- Cho nên?
Phần Tuyệt Thành cau mày, vẻ mặt thoáng hiện nét dữ tợn:
- Chúng ta phải lập tức thả hai người thân của hắn, rồi đến cầu xin Vân Triệt tha thứ sao? Làm vậy thì có thể bảo toàn uy danh của Phần Thiên Môn ta à?
- Ngươi!
Phần Đoạn Hồn giơ tay, định tát cho Phần Tuyệt Thành một cái, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thê thảm vì trọng thương và vẻ oán hận trên mặt hắn, cái tát này cuối cùng cũng không hạ xuống.
- Tôn nghiêm của cả tông môn chúng ta, ngay trong ngày thành thân của con, đã bị Vân Triệt chà đạp đến tan nát! Hiện giờ ở Thương Phong quốc, có ai mà không đang chế nhạo Phần Thiên Môn chúng ta! Uy danh ngàn năm của Phần Thiên Môn, giờ phút này đã hoàn toàn trở thành đá lót đường cho uy danh của Vân Triệt! Nếu tin tức bảy đại trưởng lão đều chết trong tay Vân Triệt bị truyền ra ngoài, chúng ta sẽ hoàn toàn trở thành trò cười cho thiên hạ! Trong tình huống như vậy, nếu chúng ta lại chọn ném chuột sợ vỡ bình, tạm thời nhẫn nhịn, thì ngay cả con, thân là Thiếu Môn chủ, cũng sẽ khinh thường Phần Thiên Môn!
Phần Tuyệt Thành nghiến răng, gần như gầm lên. Bình thường trước mặt Phần Đoạn Hồn, hắn luôn răm rắp nghe theo, nhưng hôm nay lại không hề nhượng bộ.
- Chỉ có giết Vân Triệt mới có thể cứu vãn danh vọng đã mất của chúng ta, mới không phụ lòng các trưởng lão đã khuất và liệt tổ liệt tông! Vì thế, chúng ta không từ thủ đoạn thì có gì sai?! Nếu phụ thân sợ làm bẩn danh tiếng của mình, sau khi giết Vân Triệt, có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu con, cứ nói là Phần Tuyệt Thành con đơn độc bắt người nhà của Vân Triệt đến, không liên quan gì đến những người khác của Phần Thiên Môn!
Từng lời của Phần Tuyệt Thành đều chứa đầy sự ngoan độc. Hắn làm vậy, cái gọi là thanh danh tông môn chỉ là một phần nhỏ, phần lớn hơn chính là để trả mối thù khắc cốt ghi tâm với Vân Triệt! Là phụ thân của Phần Tuyệt Thành, Phần Đoạn Hồn đương nhiên biết rõ suy nghĩ thật sự của hắn, nhưng những lời này lại đánh trúng vào điểm yếu… Trong hội nghị trưởng lão, phần lớn những gì hắn nghe được cũng là những ý kiến tương tự. Nếu không phải đại đa số người đều tán thành, hắn đường đường là Môn chủ, sao có thể đến hôm nay mới biết tin.
Người khác có thể kích động, có thể vì cảm xúc cá nhân mà không từ thủ đoạn, nhưng hắn thì không thể. Thân là Môn chủ của Phần Thiên Môn, bất cứ chuyện gì, hắn đều phải suy xét toàn cục, cân nhắc lợi hại… Nhưng sự tình đã đến nước này, ngoài việc mượn cơ hội này để dẫn dụ và tru sát Vân Triệt, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.
- Thôi được.
Phần Đoạn Hồn buông tay, bất đắc dĩ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo vô cùng:
- Con từ nhỏ đến lớn, gần như chưa bao giờ bị trái ý, huống chi là bị khinh nhục. Lại nhiều lần chịu nhục trong tay Vân Triệt, ta biết con không báo thù này thì quyết không cam lòng. Mối thù giết Đại trưởng lão và những người khác cũng không thể không báo… Ta cho con tùy hứng lần này, ta sẽ đích thân bố trí trận thế để tru sát Vân Triệt… Nhưng chỉ một lần này thôi, nếu sau này con còn dám tự ý hành động bất chấp hậu quả như vậy, ta nhất định không tha cho con!
