Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 344: CHƯƠNG 343: LỜI KHUYÊN CỦA LĂNG KIỆT

- Thật vậy sao? Là ai... Rốt cuộc là kẻ nào đã hại chết ca ca của ta!

Tiêu Linh Tịch vội vàng hỏi. Dù không trải qua chuyện năm đó, nhưng những năm tháng đau khổ của Tiêu Liệt đã khiến nàng cảm động sâu sắc, nàng cũng luôn mong mỏi có thể tìm ra hung thủ.

Vân Triệt trầm ngâm một lát rồi nói:

- Gia gia, con biết, bao nhiêu năm qua, nguyện vọng lớn nhất của người là tìm ra hung thủ. Thế nhưng, thế lực của kẻ đã sát hại Tiêu thúc thúc năm đó vượt xa tưởng tượng của chúng ta rất nhiều... Người cần phải chuẩn bị tinh thần.

Nghe Vân Triệt nói vậy, Lăng Kiệt trong lòng chùng xuống, nhanh chóng bước tới xốc Phần Tuyệt Thành lên, nói:

- Ta đến chỗ Phong Liệt Điểu một lát, khi nào đi được thì gọi ta một tiếng.

Nói xong, hắn liền kéo Phần Tuyệt Thành đi xa, đồng thời giảm thính giác của mình xuống mức thấp nhất.

Lồng ngực Tiêu Liệt phập phồng liên hồi, tâm tình lúc này mới tạm bình ổn lại đôi chút, ông nói:

- Con nói đi, suốt mười mấy năm qua, ngay cả trong mơ ta cũng muốn biết rốt cuộc là ai đã hại chết con trai của ta... Bất luận là kẻ nào...

Vân Triệt khẽ gật đầu, thấp giọng nói:

- Gia gia, người đã từng nghe nói về Tứ Đại Thánh Địa chưa?

- Tứ Đại Thánh Địa? Đó là nơi nào?

Tiêu Linh Tịch lộ vẻ mặt mờ mịt.

Tiêu Liệt sững sờ, rồi sắc mặt đột ngột biến đổi. Tên của Tứ Đại Thánh Địa ông đều biết, hơn nữa còn là nghe được từ miệng con trai mình, Tiêu Ưng. Ông biết đó là bốn thế lực khổng lồ nhất trên Thiên Huyền Đại Lục, là những kẻ đứng trên đỉnh cao quan sát toàn bộ Thiên Huyền, là những tồn tại siêu nhiên tựa như kẻ thẩm phán. Sự cường đại của Tứ Đại Thánh Địa vượt xa Tứ Đại Tông Môn, chính là thần thoại đỉnh phong mà cả đời này bọn họ không thể chạm tới, thậm chí ngay cả nghe về những thần thoại này cũng là điều khó có thể. Tiêu Liệt chợt kinh hô:

- Lẽ nào, lẽ nào hung thủ hại chết con ta, là... là...

- Con không biết chính xác kẻ nào đã hạ độc thủ với Tiêu thúc thúc. Con chỉ biết hắn đến từ Thiên Uy Kiếm Vực, một trong Tứ Đại Thánh Địa!

Vân Triệt nặng nề nói.

Toàn thân Tiêu Liệt cứng đờ, khóe mắt và hai tay kịch liệt run rẩy trong sự kích động và khiếp sợ vô tận. Còn Tiêu Linh Tịch lại cố gắng suy nghĩ về cái tên "Thiên Uy Kiếm Vực" nhưng vẻ mặt vẫn mờ mịt như cũ. Nàng chưa từng nghe qua tên của "Tứ Đại Thánh Địa" nên căn bản không thể hiểu được sự kinh khủng ẩn sau bốn chữ "Thiên Uy Kiếm Vực". Cường giả bậc như Trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang, khi đến Thiên Uy Kiếm Vực cũng chẳng là gì cả.

Tiêu Liệt đã từng vô số lần nghĩ đến việc báo thù. Ông từng thề độc rằng dù hung thủ là ai, một ngày nào đó khi tìm ra sự thật, ông sẽ khiến kẻ đó nợ máu phải trả bằng máu. Nhưng bốn chữ "Thiên Uy Kiếm Vực" lại như một ngọn núi cao không thấy đỉnh đè nặng lên đầu, khiến ông cảm nhận được một loại tuyệt vọng sâu sắc, ngọn lửa phục thù trong nháy mắt gần như bị dập tắt hoàn toàn...

