Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 345: CHƯƠNG 344: CHIẾN PHẦN NGHĨA TUYỆT

Trải qua một đêm bị Phượng Hoàng Chi Hỏa thiêu đốt, Phần Thiên Môn đã biến thành một đống hoang tàn, toàn bộ tông môn tràn ngập mùi khét nồng đậm. Không ai có thể ngờ rằng Phần Thiên Môn uy phong lẫm liệt, ngạo thị thiên hạ, lại có ngày rơi vào tình cảnh thê thảm như thế, và tất cả những chuyện này đều do một người gây nên.

Mọi người vốn cho rằng khi thái thượng môn chủ cùng thái thượng trưởng lão xuất hiện thì kiếp nạn đến từ Vân Triệt này sẽ chấm dứt. Nhưng bọn họ lại không ngờ, lúc này mới qua một ngày, nguy cơ Phần Thiên Môn bị hủy diệt lần thứ hai lại hiện ra trước mắt.

Phần Nghĩa Tuyệt đã trải qua một đêm không ngủ. Từ nhỏ hắn đã thể hiện thiên tư dị bẩm, lớn lên gần như chưa từng thất bại, cuối cùng trở thành một trong những người đứng đầu Thương Phong đế quốc. Hắn không thể nào tưởng tượng được, sau nhiều năm bế quan tiềm tu lại bị một tên hậu bối chưa đầy hai mươi tuổi trêu chọc làm nhục như vậy. Tâm cảnh đạm mạc, tĩnh lặng suốt hai mươi năm của hắn gần như đã bị chuyện này phá vỡ hoàn toàn.

Sáng sớm, trong phòng nghị sự của Phần Thiên Môn, từng có ba mươi ba các chủ và hai mươi bảy trưởng lão, nhưng hôm nay chỉ còn lại hai mươi hai người ngồi đây. Hơn phân nửa trong số họ đều mang trọng thương, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng là một mảnh bi thương. Phần Nghĩa Tuyệt vừa đả tọa xong thì một giọng nói thất kinh từ bên ngoài truyền đến:

- Môn chủ, không xong rồi... Không xong rồi!

Phần Đoạn Hồn bật đứng dậy, trầm giọng nói:

- Xảy ra chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?

- Là... là thiếu môn chủ! Hiện tại ngài ấy đang bị người ta treo trên cổng thành Thương Hỏa!

- Cái... cái gì!

Tất cả trưởng lão có mặt đều kinh ngạc đứng lên, trong đầu Phần Đoạn Hồn chợt nổ vang.

- Nực cười!

Trong khoảnh khắc, xương cốt toàn thân Phần Nghĩa Tuyệt rung lên, cả người tràn ngập thịnh nộ lao đi... Vừa ra khỏi tông môn, hắn liền đột ngột dừng bước, hai hàm răng cắn chặt, cố gắng đè nén giận dữ nói:

- Vân Triệt vô cùng giảo hoạt, rất có thể đây là kế điệu hổ ly sơn của hắn... Tử Nha, ngươi ở lại đây!

- Được!

Phần Tử Nha dừng bước, khẽ gật đầu. Ngay sau đó, Phần Nghĩa Tuyệt đã bay lên không trung, thân hình bắn thẳng về phía Thương Hỏa Thành, Phần Đoạn Hồn cùng mười mấy vị trưởng lão cũng theo sát phía sau.

Lúc này, trước cổng thành Thương Hỏa, đám đông đã tụ tập đông nghịt, tạo thành một mảnh náo nhiệt.

Trên cổng thành cao vút, một người bị sợi dây thừng to dài treo lên. Người bị treo toàn thân không một chỗ lành lặn, đầu tóc rối như tổ quạ, thân thể mềm oặt, không chút giãy dụa. Dù hai mắt hắn mở to nhưng lại vô hồn, trông như một người chết, song cơ thể thỉnh thoảng lại co giật chứng tỏ hắn vẫn còn sống.

Khu vực Thương Hỏa quanh năm nóng bức, ngay cả ngọn gió thổi qua cũng mang theo khí tức khô nóng. Nhưng người bị treo trên cổng thành lại không ngừng run rẩy, co quắp trong gió nóng, giữa hai chân hắn, một vật nhỏ như ngón tay út đang run rẩy không ngừng.