Uy thế Môn chủ của Phần Đoạn Hồn, tự nhiên không phải là thứ Phần Tuyệt Thành có thể thực sự chống lại, hắn khẽ run lên, lập tức nói:
- Lòng căm hận của con đối với Vân Triệt sâu đậm, Nhị trưởng lão và những người khác cũng nóng lòng muốn giết Vân Triệt để báo thù cho Đại trưởng lão, cho nên… cho nên mới gạt phụ thân làm ra chuyện này… Tuyệt Thành cam đoan sau này sẽ không bao giờ có chuyện tương tự nữa. Sau khi giết được Vân Triệt, tội tự ý hành động, con xin tùy phụ thân trách phạt.
- Hừ!
Phần Đoạn Hồn lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay áo giận dữ rời đi. Khi đến cửa, bước chân hắn dừng lại, đột nhiên hỏi:
- Tại sao con lại bảo Trần nhi dẫn người đi làm chuyện này? Tính tình nó cương liệt, tuyệt đối sẽ không chấp nhận thủ đoạn uy hiếp người nhà, con đã thuyết phục nó thế nào?
- Phụ thân có điều không biết.
Phần Tuyệt Thành nói:
- Lúc trước Tam đệ không thể tham gia giải đấu xếp hạng chính là vì Vân Triệt. Khi ở Thương Phong Huyền Phủ, Vân Triệt không những đánh bại hắn, mà còn giẫm hắn dưới chân… Năm xưa chỉ một câu sỉ nhục của Nhị đệ đã khiến hắn rời khỏi tông môn mấy năm không về, thề phải khiến Nhị đệ trả giá đắt. Vân Triệt lại giẫm đạp tôn nghiêm của hắn dưới chân. Đoạn Thương các chủ bị Vân Triệt giết chết lại chính là người hắn kính trọng nhất đời. Hận ý của hắn đối với Vân Triệt, tuyệt đối không thua kém con! Con đã hứa với hắn, khi Vân Triệt hấp hối, sẽ để hắn tùy ý lăng nhục, sau đó tự tay kết liễu, hắn liền đồng ý… Mà sở dĩ bảo Tam đệ đi…
Phần Tuyệt Thành cúi đầu:
- Chỉ có Tam đệ rời tông môn mấy ngày không về, phụ thân mới không nghi ngờ hay phát giác điều gì từ trước.
- Hừ!
Phần Đoạn Hồn quay đi, không nói thêm gì nữa, đùng đùng nổi giận rời khỏi. Mười mấy giây sau, giọng nói trầm thấp của hắn truyền đến mọi ngóc ngách của Phần Thiên Môn:
- Các vị trưởng lão, các chủ nghe lệnh! Trong vòng nửa khắc, tất cả đến đại sảnh nghị sự tập hợp, có việc quan trọng cần bàn!
- Lão Cửu! Hai người kia bị nhốt ở đâu?
Phần Tuyệt Thành lớn tiếng gọi.
Ngoài cửa, một người lưng hơi còng bước đến, thấp giọng nói:
- Tiêu Liệt bị giam ở tầng thấp nhất của Tù Long Ngục, còn cô gái tên Tiêu Linh Tịch kia… được Tam thiếu chủ sắp xếp nhốt ở Tuyệt Trần Thiên Các.
- Tuyệt Trần Thiên Các?
Phần Tuyệt Thành sững sờ:
- Ngươi chắc chắn là chính Phần Tuyệt Trần ra lệnh… Ha, thật thú vị. Tuyệt Trần Thiên Các xưa nay là cấm địa riêng của hắn, ngay cả ta tùy tiện đi lên cũng phải nhìn sắc mặt hắn, vậy mà hắn lại nhốt một nữ nhân dùng làm mồi nhử ở đó.
