Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 3: CHƯƠNG 1: VÂN TRIỆT, TIÊU TRIỆT

Ý thức của Vân Triệt dần dần tỉnh lại.

Sao lại thế này... Chẳng lẽ ta vẫn chưa chết? Rõ ràng ta đã rơi xuống Tuyệt Vân Nhai, sao có thể còn sống được! Hơn nữa, trên người không hề có cảm giác đau đớn... Thậm chí một chút khó chịu cũng không có? Đã xảy ra chuyện gì?

Vân Triệt lập tức mở mắt, nhanh chóng ngồi bật dậy, bỗng nhận ra mình đang ở trên một chiếc giường lớn mềm mại, phía trên là rèm lụa màu đỏ thẫm rủ xuống, nhuộm cả không gian một màu hỷ khí.

- A! Tiểu Triệt! Ngươi... ngươi tỉnh rồi!

Một giọng nói mừng rỡ của thiếu nữ truyền đến bên tai, ngay sau đó, một gương mặt yêu kiều xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Đây là một thiếu nữ trông chỉ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc một bộ váy dài màu xanh biếc, gương mặt non nớt trắng hồng xinh đẹp, đôi môi anh đào căng mọng ướt át, sống mũi thanh tú, yêu kiều. Đôi mắt đẹp của nàng ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết, trong veo như mặt hồ tĩnh lặng, lay động lòng người. Gương mặt nàng toát lên vẻ dịu dàng, ôn nhu, một vẻ đẹp khiến người ta phải xao xuyến. Tuổi còn nhỏ đã có phong thái như thế, có thể tưởng tượng sau này sẽ khuynh thành đến nhường nào.

Nhìn thiếu nữ ở ngay trước mắt, Vân Triệt nhất thời ngây ngẩn, buột miệng thốt lên theo bản năng:

- Tiểu cô?

Thiếu nữ đưa cổ tay trắng như tuyết lên, bàn tay nhỏ nhắn tựa ngọc ấm áp đặt lên trán Vân Triệt, vẻ mặt nàng cũng thả lỏng hơn đôi chút, vui vẻ nói:

- Thân nhiệt đã gần như bình thường rồi, tốt quá, vừa rồi dọa ta sợ chết khiếp. Tiểu Triệt, bây giờ ngươi có thấy khó chịu ở đâu không?

Đối diện với đôi mắt ngập tràn quan tâm của thiếu nữ, Vân Triệt có chút ngây ngốc lắc đầu... tâm trí hoàn toàn mông lung.

- Ngươi cứ nghỉ ngơi một lát đi, ta đi báo cho gia gia ngươi ngay. Hôm nay là ngày đại hỷ của ngươi, vậy mà ngươi lại đột nhiên ngất xỉu, gia gia ngươi suýt nữa phát điên lên rồi, vừa rồi còn đích thân ra ngoài mời Tư Đồ Đại Sư.

Thiếu nữ vội vàng nên không nhận ra vẻ mặt khác thường của Vân Triệt, nàng ấn vai hắn nằm lại xuống giường, rồi vội vã cất bước rời đi.

Cửa phòng đóng lại, Vân Triệt lại ngồi dậy từ trên giường, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Nơi này là Lưu Vân Thành, thành nhỏ nhất ở phía Đông Thương Phong Đế Quốc – một trong bảy quốc gia tại Thiên Huyền Đại lục. Còn hắn, là cháu trai duy nhất của Ngũ Trưởng lão Tiêu Môn tại Lưu Vân Thành -- Tiêu Triệt! Năm nay vừa tròn mười sáu tuổi.

Đây chính là thân phận hiện tại của hắn.

Ký ức của hắn lập tức chồng chéo với ký ức hơn hai mươi năm ở Thương Vân Đại lục, khiến hắn thoáng chốc bừng tỉnh.

Ta là Tiêu Triệt... Vậy ký ức ở Thương Vân Đại lục kia là sao?

Chẳng lẽ sau khi chết ở Thương Vân Đại lục, ta đã đầu thai vào thân thể này?

