xong đời. Làm con trai của ngươi, sao ta có thể khiến ngươi thất vọng được chứ… Ha ha ha ha… Ha ha ha ha…