Người được gọi là Lão Cửu dùng giọng nói âm u nói:
- Mặc dù Tiêu Linh Tịch là cô cô của Vân Triệt, nhưng nhìn tuổi tác còn nhỏ hơn Tam thiếu chủ một chút, dung mạo tuyệt mỹ, hơn nữa còn toát ra một loại linh khí đặc biệt, có lẽ Tam thiếu chủ có ý đồ khác với nàng ta.
- Ồ, vậy sao?
Khóe miệng Phần Tuyệt Thành nhếch lên, đột nhiên cười một cách âm hiểm:
- Cùng ta đến Tuyệt Trần Thiên Các xem sao… Vân Triệt nhận được tin tức rồi đến đây, ít nhất cũng phải bảy tám ngày nữa, trong khoảng thời gian này, có thể làm được không ít chuyện đâu!
- Vâng!
Phần Thiên Môn nằm trong Phần Thiên Cốc, địa thế tông môn không bằng phẳng mà là một vùng núi nhấp nhô, xen kẽ những vách đá cao thấp. Tuyệt Trần Thiên Các là nơi ở của Phần Tuyệt Trần, sở dĩ có tên như vậy là vì nó được xây trên vách đá cao nhất trong Phần Thiên Môn, cao gần ba mươi trượng.
Nơi này là nơi ở, đôi khi cũng là nơi luyện công của Phần Tuyệt Trần, trước nay không cho phép bất cứ ai tự tiện bước vào. Đương nhiên, nếu Phần Tuyệt Thành cố ý muốn vào, cũng không ai dám ngăn cản.
Phần Tuyệt Trần không có ở trong các. Phần Tuyệt Thành một đường thông suốt tiến vào, đẩy cửa chính ra, ngay lập tức liền thấy một thiếu nữ đang đứng bên cửa gỗ, vẻ mặt kinh hoàng quay đầu lại.
Nhìn thấy cô gái này, hai mắt Phần Tuyệt Thành sáng rực lên, ánh lên tia sáng dâm tà như một con sói đói.
Thiếu nữ trước mắt trông chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi. Mặc dù trong tài liệu hắn có được, cô cô của Vân Triệt tuổi không lớn, nhưng hắn không ngờ lại nhỏ đến vậy, rõ ràng còn nhỏ hơn cả Vân Triệt. Gương mặt thiếu nữ trắng nõn mềm mại, đôi môi anh đào căng mọng, sống mũi ngọc thanh tú, dưới hàng mi dày là đôi mắt tuy đầy vẻ kinh hoàng nhưng vẫn lấp lánh như sao trời. Bộ y phục trên người nàng rất bình thường, thậm chí có phần cũ kỹ, nhưng mặc trên người nàng lại toát lên vẻ thanh lệ thoát tục.
Phần Tuyệt Thành nhìn nàng chằm chằm, hồi lâu không nỡ rời mắt. Một Lưu Vân Thành nhỏ bé, nơi mà hắn vốn chẳng thèm để mắt tới, hắn tuyệt đối không ngờ lại có thể sinh ra một thiếu nữ tuyệt mỹ như hội tụ tinh hoa đất trời. So với dung nhan của nàng, điều khiến người ta rung động hơn chính là vẻ thanh thuần không vướng bụi trần, cùng với nét mềm mại yếu đuối hiện rõ trên người, khiến người ta bất giác nảy sinh dục vọng che chở, đặc biệt là đôi mắt trong veo như suối nguồn, trong đến nao lòng.
Vẻ tham lam và dâm tà trong mắt Phần Tuyệt Thành biến đổi, hắn một cước đá tung cửa phòng, cười dâm đãng tiến về phía Tiêu Linh Tịch.
- Ngươi… ngươi là ai? Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?
Bắt gặp ánh mắt của Phần Tuyệt Thành, toàn thân Tiêu Linh Tịch lạnh toát, kinh hãi lùi lại, tay phải nắm chặt vạt áo trước ngực.