Không đúng! Mình rõ ràng chính là Tiêu Triệt! Mọi thứ trong căn phòng này mình đều vô cùng quen thuộc, tất cả ký ức từ nhỏ đến lớn đều rõ ràng như in, hết thảy đều do chính mình trải qua, tuyệt đối không phải là ký ức đánh cắp của người khác!

Chẳng lẽ tất cả những gì ở Thương Vân Đại lục chỉ là một giấc mộng? Sau khi mình rơi xuống Tuyệt Vân Nhai thì giấc mộng cũng tan vỡ?

Nhưng ký ức ở Thương Vân Đại lục cũng vô cùng rõ ràng... Ân oán tình thù suốt hai mươi bốn năm đó, sao có thể chỉ là một giấc mộng được!

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Vân Triệt... à không, bây giờ phải là Tiêu Triệt, sau một hồi lâu, ánh mắt hắn dần bình tĩnh lại, suy nghĩ cũng từ từ sáng tỏ.

Lúc này trời vẫn còn tờ mờ sáng. Hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt. Hai khắc trước, hắn được tiểu cô đánh thức, thay một bộ hỷ phục đỏ thẫm, sau đó uống một chén cháo do tiểu cô tự tay nấu. Ngay sau đó, hắn liền cảm thấy toàn thân vô lực... rồi không còn biết gì nữa.

Cho đến tận bây giờ mới tỉnh lại.

Lúc này, một mùi hương lạ thoảng qua bên môi, Tiêu Triệt khẽ mím môi, sắc mặt lập tức biến đổi.

Đây là... Thí Tâm Tán!!

Những năm tháng ở Thương Vân Đại lục, có Thiên Độc Châu trong người nên Vân Triệt thông tường vạn độc trong thiên hạ, có thể nói trên đời không có loại độc nào mà hắn không biết. Bất kể là độc gì, hắn chỉ cần ngửi qua là có thể nhận ra tên và thành phần của nó ngay lập tức. Đồng thời, nhờ có Thiên Độc Châu, hắn bách độc bất xâm, dù kịch độc đến đâu cũng không thể làm hại hắn.

Thí Tâm Tán, được bào chế từ Tuyệt Hồn Thảo và Tử Văn Hải Đường, tan trong nước không màu không vị. Sau khi vào cơ thể hơn mười giây sẽ đoạt đi sinh mệnh, khiến người trúng độc mất mạng ngay tức khắc, thậm chí trên thi thể cũng không lưu lại bất cứ dấu vết nào.

Ánh mắt Tiêu Triệt lập tức trở nên âm trầm, trong nháy mắt hắn đã hiểu ra mọi chuyện.

Hóa ra, vừa rồi hắn không phải hôn mê, mà là sau khi uống chén cháo bị hạ độc Thí Tâm Tán đã chết! Chết đi rồi luân hồi chuyển thế, sinh ra ở Thương Vân Đại lục, sau khi rơi xuống Tuyệt Vân Nhai tại Thương Vân Đại lục... không ngờ lại có thể sống lại trên chính thân thể đã chết ở kiếp trước!

Tuy rằng chuyện này nghe thật hoang đường, nhưng đây là khả năng duy nhất Tiêu Triệt có thể nghĩ đến!

Khoan đã... Nếu vậy, cơ thể hiện tại của mình vốn không có khả năng kháng độc, tại sao trúng phải Thí Tâm Tán mà giờ lại bình an vô sự?

Một cảm giác khác thường truyền đến từ lòng bàn tay trái, Tiêu Triệt giơ tay trái lên, kinh ngạc phát hiện trong lòng bàn tay có một ấn ký hình tròn màu xanh lục.

Hình dạng, màu sắc, kích thước của ấn ký này... rõ ràng giống hệt Thiên Độc Châu!

Trước khi rơi xuống Tuyệt Vân Nhai, trong cơn tuyệt vọng, hắn đã nuốt Thiên Độc Châu vào bụng, hoàn toàn không biết làm vậy sẽ dẫn đến hậu quả gì. Mà lúc này, ấn ký trên tay cho thấy, dường như Thiên Độc Châu cũng đã cùng hắn chuyển kiếp đến đây!

