Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 349: CHƯƠNG 348: DIỆT VƯƠNG TỌA!

Toàn thân Vân Triệt tỏa ra lệ khí ngút trời. Hắn thật sự đã bị chọc giận. Thiên Lang Trảm chính là sát chiêu mạnh nhất của hắn, uy lực còn vượt xa Bá Vương Nộ và Vẫn Nguyệt Trầm Tinh. Từ trước đến nay, mỗi khi Thiên Lang Trảm xuất ra đều vô kiên bất tồi, không ai có thể chống lại phong mang của nó. Nhưng hôm nay, Thiên Lang Trảm của hắn lại bị áp chế hoàn toàn, thậm chí còn khiến hắn bị đánh văng xuống đất, rơi vào trạng thái vô cùng chật vật, toàn thân chằng chịt hơn ba mươi vết thương, nội phủ cũng bị chấn động không nhẹ.

— Ta muốn các ngươi chết ngay lập tức!

— Luyện Ngục!

Vân Triệt gầm lên một tiếng, hai mắt hắn đột nhiên lóe lên một tầng huyết quang. Trong nháy mắt, tất cả vết thương trên người hắn đồng loạt tóe máu, huyết hoa văng tung tóe, cùng lúc đó, khí tức huyền lực của hắn cũng tăng vọt một cách điên cuồng.

Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha vừa định tiếp tục tấn công thì đột nhiên cảm nhận được khí thế trên người Vân Triệt biến đổi, khiến cả hai đồng thời thất kinh. Trong trận giao thủ lúc trước, Vân Triệt rõ ràng đã dùng toàn lực lại còn bị thương... Nhưng ngay lúc này, khí tức lực lượng của hắn lại đột nhiên bạo tăng đến một mức độ khiến cả Phần Nghĩa Tuyệt cũng cảm thấy áp lực nặng nề.

— Lẽ nào, hắn đã vận dụng một bí kỹ cấm kỵ nào đó? — Phần Tử Nha trầm giọng nói.

— Chắc chắn là vậy! Có lẽ hắn đang thiêu đốt tinh huyết của mình... Nếu thế thì hắn bây giờ cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, chúng ta lập tức tiến lên giải quyết hắn!

Sau một thoáng chần chừ, hai đại cường giả Vương Huyền Cảnh đồng thời gầm nhẹ, hai đạo Phần Thiên Ấn từ trên trời giáng thẳng xuống đỉnh đầu Vân Triệt.

Lần này, Vân Triệt không hề né tránh mà đột nhiên nhảy vọt lên, lao thẳng về phía hai đạo Phần Thiên Ấn, Long Khuyết trên tay hắn hung hãn chém vào hai đạo huyền ấn.

Oành!

Một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Ngay khoảnh khắc hai đạo Phần Thiên Ấn mang theo uy lực kinh người va chạm với Long Khuyết, chúng liền giống như hai tờ giấy mỏng bị xé toạc hoàn toàn. Thân thể Vân Triệt chỉ khựng lại trong thoáng chốc, sau đó lại tiếp tục lao về phía trước. Cảnh tượng này khiến con ngươi của Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha co rút kịch liệt, Vân Triệt đã lao đến trước mặt bọn họ, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy ba trượng.

Một đôi mắt cuồng bạo, hung thần ác sát, tràn ngập sát khí vô tận đang nhìn chằm chằm vào Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha, khiến toàn thân hai vị Vương Tọa như họ chợt lạnh toát. Bọn họ vừa định hành động thì lập tức cảm thấy lồng ngực như bị tảng đá đè nặng, cảm giác hít thở không thông ập tới. Ngay cả đại não cũng đột nhiên xuất hiện cảm giác choáng váng nặng nề, cả hai muốn di chuyển thân thể nhưng dường như cơ thể đã bị đóng băng, cố gắng thế nào cũng không thể nhúc nhích.

Thứ ngăn chặn hành động của bọn họ chính là một luồng uy áp lực lượng kinh khủng đến cực điểm.

