Một kiếm đánh tan phòng ngự của Băng Vân Lục Tiên, Vân Triệt nghiến chặt răng, mang theo lửa giận ngút trời sải bước vào Băng Vân Tiên Cung. Đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ từ trên trời giáng xuống:
- Kẻ cuồng vọng! Dám xông vào Băng Cung của ta, hủy cổng cung của ta... Không thể tha thứ!
Một luồng Băng Tuyết Phong Bạo lạnh thấu xương gào thét ập tới, chặn đứng đường đi của Vân Triệt. Hắn gầm lên một tiếng, vung trọng kiếm, tức khắc đánh tan luồng Băng Tuyết Phong Bạo, sau đó chém một kiếm về phía bóng người đang lao xuống từ trên không.
Người trước mắt trạc bốn năm mươi tuổi, toàn thân toát ra một luồng khí thế áp bức khủng khiếp... Thực lực của nàng còn mạnh hơn cả Phần Đoạn Hồn, hơn cả Tiêu Tuyệt Thiên, thậm chí hơn cả Lăng Nguyệt Phong! Đây là người mạnh nhất mà Vân Triệt từng gặp ở Đế quốc Thương Phong! Một cường giả tuyệt thế đã dừng chân ở Vương Huyền Cảnh tròn bốn mươi năm!
Và người này, chỉ có thể là Cung chủ Băng Vân Tiên Cung – Cung Dục Tiên!
Lửa giận trong lòng Vân Triệt bùng lên dữ dội hơn, hắn khẽ lắc mình, giữa không trung hiện ra bốn bóng ảnh, đồng thời chém ra bốn luồng Phượng Hoàng Phá mang theo phẫn nộ ngút trời, không chút lưu tình đánh về phía Cung Dục Tiên... Cung chủ Băng Vân Tiên Cung có thực lực ngạo thị thiên hạ, đến hoàng đế gặp mặt cũng phải nhường ba phần, kiêng dè bảy phần.
Cung Dục Tiên nhíu mày, vung tay lên, một dải lụa trắng như tuyết bay múa ngang trời, đánh tan cả bốn luồng Phượng Hoàng Phá. Tay áo nàng lại phất, dải lụa tuyết trắng tức thì đan thành hình một đóa băng hoa, mang theo uy thế ngập trời và hàn khí thấu cốt, nghênh đón trọng kiếm của Vân Triệt!
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Uy thế của Vương Huyền Cảnh bùng nổ trong va chạm, chấn động khiến toàn bộ Băng Vân Tiên Cung rung chuyển. Trên mặt đất xuất hiện ba hố sâu chồng lên nhau, không gian phía trên vặn vẹo như sắp sụp đổ. Những đệ tử Băng Vân ở gần đó trực tiếp bị dư chấn huyền lực hất văng ra ngoài, vang lên từng tiếng kêu kinh hãi.
Thân thể Vân Triệt lộn vòng rơi xuống đất, khí huyết toàn thân cuộn trào, đối diện hắn, Cung Dục Tiên cũng chậm rãi đáp xuống. Gương mặt bà ta lộ rõ vẻ kinh ngạc sâu sắc, ánh mắt lướt nhanh qua mặt Vân Triệt rồi dừng lại trên thanh Long Khuyết trong tay hắn, đôi mắt tĩnh lặng phóng ra hàn quang lạnh buốt:
- Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, lại còn cầm một thanh Vương Huyền Kiếm! Lẽ nào, ngươi là truyền nhân của Thánh Địa nào đó?
Cung Dục Tiên là nhân vật bực nào, lời của bà ta, ai dám không đáp. Thế nhưng Vân Triệt lại làm như không nghe thấy, đôi mắt đỏ ngầu tựa ác lang, gắt gao nhìn chằm chằm bà ta, khàn giọng gằn lên:
- Cung Dục Tiên! Sở Nguyệt Thiền bị phế huyền công... rồi bị trục xuất khỏi Băng Cung... có phải là sự thật không! Nói!
- Cung chủ, hắn là Vân Triệt! Hắn chưa chết!
Sở Nguyệt Ly hét lên. Trong số những người ở đây, chỉ có nàng từng gặp Vân Triệt.
