- A!!
Vân Triệt gầm lên một tiếng dữ dội, ném Tiêu Vân Hải bay ra xa, đầu lão đập mạnh xuống đất, máu tươi văng tung tóe, ngất lịm tại chỗ. Còn Vân Triệt thì như phát điên, lao thẳng về phía sau núi.
Hắn mang theo nỗi khẩn thiết, niềm tưởng niệm, sự kích động, và niềm vui sướng... Vô vàn cảm xúc đan xen khi trở về. Khoảnh khắc chân hắn đặt lên mảnh đất Lưu Vân Thành, những cảm xúc ấy cuộn trào như sóng dữ, trong đó, niềm vui sướng là mãnh liệt hơn cả.
Bởi vì, hắn sắp được gặp lại gia gia và tiểu cô đã xa cách ba năm.
Sắp được đưa họ rời khỏi nơi đã phải chịu đựng ba năm đau khổ...
Để họ thấy hắn của hiện tại, để họ biết hắn đã trưởng thành ra sao, để họ không còn phải lo lắng, mà thay vào đó là vui mừng và kiêu hãnh.
Sắp hoàn thành lời hứa mà hắn đã để lại cho gia gia và tiểu cô khi rời đi.
Sắp đòi lại toàn bộ món nợ mà Tiêu Môn đã gây ra cho họ, để gia gia và tiểu cô trút sạch nỗi uất hận trong lòng.
Thế nhưng, hắn không thể ngờ rằng, thứ chào đón hắn lại là một tin sét đánh ngang tai.
Vân Triệt như một cơn cuồng phong lao ra sau núi, xông vào khe núi Tư Quá, nơi Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch bị giam cầm suốt ba năm.
Núi non, cỏ khô, hang đá, suối trong... Nơi này thật đơn sơ, yên tĩnh, nhưng cũng thật tịch liêu. Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch đã bị giam cầm ở đây, không được phép rời đi nửa bước. Đứng trước cửa hang đá, Vân Triệt dừng chân, trong phút chốc lại không dám tiến lên... Hắn không muốn tin những gì mình nghe được là sự thật, hắn thà tin rằng những lời của người Tiêu Môn chỉ là bịa đặt... Dù có nói rằng bọn họ bị ảo giác, hắn cũng nguyện ý tin!
Hắn mang theo niềm thương nhớ, nỗi lo âu, sự vướng bận đã dồn nén suốt ba năm ròng để trở về đây, làm sao hắn có thể chấp nhận được một kết cục như vậy.
- Gia gia... Gia gia!
- Tiểu cô... Tiểu cô có ở trong không?
- Cháu là Tiểu Triệt... Cháu về rồi! Gia gia, tiểu cô, hai người có nghe thấy không! Nếu nghe thấy, thì mau ra gặp cháu đi!
Mỗi tiếng hét của hắn, thanh âm đều run rẩy. Tiếng của hắn theo gió núi bay đi rất xa, nhưng lại không nhận được một chút hồi âm nào.
Tia hy vọng mong manh cuối cùng cũng tan vỡ như bọt biển, Vân Triệt nín thở, bắt đầu bước về phía trước. Nhưng hắn vừa bước được nửa bước, toàn thân đã đột nhiên cứng đờ... Trong tầm mắt, ngay trước cửa hang đá, hắn nhìn thấy một vệt máu đỏ sẫm.
Trái tim Vân Triệt co thắt dữ dội, hắn lao đến như vũ bão, rồi đột ngột quỳ sụp xuống trước vệt máu... Vết máu đã khô cứng, nhưng trên bề mặt chỉ có một lớp bụi rất mỏng. Ở nơi gió thổi không ngừng này, lớp bụi mỏng ấy chứng tỏ vết máu này lưu lại chưa lâu, chỉ khoảng ba bốn ngày mà thôi.
Cách vết máu không xa, Vân Triệt thấy hai đoạn kiếm gãy, trên thân kiếm loang lổ vết rỉ sét.
Ngoài ra, nơi này không hề có dấu vết giao đấu... Với thực lực của Phần Thiên Môn, Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch làm sao có khả năng chống cự!
