Dù đã cứu được Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch bình an trở về, Vân Triệt vẫn vô cùng muốn dành cho Phần Thiên Môn một đòn trả thù tàn khốc nhất. Nhưng hắn không thể không bận tâm đến việc đoàn tụ với gia gia và tiểu cô mụ. Lúc này, họ vẫn chưa rời khỏi khu vực Thương Hỏa. Nếu hắn bất chấp tất cả mà giao chiến với Phần Thiên Môn, rất có thể sẽ đẩy hai người vào nguy hiểm.
Việc hắn cần làm nhất bây giờ chính là đưa hai người đến nơi an toàn nhất.
Trời còn chưa sáng, Vân Triệt đã dẫn Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch rời khỏi Phần Thiên Cốc, từ từ tiến về phía Thành Thương Hỏa. Suốt chặng đường, hắn vẫn luôn để ý đến truyền âm của Lăng Kiệt.
Chẳng bao lâu sau, từ bầu trời phương Bắc vọng lại tiếng kêu lanh lảnh của Phong Liệt Điểu. Cùng lúc đó, Lăng Kiệt cố gắng phóng thích khí tức của mình để Vân Triệt có thể dùng linh giác cảm nhận được. Vân Triệt đang cùng Tiêu Linh Tịch đón những cơn gió sớm mai, đột nhiên đứng bật dậy, trong tay bùng lên một ngọn Hỏa diễm Phượng Hoàng màu đỏ rực.
Ngay lập tức, Phong Liệt Điểu nhanh chóng hạ xuống từ không trung. Dù chưa tiếp đất, Lăng Kiệt đã vội vàng nhảy xuống, loạng choạng lao tới trước mặt Vân Triệt, gấp gáp hỏi:
- Lão đại, huynh không sao chứ? Hả?
Trong khoảnh khắc, Lăng Kiệt nhìn thấy Tiêu Linh Tịch bên cạnh Vân Triệt và Tiêu Liệt đứng cách đó không xa thì sững sờ, rồi mừng rỡ nói:
- Họ… chính là hai người thân của huynh bị Phần Thiên Môn bắt sao? Huynh đã cứu được cả hai ra rồi à? Tốt quá rồi! Không hổ là lão đại, nhanh như vậy đã xong việc rồi.
- Ừm!
Vân Triệt mỉm cười gật đầu. Hắn nhận ra vẻ lo lắng trên mặt Lăng Kiệt hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, không hề giả dối, trong lòng bất giác dâng lên một luồng hơi ấm:
- Đây là gia gia của ta, còn đây là tiểu cô mụ của ta… Hắn là tiểu huynh đệ của ta, nhị thiếu trang chủ của Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng Kiệt.
Lăng Kiệt vội vàng tiến lên:
- Tiêu gia gia khỏe, ờ… vị này… tiểu cô mụ khỏe… Vãn bối là Lăng Kiệt, các vị cứ gọi ta là Tiểu Kiệt được rồi.
Nhìn thấy tuổi của Tiêu Linh Tịch cũng chỉ xấp xỉ mình, tiếng “tiêu cô mụ” thốt ra từ miệng Lăng Kiệt nghe vô cùng gượng gạo. Thân phận “thiếu trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang” của hắn cũng khiến Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch kinh ngạc tột độ. Tiêu Liệt lập tức cười ha hả với Lăng Kiệt, trong mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và tán thưởng. Còn Tiêu Linh Tịch thì hơi rụt rè đáp lại một tiếng.
- Lăng thiếu… trang chủ… cứu ta… cứu ta…
Lăng Kiệt vừa định nói thêm thì một âm thanh khàn khàn đột nhiên vang lên. Men theo tiếng nói, Lăng Kiệt mới để ý thấy trong bụi cỏ khô bên phải có một người đang nằm đó. Ánh mắt kẻ này tan rã, mặt không còn giọt máu, quần áo đầu tóc rối bù, tứ chi run rẩy… Trên người hắn đã không còn chút khí tức huyền lực nào, hiển nhiên huyền mạch đã bị phế.
- Phần Tuyệt Thành!
