Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 290: CHƯƠNG 289: ĐỒNG THỜI ĐỘT PHÁ

Chẳng biết từ lúc nào, kể từ khi Vân Triệt “ngã xuống”, đã hơn nửa năm trôi qua, nhưng đủ loại chủ đề và tin đồn về hắn vẫn lan truyền khắp Thương Phong quốc. Phiên bản sau lại càng khoa trương hơn phiên bản trước, thậm chí còn được một vài kẻ lắm chuyện biên soạn thành sách, tiêu thụ cực nhanh, độ nóng lan truyền đến lạ thường.

Bệnh tình của Hoàng đế Thương Phong ngày một sa sút, cuộc chiến ngầm giữa Đại hoàng tử và Tam hoàng tử cũng bắt đầu chính thức chuyển sang công khai. Tất cả các hoàng tử đều bị cuốn vào vòng xoáy đó, nhưng không một ai đoái hoài, không một ai bận tâm đến ngọn lửa sinh mệnh của Hoàng đế Thương Phong ngày càng leo lét. Người duy nhất ở bên cạnh bầu bạn với ngài chỉ có Công chúa Thương Nguyệt.

Toàn bộ hoàng thất Thương Phong bị bao phủ trong một màn sương u ám ngày càng dày đặc. Phía sau màn sương ấy, Tiêu Tông và Phần Thiên Môn đã bắt đầu lộ ra nanh vuốt. Trong vòng xoáy khổng lồ do hai thế lực này chung tay tạo nên, hoàng thất Thương Phong gần như không có bất kỳ sức lực nào để chống cự.

Thiên Kiếm Sơn Trang vẫn luôn giữ im lặng, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn can thiệp. Chuyện về Sở Nguyệt Thiền nửa năm trước đã khiến Lăng Nguyệt Phong phải chịu đả kích nặng nề, có lẽ cũng không còn tâm tư để ý đến những việc này. Còn Băng Vân Tiên Cung thì đã hoàn toàn bế quan, mặc cho ngoại giới sóng to gió lớn cũng không hề có động tĩnh gì.

Thiên Kiếm Sơn Trang, dưới Ngự Kiếm Đài.

Vân Triệt vai mang Long Khuyết, ngồi xếp bằng tại đó. Hắn đã duy trì tư thế này hơn ba canh giờ, và lúc này, trên đỉnh đầu hắn, từng luồng huyền khí hóa thành khói trắng mà mắt thường có thể thấy được đang chậm rãi bốc lên.

- A… Lại sắp đột phá sao?

Nhìn làn khói trắng trên đỉnh đầu hắn, yêu nhân cúi đầu lẩm bẩm.

Bề ngoài Vân Triệt trông vô cùng bình tĩnh, nhưng bên trong cơ thể hắn, sóng lớn lại đang cuộn trào.

Sau khi luyện kiếm đến kiệt sức, hắn ngồi xếp bằng tại chỗ, vận chuyển huyền khí trong người hơn một trăm tiểu chu thiên, đồng thời hồi tưởng lại hình ảnh về thức thứ hai của Thiên Lang Kiếm mà Mạt Lỵ đã lưu lại cho hắn trong trận chiến xếp hạng. Thế nhưng, hình ảnh đó chỉ có động tác thi triển thức kiếm thứ hai, lại không có huyền quyết quan trọng nhất. Hơn nữa, Thiên Lang Ngục Thần Điển là huyền kỹ cấp Thần, cho dù có tổng quyết trong lòng, muốn chỉ dựa vào quỹ đạo vung trọng kiếm mà lĩnh ngộ ra chân lý của thức kiếm thứ hai cũng gần như là chuyện không thể.

Nhưng Vân Triệt chưa bao giờ cho rằng đây là “chuyện không thể”. Trong nửa năm này, mỗi ngày hắn đều khổ tâm suy ngẫm, hình ảnh trong đầu hắn cũng đã được suy diễn hơn vạn lần.

Và sau khi huyền khí vận chuyển đến chu thiên thứ hai trăm trong cơ thể, tất cả huyền khí đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.

Toàn thân Vân Triệt run lên, cơn kinh hãi này không hề nhỏ, mồ hôi lạnh túa ra khắp người trong nháy mắt. Nhưng ngay lập tức, hắn lại vội vàng trấn tĩnh lại… Chuyện gì thế này? Lẽ nào…

Khi tâm trí hắn còn đang hoảng hốt vì huyền lực đột nhiên biến mất, bên trong huyền mạch của hắn bỗng nhiên lóe lên một vầng sáng đỏ lam lộng lẫy như sao trời. Sau đó, từng luồng huyền khí vô cùng hùng hậu từ sâu trong huyền mạch tuôn trào ra, tựa như hồng thủy cuồn cuộn chảy đến các đại kinh mạch toàn thân. Huyền mạch bắt đầu cấp tốc giãn nở, kinh mạch được huyền khí rót vào cũng co duỗi liên hồi, giống như đang hưng phấn nhảy múa.