Người kéo đến trước cổng thành ngày càng đông, và khi mỗi người nhìn rõ kẻ bị treo phía trên đều kinh ngạc đến nghẹn họng nhìn trân trối... Bởi vì người ở khu vực Thương Hỏa không ai không biết, kẻ này chính là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ, là bá chủ tương lai của toàn bộ khu vực Thương Hỏa, là người không ai dám đắc tội hay trêu chọc.

Thiếu chủ Phần Thiên Môn, Phần Tuyệt Thành!

Dù tính trong toàn bộ Thương Phong đế quốc, hắn cũng thuộc tầng lớp nhân vật cao nhất, nhưng lúc này lại bị người ta lột sạch quần áo, treo trên cổng thành!

Sự việc này khiến người dân Thương Hỏa Thành chìm trong cơn chấn động vô tận, tất cả gần như không thể tin vào mắt mình. Ngay khi thành chủ Thương Hỏa Thành nhận được tin tức liền sợ đến ngã ngồi xuống đất, lúc này hắn đang trốn trong một góc, không dám ra lệnh cho người thả Phần Tuyệt Thành xuống... Thân là người đứng đầu một thành, dĩ nhiên hắn không phải kẻ ngu. Kẻ có lá gan và năng lực làm nhục thiếu chủ Phần Thiên Môn như vậy chắc chắn là một cường nhân mà hắn tuyệt đối không thể trêu vào. Nếu hắn hạ lệnh thả Phần Tuyệt Thành xuống, rất có thể sẽ rước họa vào thân.

Người vây xem ngày càng đông, tin tức động trời đủ để oanh động toàn bộ Thương Phong đế quốc này khuếch tán ra ngoài với tốc độ không gì sánh được. Thông qua truyền âm phù trận, tin tức này đã sớm truyền tới Thương Phong Hoàng Thành xa xôi.

Trong lòng những người vây xem ở đây, Phần Thiên Môn chính là sự tồn tại cao không thể với tới, ngay cả việc trở thành một đệ tử bình thường của Phần Thiên Môn cũng là ước mơ của họ, tuyệt đối không ai dám có nửa phần trêu chọc. Vì vậy, không một ai nghĩ rằng mình sẽ có ngày được chứng kiến cảnh tượng như thế này. Bọn họ đều có dự cảm mơ hồ, Phần Thiên Môn, thậm chí là toàn bộ khu vực Thương Hỏa sắp có biến động lớn.

Đột nhiên, một trận gió bất thường từ phía nam thổi tới, một luồng uy áp đáng sợ ập đến khiến tất cả mọi người đồng thời nín thở. Ai nấy đều cảm thấy lồng ngực nặng nề khó chịu như bị một tảng đá vạn cân đè lên. Theo bản năng, tất cả đều nhìn về phía nam... Trên bầu trời nơi đó chợt xuất hiện một chấm đen nhỏ, nhưng chỉ trong nháy mắt, chấm đen này đã phóng đại trong tầm mắt, tốc độ đáng sợ này gần như vượt qua sự nhận thức của họ.

Phần Nghĩa Tuyệt dốc hết tốc lực bay đến. Khi đến không trung Thương Hỏa Thành, hắn vừa thoáng nhìn thấy Phần Tuyệt Thành toàn thân trần trụi bị treo lơ lửng trên cổng thành, phía dưới là quần chúng vây xem đông nghịt đang chỉ trỏ bàn tán, ánh mắt hắn lập tức trợn trừng, toàn bộ phẫn nộ cùng khuất nhục gần như đồng thời bùng nổ trong lồng ngực hắn.

- Aaaaaa!

Phần Nghĩa Tuyệt tu tâm hơn mười năm, tuổi đã gần trăm, lại phát ra một tiếng gầm rống như dã thú điên cuồng. Trong tiếng gầm, toàn thân hắn bùng lên hỏa diễm, hắn chợt vươn tay chụp về phía Phần Tuyệt Thành đang bị treo giữa không trung.