Khi nhận ra gương mặt người này, Lăng Kiệt kinh hô thành tiếng. Hắn liếc nhìn Vân Triệt, trong lòng kinh ngạc khôn xiết… Vân Triệt chỉ đơn thương độc mã mà không những cứu được hai người thân từ tay Phần Thiên Môn, lại còn bắt sống được cả Phần Tuyệt Thành… Nhìn khắp toàn cõi Thương Phong, có mấy ai làm được chuyện này?
- Cứu ta… Cứu ta…
Thấy Lăng Kiệt nhận ra mình, trong mắt Phần Tuyệt Thành lóe lên một tia hy vọng, hắn cầu khẩn:
- Tứ đại tông môn chúng ta… vốn cùng một phe… Phần Thiên Môn ta và Thiên Kiếm Sơn Trang trước nay vẫn giao hảo… Nhất định phải… cứu ta… cứu ta…
Phần Tuyệt Thành rất sợ chết, vô cùng sợ chết. Từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, thân phận còn hơn cả hoàng tử, hắn lớn lên trong vinh hoa và sự tung hô của vô số người, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh thê thảm thế này.
- Ờ, cái này…
Lăng Kiệt gãi mũi, vẻ mặt áy náy:
- Vân Triệt là lão đại của ta, còn giữa ta và ngươi… hình như cũng không thân quen cho lắm. Ngươi nghĩ sao mà lại muốn ta cứu ngươi khỏi tay lão đại của ta chứ? Chuyện này không hợp lý lắm đâu.
Niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Phần Tuyệt Thành lập tức hóa thành tro tàn tuyệt vọng.
- Tiểu Kiệt, sao đệ lại đến đây? – Vân Triệt hỏi.
Lăng Kiệt quay lại, nghiêm mặt đáp:
- Thực ra bốn ngày trước, ta đã nhận được tin người của Phần Thiên Môn đến Lưu Vân Thành, sau đó đưa hai người trở về tông môn. Hai người đó rất có thể chính là người thân của huynh.
Vân Triệt khẽ nhíu mày… Không hổ là Thiên Kiếm Sơn Trang, chuyện này chắc chắn được Phần Thiên Môn giữ bí mật vô cùng kỹ lưỡng, vậy mà họ vẫn có thể nắm được tin tức nhanh đến vậy.
- Lúc đó ta vô cùng sốt ruột và phẫn nộ, nên đã khuyên phụ thân ra mặt…
Vẻ mặt Lăng Kiệt thoáng chút lúng túng:
- Nhưng phụ thân ta lại không phải người thích xen vào chuyện của người khác. Vì vậy, ta đã tự mình rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, định đến đây khuyên bảo Phần Thiên Môn thả người thân của huynh ra. Với thân phận của ta, lại mượn danh phụ thân, Phần Thiên Môn hẳn sẽ nể mặt. Nếu không, cùng lắm ta sẽ uy hiếp chúng, dọa rằng nếu không thả người thì ta sẽ đem hành vi hèn hạ đáng khinh này của chúng phơi bày ra ngoài thiên hạ. Ta cũng định truyền âm cho huynh, nhưng nghĩ đến tính cách nóng nảy của huynh có thể làm hỏng đại sự nên không báo. Ta định sau khi cứu được người sẽ nói cho huynh biết. Nhưng không ngờ, đang trên đường đi, ta lại nghe người của Sơn Trang báo rằng huynh đã đến Phần Thiên Môn, còn đại chiến một trận với chúng. Ngay cả Thiên Hỏa Phần Tinh Trận được ghi chép trong Sơn Trang cũng bị huynh phá hủy, huynh còn ép được cả thái thượng môn chủ Phần Nghĩa Tuyệt và thái thượng trưởng lão Phần Tử Nha đã ẩn thế từ lâu của Phần Thiên Môn phải xuất hiện.
Đến lúc này, Vân Triệt cũng không biết nói gì hơn.
Mọi chuyện xảy ra trong Phần Thiên Môn đều được Thiên Kiếm Sơn Trang nắm rõ trong lòng bàn tay. Hiển nhiên, bên trong Phần Thiên Môn có nội gián của Thiên Kiếm Sơn Trang!
- Tiểu Kiệt, cảm ơn đệ. – Vân Triệt chân thành nói.
Vị thiếu niên ngây ngô, hồn nhiên mang theo sự bốc đồng và nhiệt huyết năm nào trở thành tiểu đệ của hắn, giờ đây đã trưởng thành hơn, nhưng vẫn vì hắn mà bôn ba ngàn dặm đến đây. Tấm chân tình này khiến hắn không thể không cảm động.
