Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 299: CHƯƠNG 298: HỒN PHÁCH TAN BIẾN

- Nào, thử phóng thích Huyền Cương của cháu xem, lúc Huyền Cương thức tỉnh, cháu sẽ tự nhiên biết cách sử dụng nó.

Vân Thương Hải cười hiền hòa nói.

Vân Triệt gật đầu, đúng vậy, khi Huyền Cương của hắn thức tỉnh, trong tâm hồn liền xuất hiện thêm một sợi dây liên kết linh hồn… Liên kết với linh hồn của Huyền Cương, nó mang đến cho Vân Triệt cảm giác hoàn toàn không giống một loại sức mạnh mới, mà như một bộ phận mới được sinh ra trong cơ thể. Ý niệm của hắn tùy ý khẽ động, ánh sáng đỏ lóe lên trên cánh tay trái, một luồng sáng màu đỏ sẫm lặng lẽ bắn ra, lơ lửng trước người hắn, rồi theo ý niệm của hắn, biến ảo thành hình dáng của Long Khuyết… Ngoại trừ màu sắc, vẻ ngoài của nó giống hệt Long Khuyết của hắn như tạc.

Nhìn Huyền Cương phía trước, tuy rằng khí tức sức mạnh của nó còn kém xa gia gia, nhưng trong lòng Vân Triệt vẫn dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả. Nhìn ánh mắt hắn, Vân Thương Hải thỏa mãn mỉm cười:

- Hãy tin vào cảm giác của mình, nó không chỉ là sức mạnh của cháu, mà còn là một phần cơ thể và linh hồn của cháu. Dù trong các loại Huyền Cương, nó có đẳng cấp thấp nhất, nhưng màu đỏ cũng có cái lợi của màu đỏ. Sức mạnh của Huyền Cương cũng đến từ chính bản thân chủ nhân, cho nên khi phóng thích Huyền Cương, huyền lực và tinh thần lực cũng sẽ tiêu hao nhanh hơn. Huyền Cương càng cường đại, tiêu hao càng lớn, mà Huyền Cương màu đỏ, thì mức tiêu hao cũng là nhỏ nhất.

Lời của Vân Thương Hải, tự nhiên chỉ là lời an ủi đơn thuần, Huyền Cương màu đỏ có đẳng cấp thấp nhất, cái gọi là “ưu thế” này quả thực nực cười. Dưới ý niệm của Vân Triệt, Huyền Cương màu đỏ bắt đầu biến ảo thành đủ loại hình dạng, khi là kiếm, lúc là thương, khi lại hóa thành một dải lụa dài, thậm chí hóa thành lá cây, giọt nước, hay cả bóng người. Vân Thương Hải nói tiếp:

- Huyền Cương không chỉ là một dạng lực lượng vật chất đặc thù, mà còn có thể tồn tại ở dạng linh hồn thể thuần túy, có thể xâm nhập và công kích linh hồn kẻ địch.

- Công kích linh hồn?

Vân Triệt lập tức kinh ngạc, sau đó nhanh chóng tập trung ý niệm. Ngay lập tức, Huyền Cương của hắn liền nhanh chóng nhạt đi, cuối cùng trở nên vô hình vô ảnh, hóa thành linh hồn thể thuần túy.

Sự cường đại và thần kỳ của Huyền Cương lại vượt ngoài dự đoán của Vân Triệt, trong lòng hắn cũng theo đó mà rung động, dường như nghĩ tới điều gì.

- Ha ha ha ha…

Nhìn Vân Triệt hưng phấn không thôi điều khiển Huyền Cương vừa mới thức tỉnh, Vân Thương Hải không ngừng gật đầu cười, đồng thời nhớ lại bản thân lúc trẻ khi vừa thức tỉnh Huyền Cương. Cười một lúc, tầm mắt hắn dần trở nên mơ hồ. Hắn đã từng cường đại ngạo nghễ đến nhường nào, nhìn xuống tất cả, ở Huyễn Yêu Giới, hắn là “Vương” chỉ dưới “Hoàng”. Mà hiện giờ, hắn lại thê thảm đến vậy, khiến nhi tử của mình vì cứu hắn mà sống chết không rõ, lại vô tình đẩy tôn nhi của mình vào vực sâu… Tôn nhi giờ đã mười chín tuổi, vậy mà hắn chưa một ngày làm tròn trách nhiệm của một người gia gia. Năng lực duy nhất mà hắn có thể làm, chính là tiêu hao nguyên lực của bản thân, giúp tôn nhi thức tỉnh Huyền Cương trước thời hạn.

