Tiêu Liệt vẫn ngồi co ro trong một góc cũi, gương mặt hốc hác tiều tụy. Không phẫn nộ, không oán hận, cũng chẳng hề kinh hoảng hay giãy giụa. Thấy có người đến, lão cũng không có chút phản ứng nào, dường như đã hoàn toàn xem nhẹ sinh tử. Một nhân vật nhỏ từ một thành nhỏ bị ném vào địa lao của Phần Thiên Môn, bất cứ ai cũng có thể đoán được kết cục cuối cùng.
Khí tức của Tiêu Liệt có vẻ hơi yếu ớt, kèm theo nội thương rất nhỏ, nhưng trên người không có dấu vết ngoại thương, điều này làm cho Vân Triệt thở phào nhẹ nhõm.
Đệ tử canh ngục tiến lên, mở cánh cửa nặng nề ra, sau đó cứng rắn nói:
- Vào đi, nhớ kỹ, hành động nhanh một chút.
- Không cần...
Ánh mắt Vân Triệt trở nên lạnh lẽo, không chờ bốn tên cai ngục bên cạnh kịp phản ứng, hắn đã nắm Long Khuyết trong tay lướt qua người họ.
- Ngươi...
Phanh!!
Toàn bộ tầng dưới cùng của long ngục khẽ rung lên, bốn tên cai ngục bị đánh bay ra ngoài trong nháy mắt. Bị Long Khuyết trực tiếp đánh trúng, kết cục của bọn chúng chính là mất mạng ngay tức khắc. Trước khi chết, hai mắt bọn chúng trợn trừng, in đậm hình ảnh thanh Long Khuyết đáng sợ như ác mộng.
Biến cố bất ngờ này khiến tầng thứ bảy của long ngục trở nên đại loạn, toàn bộ tù nhân bị giam trong cũi đều trở nên điên cuồng, phát ra những tiếng gào thét hưng phấn xen lẫn sợ hãi. Lúc này Tiêu Liệt cũng ngẩng đầu lên, Vân Triệt một bước xông tới, nắm lấy cánh tay của Tiêu Liệt, kích động nói:
- Gia gia, là ta... là Triệt nhi đây!
Vừa nói, Vân Triệt đã dùng tay xoa nhẹ lên mặt, khuôn mặt vốn có của hắn nhất thời hiện ra trong tầm mắt của Tiêu Liệt. Hai tròng mắt Tiêu Liệt thoáng chốc bắn ra tinh quang, lão bắt lấy cánh tay Vân Triệt, toàn thân run lên vì kích động:
- Triệt nhi, ngươi... Ngươi...
Vân Triệt vội nói:
- Gia gia, xa cách lâu ngày, ta có rất nhiều điều muốn nói với người, nhưng bây giờ không phải lúc. Chúng ta rời khỏi nơi này trước đã... Gia gia yên tâm, chúng ta nhất định sẽ thoát được! Tiểu Cô đã ở một nơi an toàn chờ chúng ta.
Tiêu Liệt bình tĩnh nhìn Vân Triệt, trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói. Nhìn ánh mắt của Vân Triệt, cảm nhận được khí tức trầm ổn như núi, cuồn cuộn như biển, cùng với hơi thở vô cùng quen thuộc kia, lão nặng nề gật đầu:
- Tốt... Tốt!
- Chuyện gì xảy ra!!
Vài tiếng hét lớn từ phía trên truyền đến, kèm theo là tiếng bước chân càng lúc càng gần. Vân Triệt ôm lấy Tiêu Liệt, cánh tay bám chặt thân thể lão, thấp giọng nói:
- Gia gia, chúng ta rời khỏi đây ngay!
Vân Triệt hít một hơi thật sâu, quát khẽ một tiếng, Long Khuyết mang theo tiếng rồng ngâm vang dội, bay vút lên trời...
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!!