- Không cần! Không cần!
Lăng Kiệt vội xua tay:
- Làm việc cho lão đại là chuyện ta nên làm. Huống hồ ta cũng chẳng giúp được gì cho huynh.
Nói đến đây, hai mắt Lăng Kiệt sáng rực lên đầy kích động:
- Lão đại! Ta thật sự không thể tưởng tượng được huynh bây giờ lợi hại đến mức nào! Huynh một mình một người lại có thể khiến Phần Thiên Môn đảo lộn hoàn toàn, còn ép được cả thái thượng môn chủ của chúng phải ra mặt. Giờ huynh còn bắt sống được Phần Tuyệt Thành… Lão đại, mỗi một việc huynh làm đều kinh thiên động địa, nếu nói ra chắc chắn không ai tin nổi.
- Đó là bọn chúng gieo gió gặt bão… Chuyện này sẽ sớm được cả thiên hạ biết đến. Ta không chỉ muốn sơn môn của chúng bị hủy diệt, mà còn muốn tất cả danh vọng và tôn nghiêm của Phần Thiên Môn phải tan thành mây khói.
Khi nói những lời này, giọng điệu của Vân Triệt rất bình tĩnh. Lăng Kiệt nhìn hắn, trong lòng bất giác rùng mình. Những lời này khiến hắn nhận thức rõ ràng, người thân chính là nghịch lân của Vân Triệt, tuyệt đối không ai được phép động đến.
Nghĩ lại lúc ở Ngự Kiếm Đài, vì Hạ Nguyên Phách mà Vân Triệt không chút do dự liều mạng cứu giúp… Đối với người thân, hắn có thể xả thân như vậy, còn đối với kẻ thù, hắn lại tàn nhẫn như ác ma… Giờ khắc này, Lăng Kiệt bỗng cảm thấy may mắn vì mình không phải là kẻ địch của Vân Triệt, may mắn vì Thiên Kiếm Sơn Trang cũng không đối đầu với hắn.
- Tiểu Kiệt, ta có một việc cần đệ giúp. – Vân Triệt nói.
Lăng Kiệt gật đầu:
- Lão đại cứ nói, ta nhất định sẽ dốc toàn lực hoàn thành.
Vân Triệt xoay người, nhìn Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch:
- Giúp ta đưa gia gia và tiểu cô mụ đến Hoàng thành Thương Phong. Ta vốn định cùng họ trở về Tân Nguyệt Thành trước, nhưng vì đệ đã đến nên ta thay đổi ý định.
- Được! – Lăng Kiệt không chút do dự đáp ứng, sau đó lại nghi hoặc hỏi:
- Vậy huynh…
- Tiểu Triệt, con không đi cùng chúng ta sao?
Nghe thấy lời Vân Triệt, Tiêu Linh Tịch vội vã chạy đến níu tay hắn.
Vân Triệt nắm lấy tay Tiêu Linh Tịch, nhìn nàng và Tiêu Liệt, nói:
- Tiểu Kiệt là thiếu trang chủ của Thiên Kiếm Sơn Trang, có đệ ấy bảo vệ, hai người có thể an toàn đến Hoàng thành Thương Phong. Ta sẽ đến đó muộn vài ngày, nhưng chỉ vài ngày thôi. Ta hứa với người, ta nhất định sẽ bình an hội hợp cùng hai người.
- Con… con muốn ở lại đối phó với Phần Thiên Môn sao? – Tiêu Linh Tịch khẽ nói, trong mắt lặng lẽ ngấn nước:
- Chúng ta đều đã thoát ra rồi, tại sao con còn muốn quay lại đó, dấn thân vào nguy hiểm? Phần Thiên Môn lợi hại như vậy, ta sợ… ta sợ…
Vân Triệt cười nhẹ, giọng nói thong thả mà kiên định:
- Bởi vì, ta muốn cho Phần Thiên Môn biết, càng muốn cho cả thiên hạ này biết, động đến gia gia và tiểu cô mụ của ta sẽ có kết cục thế nào! Mối thù chúng truy sát ta, ta có thể tạm thời nhẫn nhịn, nhưng chúng dám động đến hai người, thì bất kể là ai, ta cũng tuyệt không buông tha! Ta muốn Phần Thiên Môn bị diệt, ta muốn cho tất cả mọi người trên đời này biết hậu quả của việc động đến hai người!