- Vân Triệt!?
Đuôi mày Cung Dục Tiên khẽ giật, trên mặt các đệ tử Băng Vân cũng đều hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn phức tạp... Hắn chính là Vân Triệt? Chính là Vân Triệt đã dùng huyền lực Chân Huyền Cảnh đoạt quán quân bài vị chiến, là phu quân của Hạ Khuynh Nguyệt, kẻ đã khiến Sở Nguyệt Thiền mang thai, làm chấn động cả Thương Phong... rồi lại bất ngờ bỏ mạng tại Thiên Kiếm Sơn Trang?
Mười bảy tuổi đoạt ngôi vị quán quân bài vị chiến, Chân Huyền Cảnh địch lại Địa Huyền Cảnh... Thành tích như vậy đủ để ngạo thị Thương Phong, cũng có tư cách khiến Cung Dục Tiên phải để mắt tới. Mà sau mấy lần giao thủ trực diện vừa rồi, trong lòng Cung Dục Tiên có thể nói là sóng gió cuộn trào. Huyền lực của bà ta đã đạt tới Vương Huyền Cảnh tam cấp, vậy mà lại không hề chiếm được chút ưu thế nào trước Vân Triệt. Thanh Vương Huyền trọng kiếm kia mỗi lần vung lên, uy áp kinh người đều khiến lồng ngực bà ta như bị tảng đá lớn đè nặng, gần như không thở nổi.
Thực lực của hắn, so với lời đồn còn mạnh hơn gấp trăm lần!
E rằng so với Hạ Khuynh Nguyệt hiện giờ, cũng không hề thua kém chút nào!
Một Vân Triệt như vậy, có thể nói là kỳ tài có một không hai, cũng chẳng trách ngay cả Sở Nguyệt Thiền cũng động lòng với hắn.
- Ngươi chính là Vân Triệt?
Cung Dục Tiên vừa kinh ngạc, vừa phẫn nộ. Danh dự ngàn năm của Băng Vân Tiên Cung bị vấy bẩn là vì hắn, bị ép bế cung cũng là vì hắn! Nếu không phải trước kia nghe tin Vân Triệt đã chết, bà ta hận không thể rời khỏi Băng Cung tự tay đi giết hắn. Bà ta nhíu mày nói:
- Ngươi vẫn còn sống? Còn có mặt mũi đến Băng Vân Tiên Cung của ta để hỏi tội? Ngươi hại Nguyệt Thiền vi phạm môn quy, hủy hoại danh dự ngàn năm của Băng Cung ta…
- Nhảm nhí!
Vân Triệt gầm lên:
- Môn quy chó má của Băng Vân Tiên Cung các ngươi thì liên quan gì đến ta! Danh dự ngàn năm của các ngươi có một xu quan hệ nào với ta? Trong mắt ta, môn quy của các ngươi chính là thứ gông cùm diệt sạch nhân tính nhất trên đời này! Cái gọi là danh dự ngàn năm, càng là chuyện nực cười! Ta và Sở Nguyệt Thiền tình đầu ý hợp, cùng chung hoạn nạn, đồng sinh cộng tử… Chuyện của hai chúng ta, dù là Thiên Vương lão tử cũng không có quyền xen vào! Ngươi dựa vào cái gì mà phế bỏ huyền công của nàng, còn trục xuất nàng ra khỏi tông môn!
- Càn rỡ!
Cung Dục Tiên giận dữ, nhưng rồi lại nén giận nói:
- Nguyệt Thiền là đệ tử chân truyền đắc ý nhất của ta, ta đối đãi với nó như con gái ruột, một thân Băng Vân Quyết của nó cũng do ta truyền thụ. Dù ta hận nó làm ô nhục danh dự tông môn, hận không thể tự tay hủy đi nghiệt chủng trong bụng nó, nhưng làm sao nỡ lòng phế bỏ huyền công, đuổi nó ra khỏi cung! Băng Vân Quyết là vô thượng huyền công hệ băng, băng tâm hàn thể, nữ tử tu luyện Băng Vân Quyết một khi mang thai, không tới hai tháng, thai nhi trong bụng sẽ bị hàn khí làm cho chết yểu! Băng Cực Tuyết Vực này quanh năm băng giá, hàn khí cực nặng, là nơi tuyệt hảo để tu luyện Băng Vân Quyết, nhưng ở lâu trong hàn khí nặng nề này cũng đủ để lấy mạng thai nhi! Nguyệt Thiền vì ngươi… vì nghiệt chủng mà ngươi để lại trong cơ thể nó, đã tự phế huyền công tại chỗ, quỳ xuống van xin ta trục xuất nó khỏi Băng Vân Tiên Cung!