Trong Thiên Huyền Thất Quốc, Thương Phong Đế Quốc có lãnh thổ nhỏ nhất, thực lực yếu nhất, hàng năm còn phải triều cống cho Thần Hoàng Đế Quốc. Mà Tứ Đại Thánh Địa lại là tồn tại siêu việt trên cả Thiên Huyền Thất Quốc, ngay cả Thần Hoàng Đế Quốc vô cùng cường đại cũng tuyệt đối không dám trêu chọc. Trước mặt Tứ Đại Thánh Địa, chúng sinh chỉ như loài sâu kiến hèn mọn... Mối thù này, ông biết báo thế nào? Lấy gì để báo?

Phản ứng của Tiêu Liệt khiến Vân Triệt biết trong lòng vị gia gia này đang nghĩ gì. Hắn đứng trước mặt Tiêu Liệt, dõng dạc nói:

- Gia gia, tuy rằng kẻ thù này cường đại hơn rất nhiều so với dự đoán của chúng ta, nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể báo thù, càng không thể từ bỏ việc báo thù... Dù hiện tại, lực lượng của con còn xa mới có tư cách đến Thiên Uy Kiếm Vực đòi lại công đạo, nhưng gia gia hãy tin tưởng con, rồi sẽ có một ngày, con sẽ giết lên Thiên Uy Kiếm Vực, đòi lại món nợ máu này! Bởi vì, đây không chỉ là vì gia gia, vì món nợ của Tiêu thúc thúc, mà còn vì gia gia ruột cùng cha mẹ ruột của con... và cả món nợ của chính bản thân con! Kiếp này, chỉ cần con còn sống, con sẽ bắt Thiên Uy Kiếm Vực phải trả lại toàn bộ, không thiếu một phân!

- Gia gia ruột... của con?

Tiêu Liệt giật mình.

Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu:

- Năm ngoái, trong một lần tình cờ, con đã tìm được gia gia ruột của mình. Ông bị người của Thiên Uy Kiếm Vực đánh trọng thương, giam cầm trong một nơi tăm tối không ánh mặt trời suốt trăm năm, nếu không phải do duyên trời run rủi, e rằng cả đời này con cũng không thể gặp được ông. Chính từ chỗ gia gia ruột, con mới biết rõ mọi chuyện năm đó, biết được thân phận cha mẹ ruột của mình, và cũng biết được hung thủ đã hại chết Tiêu thúc thúc.

- Hiện tại gia gia con, ông ấy... có khỏe không?

Vân Triệt nhắm mắt lại, nhẹ nhàng quay mặt đi, nhìn về khoảng không xa xăm:

- Ông ấy đã mất... Để con có thể thoát ra, ông đã tự đoạn tâm mạch... Trước khi mất, ông muốn con chuyển lời cảm kích của ông đến người... Ông nói, người là người mà cả đời này ông cảm kích và hổ thẹn nhất.

Trên mặt Tiêu Liệt hiện lên vẻ bàng hoàng, thật lâu không nói nên lời.

- Ngày gia gia ruột mất, con cũng đã phát thệ, bất kể thế nào, món nợ máu này con cũng sẽ đòi lại từ Thiên Uy Kiếm Vực. Sẽ có một ngày, con xông vào Thiên Uy Kiếm Vực, sau khi tìm được hung thủ sát hại Tiêu thúc thúc năm đó, con sẽ đưa hắn đến trước mặt gia gia, tùy người tự tay xử trí.

Vân Triệt kiên định nói.

Ánh mắt Tiêu Liệt run lên, hồi lâu sau mới chậm rãi gật đầu, nói như người mất hồn:

- Tốt... Tốt...

Bình thường, Tiêu Liệt luôn là một người rất trấn định, Vân Triệt hiếm khi thấy ông không thể khống chế được cảm xúc. Nhưng giờ khắc này, tâm thần Tiêu Liệt đã đại loạn. Ông vô cùng khao khát tìm ra hung thủ, nhưng khi biết được chân tướng, sự thật lại tàn nhẫn đến cực điểm. Thậm chí, Vân Triệt còn cảm thấy trên người Tiêu Liệt chợt sinh ra một luồng tử khí...

Suốt bao nhiêu năm qua, thứ chống đỡ Tiêu Liệt không chỉ có Tiêu Linh Tịch và Vân Triệt, mà còn có chấp niệm tìm kiếm kẻ thù để báo thù.

Nhưng khi việc báo thù trở thành hy vọng xa vời, thay vào đó là sự khiếp sợ, bất lực và hổ thẹn với con trai, với người vợ đã khuất... khiến cho ngọn lửa tâm hồn của ông dường như lụi tàn. Dù Vân Triệt đã thề sẽ báo thù, nhưng đó là Thiên Uy Kiếm Vực, là tồn tại đỉnh cao nhất trên Thiên Huyền Đại Lục, ông không cho rằng Vân Triệt thật sự có năng lực đối đầu với một con quái vật khổng lồ như vậy, càng không hy vọng Vân Triệt vì thế mà dấn thân vào nguy hiểm, thậm chí mất mạng.