Sự an toàn không đến từ nhẫn nhịn hay trốn tránh, mà đến từ sự uy hiếp tuyệt đối khiến kẻ khác không dám động vào!
Một đời ở Thương Vân đại lục đã giúp Vân Triệt hiểu rất rõ điều này.
Hắn muốn Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt có thể sống an toàn tuyệt đối tại Thương Phong đế quốc, không một ai dám bắt nạt hay làm tổn thương họ.
- Nhưng… nhưng… Cha, người mau khuyên Tiểu Triệt đi, con sợ nó sẽ xảy ra chuyện. – Tiêu Linh Tịch hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tiêu Liệt.
- Chuyện này, ta ủng hộ Triệt Nhi. – Tiêu Liệt khẽ thở dài, nói.
- A? – Tiêu Linh Tịch khẽ che miệng, vẻ mặt đầy bối rối.
- Phần Thiên Môn đã bị khi dễ đến mức này, nếu lúc này Triệt Nhi không ra tay triệt để, bọn chúng nhất định sẽ không bỏ qua cho nó. – Tiêu Liệt đi tới, nhẹ nhàng vỗ vai Vân Triệt:
- Đối với ta, con trưởng thành đến mức này giống như một giấc mộng vậy. Giờ đây, ta đã thấy con trưởng thành, cho dù có chết ngay lập tức ta cũng mãn nguyện. Cứ thỏa sức làm những gì con muốn làm đi. Sự trưởng thành của con sau ba năm giống như một kỳ tích, ta tin rằng ngay cả Phần Thiên Môn cũng không thể cản bước con. Ta và Linh Tịch sẽ về Hoàng thành chờ ngày con đoàn tụ.
- Vâng… Vâng!
Vân Triệt liên tục gật đầu, khóe miệng giật giật, định nói gì đó nhưng lại có vẻ do dự:
- Gia gia, có một chuyện, con không biết có nên nói cho người biết không!
- Ha ha! – Tiêu Liệt nở một nụ cười bình thản:
- Cả đời này ta đã trải qua vô số mất mát, nếm trải vô số nỗi đau thương, trên thế gian này, đã không còn chuyện gì mà ta không thể chịu đựng được nữa rồi. Con muốn nói gì thì cứ nói đi.
Nỗi đau mất con, mất cháu, mất vợ… Những năm qua, Tiêu Liệt đã phải chịu đựng biết bao tuyệt vọng và đau khổ. Trong lòng Vân Triệt dâng lên một trận chua xót, hắn nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Gia gia, con đã biết kẻ năm đó truy sát cha mẹ ruột của con, cũng chính là kẻ đã sát hại Tiêu thúc thúc.
Khí tức của Tiêu Liệt vốn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ngay khi lời của Vân Triệt vừa dứt, toàn thân ông liền chấn động dữ dội. Trong khoảnh khắc, mắt ông phủ một tầng sương mù, một lúc lâu sau, ông mới quay đầu lại, dùng giọng run rẩy hỏi:
- Con nói… cái gì? Con đã tìm được… hung thủ rồi sao?
Tiêu Ưng, người con trai mà ông luôn lấy làm tự hào, cũng là đứa con duy nhất của ông, đã bị người ta hạ độc thủ, con dâu thì tự vẫn. Sau khi vợ ông sinh hạ Tiêu Linh Tịch cũng vì quá đau buồn mà qua đời… Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cuộc đời Tiêu Liệt như rơi xuống vực sâu vạn trượng của tuyệt vọng. Nếu không phải còn có Tiêu Linh Tịch và Vân Triệt cần ông nuôi nấng, có lẽ ông đã sớm đi theo vợ mình.
Kẻ hung thủ giết con trai đã cô đọng toàn bộ oán hận của ông trong kiếp này. Ông đã tìm kiếm suốt mấy chục năm qua, chưa từng một ngày ngừng lại… Ông trời sinh tính thiện lương ôn hòa, cả đời chưa từng giết người, nhưng lại hận không thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất trên đời để lăng trì xử tử tên hung thủ kia