Khi thủ chưởng hắn còn cách Phần Tuyệt Thành chưa đầy năm trượng, một đạo hỏa diễm hình phượng hoàng đột nhiên từ dưới phóng lên, lao thẳng vào mặt Phần Nghĩa Tuyệt. Trong khoảnh khắc, khóe mắt Phần Nghĩa Tuyệt như muốn nứt ra, thân thể hắn lập tức lùi lại, đánh một chưởng về phía Phượng Hoàng Chi Hỏa khiến nó nổ tung, hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người phía dưới.

Vân Triệt tay cầm Long Khuyết, không nhanh không chậm bước ra, mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đá cẩm thạch phía dưới vỡ nát, lưu lại một dấu chân sâu hoắm. Hắn ngẩng đầu nhìn Phần Nghĩa Tuyệt trên bầu trời, khóe miệng nở nụ cười lạnh:

- Cuối cùng ngươi cũng tới, không ngờ lại để ta chờ lâu như vậy. Xem ra đối với ngươi, đứa cháu này cũng không quan trọng cho lắm.

- Súc sinh!

Lồng ngực Phần Nghĩa Tuyệt phập phồng dữ dội, một luồng sát khí cuồng bạo gần như hóa thành thực chất muốn nghiền nát Vân Triệt:

- Ta phải tự tay khiến ngươi... hóa thành tro bụi!

- Ha ha ha ha!

Nghe Phần Nghĩa Tuyệt nói, Vân Triệt lập tức phá lên cười.

- Ngươi cười cái gì?

Sắc mặt Phần Nghĩa Tuyệt âm hàn.

- Ta cười đám người Phần Thiên Môn các ngươi, đều là một lũ ngu xuẩn tự cho là đúng.

Vân Triệt nâng Long Khuyết trong tay lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào Phần Nghĩa Tuyệt giữa không trung, khí tức Long Thần trên người hắn lặng lẽ lan tỏa. Dưới sự áp chế của luồng khí tức này, đám người xung quanh hô hấp khó khăn, đầu óc choáng váng, tất cả đều kinh hãi lùi nhanh về phía sau, cho đến một khoảng cách mà họ cho là an toàn.

- Ta vốn không muốn dây dưa với Phần Thiên Môn các ngươi, nhưng các ngươi lại cứ ép người quá đáng, tự tìm đến cửa. Các ngươi rơi vào nông nỗi này, đều là tự gieo gió gặt bão, không oan uổng chút nào! Còn ngươi... ngươi nghĩ rằng ta cố tình tách ngươi ra là vì sợ ngươi sao?

- Hừ, mười năm nữa thì có lẽ ta sẽ kiêng kỵ ngươi. Nhưng bây giờ, ngươi còn không có tư cách cuồng vọng trước mặt ta! Tiếc rằng ngươi không thể sống tới mười năm sau, hôm nay, ta sẽ tự tay hủy diệt ngươi!

Vân Triệt cười nhạt:

- Ta có thể sống đến mười năm sau hay không thì ta không biết. Nhưng ta có thể chắc chắn một điều, ngươi... tuyệt đối không sống quá mười năm!

Dứt lời, hắn liền lao ra, Long Khuyết tỏa ra kiếm quang, phong bạo cuồn cuộn nổi lên, bao trùm về phía Phần Nghĩa Tuyệt.

- Không biết tự lượng sức mình! Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả khi đắc tội với Phần Thiên Môn ta!

Thủ chưởng Phần Nghĩa Tuyệt vung lên, ba đạo hỏa diễm chừng một thước bắn ra, đồng thời nổ tung giữa không trung, khiến công kích của Vân Triệt nhất thời chậm lại.

- Phần Thiên Chi Viêm, Hỏa Luyện Địa Ngục!

Toàn thân Phần Nghĩa Tuyệt bùng lên tử viêm, mái tóc đen của hắn dựng ngược, sóng lửa ngút trời cuồn cuộn dâng lên, giống như Địa Ngục Chi Viêm từ trong lòng đất phun ra, phô thiên cái địa bao trùm về phía Vân Triệt.

Bốn phía cổng thành hiện lên từng đoàn tử viêm ngút trời. Mặc dù đám người ở xa cách tử viêm gần nhất cũng khoảng một dặm, nhưng họ vẫn cảm giác như mình bị đặt trong dung nham nóng hổi, cả người như muốn bốc cháy. Cả đời này họ chưa bao giờ đối mặt với lực lượng kinh khủng như vậy, họ vừa kinh hoảng lùi lại, vừa trợn to hai mắt nhìn từng luồng tử viêm phô thiên cái địa kia... Bởi vì cả đời này, họ sẽ không có cơ hội thứ hai để chứng kiến một trận giao chiến kinh khủng đến thế.

