- Người thật sự… là… gia gia của cháu?
Dù cho tất cả bằng chứng đã bày ra trước mắt, giọt máu hòa làm một kia càng là minh chứng không thể chối cãi, hắn vẫn cất giọng đầy nghi hoặc. Không phải hắn không tin, mà là dưới sự thật kinh thiên động địa này, đầu óc hỗn loạn của hắn nhất thời khó lòng chấp nhận.
- Hài tử… Hài tử của ta…
Vân Thương Hải nước mắt giàn giụa:
- Ta thật sự không ngờ, hóa ra mười chín năm trước, ta đã có một đứa cháu trai… Cháu kế thừa huyết mạch của Vân gia chúng ta, lại phải chịu nhiều khổ cực đến thế… Vừa chào đời đã phải chia lìa với cha mẹ, đến nay vẫn chưa một lần gặp mặt. Ta làm gia gia thế này, chưa từng chăm lo cho cháu nửa phần, vậy mà ngay ngày đầu gặp mặt, lại suýt chút nữa tự tay giết chết cháu… Ta thật sự là người gia gia vô dụng nhất, đáng hổ thẹn nhất trên thế gian này… Ông trời có mắt, đã cho ông cháu ta lúc sinh thời có thể đoàn tụ. Trăm năm qua, ta luôn oán hận ông trời, nhưng bây giờ… cả đời này, ta chưa bao giờ cảm tạ trời xanh như lúc này…
- Người thật sự… là gia gia của cháu?
Vân Triệt vẫn thất thần lặp lại câu hỏi.
- Ta biết, ta không có tư cách làm gia gia của cháu. Ta chưa từng chăm lo cho cháu nửa phần, lại còn đẩy cháu vào kiếp nạn này, cháu muốn hận ta, oán ta thế nào cũng đều là đáng đời…
Vân Thương Hải, Yêu Vương hùng mạnh uy chấn Huyễn Yêu Giới và Tứ Đại Thánh Địa, lúc này mỗi chữ thốt ra đều đẫm nước mắt. Có lẽ nước mắt mà lão đã rơi trong mấy trăm năm qua cộng lại cũng không nhiều bằng hôm nay.
Vân Triệt bỗng đứng bật dậy, nhìn lão nhân thân mặc áo quần rách rưới, mái tóc hoa râm bết bẩn, khuôn mặt già nua gầy gò đẫm trong nước mắt, sống mũi hắn bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khôn cùng… Thân nhân! Trước mắt hắn, là người thân của hắn, là gia gia của hắn, người thân ruột thịt… Là người thân chân chính đầu tiên trong hai kiếp của hắn!
- Gia… gia…
Hai tiếng vốn vô cùng quen thuộc, hắn đã gọi không biết bao nhiêu lần trong đời, vậy mà lúc này lại thốt ra đầy ngượng nghịu, khó khăn... nhưng lại không sao kìm nén được mà bật ra khỏi môi... Bởi vì, từ trong mắt Vân Thương Hải, hắn nhìn thấy những điều giống hệt với gia gia Tiêu Liệt, sự hiền từ đã khắc sâu vào huyết mạch, sẵn sàng cho hắn cả thế giới của mình…
Toàn thân Vân Thương Hải cứng đờ, cả người như lạc vào chốn mây mù… Lão và Vân Triệt đã ở cùng nhau mười sáu tháng, đủ để có hiểu biết cơ bản nhất về hắn. Thiên phú của Vân Triệt kinh người, tiềm lực không thể đo lường, nghị lực cũng khiến chính lão phải kinh sợ. Tính tình Vân Triệt kiêu ngạo, đôi lúc tùy tiện, nhưng lòng tự tôn tuyệt đối không cho phép ai xúc phạm. Một Vân Triệt như vậy, Vân Thương Hải vốn không dám trông mong sẽ được nghe hắn gọi một tiếng “gia gia”, bởi vì đối với Vân Triệt, lão chỉ có nợ nần và áy náy. Nhưng lão thật không ngờ, tiếng gọi thân tình máu mủ này, lại được thốt lên từ chính miệng cháu trai mình, chỉ cách vài thước.