- À, quên tự giới thiệu.
Phần Tuyệt Thành cười híp mắt nói:
- Tại hạ là Thiếu chủ của Phần Thiên Môn, Phần Tuyệt Thành. Ngươi phải nhớ kỹ cái tên này. Ngươi chính là cô cô của Vân Triệt? Nếu ta nhớ không lầm, tên ngươi là Tiêu Linh Tịch? Người có thể khiến Phần Tuyệt Thành ta nhớ tên, trên đời này không nhiều đâu, nhưng may là ngươi không những không làm ta thất vọng, mà còn cho ta một bất ngờ lớn.
Phần Tuyệt Thành vừa nói, nụ cười càng thêm phóng túng.
Phần Thiên Môn, đối với Tiêu Linh Tịch vốn chỉ là thế lực tồn tại trong truyền thuyết, Thiếu chủ của Phần Thiên Môn lại càng là nhân vật đỉnh cao trong truyền thuyết, nàng vốn nghĩ cả đời này cũng không thể có bất kỳ mối liên hệ nào. Nhưng chỉ trong một đêm, tai họa bất ngờ ập xuống, nàng và phụ thân bị đưa đến tông môn khổng lồ trong truyền thuyết này… Trên đường đi, qua lời nói của mấy người Phần Thiên Môn, nàng loáng thoáng nghe được chút ít, mơ hồ biết mình và phụ thân bị đưa đến đây là vì Vân Triệt… mà Vân Triệt, chính là Tiêu Triệt mà nàng ngày đêm mong nhớ, ngày càng vướng bận.
Chỉ là, nàng vẫn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Khi cả Thương Phong Đế Quốc đều đang truyền tụng và bàn tán về cái tên Vân Triệt, Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt bị giam lỏng ở hậu sơn hoàn toàn không hay biết gì… cũng không thể biết được gì. Ấn tượng của nàng về Vân Triệt vẫn dừng lại ở hình ảnh thiếu niên có huyền mạch tàn phế, yếu đuối, cần nàng bảo vệ và thương xót, nhưng lại có thể kiên quyết che chắn trước mặt nàng khi đối mặt với sự áp bức của Tiêu Tông.
- Ta… ta không hiểu ngươi đang nói gì.
Ở đây mỗi một giây, Tiêu Linh Tịch đều sống trong lo âu thấp thỏm, ánh mắt của Phần Tuyệt Thành càng làm nàng sợ hãi, nàng lắc đầu nói:
- Cha ta đâu? Cha ta ở đâu? Các ngươi đã làm gì cha ta rồi? Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì!
- Làm gì ư? Ha ha, chuyện này ngươi không cần biết.
Phần Tuyệt Thành nâng cánh tay trái quấn băng lên, nhẹ nhàng cử động vai và khuỷu tay:
- Nhưng ngươi sẽ sớm biết ta sắp làm gì thôi… Ha ha ha ha, ta đột nhiên có chút cảm tạ Vân Triệt, lại để ta vô tình tìm được một cực phẩm như vậy, trước khi hắn đến, cứ để ta đòi chút lãi trên người ngươi đã!
Nói xong, Phần Tuyệt Thành cười dâm đãng, lao về phía Tiêu Linh Tịch.
- A… Đừng qua đây!
Tiêu Linh Tịch sợ hãi chạy đến một góc khác, hai tay che trước ngực:
- Cút… Cút ngay! Nếu ngươi còn dám đến gần một bước… ta sẽ… ta sẽ tự đoạn tâm mạch!
- Ha ha ha ha!
Phần Tuyệt Thành cười lớn một cách tùy tiện:
- Huyền lực Nhập Huyền Cảnh sơ kỳ cỏn con của ngươi mà cũng đòi tự đoạn tâm mạch trước mặt ta sao? Vậy ngươi cứ thử xem…
Phần Tuyệt Thành vừa cười vừa lao về phía Tiêu Linh Tịch… Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng “Rầm”, cánh cửa đóng chặt bị đá văng một cách thô bạo. Phần Tuyệt Thành vội quay đầu lại, thấy Phần Tuyệt Trần đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt âm trầm như nước.
