Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 298: CHƯƠNG 297: HUYỀN CƯƠNG THỨC TỈNH

Trong cơn bất ngờ, Vân Triệt cuối cùng đã tìm được người thân đầu tiên trong đời. Đây không thể nghi ngờ là một trò đùa mà vận mệnh đã bày ra với hắn... Chỉ là, Vân Triệt không cách nào phán định được đây rốt cuộc là một trò đùa thiện ý, hay là một trò đùa ác ý.

Tuy rằng hắn đã tìm được người thân, nhưng gia gia lại phải chịu đựng đau khổ trăm năm. Chuyện này nếu xảy ra với người ngoài, hắn sẽ chỉ có đồng tình và thương hại, nhưng khi xảy ra với người chí thân, đó là một nỗi đau đớn khắc sâu vào linh hồn. Vốn dĩ, giết chết yêu nhân là phương pháp duy nhất để hắn thoát khỏi nơi này. Nhưng giờ đây, yêu nhân ấy lại chính là gia gia của hắn. Sao hắn có thể vì tự do của bản thân mà xuống tay với người chí thân mình đã vất vả lắm mới tìm được?

Vân Triệt đứng dậy, nắm chặt Long Khuyết, mở ra Phần Tâm, dùng toàn lực vung lên phía trên.

Ngọn lửa Phượng Hoàng gào thét phá không bay lên, hung hăng đâm vào phía trên... Sau đó, một tiếng "Keng" vang lên, ngọn lửa Phượng Hoàng vỡ tan giữa không trung, còn phía trên đừng nói là tổn hại, ngay cả một hạt bụi cũng không rơi xuống.

- Vô dụng thôi.

Vân Thương Hải lắc đầu:

- Sự trấn áp của Hình Thiên Kiếm còn cường đại hơn cháu tưởng tượng rất nhiều. Dù cháu có mạnh hơn gấp bội cũng không thể lay động nó mảy may.

Ông nở một nụ cười hiền hòa, vẫy tay với Vân Triệt:

- Nào, đến chỗ ta, hai ông cháu chúng ta trò chuyện vui vẻ. Ta có rất nhiều lời muốn nói với cháu.

Người chí thân nhận nhau, bầu không khí giữa họ cũng tự nhiên thay đổi long trời lở đất. Theo thời gian trôi qua và nội tâm dần bình tĩnh lại, thân phận gia gia của Vân Thương Hải ngày càng trở nên rõ ràng trong ý thức của hắn. Hắn đứng trước mặt Vân Thương Hải, lắng nghe từng câu từng chữ của ông.

Bản đồ, kết cấu, tập tục của Huyễn Yêu Giới... Trạng thái ban đầu và hiện tại của bộ tộc Vân thị, cùng với mối quan hệ sâu xa với bộ tộc Yêu Hoàng... Tình hữu nghị năm đó giữa ông và Yêu Hoàng... Tiểu Yêu Hậu có khả năng là chúa tể hiện giờ của Huyễn Yêu Giới... Ân oán giữa mười hai gia tộc thủ hộ... Ân oán giữa Huyễn Yêu Giới và Tứ Đại Thánh Địa... Tình hình cơ bản và thực lực cường đại của Tứ Đại Thánh Địa hiện nay...

Vân Thương Hải giảng giải cho Vân Triệt không ngừng nghỉ. Đồng thời, ông cũng muốn biết những năm qua Vân Triệt đã trải qua những gì, sống có tốt không. Vân Triệt kể lại cho ông nghe về tuổi thơ của mình, về những năm tháng sống trong giễu cợt, miệt thị và tự ti, về việc mình đã lập gia đình... Kể lại chuyện vào năm mười sáu tuổi, hắn đã gặp được một sư phụ cường đại, từ đó vận mệnh mới thay đổi... Vân Thương Hải lắng nghe vô cùng chăm chú, sợ bỏ sót một chữ, vẻ mặt khi thì xuất thần, lúc lại thổn thức, khi thì phẫn nộ, lúc lại mỉm cười... Theo lời kể của Vân Triệt, ông gần như đã trải qua tất cả những cung bậc cảm xúc.

Vân Thương Hải kéo tay hắn, nói suốt ba ngày ba đêm, hận không thể đem tất cả những gì mình biết nói hết cho hắn nghe.

- Gia gia, gia gia yên tâm, trời không tuyệt đường người, chúng ta nhất định sẽ có cách thoát khỏi nơi này.

