Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 323: CHƯƠNG 322: NGỮ ĐIỆU THẤU HỒN

Uy áp cuồng bạo từ một kiếm này khiến Cung Dục Tiên phải chau mày. Thân hình nàng đáp xuống mặt đất, dải lụa bay múa giữa băng hoa hỗn loạn, tuyết phủ ngập trời, một đóa băng liên cũng theo đó nở rộ…

- Giết!

Tựa như sấm sét nổ vang, luồng năng lượng cuồng bạo như sóng thần bùng nổ, tầng băng bên dưới cũng bị xới tung một cách thô bạo, che khuất cả bầu trời.

Vân Triệt và Cung Dục Tiên đồng thời lùi lại. Nơi họ vừa đứng, toàn bộ băng tuyết trong phạm vi ba trăm trượng đều hóa thành bột mịn.

Thực lực của Cung Dục Tiên, tại Thương Phong Quốc không ai dám nghi ngờ, vậy mà chỉ một chiêu giao thủ chớp nhoáng với Vân Triệt, cả hai lại cân sức ngang tài! Điều này khiến tất cả đệ tử Băng Cung khiếp sợ tột độ. Cuộc đối đầu ngắn ngủi càng khơi dậy lửa giận của cả hai. Sau một thoáng ngừng lại, Vân Triệt lại gầm lên một tiếng dữ dội, Long Khuyết vung lên, cả người và thân kiếm đều bùng lên ngọn lửa Phượng Hoàng rực cháy.

Lửa Phượng Hoàng đốt trời, băng tuyết ngập đất. Giữa những tiếng nổ đinh tai nhức óc, bóng kiếm và bóng lụa liên tục va chạm, tạo ra những âm thanh kinh thiên động địa như sấm sét rền vang.

Bóng dáng Cung Dục Tiên phiêu dật di chuyển giữa băng tuyết và lửa Phượng Hoàng... Đây chính là thân pháp tuyệt kỹ Băng Phân Tuyết Vũ Bộ của Băng Vân Tiên Cung. Ban đầu tại Đại hội Bài vị, Vân Triệt đã từng tự mình lĩnh giáo khi giao thủ với Hạ Khuynh Nguyệt. Khi Hạ Khuynh Nguyệt thi triển, thân pháp phiêu dật xuất trần, tựa tiên tử lướt mây, đẹp không sao tả xiết lại khiến người ta hoa mắt. Nhưng dưới chân Cung Dục Tiên, nó lại biến ảo khôn lường như quỷ mị! Vân Triệt dùng Tinh Thần Toái Ảnh để đối phó... Dù chỉ ở tầng thứ ba, nhưng Tinh Thần Toái Ảnh cũng không hề thua kém Băng Phân Tuyết Vũ Bộ tầng thứ tám của Cung Dục Tiên.

Về thân pháp, Cung Dục Tiên đã đắm chìm trong Băng Phân Tuyết Vũ Bộ gần trăm năm nhưng lại không hề chiếm được chút thế thượng phong nào!

Sau lưng Cung Dục Tiên, hư ảnh một đóa băng liên bắt đầu nở rộ rồi dần hóa thành thực thể. Mỗi khi nàng ra tay, dải lụa bay múa đều phóng ra hàng trăm bóng băng phượng... Ban đầu, nàng vốn chưa thi triển toàn lực, nhưng khi phát hiện mình không thể làm gì được đối phương, nàng bắt đầu tăng dần huyền lực. Thế nhưng, nàng lập tức kinh hãi nhận ra, mỗi khi huyền lực của mình tăng lên một phần, sức mạnh của đối thủ cũng tăng lên tương ứng, luôn không bị nàng áp chế chút nào! Khi dải lụa trong tay hóa thành băng phượng, thì trọng kiếm của hắn lại phát ra những tiếng rồng ngâm chấn nhiếp linh hồn, cắn nát từng con băng phượng của nàng.

Trong nháy mắt, hai người đã giao thủ hơn một trăm chiêu, nhưng không ai làm gì được ai.

Hai người, tựa như thế lực ngang bằng.

Thế nhưng, một bên là Cung chủ Băng Vân đã thành danh mấy chục năm, uy chấn thiên hạ, không người không sợ.

Còn bên kia, chỉ là một thiếu niên mới mười chín tuổi!

Toàn bộ đệ tử của Băng Vân Tiên Cung đã chết lặng trong cơn khiếp sợ vô tận, nhận thức của các nàng hoàn toàn bị trận chiến này đánh vỡ.