- Ai cho ngươi vào!
Phần Tuyệt Trần nhìn chằm chằm Phần Tuyệt Thành, như thể đang nhìn kẻ thù của mình.
- A, Tam đệ, ngươi về rồi.
Phần Tuyệt Thành quay lại, cười híp mắt nói:
- Vừa rồi đệ không ở đây, ta liền tự mình vào. Đệ về đúng lúc lắm, nữ nhân này, ta mang đi đây.
Sắc mặt vốn đã âm u của Phần Tuyệt Trần lập tức tối sầm lại, trong mắt mơ hồ mang theo vẻ lạnh lẽo… và sát khí. Hắn lạnh lùng nói:
- Nàng là do ta mang về! Ta chỉ nói mang họ đến, chứ chưa nói sẽ giao cho ngươi xử trí… Lập tức cút cho ta!
- Hửm?
Phần Tuyệt Thành nheo mắt lại:
- Chậc chậc, phản ứng này của Tam đệ thật khiến người ta ngạc nhiên, lẽ nào, Tam đệ đã coi trọng cô gái này rồi?
- Đúng thì sao?
Lần này, không chỉ ánh mắt Phần Tuyệt Trần thay đổi, mà cả khí thế của hắn cũng mang theo sát khí, như thể nếu Phần Tuyệt Thành không rời đi, hắn sẽ lập tức ra tay.
- À!
Phần Tuyệt Thành nở một nụ cười đầy ẩn ý:
- Thì ra là vậy. Tam đệ luôn bạc tình ít ham muốn, trước nay đối với nữ nhân đều không đổi sắc mặt, ta còn lo Tam đệ có sở thích đoạn tụ, xem ra ta làm huynh trưởng đã lo xa rồi… Nếu là nữ nhân mà Tam đệ coi trọng, ta làm huynh trưởng đương nhiên sẽ chắp tay nhường cho… Chỉ là Tam đệ ngàn vạn lần đừng quên, nàng ta là cô cô của Vân Triệt!
Cười khẩy một tiếng, Phần Tuyệt Thành thản nhiên rời đi. Khi bước ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt hắn biến mất, sắc mặt đột nhiên âm trầm, một tia sát khí lóe lên trong mắt.
Nếu là bình thường, Phần Tuyệt Trần quyết không phải là đối thủ của hắn. Nhưng lúc này cánh tay trái của hắn bị trọng thương, cánh tay phải không thể cử động, trong người còn mang nội thương, nếu giao đấu, hắn chưa chắc đã là đối thủ của Phần Tuyệt Trần. Huống chi, Phần Tuyệt Trần là kẻ một khi ra tay ở thế yếu sẽ biến thành một tên điên, hắn tuyệt đối không muốn động thủ với Phần Tuyệt Trần trong tình trạng thương thế chưa lành.
- Cảm… cảm ơn ngươi.
Sau khi Phần Tuyệt Thành rời đi, sự kinh hoàng của Tiêu Linh Tịch cuối cùng cũng vơi đi một chút, nàng vỗ ngực, khẽ nói lời cảm ơn với Phần Tuyệt Trần.
Nàng và Tiêu Liệt bị Phần Tuyệt Trần mang đến đây, mọi tai họa mấy ngày nay của nàng đều do hắn gây ra. Nhưng nàng vẫn chân thành nói “cảm ơn” vì hắn vừa đuổi Phần Tuyệt Thành đi… Nàng vẫn đơn thuần như vậy, lương thiện đến mức khiến người ta thương tiếc.
Một cảm giác nhẹ nhõm khó tả lướt qua lòng Phần Tuyệt Trần, hắn ngồi xuống bên bàn, giật giật mày, một lúc lâu sau mới đột nhiên nói:
- Không cần! Ngươi yên tâm, ngươi bị đưa đến đây chỉ để làm mồi nhử… Sẽ không ai làm hại ngươi đâu!