Trăm năm qua, chịu hết khổ cực, nhận đủ tủi nhục, nhưng vẫn không muốn chết đi, là vì không muốn vật chí bảo của bộ tộc Yêu Hoàng cứ thế thất lạc, càng không muốn bản thân cứ vô giá trị mà chết ở nơi này.

Mà hiện giờ, vật chí bảo đó đã phó thác cho tôn nhi của mình, cái mạng tàn này, cuối cùng cũng có thể chết một cách có giá trị…

- Triệt nhi, cháu lại đây.

Vân Triệt thu hồi Huyền Cương, đi đến trước mặt Vân Thương Hải.

- Năm đó, khi ta rời khỏi Huyễn Yêu Giới để tìm kiếm Yêu Hoàng, ta đã giao lệnh bài gia chủ cho phụ thân cháu, nhưng có một bí mật trọng đại, ta lại chưa nói cho nó biết. Bí mật này, chỉ có bộ tộc Yêu Hoàng và Vân thị nhất tộc của ta biết, hơn nữa đều do mỗi đời Yêu Hoàng và gia chủ Vân gia truyền miệng, tuyệt đối không có người thứ ba biết. Nếu Yêu Hoàng thật sự đã ngã xuống, vậy thì trên đời này, người biết được bí mật đó cũng chỉ còn lại một mình ta. Ta bị nhốt ở nơi này, đã không còn khả năng nhìn thấy ánh mặt trời, ta chỉ có thể truyền lại cho cháu… Triệt nhi, ghé tai lại đây.

Ở đây chỉ có hai ông cháu họ, không thể có ai nghe được cuộc nói chuyện, nhưng Vân Thương Hải vẫn cẩn thận như vậy, đủ thấy bí mật này trọng đại đến mức nào. Vân Triệt không nói gì thêm, ghé tai lại gần, Vân Thương Hải dùng giọng nói cực nhẹ thì thầm vào tai hắn.

- A? Đây là thật sao?

Nghe xong lời Vân Thương Hải, trên mặt Vân Triệt lộ ra vẻ kinh hãi sâu sắc.

- Chuyện này liên quan đến tương lai của toàn bộ Huyễn Yêu Giới, cháu nhất định phải khắc cốt ghi tâm, báo cho Tiểu Yêu Hậu, người đang chúa tể Huyễn Yêu Giới hiện nay, và tuyệt đối không được để người khác biết.

Vân Triệt gật đầu:

- Lời của gia gia, cháu đều ghi nhớ trong lòng. Gia gia, ông cũng đừng quá bi quan, chúng ta nhất định có thể tìm được cách ra ngoài. Bí mật gia gia nói với cháu, cháu sẽ giữ gìn cẩn thận, nhưng chuyện nói cho Tiểu Yêu Hậu, không nhất định phải do cháu làm, để chính gia gia nói cho nàng ấy mới là tốt nhất.

- Ha ha ha ha!

Vân Thương Hải vui mừng cười lớn:

- Nghe được những lời này của cháu, ta rất vui. Vân gia ta đã nợ cháu mười chín năm, gia gia còn khiến cháu bị nhốt ở nơi này, nhưng cháu không hề tỏ ra một chút oán niệm, không những thế còn nhận người gia gia này, lại còn luôn suy nghĩ cho ta… Có được một tôn nhi như cháu, là may mắn của Vân gia ta, cũng là sự đền bù lớn nhất mà trời cao dành cho trăm năm đau khổ của Vân Thương Hải ta. Tin rằng ngày nào đó cháu gặp lại phụ mẫu ruột của mình, cũng nhất định sẽ không trách họ năm đó đã không bảo vệ tốt cho cháu. Tuy rằng cháu mang trong mình sát khí nồng đậm, nhưng bản tính lại lương thiện, xem ra vị Tiêu gia gia đã nuôi nấng cháu, nhất định là một người hiền lành.

Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu:

- Ông ấy là một người… gia gia vĩ đại.

Vân Thương Hải ngẩng đầu, cảm khái nói:

- Ta thật sự muốn đích thân nói lời cảm tạ với ông ấy. Sống mấy trăm năm, ta chưa bao giờ cảm kích một người như thế… Triệt nhi, hãy nhớ kỹ những lời ta đã nói, tương lai, nhất định phải hiếu kính ông ấy như gia gia, hiếu kính ông ấy thật tốt, báo đáp công ơn dưỡng dục của ông ấy.

Vân Triệt trịnh trọng gật đầu.

- Được rồi… Ta mệt rồi, cần nghỉ ngơi một lát. Cháu ra ngoài kết giới, cẩn thận tìm hiểu Huyền Cương mới sinh ra của mình đi, càng tìm hiểu kỹ, cháu sẽ càng phát hiện ra sự ảo diệu vô cùng của nó.

Vân Thương Hải nhắm mắt lại nói.

- Vâng, gia gia.

Vân Triệt gật đầu, theo lời đi ra ngoài kết giới. Vì giúp hắn thức tỉnh Huyền Cương, Vân Thương Hải dường như đã tiêu hao rất nhiều sức lực, lúc nói chuyện trước đó, hắn vẫn luôn thở hổn hển.

Ra khỏi kết giới, Vân Triệt ngồi xuống đất, nhắm mắt lại, nhưng không nghĩ đến chuyện Huyền Cương, mà vắt óc suy nghĩ xem nên rời khỏi đây thế nào.

Vân Thương Hải bị sợi xích gọi là “Tinh Vẫn Chi Liên” kia trói buộc trên Hình Thiên Kiếm. Vân Triệt từng thử dùng Long Khuyết công kích “Tinh Vẫn Chi Liên”, nhưng đừng nói là chặt đứt, ngay cả một vết xước cũng không tạo ra được.

Trước đây Mạt Lỵ từng nói cho hắn biết, lực trấn áp của Hình Thiên Kiếm liên kết với linh hồn của Vân Thương Hải, chỉ cần Vân Thương Hải không chết, lực trấn áp này sẽ luôn tồn tại. Ngược lại, nếu Vân Thương Hải chết, lực trấn áp này sẽ theo đó biến mất, đây cũng là nguyên nhân lúc trước nàng muốn hắn giết chết Vân Thương Hải. Hiện giờ biết Vân Thương Hải là gia gia của mình, hắn tất nhiên sẽ không ra tay, như vậy nếu muốn mình đi ra ngoài…

… …

… …

Vân Triệt chợt mở to mắt, đầu óc như bị một luồng điện đột ngột đâm thủng.

Vân Thương Hải không có cách nào thoát khỏi nơi này, nếu không đã chẳng bị giam cầm ở đây suốt trăm năm. Hắn trừ việc giết chết Vân Thương Hải, cũng không có cách nào khác để đi ra ngoài… Nhưng mà, hắn không thể xuống tay với Vân Thương Hải, không có nghĩa là, Vân Thương Hải sẽ không vì tự do của hắn mà tự xuống tay với chính mình!

Thiên Uy Trấn Hồn Trận không có hiệu quả đối với mình, vậy tại sao, Vân Thương Hải còn muốn để hắn ra ngoài kết giới tìm hiểu Huyền Cương?

Còn có chuyện lúc trước Vân Thương Hải nói… Nói cho hắn biết bí mật trọng đại kia…

- Gia gia!!