Vân Triệt nhìn lên khoảng không tối om, mày nhíu chặt nói.

- Ha ha, đó là đương nhiên.

Vân Thương Hải bình thản cười. Mấy ngày nay, trong niềm vui sướng tột cùng, sắc mặt ông đã hồng hào hơn rất nhiều, tinh thần cũng tốt hơn trước gấp bội, đặc biệt là đôi mắt, không còn âm u như ao tù nước đọng mà trở nên ôn hòa lạ thường. Ông đặt tay lên ngực, chậm rãi nói:

- Triệt nhi, ta có một món đồ muốn giao cho cháu.

Vừa nói, tay ông đột nhiên dùng lực, huyền lực khởi động. Theo một tiếng rên rỉ đè nén và thống khổ thoáng qua, một vầng sáng màu trắng lớn bằng nắm tay từ trong miệng ông phun ra, rơi vào tay Vân Thương Hải.

Vầng sáng màu trắng này là một tầng huyền lực bảo vệ, bao bọc chặt chẽ món đồ bên trong. Vân Triệt đến gần hơn, vầng sáng bảo vệ này vô cùng đậm đặc, tỏa ra khí tức có cấp bậc cao đến mức Vân Triệt không thể nào lý giải nổi. Hiển nhiên, đây hẳn là thứ Vân Thương Hải đã thiết lập trước khi bị trấn áp. Hắn hỏi:

- Đây chẳng lẽ chính là thứ lúc trước gia gia nói... hy vọng cháu giao cho Huyễn Yêu Giới?

Lúc trước hắn còn nghi ngờ không biết thứ mà gia gia muốn phó thác rốt cuộc được cất ở đâu... Hóa ra lại được gia gia dùng huyền lực bảo vệ rồi nuốt vào trong bụng!

- Không sai!

Vân Thương Hải thở ra một hơi thật sâu:

- Cầm lấy nó, đừng cố gắng dò xét thứ gì bên trong. Nếu có một ngày, cháu có năng lực đến Huyễn Yêu Giới, hãy giao nó cho chúa tể hiện giờ của Huyễn Yêu Giới... Tiểu Yêu Hậu. Nhất định phải tự tay giao đến tay nàng, không được để bất kỳ kẻ nào khác chạm vào.

Vân Triệt cầm lấy món đồ được ánh sáng trắng bao bọc, trực tiếp thu vào trong Thiên Độc Châu, sau đó thận trọng gật đầu:

- Gia gia, ông yên tâm, trước khi gặp được Tiểu Yêu Hậu, cho dù cháu có chết, nó cũng sẽ không rơi vào tay bất kỳ ai khác.

- Được, lời của cháu, ta đương nhiên tin tưởng.

Vân Thương Hải vui mừng cười, sau đó lại đưa cánh tay phải ra:

- Nào, đưa cánh tay trái của cháu cho ta.

Vân Triệt vâng lời đưa tay trái ra:

- Gia gia, ông muốn làm gì ạ?

- Lực lượng bây giờ của cháu vẫn còn quá yếu. Đáng tiếc, huyền lực không thể truyền thừa, nếu không, ta thật sự hận không thể truyền hết tất cả lực lượng của ta cho cháu... Lực lượng của ta hiện giờ bị áp chế rất nhiều, thứ duy nhất có thể làm cho cháu, chính là giúp cháu... thức tỉnh trước thời hạn.

Giọng Vân Thương Hải vừa dứt, một luồng huyền lực mãnh liệt như biển cả đột nhiên truyền đến cánh tay trái của hắn, mang theo cơn đau nhức như muốn nổ tung. Cùng lúc đó, trên mu bàn tay hắn, ấn ký màu trắng hình thanh kiếm lại một lần nữa xuất hiện.

- Gia gia...

Vân Triệt vừa định hỏi, đột nhiên thấy hai mắt Vân Thương Hải nhắm nghiền, thần sắc ngưng trọng mà kiên định. Hắn lập tức ngậm miệng lại, không nói thêm lời nào, đồng thời cố gắng hết sức áp chế lực lượng của mình, khiến toàn thân ở trạng thái hoàn toàn không phòng bị.

Vân Thương Hải từng nói, Huyền Cương của bộ tộc Vân thị bọn họ sẽ tự nhiên thức tỉnh sau khi huyền lực đạt tới Thiên Huyền Cảnh.