Nhìn dáng vẻ của Tiêu Liệt, Vân Triệt thầm than một tiếng, nói:

- Sau khi gặp lại gia gia ruột, con đã biết một việc... Năm đó, sau khi cha mẹ ruột của con rời khỏi Lưu Vân Thành, họ không hề bị người của Thiên Uy Kiếm Vực truy sát, mà cuối cùng đã an toàn trở về quê hương của mình... Gia gia, người có biết điều này có ý nghĩa gì không? Ít nhất, từ chuyện này con có thể xác định, đứa trẻ năm đó theo cha mẹ ruột của con rời đi, cũng chính là... con trai của Tiêu thúc thúc, cháu trai ruột của người, cũng không bị hạ độc thủ, mà đã theo cha mẹ ruột của con đến một nơi tuyệt đối an toàn...

Lời nói của Vân Triệt như tiếng sấm vang bên tai Tiêu Liệt. Trong khoảnh khắc, hai mắt ông trừng lớn, đôi mắt vốn như tro tàn bỗng bùng lên thần thái mãnh liệt không gì sánh được. Ông nắm chặt lấy vai Vân Triệt, toàn thân kích động run rẩy:

- Con nói là sự thật... Con nói là sự thật sao?

- Hoàn toàn là sự thật!

Vân Triệt đưa tay nắm lấy cánh tay Tiêu Liệt, nhìn thẳng vào mắt ông nói:

- Lúc cha mẹ ruột của con trốn đến Lưu Vân Thành, toàn thân họ đều mang trọng thương, ở trong tình trạng dầu cạn đèn tắt, nếu bị người của Thiên Uy Kiếm Vực đuổi theo thì chắc chắn sẽ gặp nạn. Nhưng cuối cùng hai người đã an toàn trở về quê hương, chứng tỏ sau khi rời đi họ không gặp phải bất cứ kẻ địch nào. Như vậy, đứa trẻ trong lòng họ tất nhiên cũng bình an vô sự... Thằng bé và con tuổi tác tương đương, vậy thì bây giờ cũng khoảng mười chín tuổi. Cho đến hiện tại, huyết mạch của gia gia, huyết mạch của Tiêu thúc thúc... vẫn chưa hề đoạn tuyệt!

Tiêu Liệt sững sờ, trong khoảnh khắc, lão lệ đã tung hoành trên mặt.

Vân Triệt hạ thấp giọng nói:

- Con luôn mong ngóng được đoàn tụ cùng cha mẹ ruột, và thằng bé nhất định cũng luôn chờ đợi ngày gặp lại người thân của mình. Cho nên gia gia, người nhất định phải kiên cường, cháu trai ruột của người vẫn đang chờ người đến nhận lại, đoàn tụ cùng nó.

Hai tay Tiêu Liệt từ từ buông xuống, mặt đẫm lệ, nhưng trong con ngươi lại tỏa ra những tia sáng ngày càng cường thịnh, thay thế hoàn toàn vẻ tro tàn vốn có. Ông nặng nề gật đầu, khẽ nói:

- Tốt... Tốt!

Vẫn là hai chữ đó, nhưng lúc này đã không còn vẻ ảm đạm, bất lực như trước, càng không có chút tử khí nào.

Vân Triệt lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, gọi Lăng Kiệt trở lại, rồi đỡ Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch lên Phong Liệt Điểu.

- Tiểu Triệt, em nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần không được cậy mạnh, cũng không được xảy ra chuyện gì!

Hai tay Tiêu Linh Tịch nắm chặt vạt áo, giọng nói đầy khẩn trương và lo lắng.

- Yên tâm đi.

Vân Triệt vẻ mặt thản nhiên, cười nói:

- Bây giờ ta chính là thiên hạ vô địch, một Phần Thiên Môn nho nhỏ ta căn bản không cần để vào mắt. Ta vừa mới gặp lại hai người, làm sao có thể để mình chết được... Mọi người cứ ở lại Hoàng Thành du ngoạn vài ngày, chờ mọi người thưởng thức hết cảnh đẹp nơi đó thì ta cũng đã đến rồi.

- Ba năm không gặp, Tiểu Triệt lại học được cách khoác lác như vậy.

Tiêu Linh Tịch khẽ mỉm cười, nàng liếc nhìn Phần Tuyệt Thành đang nằm bẹp dưới đất cách đó không xa, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, liền nói:

- Tiểu Triệt, nếu như, em thực sự có thể hủy diệt Phần Thiên Môn, vậy thì hãy tha cho một người!

Vân Triệt hơi sững sờ, hỏi:

- Người mà tiểu cô nói là ai?

- Ta nhớ tên hắn là... Đúng rồi, Phần Tuyệt Trần!

