Tại Phần Thiên Môn, tất cả mọi người đều cho rằng một khi Thái thượng Môn chủ và Thái thượng Trưởng lão tự mình ra tay, Vân Triệt chắc chắn phải chết. Nhưng bọn họ không bao giờ ngờ tới, cảnh tượng mình nhìn thấy không phải là hai vị lão tổ mang hắn trở về... mà chỉ có một mình Vân Triệt xuất hiện.
- Vân... Vân Triệt!
Khi Vân Triệt một người một kiếm xuất hiện ở Phần Thiên Môn, tất cả đều hiểu thế nào là ác quỷ địa ngục, ai nấy đều kinh hồn táng đởm. Phần Mạc Cực thất thanh quát:
- Thái thượng Môn chủ... và Thái thượng Trưởng lão đâu? Sao lại chỉ có mình ngươi?
- Ngươi nói hai tên ngu xuẩn đó sao?
Trên mặt Vân Triệt hiện lên nụ cười lạnh:
- Giờ chắc chúng đang nhàn nhã chơi lửa ở góc rừng nào đó rồi. Bọn chúng thích chơi lửa, còn ta... thì thích giết chó!
Ánh mắt cùng giọng điệu của Vân Triệt thoáng chốc trở nên âm lãnh không gì sánh được, kèm theo một tiếng long ngâm cuồng bạo. Trong nháy mắt, Long Khuyết đã chém ra.
- Ngăn cản hắn!
Phần Đoạn Hồn chợt rống giận một tiếng. Sau khi đã chứng kiến sự đáng sợ của Vân Triệt ngày hôm qua, cảm xúc của Phần Đoạn Hồn đối với hắn bây giờ chỉ còn lại sự kiêng kỵ và sợ hãi sâu đậm. Ngay khi nhìn thấy Vân Triệt thoát khỏi sự truy sát của Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha để trở lại Phần Thiên Môn, tâm trí Phần Đoạn Hồn liền chìm xuống đáy cốc, chỉ có thể âm thầm cầu khẩn vết thương ngày hôm qua của Vân Triệt chưa hồi phục.
Thế nhưng, điều khiến hắn thất vọng là một kiếm của Vân Triệt nện xuống đã hóa thành cơn bão đáng sợ, trực tiếp đánh bay năm vị trưởng lão! Ngoài việc uy thế không bằng ngày hôm qua, dáng vẻ của hắn cũng không có nửa điểm bị thương hay yếu ớt.
- Phụ thân, người đang ở đâu?
Vân Triệt lại một lần nữa xông vào trong Phần Thiên Môn!
Phần Đoạn Hồn vừa lùi về phía sau, vừa cầm truyền âm ngọc phù, dùng âm thanh lớn nhất gầm lên. Tiếng của hắn vừa truyền đi, Phần Nghĩa Tuyệt còn chưa kịp đáp lại, một luồng khí tức tử vong đã ập tới. Trong nháy mắt khi Phần Đoạn Hồn ngẩng đầu lên, hắn liền nhìn thấy trọng kiếm của Vân Triệt chỉ còn cách mình chưa tới năm trượng.
- Đừng tổn thương môn chủ của ta!
Trong nháy mắt, tiếng gầm như sấm dậy vang lên, hơn mười đạo hỏa long tráng kiện từ bốn phương tám hướng đánh về phía Vân Triệt, sau đó đồng thời nổ tung trên người hắn. Nhưng những đạo huyền hỏa đến từ cường giả Thiên Huyền Cảnh này lại chỉ hơi cản trở được đà tiến của Vân Triệt chứ không hề gây ra thương tổn cho hắn. Vân Triệt lập tức phá vỡ từng đạo hỏa diễm, thậm chí không thèm liếc nhìn, trong khoảnh khắc hắn liền tung ra một đạo Bá Vương Nộ mang theo tiếng long ngâm chấn nhiếp hồn người...
- Ầm!
Dưới sự áp chế tuyệt đối của lực lượng và huyền khí, cả bốn thanh Phần Thiên Đao cấp Địa Huyền che ở trước người Vân Triệt lập tức bị phá hủy thành từng mảnh, bốn vị trưởng lão của Phần Thiên Môn tức thì thổ huyết, thân thể cả bốn người bị đánh bay ra ngoài vài chục trượng, loay hoay hồi lâu cũng không thể đứng dậy.
- Phần Hỏa Nhiên Thiên!
Bất chợt, một thanh trường đao được tử viêm bao phủ điên cuồng bổ tới phía sau Vân Triệt. Lúc này, thân thể Vân Triệt không chút nhúc nhích, dường như hắn không hề phát hiện ra đòn công kích này. Nhưng thời điểm trường đao chỉ còn cách thiên linh của hắn nửa thước thì đột nhiên một tay của hắn nhanh như tia chớp vươn ra, chộp lấy lưỡi đao của Phần Thiên Đao... Trong khoảnh khắc, một tiếng vang vô cùng chói tai vang lên, toàn bộ Phần Thiên Đao cùng tử viêm đều trực tiếp đứt đoạn.