“…” Trong đầu Vân Triệt nổ ầm một tiếng, tức khắc trở nên trống rỗng. Trong thế giới trống rỗng đó, hình ảnh tiểu tiên nữ ngày thường lạnh như băng tuyết lại vì đứa con của bọn họ mà quyết liệt tự phế huyền công, quỳ gối khóc lóc cầu xin Cung Dục Tiên… chậm rãi hiện ra.
Đã từng, tuy hắn thích Sở Nguyệt Thiền, mê luyến khí chất thanh khiết lạnh lùng của nàng, nhưng chưa bao giờ cho rằng mình nợ nàng điều gì. Dù nàng cứu hắn, nhưng ở nơi Long Thần thí luyện, hắn cũng đã liều mạng bảo vệ nàng, cho dù kết hợp với nàng cũng là để cứu mạng nàng. Nhưng giờ khắc này, hắn hoàn toàn hiểu ra, cả đời này, hắn không thể nào quên được Sở Nguyệt Thiền, cả đời này, cũng không thể phụ tấm lòng si mê còn kiên định và trong sáng hơn cả kim cương ẩn sau vẻ ngoài cao ngạo như tuyết liên của nàng.
Gương mặt Vân Triệt bắt đầu co giật, rồi hắn bật cười, một nụ cười có phần bi thương, có phần mỉa mai lạnh lẽo. Giọng hắn trầm xuống, nhưng phẫn nộ trong đó lại không hề giảm bớt:
- Cung Dục Tiên, ta hỏi ngươi… Lúc đó, ngươi thật sự không có cách nào bảo vệ được đứa bé trong bụng nàng, không có cách nào giữ lại huyền công của nàng, để nàng không cần phải rời khỏi Băng Vân Tiên Cung sao!
Gương mặt Cung Dục Tiên khẽ động, đối mặt với đôi mắt lạnh như băng của Vân Triệt, lời đến bên miệng lại không cách nào nói ra, hồi lâu không đáp.
Vân Triệt trầm giọng nói:
- Chỉ cần dùng Tử Mạch Thiên Tinh tạm thời phong bế huyền mạch của nàng, đồng thời dùng Tử Mạch Thiên Tinh bảo vệ thai nhi, thì dù là hàn khí của Băng Vân Quyết hay hàn khí của nơi này, cũng tuyệt đối không thể làm tổn thương đứa bé! Tử Mạch Thiên Tinh đúng là vô cùng trân quý, nhưng Băng Vân Tiên Cung các ngươi là môn phái ngàn năm, không thể nào không có được! Cung Dục Tiên ngươi sống gần hết đời người, cảnh giới đứng đầu Thương Phong, ngươi đừng nói với ta là ngươi không biết phương pháp này!
Lời của Vân Triệt như nhát dao đâm thẳng vào chỗ hiểm của Cung Dục Tiên, sắc mặt bà ta vẫn bình tĩnh, nhưng đối mặt với ánh mắt trừng trừng của Vân Triệt, bà ta lại không nói được lời nào.
- Cung chủ, đây là… sự thật sao?
Sở Nguyệt Ly lên tiếng hỏi, lúc nói, hai tay nàng bất giác siết chặt.
- Haizz!
Cung Dục Tiên thở dài một tiếng, nói:
- Lúc đó Nguyệt Thiền đột nhiên tự phế huyền công, ta vốn không kịp ngăn cản…
- Vớ vẩn!