Hạnh phúc và cảm giác mãn nguyện trong khoảnh khắc này khiến lão cảm thấy cho dù có lập tức chết đi cũng cam lòng.
- Cháu bằng lòng nhận ta… Cháu không… trách ta sao?
Vân Thương Hải run giọng nói.
Vân Triệt vô cùng chậm rãi lắc đầu:
- Ông là gia gia của cháu, không có ông, trên thế giới này làm sao có cháu… Ông là gia gia của cháu, sao cháu có thể trách ông được… Cuối cùng… cháu cũng đã tìm được người thân của mình… Gia gia, những năm qua, ông đã phải chịu khổ rồi…
Dứt lời, Vân Triệt bước tới, ôm chầm lấy Vân Thương Hải, ôm lấy người thân đầu tiên mà hắn tìm được… Giữa họ không có tình nghĩa dưỡng dục, thậm chí từng có oán hận và đối địch, nhưng tất cả đều không quan trọng. Hắn sẽ không cao ngạo đến mức bài xích mối tình thân đột ngột này, sẽ không oán hận người gia gia chưa một ngày làm tròn trách nhiệm… Bọn họ là người thân, trong cơ thể chảy chung một dòng máu, chỉ riêng điểm này đã quá đủ rồi.
Lúc chia lìa Tiêu Liệt và tiểu cô, hắn đã đau đến xé lòng. Trải qua hai kiếp người, hắn đã thấu hiểu sâu sắc rằng, tình thân chính là thứ quý giá nhất, đáng để dùng tất cả, thậm chí cả sinh mệnh để bảo vệ và trân trọng.
- Hài tử ngoan… Hài tử ngoan của ta!
Siết chặt cháu trai mà ông trời đã mang đến bên cạnh mình, con đê cảm xúc của Vân Thương Hải cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ vụn, lão cất tiếng khóc nức nở, chẳng còn giữ chút hình tượng nào…
- Cha của cháu tên là Vân Khinh Hồng. Tuy ta đã mấy trăm tuổi nhưng chỉ có một mình nó là con. Thiên tư của nó cũng không tệ, giống như ta, đã thức tỉnh Huyền Cương màu lục. Mẹ của cháu tên là Mộ Vũ Nhu, là con gái của tộc trưởng Mộ gia, cũng là một trong các gia tộc thủ hộ Yêu Hoàng. Mặc dù mười hai gia tộc thủ hộ đều tồn tại để bảo vệ Yêu Hoàng nhất tộc, nhưng quan hệ giữa các gia tộc không phải là không có ngăn cách. Quan hệ giữa Vân gia chúng ta và Mộ gia vẫn luôn tốt đẹp nhất, cha mẹ cháu là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên. Trăm năm trước, khi ta một mình rời khỏi Huyễn Yêu Giới, bọn họ vừa mới thành hôn.
- Haizz, trăm năm qua, bọn họ nhất định đã lo lắng cho ta không ít. Sở dĩ họ dám mạo hiểm đến Thiên Huyền Đại Lục, có lẽ là vì nghe được tin tức ta vẫn còn sống ở đâu đó… Chỉ là không ngờ, trong khoảng thời gian lẩn trốn ở Thiên Huyền Đại Lục để tìm kiếm ta, họ lại có cháu… Thật đúng là tạo hóa trêu ngươi, e rằng chính họ cũng không thể ngờ tới.
Hai ông cháu cứ thế đứng đối diện, sau khi bình tĩnh lại, họ kể cho nhau nghe về những trải nghiệm của mình.
- Chỉ là không biết, bây giờ họ ra sao rồi. Kẻ tên Lăng Khôn kia nói rằng tuy họ đã trốn thoát khỏi Thiên Huyền Đại Lục, nhưng thời gian dài chạy trốn và trọng thương đã khiến sinh mệnh chi hỏa của họ gần như lụi tàn… Haizz!
Vân Thương Hải thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy lo lắng, buồn bã… và cả hận thù sâu sắc.
