Vân Thương Hải đột nhiên rít gào, dọa Vân Triệt giật nảy mình. Hắn lập tức xoay người lại, liền thấy gương mặt Vân Thương Hải hoàn toàn vặn vẹo, đôi mắt vì quá kích động mà phủ một tầng huyết sắc đáng sợ, tay phải chộp về phía trước, toàn thân liều mạng giãy giụa, kéo theo xiềng xích loảng xoảng vang dội.
Phản ứng khoa trương như thế khiến trong lòng Vân Triệt lóe lên một tia kinh ngạc:
- Ngươi từng gặp vật này?
Hắn vừa nói, vừa nhanh chóng cầm lấy mặt dây chuyền đưa tới trước mắt Vân Thương Hải, sau đó trực tiếp mở ra, để lộ mặt gương nhỏ không thể bình thường hơn ở bên trong.
Hai mắt Vân Thương Hải gắt gao dán chặt vào mặt gương kia, tròng mắt rung động đến mức gần như muốn lọt ra khỏi hốc. Sau một thoáng tĩnh lặng, toàn thân hắn giãy giụa càng thêm kịch liệt, miệng phát ra tiếng gầm thét điên cuồng:
- Ngươi lấy được vật này từ đâu!! Tại sao nó lại ở trên người ngươi… Nói! Tại sao nó lại ở trên người ngươi! Nói!!
Phản ứng của Vân Thương Hải cho thấy ông ta không chỉ nhận ra món đồ trong tay hắn, mà nó dường như còn cực kỳ quan trọng. Lòng hắn cũng dâng lên một cỗ kích động, hắn lùi lại một bước, đeo nó trở lại cổ mình, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để nói:
- Khi ta sinh ra, nó đã được đeo trên người ta, là vật duy nhất mà phụ mẫu thân sinh chưa từng gặp mặt để lại… Ngươi đã nhận ra nó, vậy có thể cho ta biết, rốt cuộc nó là cái gì không? Chủ nhân ban đầu của nó là ai? Hai người đã đeo nó lên người ta… rất có thể chính là phụ mẫu thân sinh của ta!
Không khí bỗng chốc ngưng đọng.
Cả hai người đều kích động, hai cặp mắt mở to gắt gao nhìn chằm chằm vào đối phương… Vân Triệt khát khao câu trả lời của Vân Thương Hải, mặt dây chuyền này là hy vọng duy nhất để hắn tìm được phụ mẫu, biết được thân thế của mình, và hôm nay, hắn cuối cùng đã tìm được một người biết về nó. Mà ở phía đối diện, ánh mắt Vân Thương Hải thay đổi, từ kịch liệt chuyển sang dại ra… rồi càng lúc càng dại ra…
- Đây là… phụ mẫu ngươi… để lại cho ngươi?
Ông ta nhìn Vân Triệt, dùng giọng nói khàn khàn, khó nhọc, chậm rãi cất lời.
- Đúng!
Vân Triệt gật đầu, hắn nắm lấy mặt dây chuyền, hít sâu một hơi, nói thẳng:
- Sau khi ta chào đời không lâu, phụ mẫu ta liền gặp phải truy sát. Một người bạn tốt chí cốt của họ, cũng chính là dưỡng phụ của ta, vì bảo toàn tính mạng cho ta đã lén đổi con trai mình với ta… Sau khi phụ mẫu ta rời đi, liền bặt vô âm tín, thứ duy nhất để lại chính là nó! Ta từ nhỏ đã luôn mang nó bên người, bởi vì đây là bằng chứng duy nhất để ta tìm được phụ mẫu thân sinh! Ngươi đã biết nó, vậy chắc hẳn ngươi cũng biết người để lại nó cho ta… phụ mẫu thân sinh của ta là ai, đúng không?
Vì quá nôn nóng muốn biết đáp án, Vân Triệt đã nói ra tất cả những gì mình biết, chăm chú chờ đợi tin tức mà hắn mong muốn từ miệng Vân Thương Hải. Theo lời hắn kể, hắn nhìn thấy sự rung động trong mắt Vân Thương Hải ngày càng kịch liệt, thậm chí… còn có lệ quang lấp lánh.
Tay phải của Vân Thương Hải vươn ra, lơ lửng giữa không trung, co giật hồi lâu không hạ xuống, hoặc có lẽ… trong cơn kích động tột độ, ông ta đã quên cả cách điều khiển cơ thể mình. Hai mắt ông ta gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, từ đầu đến cuối không hề dịch chuyển. Sau khi Vân Triệt nói xong, đôi môi ông ta không ngừng mấp máy nhưng hồi lâu không phát ra âm thanh, mãi một lúc sau, ông ta mới dùng giọng nói run rẩy khôn cùng cất lời:
- Hài tử… Ngươi… ngươi… ngươi năm nay… bao… nhiêu… tuổi?