- Băng Thiên Chi Khu!

Sau một lần đối chọi cuồng bạo, hai người tách ra xa. Cung Dục Tiên ổn định thân hình trước Vân Triệt, hai tay chắp lại, theo những tiếng “Rắc rắc rắc”, một chiếc quan tài bằng băng tựa như thủy tinh nhanh chóng hình thành quanh người Vân Triệt. Băng quan tuy không quá dày, nhưng lại ẩn chứa Băng Vân lực có mật độ cực cao, một khi bị nhốt vào trong, dù là đối thủ cùng cấp cũng đừng mong thoát ra trong thời gian ngắn.

Băng Thiên Chi Khu thành công phong tỏa Vân Triệt, vẻ mặt Cung Dục Tiên thoáng thả lỏng, nàng lạnh lùng nói:

- Với tuổi tác và thực lực hiện giờ của ngươi, đã có thể sánh ngang với truyền nhân của Thánh Địa! Gần như tương đương với Hạ Khuynh Nguyệt của Băng Vân Tiên Cung ta! Thương Phong Đế Quốc xuất hiện một thiên tài như ngươi, ta cũng không muốn tự tay hủy hoại! Nhưng ngươi xúc phạm Băng Vân Tiên Cung ta như thế, tuyệt đối không thể tha!

Vân Triệt làm như không nghe thấy, một kiếm đập mạnh lên băng quan, tạo ra một tiếng “Rầm” vang dội.

- Đây là kỹ năng phong tỏa mạnh nhất của Băng Vân Tiên Cung ta – Băng Thiên Chi Khu. Một khi bị nhốt trong đó, tuyệt đối không thể thoát ra trong thời gian ngắn…

Một tiếng “Rắc” vang lên, một vết nứt dài nhanh chóng lan ra trên băng quan, khiến giọng nói của Cung Dục Tiên nghẹn lại, vẻ mặt tràn đầy kinh hãi.

Vân Triệt nhếch miệng cười lạnh, kiếm thứ hai đột nhiên nện xuống.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!

Rầm!

Một tiếng nổ vang, Băng Thiên Chi Khu tức thì vỡ tan. Giữa băng hoa bay lả tả khắp trời, bóng dáng Vân Triệt như xé rách không gian, tựa quỷ mị hư vô lao đến trước mặt Cung Dục Tiên, sau lưng hiện lên bóng dáng Thương Lang ngạo nghễ.

- Thiên Lang... Trảm!

Băng Thiên Chi Khu vô cùng cứng cỏi đã bị hai kiếm của Vân Triệt đánh tan. Dưới cơn chấn động cực độ, Cung Dục Tiên thoáng thất thần, rồi bị một bóng sói ẩn chứa uy thế phá núi đánh mạnh vào ngực.

- Phụt!

Lực lượng khủng bố ẩn chứa trong bóng sói vượt xa dự đoán của Cung Dục Tiên. Lục phủ ngũ tạng của nàng tức thì chấn động lệch vị, khí huyết cuộn trào, một ngụm máu tươi từ miệng phun ra. Thân hình nàng lảo đảo lùi lại hơn mười bước, khóe miệng vương một vệt máu trông thật rợn người.

- Cung chủ!

- Cung chủ!

Băng Vân Lục Tiên kinh hãi tột độ, vội vàng lao đến che chắn trước mặt Cung Dục Tiên. Băng linh toàn thân các nàng lóe lên, khí lạnh thấu xương, nhưng nhiều hơn cả là sự khiếp sợ tột cùng không cách nào xua tan... Dù là đánh lén, nhưng hắn, thật sự đã đả thương Cung chủ!

Lực chiến đấu của hắn đã hết lần này đến lần khác phá vỡ nhận thức và tưởng tượng của các nàng... Đó ít nhất cũng là thực lực của Vương Huyền Cảnh!

Chưa đến hai mươi tuổi đã đạt đến trình độ này, thành tựu tương lai của hắn quả thực không thể tưởng tượng nổi!

Thế nhưng, Vân Triệt lại không tiếp tục tấn công. Dưới ánh mắt của tất cả đệ tử Băng Vân, hắn lại thu hồi kiếm thế, ngay cả Long Khuyết cũng đã biến mất khỏi tay hắn.