Vân Triệt hét lớn một tiếng, đột nhiên từ trên mặt đất bật dậy, xông vào trong kết giới. Vừa bước chân vào kết giới, hắn liền sững người tại chỗ…

Đầu Vân Thương Hải cúi gục trước ngực, dù dưới tiếng kêu kinh hãi đột ngột của hắn, cũng không hề có chút phản ứng nào. Mà từ trên người Vân Thương Hải, cũng không còn cảm nhận được một tia khí tức sinh mệnh nào.

- Gia gia… Gia gia!!

Suy nghĩ đáng sợ vừa lóe lên trong đầu bỗng chốc trở thành hiện thực tàn khốc như một cơn ác mộng, toàn thân Vân Triệt run rẩy, điên cuồng xông tới, nhào lên người Vân Thương Hải.

Nhưng đáp lại hắn không phải là giọng nói của Vân Thương Hải, mà là âm thanh loảng xoảng của Tinh Vẫn Chi Liên rơi xuống.

Từng vòng Tinh Vẫn Chi Liên quấn quanh người Vân Thương Hải bỗng nhiên nới lỏng toàn bộ, vô lực rơi xuống. Bởi vì phong tỏa của Tinh Vẫn Chi Liên cũng liên quan đến tâm hồn người bị khóa, khi người bị khóa thân tử hồn tiêu, Tinh Vẫn Chi Liên sẽ tự động nới lỏng.

Khí thế của Hình Thiên Kiếm cũng vào lúc này bỗng chốc tiêu tán vô tung, không còn chút uy áp mênh mông nặng nề nào nữa, bình lặng như một thanh tử kiếm.

Thân thể Vân Thương Hải bị trói buộc tròn trăm năm, vào khoảnh khắc này cuối cùng đã được tự do, chậm rãi ngã về phía trước, ngã vào lòng Vân Triệt.

Vân Triệt ôm thân thể gia gia, chậm rãi quỳ trên mặt đất, ngơ ngác nhìn về phía trước, không một tiếng động, không một cử động, thậm chí không rơi một giọt nước mắt, tựa như hồn phách đã lìa khỏi xác trong nháy mắt.

- Hắn đã tự cắt đứt tâm mạch… Hắn làm ra lựa chọn như vậy, ta không hề bất ngờ.

Mạt Lỵ thản nhiên nói.

Vân Triệt: “…”

Vân Thương Hải đã chết, như lời Mạt Lỵ nói, tự cắt đứt tâm mạch mà chết.

Hắn chết vô cùng bình thản, sắc mặt bình tĩnh, khóe miệng còn treo một nụ cười nhạt, đó là nụ cười vui mừng và mãn nguyện, đây là điều duy nhất có thể an ủi Vân Triệt… Sau nụ cười ấy, là sự không nỡ và vướng bận giấu kín thật sâu.

Bên tai Vân Triệt, lúc này vang lên âm thanh cuối cùng của Vân Thương Hải… một đoạn dư âm linh hồn lưu lại trước khi chết.

- Triệt nhi, trong khoảng thời gian này, gia gia nhìn ra, trong lòng cháu luôn ghi nhớ rất nhiều người, rất nhiều việc, mỗi một phút một giây đều khát vọng có thể ra ngoài… Là gia gia có lỗi với cháu, đây cũng là việc cuối cùng mà gia gia có thể làm vì cháu. Đừng đau buồn, tuy gia gia đã đi, nhưng đối với gia gia mà nói, đây là sự giải thoát mà gia gia hằng tha thiết ước mong. Có thể đoàn tụ với cháu, gửi gắm những điều không thể buông bỏ cho cháu, gia gia đã không còn tiếc nuối, cũng không còn vướng bận, có thể yên tâm, mãn nguyện đi bầu bạn với Yêu Hoàng… Huống chi, còn có cháu, là sự nối dài cho sinh mệnh và huyết mạch của gia gia.