- Mười chín tuổi.
Vân Triệt đáp. Tháng trước vừa đúng là sinh nhật mười chín tuổi của hắn. Mười sáu tuổi bị đuổi khỏi Tiêu Môn, phải rời xa gia gia và tiểu cô, bất tri bất giác đã ba năm trôi qua.
- Mười chín tuổi… mười chín tuổi… mười chín tuổi…
Vân Thương Hải lẩm bẩm, mỗi lần lặp lại, ánh mắt lại mơ hồ đi một phần. Cánh tay đang lơ lửng giữa không trung của ông ta khẽ động, năm ngón tay điều chỉnh thành một tư thế mềm mại hơn:
- Ngươi… ngươi lại đây… đưa cánh tay trái cho ta… Đừng sợ, ta sẽ không làm hại ngươi, càng không cướp đồ của ngươi… Đưa tay trái của ngươi cho ta…
Dáng vẻ của Vân Thương Hải trở nên vô cùng kỳ quái, khiến trong lòng Vân Triệt dấy lên một trận kinh dị. Nhưng từ trong ánh mắt ông ta, hắn không tìm thấy chút ác ý hay hàn khí nào. Hắn hơi do dự, rồi tiến lên hai bước, đưa tay trái ra.
Vân Thương Hải đưa tay, nắm chặt lấy cổ tay Vân Triệt. Ngay lập tức, Vân Triệt cảm nhận được một luồng khí tức kỳ dị mà ôn hòa từ cổ tay truyền đến, nhanh chóng bao trùm toàn bộ cánh tay trái. Hắn vừa định lên tiếng hỏi, chợt thấy trên mu bàn tay trái của mình, một ấn ký hình thanh kiếm màu trắng sáng, lớn chừng ngón út, chậm rãi hiện ra.
- Đây là… cái gì?
Nhìn ấn ký đột nhiên xuất hiện trên người mình, Vân Triệt kinh ngạc hỏi.
Mà Vân Thương Hải, trong khoảnh khắc nhìn thấy ấn ký kia, đột nhiên nước mắt tuôn trào. Ánh mắt ông ta xuyên qua màn lệ nhòa nhìn Vân Triệt… đó là một ánh mắt mà Vân Triệt không tài nào hiểu nổi. Môi ông ta run rẩy, phát ra âm thanh… nhưng lại là tiếng khóc nức nở dưới cảm xúc không thể khống chế:
- Đây là dấu ấn… Huyền Cương chưa thức tỉnh của bộ tộc Vân thị ta! Nó… nó chứng minh ngươi là hậu duệ của bộ tộc Vân thị ta… là… tôn nhi thân sinh của Vân Thương Hải ta!!
Mấy chữ cuối cùng như sấm sét vang bên tai Vân Triệt, khiến cõi lòng hắn chấn động dữ dội:
- Ngươi… ngươi… ngươi nói cái gì?
- Ấn ký Huyền Cương màu trắng kia chính là chứng minh huyết mạch Vân thị… Món đồ mà từ nhỏ cháu đã mang theo bên mình, là chí bảo mà bộ tộc Vân thị chúng ta thay bộ tộc Yêu Hoàng trấn giữ! Ta thường luôn mang nó bên người, không bao giờ rời xa. Trước khi đến Thiên Huyền Đại Lục tìm kiếm Yêu Hoàng, ta đã giao nó cho con trai ta… mà con trai ta, lại giao nó cho cháu… Cháu là con trai của con trai ta… Ta là… gia gia thân sinh của cháu!
Miệng Vân Triệt há hốc, hai mắt trợn trừng, như lạc vào trong mớ thông tin quá đỗi bất ngờ. Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, thất hồn lạc phách lắc đầu:
- Không thể nào… Không thể nào… Sao ngươi lại là gia gia của ta được… Sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy… Không thể nào… Không thể nào…
Những tiếng “Không thể nào” bật ra từ miệng hắn hoàn toàn là phản ứng vô thức trong cơn bối rối. Sau khi biết Tiêu Liệt không phải gia gia ruột, hai chữ “chí thân” đối với hắn đã trở nên xa vời và mơ hồ. Mặt dây chuyền luôn đeo trên cổ trở thành mối liên hệ duy nhất giữa hắn và người thân.
Vậy mà bây giờ, trong lúc hắn hoàn toàn không hề phòng bị, Vân Thương Hải, người đã đưa hắn vào vực sâu, cùng hắn chung sống hơn một năm, người mà hắn phải giết… lại đột nhiên nói cho hắn biết mình là thân nhân, còn là gia gia ruột thịt. Đầu óc hắn theo bản năng không thể tiếp nhận, rơi vào trạng thái hỗn loạn, gần như mất hết khả năng suy nghĩ.