Vân Triệt tức giận ngắt lời Cung Dục Tiên:
- Cho dù nàng đột nhiên tự phế huyền công, ngươi không kịp ngăn cản… Vậy tại sao ngươi lại đồng ý để nàng rời khỏi Băng Vân Tiên Cung? Nàng không còn huyền công, làm sao tự bảo vệ mình? Hơn nữa huyền công vừa phế, cơ thể nàng chắc chắn sẽ suy yếu trong thời gian dài, huống chi còn đang mang thai! Nếu ngươi thật sự quan tâm đến nàng, coi nàng như con gái của mình, thì nên giữ nàng ở lại Băng Cung, dùng Tử Mạch Thiên Tinh ngăn cách hàn khí, có Băng Cung các ngươi bảo vệ, nàng tất nhiên sẽ bình an vô sự cho đến khi sinh con! Nhưng ngươi lại cố tình trục xuất nàng! Mọi lời biện giải của ngươi đều là ngụy biện! Thứ ngươi thật sự quan tâm, chính là cái gọi là danh dự ngàn năm! Bởi vì chỉ có đuổi nàng ra khỏi Băng Vân Tiên Cung, cái danh dự đó của ngươi mới có thể được bảo toàn! Trước cái gọi là danh dự, tất cả những thứ khác, kể cả người được gọi là “con gái”, cũng đều có thể vứt bỏ không chút do dự!
- Nói bậy!
Cung Dục Tiên giận dữ:
- Tuy Nguyệt Thiền tự phế huyền công, nhưng huyền lực vẫn còn đó! Với huyền lực Vương Huyền Cảnh của nó, toàn bộ Đế quốc Thương Phong, có mấy người có thể làm tổn thương nó!
Vân Triệt siết chặt Long Khuyết, khí tức cuồng bạo trên người hắn bùng nổ:
- Vân Triệt ta là người có ân tất báo, có thù tất trả! Nếu Băng Vân Tiên Cung các ngươi đối xử tử tế với Sở Nguyệt Thiền, để nàng ở lại trong cung, bảo vệ nàng sinh hạ đứa con của ta và nàng, ta nhất định sẽ mang ơn Băng Vân Tiên Cung các ngươi, dù có phải bán mạng cho Băng Cung, ta cũng sẽ không nhíu mày! Nhưng đáng tiếc, các ngươi lại đưa ra một quyết định khiến ta không thể không oán hận… Cung Dục Tiên, ngươi tốt nhất hãy cầu nguyện rằng khi ta tìm được nàng, cả mẹ con nàng đều bình an, bằng không, đừng nói ngươi là Cung chủ Băng Vân, cho dù ngươi là Vương Mẫu nương nương trên trời, ta cũng quyết lấy mạng của ngươi!
Từng lời của Vân Triệt hung hăng bức người, cơn giận mà Cung Dục Tiên cố gắng đè nén cũng dần dần không khống chế được, bà ta trầm giọng nói:
- Chuyện của Nguyệt Thiền, nó chịu sự trừng phạt này tuy không hề oan uổng, nhưng xét về tình, cách xử lý của ta đúng là có phần thiếu sót. Nhưng đó há lại là lý do để ngươi đến Băng Cung của ta giương oai! Huống chi, là ngươi nợ Băng Cung của ta trước! Ngàn năm lịch sử của Băng Cung ta, chưa một ai dám càn rỡ như thế. Chuyện ngày hôm nay, nếu ngươi không cho ta một lời công đạo thỏa đáng, thì đừng mong rời đi!
- Lời công đạo?
Vân Triệt cười lạnh:
- Người cần đưa ra lời công đạo là ngươi, không phải ta! Ta cũng chưa từng có ý định rời đi ngay lập tức! Bởi vì, ta còn chưa cho ngươi nếm mùi hậu quả khi chọc giận ta!
Huyền khí trên người Vân Triệt ầm ầm bùng nổ, khiến băng tuyết vừa rơi xuống lại tung bay ngập trời. Long Khuyết vung ra, một chiêu “Bá Vương Nộ” đánh thẳng vào mặt Cung Dục Tiên, tiếng gió gào thét hòa cùng tiếng rồng ngâm như đến từ cửu thiên vang vọng khắp Băng Vân Tiên Cung.