Hai tay Vân Triệt chống xuống đất, mười ngón tay cắm sâu vào nham thạch. Hắn cúi đầu, toàn thân run rẩy, hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng “ken két”. Một luồng phẫn nộ và hận ý mãnh liệt đến mức gần như hóa thành thực chất bao trùm toàn bộ hang đá, khiến không khí nơi đây ngưng đọng lại dưới áp lực khủng khiếp.
- Phần Thiên Môn... Phần Thiên Môn... Phần Thiên Môn...
Từ trong miệng Vân Triệt, những tiếng thì thầm trầm thấp vang lên, tựa như âm thanh đòi mạng của ác quỷ luyện ngục.
Hắn nhớ lại lúc ở Tân Nguyệt Thành, Tư Không Độ đã nhắc đến người kia...
Nhi tử thứ ba của Phần Đoạn Hồn – Phần Tuyệt Trần!!
Tư Không Độ đã không nhìn lầm, đó chính là Phần Tuyệt Trần! Hắn xuất hiện ở Tân Nguyệt Thành, chính là đi ngang qua... Mà mục tiêu của hắn, lại chính là nơi này!
Ân oán giữa Vân Triệt và Phần Thiên Môn đã gieo xuống từ hai năm trước. Phần Tuyệt Thành muốn ám hại hắn, ngược lại hại chết Phần Tuyệt Bích... Phần Tuyệt Thành mưu đồ cưới công chúa Thương Nguyệt, bị hắn phá đám trong lễ đón dâu, còn bị trọng thương, khiến Phần Thiên Môn mất hết mặt mũi. Sau đó, lại đến Phần Mạc Ly dẫn đầu tám cường giả Thiên Huyền Cảnh đi ám sát hắn!
Hắn giết bảy người, tha lại một người... Người cuối cùng đó, là lời cảnh cáo hắn dành cho Phần Thiên Môn, cũng là để lại cho Phần Thiên Môn một đường lui, thậm chí còn có chút thỏa hiệp... Bởi vì Phần Thiên Môn là tông môn ngàn năm, thực lực quá mức hùng hậu, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn trở thành tử thù không đội trời chung với họ.
Nhưng hắn không ngờ, câu trả lời mà Phần Thiên Môn dành cho hắn, lại là theo cách này!
Thù hận giữa hắn và Phần Thiên Môn dù có lớn hơn gấp bội, thì liên quan gì đến Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch!?
- A!!!!
Vân Triệt hét lên khản đặc, một quyền nện mạnh xuống đất, tạo ra một hố sâu rộng vài trượng. Sau đó, cả người hắn bắn lên, nhảy lên lưng Tuyết Hoàng Thú, mang theo lệ khí ngút trời mà bay đi.
- Lũ chó già của Tiêu Môn... Tất cả là tại các ngươi... Tất cả là tại các ngươi! Nếu gia gia và tiểu cô của ta thật sự xảy ra chuyện gì... Ta muốn toàn bộ tông môn các ngươi... phải chôn cùng!!!!
Trên bầu trời Tiêu Môn, vang vọng tiếng gầm oán hận như đến từ địa ngục. Bọn họ ngẩng đầu, kinh hãi nhìn con cự thú trắng như tuyết lướt đi trên cao, tất cả đều mềm nhũn ra đất, run rẩy không ngừng. Mãi cho đến khi con cự thú biến mất khỏi tầm mắt, bọn họ vẫn không thể đứng dậy sau một hồi lâu.
Cưỡi gió mà đi, cơn gió lạnh buốt khiến tâm trí hắn cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút, nhưng lồng ngực và đầu óc vẫn bị cơn phẫn nộ tràn ngập đến mức sắp nổ tung. Hắn nghiến răng, lấy ra ngọc truyền âm và thiên lý truyền âm phù, truyền âm cho Tư Không Độ bằng giọng khàn đặc:
- Tư Không sư huynh... Cho ta biết vị trí của Phần Thiên Môn...
- ... Đã xảy ra chuyện gì?
- Mau cho ta biết vị trí của Phần Thiên Môn!
Vân Triệt gầm lên giận dữ.
- ... Phía tây nam Tân Nguyệt Thành sáu ngàn dặm, đến một nơi gọi là “Khu Vực Thương Hỏa”, hỏi thăm một chỗ tên là “Phần Thiên Cốc”, Phần Thiên Môn nằm ngay trong đó... Ngươi phải cẩn thận!