- Triệt nhi, đứa trẻ tốt của ta, khi gia gia còn sống chưa từng chăm sóc tốt cho cháu, ở thế giới bên kia, gia gia sẽ dùng tất cả thời gian và sức lực để cầu phúc cho cháu. Thiên Huyền Đại Lục là nhà của cháu, nhưng Huyễn Yêu Giới, mới là cố hương chân chính của cháu. Gia gia hy vọng tương lai cháu có thể trở về Huyễn Yêu Giới, trở lại Vân thị gia tộc của chúng ta, để phụ mẫu của cháu biết rằng cháu vẫn khỏe mạnh sống trên cõi đời này… Đừng trách phụ mẫu của cháu, họ nhất định đã đau khổ tột cùng mà lo lắng cho cháu, nhung nhớ cháu suốt mười chín năm ròng… Tâm nguyện cuối cùng của gia gia, không phải là báo thù, không phải là bộ tộc Yêu Hoàng, mà là hy vọng các cháu… một nhà đoàn tụ…

Âm thanh cuối cùng của Vân Thương Hải tan đi, trên mặt Vân Triệt, cuối cùng cũng lăn xuống hai hàng nước mắt… Trên đỉnh đầu, từng mảng bụi đất lả tả rơi xuống, chứng tỏ sự trấn áp của Hình Thiên Kiếm đã hoàn toàn biến mất, nhưng Vân Triệt lại thật lâu không hề có động tĩnh gì. Hắn ôm lấy thi thể của Vân Thương Hải… ôm lấy mối quan hệ huyết thống vừa mới nhận lại đã vội mất đi, cả người như hóa thành một bức tượng bi thương.

Cùng lúc đó, tại Thiên Kiếm Sơn Trang.

Lăng Kiệt luyện kiếm xong, mang theo một thân hơi nóng trở về đình viện của mình. Vừa định vào phòng, một đệ tử Thiên Kiếm trong bộ kiếm trang vội vã bước vào:

- Nhị thiếu trang chủ!

- Vân Bằng sư huynh à… Có chuyện gì mà gấp gáp như vậy?

Lăng Kiệt nghiêng mặt qua, thở dốc nói.

- Trước hết xin chúc mừng nhị thiếu trang chủ thần tốc đột phá tới Linh Huyền Cảnh cấp mười, đã đuổi kịp và vượt qua thiếu trang chủ năm đó.

Đệ tử Thiên Kiếm mỉm cười nói. Hôm qua lúc Lăng Kiệt đột phá, đã chấn động toàn bộ Thiên Kiếm Sơn Trang, bởi vì khi Lăng Vân mười bảy tuổi, cũng mới là Linh Huyền Cảnh cấp chín, lần đột phá này của Lăng Kiệt, chứng minh thiên tư của hắn đã hoàn toàn vượt qua Lăng Vân. Vân Bằng lấy ra một thiệp mời có khảm hoa văn hình ngọn lửa:

- Đây là thiệp mời của Phần Thiên Môn. Bốn ngày sau, thiếu môn chủ Phần Thiên Môn sẽ đến Thương Phong Hoàng Thành cưới Thương Nguyệt công chúa, bảy ngày sau sẽ tổ chức hôn lễ tại Viêm Dương Điện của Phần Thiên Môn. Bảy ngày sau trang chủ lại có việc bận, nên muốn mời nhị thiếu trang chủ thay mặt người đến dự, nói là nhị thiếu trang chủ đã gần hai năm chưa rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, vừa vặn nhân dịp đột phá, ra ngoài một chuyến.

- Phần Tuyệt Thành… và công chúa tỷ tỷ!?

Lăng Kiệt giật mình, “vụt” một tiếng, hắn giật lấy thiệp mời từ trong tay đệ tử Thiên Kiếm. Sau khi mở ra lướt mắt qua, chân mày hắn liền sa sầm xuống:

- Tại sao có thể như vậy… Không đúng! Đây nhất định không phải là chủ ý của công chúa tỷ tỷ, công chúa tỷ tỷ là của đại ca…

Hắn lặp đi lặp lại nhìn tấm thiệp, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên thời gian, chân mày cau lại, dường như đã có quyết định, thu hồi thiệp mời, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Vân Bằng sư huynh, huynh đi nói với phụ thân, bảy ngày sau, ta sẽ thay mặt phụ thân đến Phần Thiên Môn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!