Hiện giờ Vân Triệt chỉ mới ở Địa Huyền Cảnh cấp sáu... Lời của Vân Thương Hải có nghĩa là, ông muốn giúp Vân Triệt thức tỉnh Huyền Cương ngay tại Địa Huyền Cảnh!

Huyền Cương của Vân Thương Hải được phóng thích, hóa thành một luồng sáng màu xanh thật dài, bay lượn vờn quanh cánh tay Vân Triệt. Cảm giác đau nhức trên cánh tay ngày càng nặng, dường như có thể gãy nát bất cứ lúc nào. Vân Triệt cắn chặt răng, không rên một tiếng. Ngược lại là Vân Thương Hải, ông còn cắn răng chặt hơn cả Vân Triệt, trán đã đẫm mồ hôi nóng, toàn thân run rẩy nhẹ, dường như đang dốc hết huyền lực mà không hề giữ lại, đồng thời cũng phải chịu đựng thống khổ lớn hơn Vân Triệt rất nhiều.

Vân Triệt không biết, việc thức tỉnh Huyền Cương trước thời hạn là một việc gian nan đến mức nào. Với lực lượng hiện tại của Vân Thương Hải, chỉ có thể miễn cưỡng làm được... Hậu quả sau đó chính là gần như hao hết tất cả lực lượng toàn thân.

Tốc độ của luồng Huyền Cương màu xanh quấn quanh ngày càng nhanh, cảm giác căng trướng trên cánh tay Vân Triệt cũng ngày càng kịch liệt, như thể một giây sau sẽ nổ tung. Lúc này, theo một tiếng gầm nhẹ của Vân Thương Hải, ống tay áo trên cánh tay trái của Vân Triệt đột nhiên nổ tung, để lộ ra cả cánh tay... Trên cánh tay, một vầng sáng màu đỏ sậm dài hơn nửa thước hiện ra rõ ràng.

Khoảnh khắc vầng sáng màu đỏ sậm này xuất hiện, trong lòng và huyền mạch của Vân Triệt rung chuyển dữ dội. Hắn cảm giác được bên trong cánh tay mình dường như có thêm thứ gì đó, một thứ rõ ràng xa lạ, nhưng lại liên kết chặt chẽ với huyền mạch và huyết mạch của hắn.

Hắn mang trong mình huyết mạch của Vân thị, Huyền Cương thuộc về hắn, cũng vào khoảnh khắc này, đã được thức tỉnh!

- A!!

Vân Thương Hải khẽ than một tiếng như được giải thoát, buông tay ra, toàn thân run rẩy vì kiệt sức. Cảm giác khác thường trên cánh tay Vân Triệt ngược lại vào lúc này hoàn toàn biến mất. Hắn vội vàng tiến lên đỡ Vân Thương Hải:

- Gia gia, ông không sao chứ?

- Không sao... Không sao.

Vân Thương Hải xua tay, há to miệng thở hổn hển. Ông ngẩng đầu nhìn về phía cánh tay Vân Triệt, khi nhìn thấy ấn ký Huyền Cương màu đỏ sậm kia, ông sững người tại chỗ:

- Sao lại là... màu đỏ...

Đỏ, cam, vàng, lục, xanh, lam, tím... Trong bảy màu của Huyền Cương, màu đỏ là yếu nhất! Tại bộ tộc Vân thị, chín phần mười Huyền Cương đều nằm trong ba màu đỏ, cam, vàng. Trong đó, chín thành là màu cam và vàng, còn màu đỏ chỉ chiếm một tỉ lệ rất nhỏ, gần như tương đương với xác suất xuất hiện Huyền Cương màu xanh. Bởi vì, Huyền Cương màu đỏ chính là nỗi sỉ nhục của đệ tử Vân thị. Người thức tỉnh Huyền Cương màu đỏ, ở gia tộc Vân thị sẽ bị coi là phế vật từ đầu đến cuối, kết cục của họ thường chỉ có thể làm nô bộc, tạp dịch trong Vân gia. Đừng nói trong Vân gia, cho dù là ở bên ngoài, cũng sẽ bị người khác xem thường.