- Cung Dục Tiên…

Vẻ phẫn nộ trên mặt Vân Triệt đã tan biến, thay vào đó là một sự tĩnh lặng tuyệt đối không nên có ở độ tuổi của hắn, tựa như đang đối mặt không phải là Cung chủ Băng Vân, mà là một tội nhân đang chờ phán xét:

- Ngươi không thể nào hiểu được sự phẫn nộ của ta, cũng như ta không thể nào hiểu được ý nghĩa của môn quy và danh dự Băng Vân Tiên Cung đối với ngươi. Tất cả những gì ngươi làm với Sở Nguyệt Thiền, có lẽ đứng trên lập trường của ngươi thì không có gì sai cả. Nhưng đối với ta, việc ngươi để nàng rời khỏi Băng Vân Tiên Cung, mang theo thai nhi đặt mình vào hiểm cảnh khôn lường, chính là sai lầm không thể tha thứ! Một kiếm vừa rồi, là ngươi nợ ta!

Cung Dục Tiên chậm rãi áp chế thương thế trong cơ thể, lạnh lùng nói:

- Thiên tư của ngươi kinh tài tuyệt thế, nhưng tính tình lại cực đoan tự phụ, lòng dạ ích kỷ hẹp hòi! Năm đó, chính ta đã tự mình mang Nguyệt Thiền về Băng Vân Tiên Cung, nó là đệ tử thân truyền cuối cùng của ta! Ta đã dốc hết tâm huyết nửa đời sau lên người nó, mới có được uy danh Băng Thiền Tiên Tử vang xa! Đừng nói nó vi phạm môn quy, làm ô uế danh dự Băng Cung, dù cho ta không có lý do gì mà tự tay phế đi huyền công rồi trục xuất nó khỏi Băng Cung, cũng không hề thua thiệt nó chút nào! Còn ngươi... Hừ! Ngươi làm ô uế đệ tử Băng Cung ta, khiến danh dự ngàn năm của Băng Cung bị vấy bẩn, ta tự tay tru sát ngươi bao nhiêu lần cũng không đủ, cớ gì phải bảo vệ nghiệt chủng của ngươi và Nguyệt Thiền! Cái kiểu chất vấn và kéo quân hỏi tội của ngươi, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!

Vân Triệt chậm rãi liếc mắt, lạnh lùng nói:

- Ngươi không nợ Sở Nguyệt Thiền cái gì ư? A… Không! Ngươi nợ nàng! Nợ rất nhiều, rất nhiều! Nếu năm đó, Sở Nguyệt Thiền không gặp ngươi, không bị ngươi đưa đến Băng Vân Tiên Cung, nàng sẽ có một cuộc sống như bao nữ tử bình thường. Dù nàng có dung nhan khuynh thế, nàng vẫn có thể tìm được một nam tử coi nàng là cả cuộc đời, có được một tình yêu trọn vẹn và một cuộc đời hoàn mỹ nhất. Còn ngươi, ngoài việc cho nàng sức mạnh cường đại, ngươi đã cho nàng cái gì? Nàng có từng cười, từng khóc, từng vui vẻ không? Mỗi ngày đều là trời băng đất tuyết, mỗi ngày đều chìm đắm trong tu luyện Băng Vân, lại bị gông xiềng môn quy cấm tuyệt tình cảm… Thứ ngươi cho nàng, là biến một con người sống động thành một pho tượng băng gần như vô cảm hoàn toàn!

- Ngươi đã gần như hủy hoại cả cuộc đời nàng!

- Ta và nàng tuy quen biết ngắn ngủi, nhưng lại khiến nàng cam nguyện vì ta mà từ bỏ Băng Vân Tiên Cung đã gắn bó mấy chục năm. Đó là vì trong khoảng thời gian ấy, ta đã giúp nàng trở lại làm một người phụ nữ thực sự, chứ không phải là pho tượng băng vô tình bị Băng Vân giam hãm!

Giọng Vân Triệt chậm rãi mà lạnh lẽo:

- Băng Vân Tiên Cung các ngươi hàng năm đều thu nạp những nữ tử có thiên tư và dung mạo tuyệt thế từ khắp nơi, dẫn dắt họ gia nhập Băng Cung, rồi khoác lên người họ gông xiềng của cả cuộc đời. Vì để duy trì cơ nghiệp, các ngươi đã chôn vùi bao nhiêu nữ tử ưu tú vốn nên được hưởng một vận mệnh trọn vẹn! Ta nói môn quy của Băng Vân Tiên Cung các ngươi là thứ gông xiềng diệt sạch nhân tính nhất trên đời này, không hề oan uổng chút nào! Băng Vân Tiên Cung trong mắt vô số người là thánh địa, nhưng trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một nấm mồ của những người sống mà như đã chết, một nơi vốn không nên tồn tại!