- Ngươi sẽ biết ngay, cái gì mới là Phần Thiên Chi Viêm chân chính! Ta muốn đốt tro cốt của ngươi không còn một mảnh... Chết đi!

Giọng Phần Nghĩa Tuyệt vô cùng thô bạo, dữ tợn, hận ý của hắn đối với Vân Triệt đã thấm sâu vào cốt tủy. Thế nhưng, đối mặt với Phần Thiên Chi Viêm của hắn, Long Khuyết trong tay Vân Triệt vẫn không nhúc nhích, mặc cho tử viêm tựa như sóng thần dồn dập lao tới, cho đến khi bị tử viêm bao phủ hoàn toàn.

- Phá!

Một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên, kèm theo tiếng long ngâm chấn nhiếp hồn người từ trong tử viêm truyền ra. Trong nháy mắt, tử viêm bao phủ Vân Triệt liền nổ tung, hóa thành vô số ngọn lửa tản ra bốn phương tám hướng. Vân Triệt vẫn đứng tại chỗ, không hề hấn gì, ngay cả một sợi tóc cũng không bị cháy, trên mặt hắn hiện lên nụ cười trào phúng:

- Hóa ra đây chính là thứ mà các ngươi gọi là Phần Thiên Chi Viêm, xem như ta đã được mở mang tầm mắt... Quả thực khiến người ta cười đến rụng răng, ha ha ha ha!

- Ngươi...

Hai mắt Phần Nghĩa Tuyệt lồi ra, vẻ mặt vô cùng kinh hãi. Hắn vung tay trảo một cái, lập tức một thanh trường đao hình dạng kỳ quái, toàn thân đỏ rực, dài chừng chín thước, xuất hiện trên tay hắn, trên thân đao có liệt diễm hừng hực bao phủ... Đao này tên là "Tuyệt Viêm", là một trong hai kiện Thiên Huyền Khí mà Phần Thiên Môn sở hữu, do thủy tổ của Phần Thiên Môn để lại. Người cầm thanh trường đao này thi triển hỏa hệ huyền công sẽ phát huy ra uy lực càng thêm to lớn.

- Ta suýt nữa thì quên, ngươi có thể phóng ra Phượng Hoàng Chi Viêm... tất nhiên không sợ hỏa diễm của ta. Nếu đã vậy, ta sẽ cho ngươi chết dưới Tuyệt Viêm của ta!

Thân hình Phần Nghĩa Tuyệt chợt động, hắn lập tức chém ra một đao, một đạo đao mang dài chừng năm trượng được tử hỏa quấn quanh hung hăng chém tới.

Phanh! Phanh! Phanh...

Vân Triệt lập tức nâng Long Khuyết lên đón đỡ. Trong chớp mắt, trọng kiếm cùng đao mang liên tục va chạm hơn mười lần, khiến tử viêm bay lượn khắp trời, từng đạo âm thanh chói tai truyền ra khiến màng nhĩ của đám người phía xa như bị xé rách.

- Bá Vương Nộ!

Long Khuyết trong tay Vân Triệt múa ngang một vòng, khí thế trên thân kiếm đột nhiên bạo tăng, thân kiếm mang theo lực lượng vô cùng cuồng bạo nện lên đao mang.

Phanh!!!

Trong nháy mắt, đạo đao mang dài năm trượng lập tức vỡ nát, dư uy từ Long Khuyết tiếp tục phóng lên cao, đánh về phía Phần Nghĩa Tuyệt. Phần Nghĩa Tuyệt hừ lạnh một tiếng, nâng tay chụp xuống một chưởng, lực lượng của Long Khuyết lập tức bị đánh tan. Cùng lúc đó, phía sau hắn chợt xuất hiện một đoàn hư ảnh ngọn lửa màu tím, trong nháy mắt, xung quanh thân thể Vân Triệt liền xuất hiện một vòng lửa màu tím khổng lồ.

- Phần... Thiên... Lĩnh... Vực

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!