Vị trưởng lão ra tay đánh lén Vân Triệt phun ra một búng máu, tròng mắt hắn suýt nữa thì nhảy ra khỏi hốc mắt. Vân Triệt chợt động thủ chưởng, nửa đoạn thân đao trong tay hắn liền bắn ra, lập tức đâm xuyên qua thân thể vị trưởng lão của Phần Thiên Môn kia, ghim chặt hắn trên mặt đất.
- Thập cửu đệ... A! Vân Triệt, ta giết ngươi!
Nhìn người vừa bị mảnh vỡ Phần Thiên Đao của mình đóng đinh trên mặt đất, hai mắt Phần Mạc Cực liền trở nên đỏ ngầu. Trong nháy mắt, toàn bộ nỗi sợ hãi ban đầu trong lòng hắn lập tức hóa thành sự điên cuồng, hắn vứt bỏ Phần Thiên Đao, hai tay hóa thành một huyết trảo to lớn đánh thẳng vào ngực Vân Triệt.
- Hừ, không biết tự lượng sức mình.
Lúc này, huyết trảo vừa vặn đụng phải kiếm quang từ Long Khuyết bắn ra, chỉ trong nháy mắt, Phần Thiên Huyết Trảo ẩn chứa uy lực của cường giả Thiên Huyền Cảnh liền bị đánh nát. Long Khuyết trong tay Vân Triệt hờ hững chém về phía Phần Mạc Cực đang điên cuồng không muốn sống.
- Nhị trưởng lão mau tránh ra!
Biết rõ sự kinh khủng của trọng kiếm trong tay Vân Triệt, đám trưởng lão, các chủ của Phần Thiên Môn lập tức hoảng sợ gầm lên.
- Phanh!
Thời điểm Long Khuyết trùng điệp nện lên ngực Phần Mạc Cực, âm thanh gãy vỡ của hơn mười cây xương sườn vang lên trong tai tất cả mọi người một cách vô cùng rõ ràng. Thân thể Phần Mạc Cực lập tức bay ra ngoài giống như diều đứt dây, trong miệng hắn phun ra huyết vụ đầy trời cùng từng mảnh nội tạng nát vụn, lúc hắn rơi xuống đất, đã không còn một chút động tĩnh nào.
Sau Đại trưởng lão Phần Mạc Ly, Nhị trưởng lão Phần Mạc Cực lại chết thảm dưới kiếm của Vân Triệt.
- Nhị trưởng lão!
Toàn bộ người của Phần Thiên Môn đều chìm trong sợ hãi run rẩy. Bọn họ không hề nghĩ đến, “con mồi” mà bọn họ trăm phương ngàn kế, thậm chí không tiếc dùng thủ đoạn hèn hạ để dẫn dụ lại là một tên ma quỷ kinh khủng như vậy. Chính kẻ mà bọn họ coi là “con mồi” lại đang từng bước ép bọn họ hướng tới vực thẳm tuyệt vọng. Từ lúc hắn trở lại Phần Thiên Môn cho tới giờ còn chưa tới ba mươi hơi thở, vậy mà đã có ba vị trưởng lão, một vị các chủ chết dưới tay hắn cùng tám người bị thương với các mức độ khác nhau... Về phần những đệ tử cấp thấp hơn, cũng đã chết một mảng lớn. Bởi vì cho dù chỉ là dư chấn từ trọng kiếm trong tay Vân Triệt tràn tới thì cũng là thứ mà bọn họ không có cách nào chống đỡ... Tất cả đều bị miểu sát.
Phần Đoạn Hồn bi phẫn quát:
- Vân Triệt, ngươi khinh người quá đáng!
- Là các ngươi khinh người quá đáng trước!
Vân Triệt quát lại:
- Đám người Phần Thiên Môn các ngươi suýt nữa đã đưa ta vào chỗ chết, ta cuối cùng vẫn để lại cho các ngươi một con đường sống! Nhưng các ngươi, không những không biết thu liễm, mà lại dám động tới người thân của ta... Bây giờ lại nói ta khinh người quá đáng? Nực cười!
Vân Triệt nâng kiếm chỉ vào Phần Đoạn Hồn, gầm nhẹ:
- Trong mắt ta, toàn bộ tông môn các ngươi cũng không quan trọng bằng một sợi tóc của người thân ta! Dám đụng đến gia gia và tiểu cô mụ của ta thì ta sẽ khiến cho Phần Thiên Môn các ngươi phải diệt môn!