- Thiên Độc Châu...

Ngẩn người nhìn ấn ký rất giống Thiên Độc Châu, Tiêu Triệt bất giác lẩm bẩm.

Vừa dứt lời, ấn ký màu xanh lục trong lòng bàn tay bỗng nhiên tỏa ra một luồng sáng xanh biếc. Trước mắt hắn chợt nhòe đi, đầu óc có chút choáng váng khiến hắn phải nhắm mắt lại theo bản năng. Khi hắn mở mắt ra, thế giới xung quanh đã biến thành một màu xanh biếc mênh mông.

Thế giới màu xanh này trống trải vô cùng, không thấy điểm cuối, xung quanh tràn ngập khí tức mỏng manh đặc trưng của Thiên Độc Châu. Tiêu Triệt ngơ ngác một hồi lâu mới hiểu ra, tinh thần của mình đã tiến vào thế giới bên trong Thiên Độc Châu.

Hóa ra bên trong Thiên Độc Châu còn có một thế giới rộng lớn như vậy! Càng không thể ngờ được là hành động nuốt Thiên Độc Châu bất chấp hậu quả của mình lại khiến nó cùng mình chuyển kiếp, dường như còn trở thành một bộ phận trong cơ thể mình!

Nếu có thể đi vào, vậy tất nhiên cũng có thể đi ra.

Tiêu Triệt nhắm mắt lại, ý niệm khẽ động, thế giới màu xanh xung quanh nhanh chóng tan biến. Khi mở mắt ra lần nữa, trong tầm mắt đã là căn phòng quen thuộc.

Nhìn ấn ký màu xanh nhạt trong lòng bàn tay, Tiêu Triệt chậm rãi nở nụ cười... Dù không biết tại sao lại xảy ra chuyện khó tin như vậy, nhưng mình không những chết đi sống lại, mà còn mang theo ký ức của cả hai đời. Có lẽ, ông trời cảm thấy bất bình cho số phận bi thảm hai kiếp của hắn, nên đã từ bi cho hắn một cơ hội tái sinh!

Ở Thương Vân Đại lục, Vân Triệt bị vô số cường giả tuyệt đỉnh truy sát, tuy cuối cùng vẫn bỏ mạng nhưng một mình hắn đã khuấy đảo cả thiên hạ phong vân, uy phong biết nhường nào! Nhưng thân thể hiện tại của hắn lại quá đỗi bình thường... nói thẳng ra là vô cùng yếu kém.

Thiên Huyền Đại lục, Huyền Lực vi tôn. Tuy Tiêu Triệt sinh ra ở Tiêu Môn, lại là cháu trai của Ngũ Trưởng lão Tiêu Liệt có thực lực mạnh nhất, nhưng hắn đã mười sáu tuổi mà Huyền Lực vẫn kẹt ở Sơ Huyền Cảnh cấp một. Hắn bắt đầu tu luyện từ năm bảy tuổi rưỡi, tám tuổi tiến vào Sơ Huyền Cảnh cấp một, sau đó suốt tám năm Huyền Lực không hề tiến triển. Hắn đã phải chịu không biết bao nhiêu lời chế giễu trong Tiêu Môn. Sau này, Tiêu Liệt mời được Đệ Nhất Y sư của Lưu Vân Thành là Tư Đồ Doãn đến kiểm tra thân thể cho hắn, và nhận được một câu trả lời như sét đánh ngang tai – hắn trời sinh huyền mạch bị tổn thương, hơn nữa còn tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, gần như không thể chữa trị. Với tình trạng này, cả đời Tiêu Triệt cũng chỉ có thể dừng lại ở Sơ Huyền Cảnh cấp một, dù cố gắng thế nào cũng không thể tiến thêm.

Dù có liều mạng tu luyện, cả đời cũng chỉ đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp một. Ở Thiên Huyền Đại lục, người như vậy không khác gì tồn tại ở tầng lớp thấp kém nhất, hoàn toàn trở thành trò cười cho Tiêu Môn. Nếu không phải gia gia Tiêu Liệt của hắn là Đệ Nhất Cường giả của Tiêu Môn, thậm chí là của cả Lưu Vân Thành, thì tuyệt đối không ai thèm liếc nhìn hắn một cái.