Vân Triệt thu lại ngọc truyền âm, đôi mắt tràn ngập hận ý vô tận gắt gao nhìn về phía tây nam. Tuyết Hoàng Thú dưới thân dường như cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, liền triển khai tốc độ đến cực hạn, kéo theo một vệt bóng trắng thật dài, nhanh chóng biến mất nơi chân trời.
Khoảng cách từ Lưu Vân Thành đến Khu Vực Thương Hỏa của Phần Thiên Môn đường sá xa xôi, cho dù Phần Thiên Môn có huyền thú tọa kỵ phi thường để di chuyển, đi đi về về cũng cần gần mười ngày. Mà tọa kỵ của bọn chúng, sao có thể so sánh với Tuyết Hoàng Thú của Vân Triệt. Hơn nữa, kẻ trước đi với tốc độ bình thường, người sau lại toàn lực đuổi theo. Khi Phần Tuyệt Trần về đến Phần Thiên Môn, Vân Triệt đã cách Khu Vực Thương Hỏa chưa đầy trăm dặm.
Ở giữa đội ngũ là một thiếu nữ trông chừng mười bảy, mười tám tuổi, vẻ mặt kinh hãi. Cạnh nàng là một lão giả khoảng năm, sáu mươi tuổi, sắc mặt kiên nghị mà phẫn nộ. Sắc mặt lão có phần tái nhợt, dường như đã bị nội thương không nhẹ.
Hai người đó, chính là Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt!
Trước khi đến cổng chính của Phần Thiên Môn, mọi người nhảy xuống khỏi tọa kỵ. Thiếu nữ siết chặt nắm tay, nghiến răng nói:
- Chúng ta và các ngươi không thù không oán, các ngươi rốt cuộc muốn làm gì!
Một lão giả tiến đến trước mặt thiếu nữ, đẩy nàng một cái:
- Bớt nói nhảm, đi mau!
Tiêu Liệt bước một bước dài về phía trước, chắn trước mặt Tiêu Linh Tịch, liền bị lão giả kia một chưởng đẩy ngã xuống đất.
- Cha!
Tiêu Linh Tịch đau xót kêu lên, vội vàng chạy tới đỡ Tiêu Liệt dậy. Tiêu Liệt ôm ngực, ho khan dữ dội, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
- Dừng tay!
Phần Tuyệt Trần đột nhiên xoay người, lạnh lùng lên tiếng:
- Ai cho ngươi động vào họ! Bọn họ đáng chết hay nên sống, chưa đến lượt ngươi quyết định. Ngươi còn dám động tay vào họ, ta sẽ chặt tay ngươi!
Lão giả kia đang định cười lạnh mắng Tiêu Liệt, nghe thấy lời của Phần Tuyệt Trần, nhất thời toàn thân run rẩy, vội vàng gật đầu vâng dạ, hoảng hốt lùi lại.
- Đưa Tiêu Liệt này giam vào tầng thấp nhất của Tù Long Ngục. Về phần cô gái này...
Phần Tuyệt Trần không nhìn về phía Tiêu Linh Tịch, nhưng ánh mắt lại biến đổi một cách khác thường:
- Dẫn nàng đến Tuyệt Trần Thiên Các của ta, giao cho hai tỳ nữ Tử Lan giám sát chặt chẽ.
- Vâng!
Phần Thiên Môn, Tuyệt Thành Các.
Cả bàn tay trái của Phần Tuyệt Thành được băng bó kín mít, toàn bộ cánh tay phải cũng buông thõng xuống... Dù Phần Thiên Môn có vô số linh đan diệu dược, huyền lực của Phần Tuyệt Thành cũng không yếu, nhưng ngày đó Vân Triệt ra tay thật sự quá tàn độc, mười mấy ngày trôi qua vẫn không thể khiến thương thế của hắn khá hơn được bao nhiêu. Trong những ngày này, nỗi đau thể xác và sự khuất nhục vô tận trong tâm hồn, tất cả đều hóa thành mối hận thù ngày càng mãnh liệt đối với Vân Triệt.
Cửa Tuyệt Thành Các bị đá văng một cách thô bạo, Phần Đoạn Hồn mặt đầy giận dữ bước vào. Đối mặt với Phần Đoạn Hồn đang nổi trận lôi đình, Phần Tuyệt Thành không hề kinh ngạc, hắn đứng thẳng người, biết rõ còn cố hỏi:
- Phụ thân, là ai đã chọc giận người như vậy?
