Lúc này, trên người hắn mặc áo cưới màu hồng, trong phòng treo đầy những tấm vải đỏ in chữ "Hỷ". Đêm hôm qua, ông nội hắn là Tiêu Liệt cùng tiểu cô Tiêu Linh Tịch đã tự tay bài trí. Nơi này vốn là phòng ở của hắn, bây giờ trở thành phòng tân hôn.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người yểu điệu vội vàng bước vào. Tiêu Triệt lập tức đứng dậy, mỉm cười cất tiếng:
- Tiểu cô, ông nội về rồi sao?
Tiêu Linh Tịch là con gái út của Tiêu Liệt, tuy là tiểu cô của Tiêu Triệt nhưng năm nay mới hơn mười lăm tuổi, còn nhỏ hơn Tiêu Triệt một tuổi. Tuổi còn nhỏ nhưng đã xinh đẹp động lòng người, Huyền Lực đã bước vào Sơ Huyền Cảnh cấp sáu, tuy không thể so sánh với Hạ Khuynh Nguyệt nhưng cũng là một tài năng hiếm có, được coi trọng trong Tiêu Môn.
- Ha ha, Triệt nhi, con tỉnh rồi à.
Một giọng nói ôn hòa truyền đến, Tiêu Liệt chậm rãi bước vào, nhìn xuống giường, thấy sắc mặt Tiêu Triệt không có gì khác thường, vẻ mặt hắn liền dịu đi vài phần. Theo sau hắn là hai người, một là quản gia Tiêu Hồng, người còn lại là đệ nhất y sư của thành Lưu Vân mà ai cũng biết – Tư Đồ Doãn.
- Tỉnh là tốt rồi, sắc mặt trông cũng không có gì bất thường, nhưng vẫn phải để Tư Đồ Đại Sư kiểm tra cho con một chút. Hôm nay là ngày đại hỷ của con, không thể xảy ra sai sót nào. Tư Đồ Đại Sư, làm phiền ngài.
Tiêu Liệt vừa nói vừa tránh người sang một bên.
Tư Đồ Doãn đặt hòm thuốc trong tay lên bàn, ngồi đối diện Tiêu Triệt, ngón tay đặt lên mạch của hắn, chỉ trong chốc lát đã thu tay về.
- Tư Đồ Đại Sư, tình hình sức khỏe của Tiểu Triệt thế nào? Có nghiêm trọng không ạ?
Tiêu Linh Tịch vội vàng hỏi, vẻ lo lắng khẩn trương hiện rõ trên mặt.
Ánh mắt Tiêu Liệt nhìn Tư Đồ Doãn, tuy không nói gì nhưng vẻ mặt cũng có một tia ngưng trọng... Hắn làm sao không nhận ra được, việc Tiêu Triệt đột nhiên hôn mê chắc chắn không bình thường.
Tư Đồ Doãn chậm rãi đứng dậy, thản nhiên nói:
- Tiêu trưởng lão không cần lo lắng, sức khỏe của lệnh tôn rất tốt, đừng nói là bệnh nặng, ngay cả bệnh vặt cũng không có. Lúc trước hôn mê, có lẽ là do tâm tình quá mức kích động khiến khí huyết dâng lên não, cũng phải thôi, hôm nay lệnh tôn thành hôn với thiên kim của Hạ gia, đệ nhất mỹ nữ của thành Lưu Vân chúng ta cơ mà.
Tuy Tư Đồ Doãn cố gắng che giấu, nhưng trong lời nói vẫn để lộ ra một chút tiếc nuối. Thiên chi kiêu nữ gả cho một tên vô dụng, một phế vật không có tương lai, thật sự khiến người ta không thể chấp nhận được.
- Vậy thì tốt rồi.
Tiêu Liệt thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói:
- Vất vả cho Tư Đồ Đại Sư, sáng sớm đã bị ta kéo đến đây. Lão Hồng, đưa Tư Đồ Đại Sư đến phòng khách nghỉ ngơi.
- Không cần đâu.
Tư Đồ Doãn khoát tay, nhấc hòm thuốc lên:
- Nếu lệnh tôn không có việc gì, ta cũng không cần ở lại, chúc mừng Tiêu trưởng lão. Cưới được người cháu dâu ưu tú nhất thành Lưu Vân, không biết bao nhiêu người phải ghen tị, ha ha, cáo từ.
- Đại sư nhất định phải tới uống chén rượu mừng. Lão Hồng, tiễn Tư Đồ Đại Sư một đoạn.