Âm thanh nổ vang tựa trời sập bao phủ toàn bộ Phần Thiên Môn, cũng khiến cả Phần Thiên Môn vốn đang yên tĩnh trong màn đêm phải bừng tỉnh vì tiếng nổ lớn, tiếng người nổi lên khắp bốn phía. Dưới một kiếm của Vân Triệt, bảy tầng long ngục bị xuyên thủng trong nháy mắt, Vân Triệt mang theo Tiêu Liệt nhảy lên một cái, trong nháy mắt bay lên hơn hai mươi trượng, đáp xuống mặt đất của Phần Thiên Môn.
Tiếng nổ lớn đột ngột khiến những người ở xung quanh chú ý, khi các đệ tử Phần Thiên Môn ở gần đó thấy rõ người vừa đáp xuống, vẻ mặt chúng lập tức biến thành kinh hãi tột độ:
- Vân... Vân Triệt!!
Quang mang Huyền Ấn trên mu bàn tay Vân Triệt tỏa ra, Tuyết Hoàng Thú rống dài một tiếng, hiện ra bên cạnh hắn. Hắn nhanh chóng đỡ Tiêu Liệt lên lưng Tuyết Hoàng Thú, bình tĩnh nói:
- Gia gia, để Tiểu Thiền mang người đi trước, nó sẽ dẫn người đến nơi Tiểu Cô đang ở... Ta ở lại giải quyết một chút ân oán cá nhân... Yên tâm, tối đa hai canh giờ, ta sẽ trở về hội hợp cùng mọi người!
- Tiểu Thiền, đi mau!!
- Triệt nhi, ngươi...
Tiêu Liệt còn chưa nói hết câu, Tuyết Hoàng Thú đã cất tiếng rống dài rồi phá không bay đi, nhanh như một vệt sao băng trắng tuyết trong đêm tối, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Vân Triệt không thể nghe được câu nói kế tiếp của Tiêu Liệt, nhưng hắn biết lão muốn nói gì.
Nhìn Tuyết Hoàng Thú đi xa, Vân Triệt khẽ mỉm cười rồi quay đầu lại, sắc mặt hắn lạnh đi trong nháy mắt. Với tốc độ của Tuyết Hoàng Thú, ngay cả Thái thượng Môn chủ của Phần Thiên Môn cũng không thể đuổi kịp, nhưng hiện nay Tuyết Hoàng Thú đang dựa vào dược lực để chống đỡ, trạng thái phi hành cực nhanh này vốn không duy trì được lâu. Hơn nữa, vị trí hiện tại của Tiêu Linh Tịch cũng cách Phần Thiên Môn không xa, cho nên hắn quyết không thể rời đi cùng Tiêu Liệt, nếu không sẽ có khả năng bị đuổi theo.
Vả lại, mục tiêu của Phần Thiên Môn không phải là Tiêu Liệt, mà là hắn. Nếu hắn đã xuất hiện, tự nhiên sẽ không có ai đi để ý đến Tiêu Liệt. Cứ như vậy, Tiêu Liệt rời đi sẽ được an toàn!
Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt được an toàn cứu ra khỏi Phần Thiên Môn khiến Vân Triệt cuối cùng cũng có thể yên lòng. Nhưng đối với hắn mà nói, mọi chuyện tuyệt không kết thúc như thế. Bởi vì hiện tại, chính là lúc hắn chính thức đòi nợ Phần Thiên Môn.
Long Khuyết ầm ầm đập xuống đất, hơn mười vết nứt từ dưới chân hắn lan ra, kéo dài đến tận chân của không ít đệ tử Phần Thiên Môn ở xung quanh, khiến bọn chúng sợ hãi cuống quýt lùi lại. Nhìn dáng vẻ chật vật của những tên đệ tử Phần Thiên Môn, hắn cuồng tiếu nói:
- Không sai! Vân gia gia của các ngươi lại tới rồi! Các ngươi cứ ngoan ngoãn chờ đó cho ta! Vân Triệt ta ở đây lập thệ, trong vòng một tháng, ta sẽ khiến Phần Thiên Môn các ngươi vĩnh viễn bị xóa tên khỏi Thiên Huyền đại lục!