Hai tay Vân Triệt nắm chặt Long Khuyết, song chưởng của hắn đã phồng lên gấp đôi kích thước bình thường, trên đó có từng dòng máu bắn ra. Lòng trắng và con ngươi trong mắt hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hai đồng tử màu huyết sắc. Giờ khắc này, trên người hắn tỏa ra một luồng khí tức vô cùng thô bạo, hung tàn như đến từ địa ngục.

— Diệt Thiên Tuyệt Địa!

OÀNH!!

Toàn bộ Thương Hỏa Thành bị một tiếng nổ tựa trời long đất lở bao phủ, tất cả những âm thanh khác đều bị nuốt chửng hoàn toàn. Thương Hỏa Thành rung chuyển dữ dội, mặt đất trong phạm vi vài dặm trực tiếp bị hất tung, đá vụn và cát bụi bay lên cao mấy trăm trượng, gần như chạm đến mây xanh trên trời cao.

Trong nháy mắt, hai tai của tất cả những người đang quan chiến đều mất đi cảm giác. Bất kể là trưởng lão của Phần Thiên Môn hay dân chúng bình thường trong Thương Hỏa Thành, tất cả đều bị một cơn bão lực lượng không thể kháng cự cuốn bay ra rất xa.

Trên mặt mọi người hiện lên sự kinh hãi tột cùng, luồng sức mạnh kinh khủng này đã hoàn toàn vượt xa nhận thức của bọn họ! Ngay cả những cường giả như Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha cũng chưa từng thấy qua lực lượng khủng khiếp như vậy trong đời. Bọn họ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, một thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi rốt cuộc đã dựa vào cái gì để đánh ra một đòn kinh thiên động địa như thế.

Để đánh ra Diệt Thiên Tuyệt Địa, thức thứ ba của Tà Thần Quyết, Vân Triệt cũng phải trả một cái giá cực kỳ đắt, hắn phải tiêu hao cả huyền lực lẫn sinh mệnh của bản thân mới có thể phóng thích ra sát chiêu hủy diệt chung cực này.

Lần đầu tiên hắn sử dụng chiêu này là khi đối mặt với Hạ Khuynh Nguyệt, người có thực lực tổng thể cao hơn hắn. Và lần thứ hai, chính là trong hoàn cảnh phải đối mặt với hai đại cường giả Vương Huyền Cảnh!

Sự khủng khiếp của một chiêu này, ngay cả hai đại Vương Tọa cũng không thể nào chịu đựng nổi.

Bên trong cơn bão hủy diệt kinh thiên động địa, thân thể của Phần Nghĩa Tuyệt và Phần Tử Nha bị đánh bay ra ngoài như hai con diều đứt dây, lồng ngực cả hai đều huyết nhục mơ hồ, dường như đã bị nổ tung. Tuy nhiên, thân là cường giả Vương Huyền Cảnh, dù bị trọng thương nhưng họ vẫn chưa đến mức chết ngay lập tức. Khi bị đánh bay, họ đã dồn hết toàn lực, ngưng tụ huyền lực hỗn loạn trong cơ thể để trấn áp thương thế. Nhưng đúng lúc này, khi cát bụi đầy trời tan đi, mọi người liền nhìn thấy một bóng ảnh rực lửa màu đỏ thẫm như sao băng xé toang bầu trời, lao thẳng về phía Phần Tử Nha với tốc độ còn nhanh hơn cả chiêu Diệt Thiên Tuyệt Địa lúc nãy, phá tan lớp phòng ngự của lão.

— Phượng Dực Thiên Khung!

Hai mắt Vân Triệt ẩn chứa quang mang vô cùng hung ác, huyền lực trên người hắn hỗn loạn mà cuồng bạo như đang sôi trào. Theo một tiếng nổ vang trời, dưới ánh mắt tuyệt vọng của Phần Tử Nha, Long Khuyết trùng điệp nện lên người lão, một đoàn Phượng Hoàng Chi Viêm vô cùng dữ dội nổ tung trên cơ thể lão...

— Sau khi xuống địa ngục, đừng quên nói cho lão tổ tông của các ngươi biết, kẻ giết các ngươi, hủy diệt Phần Thiên Môn của các ngươi, tên là Vân Triệt!