- Triệt nhi, cơ thể con thật sự không sao chứ? Có cảm thấy chỗ nào khác thường không?
Tư Đồ Doãn vừa rời đi, Tiêu Liệt liền nhíu mày, vẫn không yên lòng hỏi. Lúc trước Tiêu Triệt đột nhiên ngất xỉu, nhiệt độ cơ thể giảm mạnh, sinh cơ gần như không còn, chuyện này tuyệt đối không thể do quá kích động mà gây ra. Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Tiêu Triệt thật sự bình an vô sự, khiến trong lòng Tiêu Liệt dấy lên nghi hoặc.
- Ông nội yên tâm, con thật sự không sao cả.
Tiêu Triệt thoải mái đáp. Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiêu Liệt cùng mái tóc bạc trắng, sống mũi hắn không khỏi cay cay.
Tiêu Môn có năm vị trưởng lão, Tiêu Liệt tuy chỉ là Ngũ trưởng lão nhưng lại là người có Huyền Lực mạnh nhất, năm năm trước đã sớm tiến vào Linh Huyền Cảnh cấp mười, hiện tại đã đạt tới đỉnh phong Linh Huyền Cảnh cấp mười, chỉ cần có cơ duyên là có thể đột phá Linh Huyền Cảnh, đạt tới Địa Huyền Cảnh mà vô số huyền giả hằng ao ước.
Tiêu Liệt năm nay mới năm mươi lăm tuổi, lại có thực lực đỉnh phong Linh Huyền Cảnh, vậy mà tóc đã bạc trắng đầu. Mỗi lần nhìn thấy mái tóc bạc của ông nội, Tiêu Triệt lại cảm thấy lòng mình chua xót.
Nguyên nhân Tiêu Liệt trung niên đã bạc đầu, cả thành Lưu Vân đều biết. Đứa con trai duy nhất của ông, cũng chính là phụ thân của Tiêu Triệt – Tiêu Ưng, năm đó được xưng là đệ nhất thiên tài của thành Lưu Vân, mười bảy tuổi đột phá Sơ Huyền Cảnh, hai mươi tuổi đạt tới Nhập Huyền Cảnh cấp năm, hai mươi ba tuổi trực tiếp đột phá Nhập Huyền Cảnh, đạt tới Chân Huyền Cảnh, chấn động toàn bộ thành Lưu Vân, trở thành niềm kiêu hãnh của Tiêu Môn, càng là niềm tự hào của riêng Tiêu Liệt. Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, Tiêu Ưng là người có tư cách kế thừa chức vị Môn chủ Tiêu Môn nhất.
Nhưng đáng tiếc, có lẽ trời cao đố kỵ người tài, sau khi Tiêu Triệt ra đời gần một tháng, Tiêu Ưng đột nhiên bị ám sát. Vừa hay vài ngày trước đó, Tiêu Ưng vì cứu cháu gái Hạ gia nên Huyền Lực hao tổn nghiêm trọng, khi bị ám sát không thể phát huy nổi một nửa thực lực, cuối cùng vong mạng. Vợ hắn vì quá bi thương đã tự đoạn tâm mạch mà chết theo chồng. Chịu một đả kích lớn như thế, Tiêu Liệt trong một đêm tóc đen hóa bạc. Chín tháng sau, Tiêu Linh Tịch ra đời, vì cái chết của con trai và con dâu giày vò, vợ Tiêu Liệt u uất mà qua đời sau khi sinh Tiêu Linh Tịch được một tháng.
Con trai chết, sau đó thê tử cũng vĩnh viễn rời đi, có thể thấy những năm qua Tiêu Liệt sống không bằng chết. Dưới mái tóc bạc trắng kia chứa đựng nỗi đau thương và cừu hận không thể nói thành lời.
Cho đến hôm nay, Tiêu Liệt vẫn chưa tra được năm đó là ai đã giết chết Tiêu Ưng.
Sau này, ông đặt toàn bộ hy vọng lên người Tiêu Triệt... Nhưng Tiêu Triệt trời sinh huyền mạch bị tổn hại, trở thành một tin sét đánh đối với Tiêu Liệt.
Thế nhưng, đối mặt với người cháu trai không có chút hy vọng này, Tiêu Liệt chưa từng tỏ ra thất vọng hay oán giận. Ngược lại còn quan tâm Tiêu Triệt hơn, gần như là cưng chiều quá mức. Bởi vì Tiêu Liệt nghĩ, trời sinh huyền mạch bị tổn hại đã là ông trời đối xử bất công với nó, Tiêu Triệt không bao giờ bị khiển trách, mặc kệ những lời chế nhạo, Tiêu Liệt đành dùng tình thương, sự quan tâm để bù đắp. Mấy năm nay, ông vẫn tìm cách kiếm các loại đan dược có khả năng chữa trị huyền mạch, nhưng huyền mạch tổn hại, giống như kinh mạch Huyền Lực bị bẻ gãy, đâu có dễ dàng chữa trị như vậy.