Giọng của Vân Triệt cực kỳ chói tai, truyền đến mọi ngóc ngách của Phần Thiên Môn. Trong tiếng cười điên cuồng, Vân Triệt thu hồi Long Khuyết, xoay người bỏ chạy về phương nam, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Không lâu sau, một tiếng gầm giận dữ như sấm sét phá không truyền tới:
- Nghiệt súc! Tối nay, lão phu sẽ cho ngươi có đường đến không có đường về!!!
Thanh âm này, so với của Vân Triệt còn đinh tai nhức óc hơn, đồng thời xen lẫn sự phẫn nộ tột cùng, hiển nhiên là hắn đã bị Vân Triệt chọc giận triệt để. Tiếng nói còn chưa dứt, hai bóng đen đã lướt qua không trung, xông thẳng về hướng Vân Triệt bỏ chạy mà đuổi theo, tốc độ nhanh như quỷ mị... Hai bóng đen này, một là Thái thượng Môn chủ Phần Nghĩa Tuyệt của Phần Thiên Môn, một là Thái thượng Trưởng lão Phần Tử Nha!
Rất nhanh, Phần Đoạn Hồn cùng tất cả các trưởng lão cũng cấp tốc chạy tới, nhìn thấy phía trên long ngục là một mảnh hỗn độn, bọn họ đều hít một hơi khí lạnh.
- Môn chủ, chúng ta có cần đi trợ giúp Thái thượng Môn chủ không?
Phần Mạc Cực xin chỉ thị.
- Không cần!
Phần Đoạn Hồn giơ tay lên:
- Với thực lực của phụ thân và Thái trưởng lão, căn bản không cần chúng ta trợ giúp. Hừ, hôm qua vừa mới bị thương nặng, nguyên khí đại tổn, không ngờ hôm nay hắn lại dám xông tới... Lần này, phụ thân và Thái thượng Trưởng lão đồng loạt ra tay, hắn có chạy đằng trời.
- Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, vì cứu một người không phải thân nhân mà lại không màng thương thế đi tìm cái chết. Thái thượng Môn chủ cùng Thái thượng Trưởng lão đồng loạt ra tay, tuyệt đối là vạn vô nhất thất, tin rằng chưa đến nửa khắc đồng hồ là có thể thành công... Lần này, phải cho Vân Triệt trả một cái giá thảm trọng!
Một vị trưởng lão khác cắn răng nghiến lợi nói, giống như Vân Triệt đã bị bọn họ bắt được vậy.
Vân Triệt vừa lao ra khỏi Phần Thiên Môn không lâu, phía sau liền có hai đạo khí tức vô cùng cường đại đuổi theo. Hắn hơi sững sờ, rồi liền cười lạnh một tiếng... Hắn không ngờ, lại là hai lão bất tử của Phần Thiên Môn đồng thời đuổi theo, quả thực là...
Quá tốt rồi!!
Bình thường Vân Triệt đeo Long Khuyết đi lại, cầm Long Khuyết chiến đấu đúng là một loại huấn luyện. Có Long Khuyết trong tay, Vân Triệt liền có năng lực hủy diệt cực mạnh, nhưng khả năng di chuyển lại vô cùng hạn chế, việc né tránh hay đánh bất ngờ đều phải dựa vào Tinh Thần Toái Ảnh. Mà một khi bỏ Long Khuyết ra, Vân Triệt tựa như trút được một ngọn núi lớn trên lưng, tốc độ sẽ nhanh như bôn lôi, khiến cho hai đại cường giả Vương Huyền Cảnh sau lưng trong khoảng thời gian ngắn không thể đuổi kịp.
Ba bóng người một trước hai sau vụt qua đêm tối, hai đạo khí tức gắt gao khóa chặt Vân Triệt. Trong lúc đuổi theo, lòng của hai người càng lúc càng kinh ngạc... Vết thương của Vân Triệt ngày hôm qua, bọn họ đều nhìn thấy rõ ràng. Với thương thế cùng sự tiêu hao như vậy, mới chỉ qua một ngày rưỡi mà hắn lại có thể khôi phục đến mức bọn họ phải đuổi theo lâu như vậy.