Vân Thương Hải thân là người đứng đầu Vân gia, ông và con trai Vân Khinh Hồng đều thức tỉnh Huyền Cương màu xanh cường đại... Còn Vân Triệt, Vân Thương Hải đã thấy rõ thiên phú của hắn, lại kế thừa huyền mạch của họ. Ông vốn tin chắc Huyền Cương của Vân Triệt ít nhất cũng phải là màu xanh, thậm chí có thể là màu lam, tệ nhất cũng phải là màu lục. Lại không ngờ rằng, thứ Vân Triệt thức tỉnh lại là Huyền Cương màu đỏ rác rưởi nhất, bị gia tộc Vân thị coi là sỉ nhục!

Vẻ kinh ngạc và thất vọng thoáng qua trên mặt Vân Thương Hải đã bị Vân Triệt bắt gặp rõ ràng. Hắn liếc nhìn ấn ký màu đỏ trên cánh tay trái, nhẹ giọng nói:

- Huyền Cương màu đỏ, chắc là Huyền Cương yếu nhất rồi... Gia gia, đã làm ông thất vọng.

Không lớn lên ở gia tộc Vân thị, hắn không thể hiểu rõ Huyền Cương có ý nghĩa như thế nào đối với đệ tử Vân thị. Vì vậy, cho dù là Huyền Cương màu đỏ yếu nhất, hắn cũng không cảm thấy thất vọng quá lớn. Dù sao, có thêm một Huyền Cương màu đỏ đối với hắn chỉ là tăng cường thực lực, không có gì xấu cả. Nhưng hắn có thể phần nào hiểu được tâm trạng của Vân Thương Hải... Ông từng nói, Huyền Cương là vinh quang lớn nhất của bộ tộc Vân thị. Việc ông dốc hết toàn lực để giúp mình thức tỉnh Huyền Cương trước thời hạn, tất nhiên là mang theo kỳ vọng rất lớn. Màu đỏ sậm kia không nghi ngờ gì đã biến tất cả kỳ vọng của ông thành thất vọng.

- Không... không sao...

Vân Thương Hải lắc đầu, sau đó bật cười lớn:

- Có thể thức tỉnh thành công Huyền Cương của cháu là tốt rồi, Huyền Cương màu đỏ thì đã sao? Cháu trai của ta có thiên tư cường đại như vậy, trên người còn truyền thừa huyết mạch của Thần thú Phượng Hoàng, đừng nói là Huyền Cương màu đỏ, cho dù vĩnh viễn không có Huyền Cương, cũng sẽ không kém hơn bất cứ kẻ nào!

Sự thất vọng của Vân Thương Hải chỉ duy trì trong khoảnh khắc rồi hoàn toàn biến mất. Lời ông nói ra đầy khí phách, phát ra từ nội tâm, tuyệt đối không có chút miễn cưỡng nào, ngược lại còn đang an ủi Vân Triệt. Vân Triệt cảm thấy ấm áp trong lòng, dùng sức gật đầu:

- Gia gia, ông yên tâm, tương lai của cháu nhất định sẽ không thua kém bất kỳ ai. Tương lai nếu trở về gia tộc, cháu cũng nhất định sẽ vượt qua những người cùng thế hệ, tuyệt đối không làm gia gia mất mặt!

- Tốt... Tốt! Ta tin, ta tin!

Vân Thương Hải vỗ vỗ vai Vân Triệt, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng:

- Chỉ có điều, cháu sở dĩ là Huyền Cương màu đỏ, tuyệt đối không phải vì thiên phú của cháu không tốt. Sức mạnh của Huyền Cương, một nửa đến từ huyết mạch, một nửa đến từ huyền mạch. Trước đây cháu từng nói, cháu vừa mới sinh ra không lâu, huyền mạch đã bị tổn thương tàn phế, cho đến năm mười sáu tuổi mới được vị sư phụ thần bí kia tái tạo lại... Huyền mạch được tái tạo, dù sao cũng không phải là huyền mạch tiên thiên của cháu, vốn không thể nào dung hợp thành Huyền Cương cường đại, thậm chí có khả năng còn không thể dung hợp ra Huyền Cương. Bằng không, với thiên tư của Triệt nhi, sao có thể chỉ là Huyền Cương màu đỏ được!

- Chỉ có điều, không sao cả. Khi ta còn sống, có thể cùng cháu ông cháu đoàn tụ, còn chung sống với cháu lâu như vậy, ta đã đội ơn trời xanh rồi, còn có gì không thỏa mãn nữa chứ... Ha ha ha ha!

Vân Thương Hải cười ha hả, tiếng cười tuy tràn đầy mệt mỏi, nhưng lại vô cùng mãn nguyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!