Có một người ông như vậy, Tiêu Triệt mặc kệ ánh mắt thờ ơ, thậm chí là chế nhạo của người khác, hắn vẫn cảm thấy mình thật sự rất may mắn.
Nhìn mái tóc bạc của Tiêu Liệt, ánh mắt Tiêu Triệt dần trở nên kiên định... Nếu ông trời cho ta một cơ hội sống lại, còn cho ta ký ức của hai đời, để ông nội có thêm vài phần vui vẻ, ta cũng muốn sống một cách oanh oanh liệt liệt! Huyền mạch tổn hại thì sao chứ! Ta là truyền nhân của Y Thánh, chỉ cần tìm được dược liệu thích hợp, trong vòng ba tuần ngắn ngủi, ta có thể khiến huyền mạch khôi phục hoàn toàn.
- Không sao là tốt rồi.
Nhìn bộ dạng của Tiêu Triệt, Tiêu Liệt cuối cùng cũng yên tâm, ông nhìn thoáng qua ánh sáng bên ngoài, nói:
- Sắp đến giờ rồi, Triệt nhi, con chuẩn bị đi, ta đi sắp xếp đội ngũ đón dâu một chút... Đúng rồi, con cưỡi ngựa hay là... ngồi kiệu?
Nếu là Tiêu Triệt của ngày hôm qua, tất nhiên sẽ trả lời "Ngồi kiệu". Tuy hắn là cháu của trưởng lão, nhưng ngoài thân phận này ra, có thể nói là không có gì đặc biệt, chênh lệch với Hạ Khuynh Nguyệt một trời một vực. Trên đường đón dâu, không nghi ngờ gì sẽ lọt vào vô số lời chỉ trỏ, chịu đựng vô số ánh mắt ghen tị, trào phúng và tiếc nuối, nếu như lộ mặt ra ngoài, cảm giác đó khó chịu đến mức nào có thể tưởng tượng được. Nhưng Tiêu Triệt hôm nay lại mỉm cười:
- Đương nhiên là cưỡi ngựa! Ông nội yên tâm, Hạ Khuynh Nguyệt tuy cao quý, nhưng từ lâu đã được định là con dâu Tiêu gia, con sẽ đường đường chính chính rước nàng về, tuyệt đối không làm mất mặt ông.
Thần sắc Tiêu Liệt sững lại, dường như không ngờ Tiêu Triệt sẽ nói ra những lời như vậy, trên mặt ông lộ ra nụ cười ôn hòa, khẽ gật đầu:
- Tốt.
Một chữ ngắn ngủi được thốt ra, lộ ra vẻ vui mừng đã lâu không thấy. Tiêu Liệt nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Tiêu Liệt vừa đi khỏi, Tiêu Linh Tịch lập tức xông tới trước mặt Tiêu Triệt, đôi môi cong lên, ánh mắt mang theo một chút dỗi hờn:
- Hóa ra ngươi kích động đến ngất đi, làm ta lo lắng muốn chết. Ngươi rõ ràng chưa từng gặp Hạ Khuynh Nguyệt, vậy mà đã thích nàng đến thế!... Cũng phải thôi, nàng ta là đệ nhất đại mỹ nữ của thành Lưu Vân mà, hừ!
Tiêu Triệt vội vàng xua tay:
- Làm sao có thể! Hạ Khuynh Nguyệt tuy rất xinh đẹp, nhưng tiểu cô còn xinh đẹp hơn nàng ta nhiều! Nếu ta vì nàng mà ngất xỉu, thì với việc tiểu cô ngày nào cũng ở bên cạnh, đời này ta không biết đã ngất đi bao nhiêu lần rồi.
- Hì...
Tiêu Linh Tịch vui vẻ hẳn lên, vẻ mặt ủ rũ tức thì biến mất, cười rạng rỡ:
- Biết ngay ngươi sẽ nói mấy lời này để dỗ ta vui mà. Bất quá, Tiểu Triệt vì sắp cưới được nàng ta mà kích động ngất đi cũng không sao, Hạ Khuynh Nguyệt xinh đẹp như vậy, lại được công nhận là đệ nhất thiên tài của thành Lưu Vân, Hạ gia còn là gia tộc giàu có nhất thành, không biết có bao nhiêu người nằm mơ cũng muốn cưới nàng về làm vợ. Kết quả vẫn là gả cho Tiểu Triệt nhà ta.