- Mồi nhử? Là để… đối phó với Tiểu Triệt sao?
Tiêu Linh Tịch lập tức càng thêm kinh hoàng, nàng vội nói:
- Giữa các ngươi và Tiểu Triệt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao các ngươi lại đối xử với hắn như vậy, nếu… nếu hắn có chỗ nào đắc tội với các ngươi, ta… ta thay hắn nhận lỗi với các ngươi, xin lỗi các ngươi có được không? Cầu xin các ngươi tha cho hắn… Tiểu Triệt là người lương thiện nhất, hắn nhất định không cố ý mạo phạm các ngươi.
- Nhận lỗi? Xin lỗi?
Phần Tuyệt Trần nghiến răng, dùng giọng nói tràn ngập hận ý nói:
- Thật nực cười! Tội lỗi hắn gây ra, phải dùng mạng để trả!
Lòng Tiêu Linh Tịch thắt lại, cả trái tim bị nỗi sợ hãi bao trùm… Nàng sợ hãi không phải vì tình cảnh của mình, mà vì người quan trọng vẫn luôn khắc sâu trong tim. Nàng không hiểu, hắn đã gây chuyện gì với Phần Thiên Môn, lại là ân oán lớn đến mức phải dùng mạng để trả. Nàng cắn môi, đột nhiên có chút phẫn nộ nói:
- Nếu các ngươi thật sự có ân oán sâu như vậy, tại sao không dùng biện pháp quang minh chính đại để giải quyết! Phần Thiên Môn các ngươi lợi hại như vậy, để đối phó với Tiểu Triệt, lại… lại bắt cóc ta và phụ thân đến làm mồi nhử và uy hiếp, các ngươi… các ngươi có biết thế nào là đê tiện vô sỉ không!
Lời của Tiêu Linh Tịch khiến sắc mặt Phần Tuyệt Trần run lên dữ dội, hai tay hắn siết chặt, nghiến răng nói:
- Là… đê tiện… vô sỉ… Làm như vậy, đúng là đê tiện vô sỉ đến cực điểm! Nhưng… Vân Triệt hắn đã giẫm đạp tôn nghiêm cả đời ta dưới chân, còn giết người như nửa cha, nửa thầy của ta! Với năng lực hiện tại của ta, vốn không thể nào thắng được hắn… Nếu có thể báo được thù này, đê tiện vô sỉ một lần thì đã sao!
Đúng lúc này, ngực Phần Tuyệt Trần đột nhiên cảm thấy ngột ngạt, một luồng sát khí lạnh như băng, sắc bén, mang theo oán hận sâu sắc không biết từ đâu ập đến, khiến hắn chợt thấy khó thở… Cả đời này, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sát khí kinh khủng đến vậy. Và ngay lúc đó, một tiếng gầm, như sấm sét thịnh nộ từ chín tầng trời giáng xuống:
- Lũ tạp chủng của Phần Thiên Môn!! Tất cả cút ra đây chịu chết cho ta!!!!
Tiếng gầm giận dữ ngút trời chấn động toàn bộ Phần Thiên Môn, thậm chí cả Phần Thiên Cốc. Sát khí ngập trời bao phủ hoàn toàn Phần Thiên Môn rộng lớn, khiến bất cứ ai trong tông môn cũng đều như rơi vào hầm băng, toàn thân không tự chủ mà run rẩy. Phần Tuyệt Trần, Phần Tuyệt Thành còn chưa rời khỏi Tuyệt Trần Thiên Các, cùng với Phần Đoạn Hồn và các trưởng lão đang nghị sự trong đại sảnh đồng loạt biến sắc.
Bọn họ bắt Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt đến để dụ dỗ và ép buộc Vân Triệt.
Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, Vân Triệt lại đến nhanh như vậy! Nhanh đến mức khiến bọn họ gần như không kịp trở tay.