Vẻ mặt Phần Đoạn Hồn khó coi tới cực điểm, hắn đã hiểu ra toàn bộ căn nguyên, hận không thể tự tay phế đi Phần Tuyệt Thành. Hắn tức giận nói:
- Mơ mộng hão huyền! Phần Thiên Môn ta có nội tình nghìn năm, ngươi lại vọng tưởng có thể diệt được sao? Các vị trưởng lão cùng các chủ mau dùng toàn lực ngăn cản hắn! Thái thượng Môn chủ và Thái thượng Trưởng lão đang dùng tốc độ cao nhất quay về, hai người họ sẽ lập tức trở về!
Nộ hỏa phần thiên đốt lên một mảnh trời đêm màu tử hồng. Tất cả trưởng lão, các chủ đều đánh ra huyền hỏa, hoàn toàn nuốt chửng Vân Triệt vào bên trong. Lúc này, Vân Triệt chợt cười lạnh một tiếng, quát:
- Không phải Phần Thiên Môn các ngươi rất thích chơi lửa sao? Lần này, ta đây liền cho đám người các ngươi... chơi lửa thỏa thích một lần!
- Phần... Tinh... Yêu... Liên!
Vân Triệt lập tức nhảy vọt lên cao, trong nháy mắt một đóa Phượng Hoàng Hỏa Liên vô cùng to lớn liền nở rộ giữa không trung. Hỏa diễm màu xích hồng bành trướng ra ngoài trăm trượng, ánh lửa rực rỡ lập tức bao trùm toàn bộ khu vực.
- Mau... Mau lui!
Hỏa liên trên không trung phát tán ra nhiệt độ vô cùng kinh khủng khiến cho sắc mặt của những kẻ từ khi sinh ra đã bắt đầu chơi đùa với lửa này đại biến. Trong khoảnh khắc, tất cả trưởng lão cùng các chủ liền không chút suy nghĩ, lập tức dùng toàn bộ huyền lực tạo nên một đạo bình chướng phòng ngự mạnh nhất, sau đó liều mạng chạy ra ngoài phạm vi trăm trượng.
Phần Tinh Yêu Liên dần nở rộ đến kích thước lớn nhất, từ xa nhìn lại giống như một đóa hỏa liên đỏ rực nở rộ giữa không trung, tỏa ra vẻ đẹp không cách nào hình dung trong bầu trời đêm. Trong nháy mắt, đóa hỏa liên này hạ xuống từ trên không, hình thành một biển lửa điên cuồng thôn phệ và đốt cháy tất cả. Nhiệt độ cực cao hầu như lan tràn ra toàn bộ Phần Thiên Môn, khiến cho cả tông môn như gặp phải thử thách của địa ngục chi hỏa. Đám đệ tử của Phần Thiên Môn không kịp né tránh trong Phượng Hoàng chi viêm lập tức bị đốt thành than cốc, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không có cơ hội phát ra.
Mặc dù đang ở bên ngoài ba mươi dặm nhưng Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha vẫn nhìn thấy bầu trời Phần Thiên Môn biến thành một mảng đỏ rực một cách vô cùng rõ ràng. Nhất thời cả hai người đều gầm lên một tiếng, lập tức tăng tốc độ tới cực hạn, điên cuồng phóng đi.
Vân Triệt cũng không có ý định ở lâu trong Phần Thiên Môn, không phải hắn kiêng kỵ Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha, mà là trong lòng hắn tràn đầy sự lo lắng cho gia gia và tiểu cô mụ. Nếu đồng thời đối mặt với cả hai người họ, hắn muốn thoát thân cũng không phải chuyện đơn giản.
Vân Triệt lập tức nhảy ra khỏi hỏa liên, hơi nhớ lại một chút, sau đó hắn liền xông thẳng về hướng của Phần Tuyệt Thành.
- Phanh!
Bức tường của Tuyệt Thành Các bị một kiếm nổ tan, Vân Triệt liếc mắt liền thấy gương mặt không còn chút huyết sắc của Phần Tuyệt Thành. Những ngày này, Phần Tuyệt Thành đều sống trong sự nơm nớp lo sợ, bởi vì hắn biết rõ, ban đầu kẻ muốn giết Vân Triệt chính là hắn, xét cho cùng thì toàn bộ ân oán của Vân Triệt và Phần Thiên Môn đều do hắn mà ra. Vì vậy chắc chắn Phần Nghĩa Tuyệt sẽ rất phẫn nộ với hắn. Đến giờ phút này, hắn đã hối hận đến đứt ruột... Lúc này, khi nhìn thấy Vân Triệt bỗng nhiên xuất hiện trước mắt, hắn như rơi vào ác mộng.
- Vân Triệt, ngươi...