Tiêu Môn là một trong ba đại gia tộc tu luyện Huyền Lực tại Lưu Vân Thành, cường giả vô số, thế hệ trẻ tài năng lớp lớp. Ở nơi đó, Tiêu Triệt có cũng được mà không có cũng chẳng sao, dù một ngày nào đó hắn chết đi cũng sẽ chẳng có mấy người quan tâm. Nhưng hôm nay lại có kẻ không tiếc dùng loại kịch độc ngàn vàng khó cầu như Thí Tâm Tán để giết hắn, dĩ nhiên, bây giờ Tiêu Triệt đã hiểu rõ nguyên nhân.

Bởi vì hôm nay là ngày đại hôn của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt.

Hạ Khuynh Nguyệt bằng tuổi hắn, năm nay mười sáu tuổi. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng nghe nói nàng tu luyện Huyền Lực đã đạt tới Sơ Huyền Cảnh cấp mười, sắp đột phá Sơ Huyền để bước vào Nhập Huyền Cảnh. Có thể đạt tới cảnh giới đó ở tuổi mười sáu, nàng là người đầu tiên của Hạ gia trong vòng trăm năm qua, không một ai trong thế hệ đồng lứa tại Lưu Vân Thành có thể sánh bằng. Thậm chí có lời đồn rằng, nếu nàng vẫn duy trì tiến độ này, mấy chục năm sau, Hạ Khuynh Nguyệt có thể trở thành người đầu tiên của Hạ gia từ trước tới nay bước vào Địa Huyền Cảnh... Thậm chí, còn có khả năng đạt tới Thiên Huyền Cảnh – cảnh giới mà trăm năm qua chưa từng có ai ở Lưu Vân Thành dám mơ tới!

Quan trọng hơn, Hạ Khuynh Nguyệt không chỉ có thiên phú kinh người mà dung mạo cũng thuộc hàng sắc nước hương trời, là đệ nhất mỹ nữ được cả Lưu Vân Thành công nhận. Hầu như tất cả thanh niên tài tuấn có chút tiếng tăm ở Lưu Vân Thành đều ái mộ, thèm muốn nàng. Nếu Hạ gia kén rể, e rằng người đến cửa sẽ xếp hàng từ cổng Bắc đến cổng Nam của Lưu Vân Thành.

Một thiên chi kiêu nữ có thiên phú và dung mạo đệ nhất Lưu Vân Thành như vậy lại phải gả cho một tên phế vật nhất trong thế hệ trẻ của Tiêu gia, một kẻ không hề có chút tương lai nào. Chuyện này khiến không biết bao nhiêu người ở Lưu Vân Thành phải dậm chân đấm ngực, oán thán không thôi... Đây chẳng khác nào một đóa sen ngạo thế cắm trên bãi phân trâu mà người người chê bỏ!

Đương nhiên những kẻ si mê Hạ Khuynh Nguyệt đều vô cùng ghen ghét Tiêu Triệt, đa số đều không cam tâm... Cho nên có người dùng độc giết hắn, bây giờ Tiêu Triệt nghĩ lại cũng không thấy có gì lạ.

- Quả nhiên là hồng nhan họa thủy.

Tiêu Triệt xuống giường, khẽ lẩm bẩm. Nhưng khi nghĩ đến dung mạo khuynh thành của Hạ Khuynh Nguyệt, hắn lại nhếch miệng cười:

- Không ngờ lại cưới được một người vợ như vậy, khởi đầu cũng không tệ.

*

Chú thích về cấp bậc Huyền Lực:

Từ thấp đến cao: Sơ Huyền Cảnh → Nhập Huyền Cảnh → Chân Huyền Cảnh → Linh Huyền Cảnh → Địa Huyền Cảnh → Thiên Huyền Cảnh → Vương Huyền Cảnh → Bá Huyền Cảnh → Quân Huyền Cảnh → Thần Huyền Cảnh → ?

Mỗi cảnh giới được chia từ cấp một đến cấp mười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!