Vân Triệt không nói gì.
Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi cú sốc về thân thế thật sự của mình.
Bản thân hắn, vậy mà lại không phải người của Thiên Huyền Đại Lục.
Quê hương của hắn, lại ở một thế giới khác –– một thế giới do Yêu tộc làm chủ.
Dù cho tâm cảnh của hắn có mạnh mẽ đến đâu, trong khoảng thời gian ngắn cũng khó mà hoàn toàn chấp nhận một cách bình thản.
- Mặc dù cha cháu không tìm được ta, nhưng ở Thiên Huyền Đại Lục, nó không chỉ có cháu mà còn có một người bạn chân chính, xem như là một thu hoạch lớn.
Vì bảo vệ con trai của bạn mà đẩy con ruột của mình vào chỗ chết, đối với người đã nuôi dưỡng Vân Triệt, Vân Thương Hải vô cùng cảm kích:
- Cha mẹ nuôi của cháu, bây giờ họ vẫn khỏe chứ?
Vân Triệt lắc đầu, nhắm mắt nói:
- Không lâu sau đó, cha nuôi Tiêu thúc bị một kẻ thần bí tra hỏi về nơi ở của cha mẹ cháu, rồi chết dưới tay kẻ đó. Mẹ nuôi sau đó cũng tự vẫn… Sau khi bà nội sinh hạ tiểu cô, cũng vì quá thương nhớ con trai mà sinh bệnh, u uất qua đời, cháu thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy mặt họ… Là gia gia đã chăm sóc và bảo vệ cháu khôn lớn, đối xử với cháu còn hơn cả cháu ruột, vì cháu mà âm thầm chịu đựng vô số tủi nhục và chế nhạo…
Vân Thương Hải vô cùng xúc động, hồi lâu sau, lão trầm giọng nói:
- Triệt nhi, đại ân này, chúng ta cả đời không được quên! Vị Tiêu gia gia đó của cháu, sau này cháu phải coi như gia gia ruột thịt mà hiếu kính… Còn mối thù lớn này, cũng nhất định phải báo!
Vân Triệt chậm rãi gật đầu, lặng lẽ siết chặt tay, nhớ lại lời hắn đã nói trước mộ Tiêu Ưng ba năm trước, hắn thầm nhủ trong lòng: “Tiêu thúc, cuối cùng cháu cũng biết hung thủ đã sát hại thúc là ai… Một ngày nào đó, cháu sẽ dùng máu của bọn chúng để tế trước mộ phần của thúc!”
Vân Triệt nâng mặt dây chuyền trên cổ lên, hỏi:
- Gia gia, thứ này rốt cuộc là gì?
- Nó tên là Luân Hồi Kính.
Vân Thương Hải nói.
Cái tên này khiến lòng Vân Triệt chấn động mạnh… Nó thật sự là Luân Hồi Kính, một trong những Huyền Thiên Chí Bảo mà Mạt Lỵ đã nói. Như vậy, trải nghiệm hai kiếp người không thể tưởng tượng nổi của hắn quả thật là do nó!
Nếu nó thật sự là Luân Hồi Kính, điều đó đủ để giải thích phần lớn những nghi hoặc của Vân Triệt từ trước đến nay. Nhưng khi Vân Thương Hải nói ra ba chữ “Luân Hồi Kính”, vẻ mặt lão lại rất bình thản. Vân Triệt nén cảm xúc, dò hỏi:
- Vậy nó có tác dụng gì?
- Ta không biết.
Vân Thương Hải lắc đầu:
- Ta chỉ biết tên của nó. Nó là một “Chí bảo” mà Yêu Hoàng nhất tộc có được từ thời xa xưa. Trong truyền thuyết của Yêu Hoàng nhất tộc, nó có thể thay đổi số mệnh, thậm chí là vận mệnh của một người. Nếu có một ngày Yêu Hoàng nhất tộc suy tàn, nó có thể giúp họ quật khởi trở lại. Chỉ là không ai biết nên sử dụng nó thế nào, càng không biết tác dụng thật sự của nó là gì. Nó được Yêu Hoàng nhất tộc giao cho Vân gia chúng ta bảo vệ. Trong những năm ta canh giữ nó, ta chưa từng thấy nó có bất kỳ phản ứng sức mạnh nào… Tuy nhiên, không biết vì sao mà Tứ Đại Thánh Địa của Thiên Huyền Đại Lục lại biết được sự tồn tại của chí bảo này. Bọn chúng gọi nó là “Huyền Thiên Chí Bảo” và âm mưu chiếm đoạt nó. Mối thù giữa Huyễn Yêu Giới và Tứ Đại Thánh Địa cũng từ đó mà ra.