Phần Tuyệt Thành vừa mới run rẩy phun ra ba chữ, liền bị Vân Triệt tóm lấy cổ áo nhấc lên như một con gà con.
Trong nháy mắt, Long Khuyết trong tay Vân Triệt liền biến mất, thân thể hắn chợt hóa thành một đạo bóng ảnh, lao thẳng về phương bắc, thân ảnh hắn rất nhanh liền biến mất trong màn đêm... Phía sau lưng hắn chợt truyền đến từng trận la hét kinh hoảng.
- Thiếu chủ! Thiếu chủ!
Thời điểm Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha chạy về tới Phần Thiên Môn thì tông môn của bọn họ đã biến thành một đống hỗn độn, không còn hình dáng, Phượng Hoàng chi hỏa vẫn đang hừng hực thiêu đốt. Đây là hỏa diễm mang theo thuộc tính của phượng hoàng, cho dù là huyền công hệ hỏa của đám trưởng lão Phần Thiên Môn cũng rất khó có thể áp chế, dập tắt.
Mà lúc này, Vân Triệt đã sớm biến mất không còn tăm hơi, hơn nữa hắn còn mang theo thiếu chủ Phần Tuyệt Thành của bọn họ.
Phần Nghĩa Tuyệt tức tới toàn thân run rẩy, suýt chút nữa đã phun ra một ngụm lão huyết. Trong Phần Thiên Cốc quanh quẩn tiếng gầm như ác quỷ của hắn:
- Vân Triệt! Ta, Phần Nghĩa Tuyệt, chắc chắn sẽ khiến ngươi biến thành tro bụi!
Vân Triệt một đường bay về hướng bắc, sau đó từ từ quay lại, về tới nơi hắn từng ẩn thân cùng Tiêu Linh Tịch. Tuyết Hoàng Thú vẫn luôn trung thành canh giữ trước cửa động, khi nhìn thấy hắn trở về, nó liền phát ra một tiếng kêu vui mừng. Sau khi nhảy vào trong động, hắn liền thấy được Tiêu Liệt đang bảo vệ bên cạnh Tiêu Linh Tịch... Mà lúc này, Tiêu Linh Tịch đã ngủ mê man trong thời gian rất lâu cũng đồng thời mở mắt.
————————————
Màn đêm qua đi, ánh rạng đông tờ mờ sáng lặng yên chiếu xuống. Thương Hỏa Thành bị một mảnh im ắng bao trùm, ngoại trừ những thành vệ gác đêm ra thì hầu như không nhìn thấy một bóng người nào qua lại.
Lúc này chợt xuất hiện một con Phong Liệt Điểu đang lao tới bầu trời của Thương Hỏa Thành. Trên lưng của Phong Liệt Điểu là một thiếu niên thoạt nhìn chỉ có mười bảy mười tám tuổi, trên mặt người này mang theo thần sắc lo lắng.
Thương Hỏa Thành chìm trong một mảnh an tĩnh khiến cho vị thiếu niên này có chút kinh ngạc. Hắn đứng ở giữa không trung trầm tư suy nghĩ, rồi bỗng nhiên vỗ đầu một cái, lẩm bẩm:
- Phải rồi! Ta nhớ là có để lại ấn ký truyền âm cho hắn.
Thiếu niên vội vã lấy ra truyền âm ngọc phù, bày ra truyền âm phù trận, sau khi suy nghĩ cẩn thận liền nói:
- Lão đại, ta là Tiểu Kiệt, hiện tại ta vừa mới đến khu vực Thương Hỏa, chuyện hai ngày nay giữa ngươi và Phần Thiên Môn ta đã đại khái biết rõ tất cả... Có chỗ nào ta có thể giúp một tay hay không?
Truyền âm phù trận thong thả biến mất, sau một hồi, trên truyền âm ngọc phù liền có trận pháp hiện lên, âm thanh của Vân Triệt truyền đến:
- Ngươi đang ở đâu?
Nhận được hồi âm, gương mặt của Lăng Kiệt chợt hiện lên vẻ kinh hỉ, vội vã truyền âm nói:
- Bây giờ ta đang ở trên bầu trời của Thương Hỏa Thành. Ngươi đang ở đâu? Ta có thể đi tìm ngươi không?
Không lâu sau, âm thanh của Vân Triệt liền truyền đến:
- Ngươi hãy tới nơi cách phía nam của Thương Hỏa Thành khoảng chừng hai mươi dặm, chỉ cần ngươi đến ta tự nhiên có thể phát hiện ra ngươi... Ta quả thật là có chuyện cần ngươi hỗ trợ.
- Ta lập tức tới ngay!
Lăng Kiệt thu hồi truyền âm ngọc phù, khống chế Phong Liệt Điểu bay nhanh về hướng nam thành.