Nói đến đây, trên mặt Tiêu Linh Tịch lộ ra vẻ tự hào, nhưng rồi ánh mắt nàng lại dần trở nên trống rỗng, giọng nói cũng nhỏ lại:
- Chỉ là cảm thấy thật nhanh... Tiểu Triệt sắp thành gia lập thất rồi...
- Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm ổn của quản gia Tiêu Hồng:
- Thiếu gia, giờ lành đã đến, nên đi tới Hạ gia đón dâu.
- A... Nhanh vậy sao?
Tiêu Linh Tịch nhìn thoáng qua Tiêu Triệt, nhất thời có chút luống cuống:
- Hồng thúc chờ một lát, xong ngay đây.
Nói xong, nàng đã đi đến trước người Tiêu Triệt, đôi tay bắt đầu nhanh chóng sửa sang lại áo cưới cho hắn:
- Quần áo này thật phiền phức, xộc xệch cả rồi. Ngươi đứng yên không động đậy, xong ngay đây.
Một đôi tay ngọc trắng như tuyết bắt đầu vội vàng vuốt lại vạt áo cho hắn, thắt lại đai lưng... động tác của nàng tuy có phần lóng ngóng, nhưng lại vô cùng nghiêm túc, chuyên chú. Tiêu Triệt yên lặng nhìn nàng, ánh mắt dần trở nên mơ màng...
Hôm nay hắn sắp cưới Hạ Khuynh Nguyệt về nhà, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt có thật tâm tình nguyện gả cho hắn hay không, trong lòng hắn hiểu rất rõ. Nếu không phải vì hôn ước năm đó giữa phụ thân hắn Tiêu Ưng và phụ thân Hạ Khuynh Nguyệt là Hạ Hoằng Nghĩa, thì đừng nói là gả cho hắn, ngay cả liếc mắt nhìn hắn một cái cô ta cũng không thèm. Trên thế giới này, người thật sự đối tốt với hắn, cũng chỉ có ông nội Tiêu Liệt và tiểu cô trước mắt.
Khi hắn còn nhỏ, Tiêu Linh Tịch cả ngày bám dính lấy Tiêu Triệt như sam, hắn đi đâu, nàng liền theo đó, chỉ một lát không thấy hắn là sẽ òa khóc nức nở. Khi Tiêu Triệt mười tuổi được xác nhận huyền mạch bị tổn hại, Tiêu Linh Tịch như trưởng thành chỉ sau một đêm, nàng biết huyền mạch tổn hại sẽ có hậu quả ra sao, cũng biết khái niệm thân phận "tiểu cô" của mình, nàng bắt đầu khổ tu Huyền Lực, để có thể bảo hộ người cháu trai chỉ có thể đứng ở tầng đáy của Thiên Huyền đại lục.
Đã trải qua hai mươi bốn năm "Giấc mộng Nam Kha" ở Thương Vân đại lục, Tiêu Triệt vô cùng thấu hiểu sự đối đãi tốt đẹp của Tiêu Linh Tịch đối với hắn trân quý đến nhường nào.
Hạ Khuynh Nguyệt tuy sắp trở thành vợ hắn, nhưng cũng giống như vầng trăng xa vời, chỉ có thể ngắm chứ không thể chạm tới.
Nếu có thể cưới được một cô gái như tiểu cô thì tốt biết mấy...
Ý nghĩ không thể kiểm soát ấy chợt lóe lên trong đầu Tiêu Triệt.
Bộ áo cưới phức tạp cuối cùng cũng được sửa sang lại hoàn tất, Tiêu Linh Tịch thở ra một hơi, nhón chân lên, đưa tay sửa lại tóc mái cho Tiêu Triệt. Theo động tác nhón chân của nàng, gương mặt như hoa như ngọc và mặt Tiêu Triệt chỉ còn cách nhau trong gang tấc, đôi mắt và cả vẻ mặt nàng ẩn chứa sự mềm mại yếu đuối của một thiếu nữ, khiến người đối diện không khỏi nảy sinh ham muốn yêu thương, che chở.
Thần xui quỷ khiến, đầu Tiêu Triệt bỗng nhiên cúi xuống, môi hắn nhẹ nhàng đặt lên đôi môi hồng phớt của Tiêu Linh Tịch.