- Là con sai Trần nhi đến Lưu Vân Thành, bắt hai người kia về?
Phần Đoạn Hồn tức giận nói.
- Vâng!
Phần Tuyệt Thành thẳng thắn thừa nhận.
- Càn quấy! Chuyện này, sao con không bàn bạc với ta!
- Bởi vì nếu bàn với phụ thân, người nhất định sẽ không đồng ý!
Phần Tuyệt Thành thản nhiên đáp lại.
- Hỗn xược!
Phần Đoạn Hồn vung một chưởng, đập nát chiếc bàn ngọc thạch bên cạnh:
- Con có biết mình đang làm gì không! Vân Triệt là kẻ mà hiện giờ chúng ta tuyệt đối không thể đụng vào! Đại trưởng lão, Phần Đoạn Thương, Phần Mạc Nhiên... Một người nửa bước Vương Huyền Cảnh, bảy người Thiên Huyền Cảnh, đều thảm bại trong tay hắn. Phần Mạc Bình là người duy nhất trốn về được, là do hắn cố ý thả, để cảnh cáo Phần Thiên Môn chúng ta, coi như để lại một đường sống! Theo lời Phần Mạc Bình, thực lực của Vân Triệt hiện giờ, thật sự không thua kém gia gia con! Một nhân vật như vậy, nếu có thể kết giao thì phải cố hết sức kết giao, không thể kết giao thì cũng tuyệt đối không được trêu chọc, vậy mà con lại...
- Cho nên, phụ thân định nhẫn nhịn sao!
Phần Tuyệt Thành mạnh mẽ đứng dậy, trừng mắt nhìn Phần Đoạn Hồn, trong đôi mắt tràn ngập oán hận nồng đậm đến cực điểm:
- Hắn đã giết nhị đệ của con... cũng là nhi tử ruột của phụ thân! Hắn phá hoại đại hôn của con, khiến cho con, và cả Phần Thiên Môn này không còn chút thể diện nào, trở thành trò cười cho thiên hạ! Hắn còn giết bảy vị trưởng lão, trong đó có cả đại trưởng lão, và các đồng môn cấp các chủ! Mối thù này, đã không đội trời chung! Không chỉ con, mà bao nhiêu trưởng lão, các chủ đều hận không thể lóc xương róc thịt Vân Triệt! Vậy mà phụ thân, người lại chọn tạm thời nhẫn nhịn trong đại hội tông môn... Tại sao chúng ta phải nhịn! Phần Thiên Môn ngàn năm mưa gió, có bao giờ bị người ta sỉ nhục đến mức này, ai dám giết thiếu môn chủ và nhiều trưởng lão, các chủ của môn ta như vậy... Phần Thiên Môn chúng ta, từ khi nào lại trở nên yếu đuối nhát gan đến mức phải e sợ một tên tiểu tử vô danh không có bối cảnh!
- Im miệng!
Phần Đoạn Hồn vung tay:
- Những chuyện con nói, ta đương nhiên không quên! Ta cũng chưa bao giờ nói sẽ bỏ qua cho Vân Triệt. Chỉ là thực lực của hắn hiện tại quá mức kinh người, chúng ta phải thận trọng đối phó, tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ nữa! Hắn tha cho Phần Mạc Bình, cũng là đang nói cho chúng ta biết tạm thời hắn sẽ không hoàn toàn trở mặt, chúng ta cũng có thể có thời gian để quan sát và bàn bạc kỹ hơn... Vậy mà con, lại lẳng lặng sai Trần nhi đi bắt người thân của hắn về!
- Vân Triệt là kẻ cực kỳ trọng tình nghĩa, hắn vì cứu một Hạ Nguyên Bá chỉ mới Sơ Huyền Cảnh mà không tiếc lấy mạng đổi mạng. Con làm như vậy... chính là đã triệt để chạm đến nghịch lân của hắn! Hơn nữa, nếu chuyện này truyền ra ngoài, Phần Thiên Môn chúng ta sẽ bị gán cho tội danh đê tiện vô sỉ, từ đây tiếng xấu lan xa