Bất tri bất giác, khoảng cách bảy tám mươi dặm đã lướt qua dưới chân họ, khoảng cách giữa hai đại Vương Huyền và Vân Triệt từ một dặm lúc ban đầu đã rút ngắn xuống chưa đến ba mươi trượng. Lúc này, phía trước Vân Triệt cũng xuất hiện một mảnh rừng cây âm u trong bóng tối.
- Nghiệt súc! Dựa vào những việc ngươi đã gây ra cho Phần Thiên Môn, tối nay ta chắc chắn sẽ băm thây ngươi thành vạn mảnh! Coi như ngươi chạy trốn tới chân trời góc bể, cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của lão phu!!
Phần Nghĩa Tuyệt tức giận quát, hắn đã ngày càng áp sát Vân Triệt.
- Chỉ bằng ngươi, còn không xứng!!
Vân Triệt đang chạy như điên bỗng nhiên quay người, nắm Long Khuyết trong tay, gầm lên một tiếng, hư ảnh Thiên Lang xuất hiện phía sau, một chiêu Thiên Lang Trảm chém thẳng về phía hai người trên không.
Ngao ô!!!!
Hư ảnh Thiên Lang xông lên trời, lực lượng mạnh mẽ đến cực điểm khiến sắc mặt hai người đồng thời đại biến, càng không dám hợp lực đón đỡ, mà đồng thời thuấn di trên không, chia làm hai hướng né tránh... Hư ảnh Thiên Lang lướt sát qua người, khiến tóc gáy toàn thân bọn họ đều dựng thẳng lên trong nháy mắt. Cảm giác kinh khủng này làm cho bọn họ hiểu rõ, nếu như bị đạo hư ảnh Thiên Lang này chính diện đánh trúng, cho dù là bọn họ, cũng sẽ bị trọng thương.
Hai người toàn lực né tránh khiến cho thế truy đuổi của họ xuất hiện gián đoạn trong nháy mắt. Thừa cơ hội này, Vân Triệt liền xông vào khu rừng rậm phía trước, sau đó lấy tốc độ cực nhanh xông thẳng về phía nam.
- Hừ! Vẫn còn vọng tưởng trốn thoát khỏi tay chúng ta sao!
Hai người đồng thời khóa chặt khí tức của Vân Triệt lại, tiếp tục đuổi theo. Dưới tốc độ nhanh như cuồng phong, thân ảnh hai người rất nhanh đã hoàn toàn biến mất trong màn đêm.
Mà lúc này, thân ảnh của Vân Triệt lại từ trong rừng cây đi ra. Vân Triệt nhìn phương hướng hai đại Vương Huyền rời đi, cười nhạt một tiếng, trên người hắn bao phủ một tầng Băng Vân Chi Bích thật mỏng.
Không sai, thứ mà Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha đang đuổi theo, chính là một đạo huyền cương của hắn.
Vân Triệt mang theo Băng Vân Chi Bích đi vòng về hướng Phần Thiên Môn, khi khoảng cách ngày một xa, tốc độ của Vân Triệt càng lúc càng nhanh. Ở khoảng cách đủ an toàn, hắn triệt để bỏ Băng Vân Chi Bích xuống, tốc độ của hắn được bung ra toàn lực, xông thẳng tới Phần Thiên Môn.
Không lâu sau, từng mảng hỏa quang ở phía xa xa hậu phương phóng lên cao... trong khu rừng rậm âm u, Phần Nghĩa Tuyệt cùng Phần Tử Nha vì muốn ép Vân Triệt ra mặt mà dùng phương pháp đặc thù, phóng hỏa đốt rừng. Bọn họ không cho rằng Vân Triệt có thể thoát khỏi sự khóa chặt của mình, càng không thể ngờ rằng Vân Triệt, kẻ vừa biến mất khỏi sự dò xét khí tức của bọn họ, thực chất đã ở cách đó hơn mười dặm.