Dưới Địa Huyền Cảnh, huyền khí vô hình vô sắc, chỉ có thể dựa vào dao động lực lượng khi lưu chuyển để cảm nhận. Vậy mà lúc này, Vân Triệt lại thấy rõ trong luồng huyền khí đang khởi động kia hiện ra một màu trắng mờ ảo! Tựa như từng sợi khói nhẹ, mức độ hùng hậu này mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần!

Quả thật không thể so sánh nổi!

Vầng sáng huyền mạch cũng trở nên sáng ngời hơn, cả màu đỏ và màu lam đều trở nên chói mắt hơn. Vân Triệt vẫn nhắm mắt, cảm nhận huyền khí đang khởi động trong huyền mạch, hai tay chậm rãi duỗi ra, mở rộng, khóe miệng dần dần nhếch lên một nụ cười vui sướng.

Hắn vô cùng rõ ràng điều này có ý nghĩa gì.

Điều này có nghĩa là, huyền lực của hắn đã chính thức đột phá cảnh giới Linh Huyền, bước vào cảnh giới Địa Huyền!

Gần nửa năm, hắn từ Linh Huyền Cảnh cấp một, thẳng tiến đến Địa Huyền Cảnh cấp một!

Gần sáu tháng!

Hơn nữa, vì tất cả huyền quan trong huyền mạch của hắn đều đã được đả thông hoàn toàn, nên từ Linh Huyền Cảnh đến Địa Huyền Cảnh vốn không hề có bình cảnh, cứ thế dễ dàng đột phá, nước chảy thành sông!

Tốc độ đột phá như vậy, tại Thương Phong Đế quốc, có thể nói là xưa nay chưa từng có!

Quả thật, huyền lực của hắn có thể tăng nhanh như vậy, nguyên nhân chủ yếu là do hắn đã ăn một lượng lớn thịt rồng, uống một lượng lớn máu rồng. Cho đến hôm nay, toàn bộ cái đuôi khổng lồ của Viêm Long đều đã bị Vân Triệt nuốt vào bụng, hóa thành sức mạnh vĩnh hằng của hắn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có thể ở Linh Huyền Cảnh điên cuồng ăn thịt rồng, uống máu rồng mà không chết, lại còn có thể hấp thu luyện hóa thành sức mạnh của bản thân, bản thân điều này đã là một năng lực biến thái đến mức khiến người người phẫn nộ.

Huyền khí đang khởi động trong cơ thể dần lắng lại. Cảm giác sức mạnh tràn trề này khiến Vân Triệt thoải mái như đang phiêu du giữa mây ngàn. Hắn mở mắt, đứng dậy, dang rộng hai tay, lỗ chân lông toàn thân mở ra, tận tình cảm nhận vạn vật xung quanh. Mỗi một lần đột phá đại cảnh giới đều đi kèm với sự thăng hoa của linh hồn, lực cảm giác cũng theo đó mà tăng lên gấp bội. Phạm vi linh giác dò xét của hắn đã có thể kéo dài ra xa hơn trước kia mấy lần, thậm chí, hắn còn loáng thoáng nghe được âm thanh dao động và tương tác của các loại nguyên tố.

Vân Triệt hưng phấn nắm lấy Long Khuyết, hét lên một tiếng sảng khoái, ánh mắt bỗng nhiên tập trung vào yêu nhân. Ánh mắt lóe lên, cả người hắn như tia chớp lao vào trong kết giới, Phần Tâm mở ra, một kiếm nện thẳng xuống đỉnh đầu yêu nhân.

Khi Phần Tâm mở ra, cảm giác gánh nặng trên cơ thể hoàn toàn không xuất hiện! Điều này cũng có nghĩa là, khi đạt tới Địa Huyền Cảnh, hắn đã có thể giống như Tà Phách, hoàn toàn thích ứng với trạng thái Phần Tâm, có thể tùy ý duy trì trạng thái này trong điều kiện bình thường mà không hề có áp lực!

Đối mặt với Vân Triệt ở Linh Huyền Cảnh sơ kỳ, yêu nhân từng khinh thường dùng đầu trần đón đỡ trọng kiếm của hắn.

Nhưng đối mặt với Vân Triệt đã là Địa Huyền Cảnh sơ kỳ, cũng là một kiếm tấn công thẳng vào đỉnh đầu như vậy, yêu nhân lại không dám dùng đầu đỡ nữa, bởi vì uy thế đến từ Vân Triệt đã bắt đầu khiến hắn cảm thấy một tia áp lực nhỏ… Tuy rằng cực kỳ, cực kỳ nhỏ, nhưng đó là áp lực thực sự!