- Ngươi… Ngươi… Câm miệng!

Cung Dục Tiên hét lớn một tiếng, sắc mặt run rẩy kịch liệt… Đúng vậy, là run rẩy! Ngay cả Vân Triệt cũng không ngờ lời nói của mình lại khiến Cung Dục Tiên có phản ứng dữ dội đến thế. Toàn bộ nữ tử Băng Vân đều sững sờ. Những lời này, chưa từng có ai nói với các nàng. Ngôn từ chửi bới, thậm chí là vũ nhục tông môn này, đáng lẽ các nàng phải phẫn nộ, phải bài xích, nhưng từng lời, từng chữ lại như ma chú xâm nhập vào linh hồn, khắc sâu vào tâm hồn tĩnh lặng của các nàng, vĩnh viễn không thể xóa nhòa.

Vân Triệt thản nhiên liếc nhìn Cung Dục Tiên, nói tiếp:

- Ngươi nói ta ích kỷ, câu này ta hoàn toàn tán thành, bởi vì ta vốn là kẻ ích kỷ đến cực điểm! Nếu phải dùng một vạn mạng người vô tội không liên quan để đổi lấy mạng sống của Sở Nguyệt Thiền, ta sẽ không ngần ngại hóa thành ác quỷ giết chết một vạn người đó, thậm chí không một chút do dự! Đó chính là sự ích kỷ của ta! Vì Sở Nguyệt Thiền, ta có thể gánh chịu bất cứ tội ác và ác mộng nào, còn ngươi… và cả Băng Vân Tiên Cung, vĩnh viễn không thể!

Cung Dục Tiên: “…”

Vân Triệt quay lưng đi, thản nhiên nói:

- Tuy ta oán hận ngươi đã trục xuất Sở Nguyệt Thiền khỏi Băng Vân Tiên Cung, nhưng như vậy cũng có chỗ may mắn. Bởi vì khi ta tìm được nàng, nàng chính là Sở Nguyệt Thiền hoàn toàn thuộc về ta, không còn chút quan hệ nào với Băng Vân Tiên Cung của ngươi nữa! Nàng sẽ không bao giờ phải vì các ngươi mà mang trên lưng gông xiềng tâm hồn nặng nề như vậy nữa!

Vân Triệt nói xong, cất bước, thong thả đi ra ngoài cửa cung.

- Đừng cản hắn!

Cung Dục Tiên đưa tay ngăn Mộ Dung Thiên Tuyết và Quân Liên Thiếp lại, sắc mặt tái nhợt nói:

- Các ngươi không phải là đối thủ của hắn, cứ để hắn đi.

Nói xong câu đó, Cung Dục Tiên như cạn kiệt toàn bộ sức lực. Nội thương vốn không quá nặng, nhưng nàng lại từ từ khuỵu xuống, hai mắt hoàn toàn vô hồn, ngay cả những tiếng kinh hô bên tai cũng không còn nghe thấy.

Trong đầu nàng, như một giấc mộng hiện lên bóng dáng của một nam tử trẻ tuổi... Hắn đã dùng tình yêu chân thành để làm tan chảy trái tim băng giá của nàng, ở bên cạnh hắn, nàng đã tìm thấy niềm vui mà ở Băng Vân Tiên Cung chưa từng có... Nhưng, nàng đã không có dũng khí như Sở Nguyệt Thiền... Nàng đã lùi bước... đã tuyệt tình... để rồi không bao giờ gặp lại... Sau đó, tại nơi tận cùng của Băng Cực Tuyết Vực, nơi họ gặp nhau lần đầu, nàng đã tìm thấy thi thể của hắn, vẫn còn vương lại hơi thở bi thương lạnh lẽo...

Đã tám mươi năm trôi qua, giấc mộng vốn nên tươi đẹp kia lại hóa thành cơn ác mộng đau đớn nhất, vô số lần giày vò linh hồn mà nàng cứ ngỡ đã hoàn toàn băng giá.

Lời của Vân Triệt đã khiến cơn ác mộng mà nàng dùng hết sức lực để lãng quên điên cuồng thức tỉnh, rung động…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!