- Đúng vậy… trên đời này, thế mà lại có chuyện trùng hợp đến thế…
Trên mặt Vân Thương Hải đầm đìa nước mắt, kích động đến mức giọng nói hoàn toàn mơ hồ:
- Ấn ký Huyền Cương của cháu, còn có mặt dây chuyền trên người cháu, tất cả đều là chứng cứ sắt đá… Cháu có còn nhớ ngày ta đưa cháu xuống đây, tên tiểu bối của Thiên Uy Kiếm Vực kia từng nói, hai mươi năm trước, con trai và con dâu của ta đã vì tìm kiếm ta mà xâm nhập Thiên Huyền Đại Lục, sau này còn tìm đến gần đây… Sau đó, chúng bị Thiên Uy Kiếm Vực truy sát… Thời gian, sự việc, địa điểm… Không gì có thể trùng hợp hơn thế! Cháu chính là… hậu nhân mà con trai ta đã lưu lại trong khoảng thời gian hai ba năm tìm kiếm ta ở Thiên Huyền Đại Lục này!
Vân Triệt: “!!!!”
- Nếu… nếu cháu vẫn không tin, vậy thì cháu có thể cùng ta nhỏ máu nhận thân… Đó là cách trực tiếp nhất, cũng là chứng cứ không thể làm giả hay nghi ngờ!
Vân Thương Hải vừa kích động nói, vừa vung tay phải, một giọt máu tươi từ đầu ngón trỏ của ông ta nhỏ xuống.
Nhỏ máu nhận thân là phương thức chứng minh quan hệ huyết thống có uy tín nhất. Máu của hai người hòa vào nhau, dưới sự thúc đẩy của huyền khí sơ cấp nhất, nếu có quan hệ huyết thống, chúng sẽ dung hợp triệt để; nếu không phải huyết thống trực hệ, chúng sẽ lập tức tách ra… Tuyệt đối không có ngoại lệ!
Lời nói ngày ấy của Lăng Khôn, Vân Triệt đương nhiên nghe rõ mồn một. Lúc này nghĩ lại, về mặt thời gian, quả thật trùng khớp một cách thần kỳ.
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ…
Chẳng lẽ thật sự là…
Nhìn giọt máu trên đầu ngón tay Vân Thương Hải nhỏ xuống, Vân Triệt căng thẳng đến gần như nín thở. Hắn cắn chặt răng, cố gắng để dòng suy nghĩ của mình bình tĩnh lại. Hắn không nói gì, tiến lên một bước, đưa ngón tay ra, huyền lực vận khởi, đầu ngón giữa bị rạch một vết rất nhỏ, một giọt máu chậm rãi ngưng tụ rồi rơi xuống, chạm vào giọt máu của Vân Thương Hải.
Vân Triệt ngồi xổm xuống, nín thở, xòe bàn tay về phía hai giọt máu vừa chạm vào nhau… Bàn tay di chuyển vô cùng chậm rãi, khoảng cách vốn chỉ trong gang tấc mà hắn lại cảm thấy dài tựa như cả một thế kỷ. Cuối cùng, một luồng huyền khí cơ bản nhất được phóng ra từ lòng bàn tay hắn, bao phủ lấy chúng…
Hai giọt máu đồng thời khẽ run, sau đó gần như trong nháy mắt… hoàn toàn dung hợp làm một…
Đầu óc Vân Triệt choáng váng một trận…
Toàn thân Vân Thương Hải run rẩy, nỗi bi thương và niềm vui sướng vô tận dâng trào trong lòng, khiến ông ta không biết nên gào khóc hay nên thỏa thích cười to. Ông ta vung cánh tay duy nhất có thể cử động, miệng phát ra tiếng kêu khàn đặc mà ngay cả chính ông ta cũng không nghe rõ:
- Tôn nhi của ta… Cháu là tôn nhi của ta… Là tôn nhi thân sinh của ta… Tôn nhi thân sinh a a a…
Hình ảnh hai giọt máu hoàn toàn dung hợp khắc sâu vào đồng tử và linh hồn Vân Triệt. Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Thương Hải, thất thần lẩm bẩm:
- Người thật sự… là gia gia của cháu… Gia gia… của cháu…
- Đúng… là ta!!
Vân Thương Hải ngửa đầu nhìn trời, gầm lên một tiếng không biết là khóc hay cười:
- Trời cao đối đãi với ta vẫn không tệ, chẳng những cho ta có tôn nhi, còn đưa nó đến bên cạnh ta, nó lại còn ưu tú như vậy… Người thanh niên duy nhất mà cả đời này ta thưởng thức, lại chính là tôn nhi của ta… Ha ha… Ha ha ha ha! Trời cao đối đãi với ta không tệ, trời cao đối đãi với ta không tệ mà!