- Nhanh như vậy đã đột phá Địa Huyền, đúng là kinh người, nhưng muốn giết ta, còn sớm lắm!

Yêu nhân khinh thường gầm nhẹ một tiếng, một tay chụp về phía Long Khuyết. Khoảnh khắc bàn tay chạm đến Long Khuyết, bàn tay lại hóa thành vô số ảo ảnh.

Còn Long Khuyết thật sự đã theo thân pháp quỷ dị của Vân Triệt, hung hăng đập vào vai yêu nhân.

Tinh Vẫn Chi Liên phát ra tiếng va chạm chói tai, một kiếm này của Vân Triệt giống như chém vào huyền thép không thể xuyên thủng, chấn đến hai tay hắn run lên. Nhưng bả vai của yêu nhân đừng nói là bị thương, ngay cả lớp áo mỏng manh của hắn dưới sự bảo vệ của huyền lực cũng không hề có một chút tổn hại.

Cho dù đã đến Địa Huyền Cảnh, thực lực giữa hắn và yêu nhân vẫn cách nhau một trời một vực!

Yêu nhân giơ tay lên, một luồng gió lốc huyền lực vô cùng mãnh liệt đẩy ra, khiến toàn bộ bên trong kết giới cuộn lên một cơn bão đáng sợ. Chỉ trong một hơi thở, Vân Triệt đã bị gió lốc huyền lực hất văng ra xa vài trăm trượng, chật vật ngã xuống đất. Hắn lập tức đứng dậy, lau đi vết máu ở khóe miệng, hung hăng nói:

- Một ngày nào đó, ta sẽ giết ngươi!

- Chờ đến ngày đó, ngươi hãy nói lời cuồng vọng này! Ngươi bây giờ tự xưng muốn giết ta, vẫn chỉ là trò cười mà thôi.

Yêu nhân khinh thường nói.

- Có phải trò cười hay không, không phải do ngươi định đoạt!

Vân Triệt lại một lần nữa cầm lấy Long Khuyết, cũng không chữa thương ngay tại chỗ, bỗng nhiên lại lao về phía trước, hướng vào trong kết giới. Long Khuyết liên tục bay lượn, hơn mười đạo hỏa diễm Phượng Hoàng mang theo tiếng phượng hót vang dội bay về phía yêu nhân.

Phượng Hoàng Phá!

Phượng Hoàng Viêm im lặng đã lâu, cũng vào lúc này cuối cùng đã thức tỉnh trở lại.

- Hả?

Yêu nhân không phải chưa từng đối mặt với huyền hỏa của Vân Triệt, nhưng ngọn lửa nhắm vào hắn lúc này lại rõ ràng mang theo sức nóng và uy thế vô cùng. Hắn vung tay, mười mấy đạo Phượng Hoàng Phá đều bị đánh văng ra, nhưng mu bàn tay hắn lại bị cháy đến đỏ rực, điều này khiến chân mày yêu nhân nhíu chặt.

Đúng lúc này, Vân Triệt đang ở cách đó hơn mười trượng bỗng nhiên lao đến trong nháy mắt, toàn thân bao phủ bởi lửa Phượng Hoàng vô cùng nóng rực.

- Phượng Dực Thiên Khung!!

Ầm!!

Long Khuyết hung hăng nện lên ngực yêu nhân, một luồng Phượng Hoàng Viêm cuồng bạo nổ tung trên lồng ngực hắn. Sức nóng khủng khiếp cùng với uy áp Phượng Hoàng khiến yêu nhân hùng mạnh cũng phải ngạt thở trong thoáng chốc. Vân Triệt lộn một vòng ra sau rơi xuống đất, phía sau, một con sói khổng lồ màu xanh biếc ngửa mặt lên trời hú dài. Long Khuyết hạ xuống, một bóng sói lao vút ra, xé rách không khí, đánh thẳng về phía yêu nhân.

Xoẹt!!

Thiên Lang Trảm chuẩn xác đánh trúng yêu nhân vốn không thể di chuyển, xé toạc một lỗ hổng dài chừng nửa xích trên lớp áo trước ngực hắn, sau đó không hề lưu tình đánh vào lồng ngực hắn… Một cơn đau như kim châm truyền đến. Mặc dù chỉ là cơn đau rất nhỏ như kim đâm, ngực cũng chỉ xuất hiện một vết trầy đỏ ngay cả da cũng không rách, nhưng đủ để khiến yêu nhân chấn động.

Hắn không hề vận hết sức để bày ra huyền lực phòng ngự, nhưng lớp huyền lực phòng ngự tự nhiên tồn tại bình thường, cho dù là một cường giả Thiên Huyền Cảnh sơ kỳ đánh lén cũng khó mà phá vỡ. Quần áo của hắn cũng được bao bọc dưới lớp huyền lực phòng ngự tự nhiên này… Nhưng lại bị một kiếm của Vân Triệt đánh rách một đường, còn khiến hắn cảm thấy đau đớn.