- Phần Tuyệt Trần?

Vân Triệt chau mày, kinh ngạc nói:

- Tại sao lại muốn tha cho hắn? Rõ ràng chính hắn đã bắt người từ Lưu Vân Thành đến Phần Thiên Môn mà!

- Nhưng hắn cũng chỉ nghe lệnh của tên kia...

Tiêu Linh Tịch chỉ tay về phía Phần Tuyệt Thành:

- Hơn nữa, sau khi đến Phần Thiên Môn, cái tên ghê tởm kia muốn đối với ta... đối với ta... là Phần Tuyệt Trần đã cản hắn lại, nếu không, có lẽ ta đã... Còn nữa, sau khi em đến, cũng là tên này muốn bắt ta để uy hiếp em, và cũng là Phần Tuyệt Trần đã ngăn cản hắn, vì vậy mà hắn bị thương rất nặng.

Lời nói của Tiêu Linh Tịch khiến toàn thân Vân Triệt toát ra mồ hôi lạnh. Hắn chợt liếc mắt về phía Phần Tuyệt Thành, sát khí vô tận cuộn trào điên cuồng trong lòng, hắn gần như phải dùng hết toàn bộ ý chí mới có thể đè nén xuống. Vân Triệt chậm rãi gật đầu:

- Ta biết rồi, ta sẽ tha cho người này.

- Hù...

Tiêu Linh Tịch vỗ vỗ ngực, thở ra một hơi nhẹ nhõm:

- Tuy nhìn hắn rất đáng sợ, nhưng thực ra hắn không xấu chút nào... Chính cái tên Phần Tuyệt Thành này mới là kẻ xấu xa!

Lúc này, Phần Tuyệt Thành đang nằm trên mặt đất chợt rên lên một tiếng thống khổ, dường như muốn biện giải hoặc cầu xin tha thứ, nhưng cuối cùng, chỉ có thể vô lực nằm đó.

Phong Liệt Điểu chậm rãi bay lên không trung, nhưng Lăng Kiệt vẫn đứng trên mặt đất, chần chừ không nhảy lên. Sau một lúc do dự, hắn nói với Vân Triệt:

- Lão đại, lần này huynh thực sự muốn triệt để hủy diệt Phần Thiên Môn sao?

- Đúng vậy!

Vân Triệt không chút do dự gật đầu:

- Giống như ta đã nói, ta phải để cho tất cả bọn chúng biết rõ, kết cục của việc làm tổn thương người thân của ta... chính là không có đường sống!

Khóe miệng Lăng Kiệt giật giật, lặng lẽ thở dài một hơi, nói:

- Có một việc, có lẽ... có lẽ ta phải nói cho huynh biết. Gia gia của ta và Thái Thượng Môn Chủ Phần Nghĩa Tuyệt của Phần Thiên Môn từng có một đoạn giao tình. Mặc dù từ nhỏ đến lớn ta cũng không gặp gia gia bao nhiêu lần, nhưng ta nghe phụ thân nói, gia gia ta là một người cực kỳ trọng tình trọng nghĩa. Ta lo rằng... ta lo rằng, nếu Phần Thiên Môn bị huynh dồn đến bước đường cùng, gia gia ta có thể sẽ ra tay.

- Mười năm trước, gia gia ta đã là Vương Huyền Cảnh trung kỳ, ông chính là đệ nhất nhân đương đại được cả Thương Phong Đế Quốc công nhận. Thực lực của Thái Thượng Môn Chủ Phần Nghĩa Tuyệt tuy cường đại vô song, nhưng ba người như lão cũng chưa chắc đã thắng nổi gia gia của ta. Nếu gia gia của ta thực sự ra tay, ta sợ... ta sợ...

Nói đến đây, Lăng Kiệt lại lắc mạnh đầu, nhếch miệng cười:

- Ta chỉ nói là có khả năng thôi, có lẽ là ta suy nghĩ nhiều rồi, vả lại gia gia ta đã sớm không màng thế sự... Tóm lại là lão đại, huynh nhất định phải cẩn thận.

- Ta biết rồi, cảm ơn ngươi đã cho ta biết những điều này.

Vân Triệt gật đầu.

Lăng Kiệt khẽ đáp một tiếng rồi nhảy lên lưng Phong Liệt Điểu. Đôi cánh của Phong Liệt Điểu chợt vỗ mạnh, phá không bay đi. Nhìn bóng dáng ba người ngày càng xa dần trong tầm mắt, Vân Triệt chau mày, rơi vào trầm tư.

Gia gia của Lăng Kiệt, thỉnh thoảng Vân Triệt từng nghe Thương Nguyệt nhắc đến người này...

Kiếm Thánh Lăng Thiên Nghịch! Đệ nhất nhân đương đại của Thương Phong

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!