Vân Triệt cầm lấy Luân Hồi Kính, thất thần một lúc. Hắn cũng hoàn toàn không biết nên sử dụng Luân Hồi Kính như thế nào. Nhưng trong hai kiếp của hắn, nó đã tự phát huy năng lực nghịch thiên, hai lần liên tiếp kéo hắn về từ cõi chết, vì hắn mà soán thiên cải mệnh.
Ở Thiên Huyền Đại Lục, sau khi hắn bị Tiêu Ngọc Long hạ độc chết… Luân Hồi Kính trên người hắn lần đầu tiên giải phóng sức mạnh, giúp hắn sống lại ở Thương Vân Đại Lục, nhưng không mang theo ký ức kiếp trước.
Ở Thương Vân Đại Lục, hắn rơi xuống vách núi mà chết… Luân Hồi Kính lần thứ hai giải phóng sức mạnh, giúp hắn sống lại một lần nữa ở Thiên Huyền Đại Lục, trên chính cơ thể vốn đã chết đi, nhưng lần này, hắn mang theo toàn bộ ký ức. Đoạn đời ở Thiên Huyền Đại Lục này tuy có xen kẽ cái chết nhưng lại hoàn toàn không bị đứt đoạn, còn kiếp sống ở Thương Vân Đại Lục kia giống như một giấc mộng hư ảo bỗng nhiên được khắc sâu vào ký ức.
Theo như lời Vân Thương Hải, sau khi Yêu Hoàng nhất tộc có được Luân Hồi Kính, dường như chưa một lần nào kích hoạt được sức mạnh của nó.
Vậy thời cơ để nó phát huy tác dụng rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ là tử vong?
Hay là, phải ở trên một người đặc biệt nào đó?
- Trước khi ta đến Thiên Huyền Đại Lục, ta đã giao nó cho cha cháu. Không ngờ khi đi tìm ta, nó lại mang theo cả nó… Có lẽ, nó đã có ý định dùng nó để đổi lấy mạng sống của ta. Nó thật sự đã xem thường sự bỉ ổi vô sỉ của đám tự xưng là “Thánh nhân” đó rồi!
Vân Thương Hải ngẩng đầu, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng âm hàn sắc bén. Lão nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, gằn từng chữ:
- Triệt nhi! Với tư cách là gia gia của cháu, lẽ ra ta nên khuyên cháu buông bỏ hận thù, quên đi tất cả, sống một đời bình yên… Nhưng mà, ta không thể làm được. Vân gia chúng ta là vương tộc của Huyễn Yêu Giới, người của Vân gia có thể yếu, nhưng tuyệt đối không có kẻ hèn nhát! Ta muốn cháu phải nhớ kỹ, là kẻ nào đã hại chết cha mẹ nuôi, những người đã cứu mạng cháu; là kẻ nào đã hại cha mẹ ruột của cháu, khiến họ phải trải qua truy sát, trốn chạy, sống chết không rõ; là kẻ nào đã khiến ông cháu ta phải chịu đựng trăm năm tra tấn; là kẻ nào đã khiến cháu vừa sinh ra đã phải ly tán với cha mẹ, đến tận hôm nay vẫn chưa thể gặp mặt… Mối thù này, cháu phải khắc cốt ghi tâm, trừ phi tiêu diệt Thiên Uy Kiếm Vực, nếu không mối thù này vĩnh viễn không được quên!
Vân Triệt không nói gì, chỉ chậm rãi gật đầu.