Điều này rõ ràng có nghĩa là, hắn đã dùng huyền lực Địa Huyền Cảnh sơ kỳ, mạnh mẽ tung ra uy lực mà Thiên Huyền Cảnh mới có!!

Lực chiến đấu vượt cấp hơn huyền lực, điểm này cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên trong nhận thức của yêu nhân. Nhập Huyền Cảnh có lực chiến đấu của Chân Huyền Cảnh, Chân Huyền Cảnh có lực chiến đấu của Linh Huyền Cảnh, hắn đều đã thấy quen. Thậm chí Linh Huyền Cảnh có lực chiến đấu của Địa Huyền Cảnh, hắn cũng gặp không ít. Nhưng theo cảnh giới tăng lên, sự chênh lệch thực lực giữa các đại cảnh giới cũng tăng lên gấp bội, bình cảnh cũng ngày càng khó vượt qua. Từ Linh Huyền Cảnh đến Địa Huyền Cảnh được xem là bình cảnh chính thức đầu tiên, nhưng muốn vượt qua cũng không quá khó khăn. Mà từ Địa Huyền Cảnh lên đến Thiên Huyền Cảnh, độ khó để vượt qua nó còn gian nan hơn bình cảnh Địa Huyền Cảnh gấp trăm ngàn lần! Tương tự, muốn dùng thực lực Địa Huyền Cảnh phát huy ra lực chiến đấu của Thiên Huyền Cảnh, về cơ bản là chuyện không thể.

Nhưng Vân Triệt mới Địa Huyền Cảnh cấp một, uy thế của một kiếm này lại chính là uy thế của Thiên Huyền Cảnh chân chính! Tuy rằng đây có lẽ là một kiếm mạnh nhất của Vân Triệt, nhưng dù chỉ là một khoảnh khắc, cũng đủ để kinh thế hãi tục.

Yêu nhân dưới cơn khiếp sợ cũng nảy sinh tức giận… Đường đường là yêu vương mà lại bị một tiểu bối mới vào Địa Huyền Cảnh làm rách cả quần áo, đây quả là nỗi sỉ nhục mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng đến. Ánh mắt hắn âm trầm, năm ngón tay hóa trảo, một bàn tay khổng lồ màu xanh đậm bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Vân Triệt, sau đó hung hăng chụp vào ngực hắn… Nhưng mà, khoảnh khắc bàn tay khổng lồ xuất hiện, yêu nhân lại bỗng nhiên hối hận, nhưng đã thu tay không kịp, năm ngón tay căm phẫn đánh thẳng vào trước ngực Vân Triệt.

Rầm~~~~

Tựa như có một tiếng sấm nổ tung trước lồng ngực, hai mắt Vân Triệt lồi ra, vứt Long Khuyết xuống, hai tay toàn lực đẩy về phía trước, mượn lực phản chấn nhanh chóng bay ngược ra ngoài, rơi ra khỏi kết giới. Vừa chạm đất, hắn đã nhắm mắt lại, vào thế ngồi, Đại Đạo Phù Đồ Quyết lập tức được vận chuyển cấp tốc.

Sức mạnh trong một đòn này của yêu nhân vượt xa dự đoán của Vân Triệt. Hắn cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình đều đã lệch khỏi vị trí, xương sườn gãy hết, kinh mạch cũng đứt mười mấy đường… Nhưng sau khi trải qua hơn trăm lần “tẩy lễ” bằng máu thịt Viêm Long, thương thế vốn là cực nặng này, đối với hắn lại chẳng đáng là gì.

Theo sự vận chuyển của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, trên đầu hắn, tiểu tháp màu bạc lại một lần nữa xuất hiện.

Yêu nhân thu tay về, im lặng nhìn chằm chằm Vân Triệt. Sau một hồi lâu, hắn thấp giọng lẩm bẩm:

- Thân thể của tiểu tử này cũng không biết luyện thành thế nào, một chiêu vừa rồi, cho dù là một cường giả Thiên Huyền Cảnh cũng phải mất nửa cái mạng, hắn lại còn có thể ngồi yên chữa thương!

Giọng yêu nhân vừa dứt, dị biến đột ngột nảy sinh. Khóe mắt yêu nhân bỗng nhiên thoáng qua một vầng sáng màu vàng kim. Hắn theo bản năng ngẩng đầu, rõ ràng nhìn thấy chính là tiểu tháp trên đỉnh đầu Vân Triệt, nhưng nó lại từ màu bạc lúc trước, biến thành màu vàng kim nhàn nhạt

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!