Bên tai Phần Tử Nha vang vọng âm thanh lạnh lẽo thấu tận xương tủy và linh hồn của Vân Triệt, đồng thời ý thức của lão cũng hoàn toàn chìm vào hư vô, thân thể mang theo ngọn lửa Phượng Hoàng đang hừng hực cháy như một viên thiên thạch rơi xuống mặt đất.

Dưới lực phản chấn của Phượng Dực Thiên Khung, thân thể Vân Triệt bị bắn lên không trung, hắn nhìn chằm chằm vào nơi Phần Tử Nha rơi xuống, một tia sức mạnh cuối cùng trên người lập tức truyền vào Long Khuyết.

— Phượng Hoàng... Phá!

Long Khuyết rực cháy Phượng Hoàng Chi Viêm lập tức rời khỏi tay Vân Triệt, xé gió bay đi, hung hăng xuyên qua thân thể chỉ còn lại hơi tàn của Phần Tử Nha vừa rơi xuống đất. Lực lượng cuồng bạo lao vào cơ thể lão, phá hủy lục phủ ngũ tạng thành một đống bầy nhầy. Con ngươi Phần Tử Nha lồi ra, cổ họng lão đã không thể phát ra tiếng kêu thảm cuối cùng, tất cả cứ thế đọng lại, rồi dần dần tắt lịm.

Một đời cường giả Vương Huyền Cảnh, cứ thế chết dưới kiếm của Vân Triệt.

Lúc này, thân thể Vân Triệt từ trên không trung rơi tự do xuống, toàn thân hắn đã suy yếu đến mức không còn một tia khí lực, ba đại huyền mạch tự động đóng lại, thương thế trên người cũng khiến đầu óc hắn choáng váng từng cơn. Cuối cùng, hắn chỉ liếc nhìn thân thể Phần Nghĩa Tuyệt rơi xuống cách đó hai dặm, trong miệng phát ra một âm thanh khàn khàn:

— Tiểu Thiền... Chúng ta đi!

Trong khoảnh khắc, Tuyết Hoàng Thú từ trong huyền ấn bay ra, đỡ lấy thân thể Vân Triệt, bay vút lên trời, bỏ chạy về phía xa. Mấy vị trưởng lão của Phần Thiên Môn muốn đuổi theo nhưng tốc độ của Tuyết Hoàng Thú nào phải thứ bọn họ có thể sánh kịp, chỉ đành trơ mắt đứng nhìn nó nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

— Thái thượng trưởng lão... Thái thượng trưởng lão!

Khi bọn họ chạy đến bên cạnh thi thể Phần Tử Nha, liền phát hiện ngũ tạng của lão đã bị phá hủy hoàn toàn, trên người không còn chút hơi thở sự sống nào. Trong khoảnh khắc, trước mắt mấy vị trưởng lão đều tối sầm, gần như ngất đi tại chỗ, miệng phát ra những tiếng kêu bi thương tột độ.

Thái thượng trưởng lão chết thảm... Chuyện này chưa từng xảy ra trong lịch sử của Phần Thiên Môn.

Một cường giả Vương Huyền Cảnh bị giết chết, đây là chuyện gần như chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử của toàn bộ Thương Phong Đế Quốc.

Bởi vì một khi bước lên Vương Huyền Cảnh, đã có nghĩa là chân chính đứng trên đỉnh cao của Thương Phong Đế Quốc, ngạo thị chúng sinh. Cường giả Vương Huyền có thể bị đánh bại, nhưng gần như không thể bị giết chết. Phần Nghĩa Tuyệt sở hữu huyền lực cao hơn Phần Tử Nha hai cấp nhỏ, có thể chiến thắng lão, nhưng muốn giết chết lão lại là chuyện cực kỳ khó khăn.

Sở dĩ Tứ Đại Tông Môn có thể đứng sừng sững trên Thương Phong Đế Quốc nhiều năm như vậy, nguyên nhân cốt lõi nhất chính là sự tồn tại của các cường giả Vương Huyền Cảnh!

Tuy Thiên Huyền Cảnh là cảnh giới cực cao của Thương Phong Huyền Giới, nhưng không phải chỉ có Tứ Đại Tông Môn mới có thể bồi dưỡng ra cường giả cấp bậc này. Thương Phong Đế Quốc có rất nhiều tông môn cường đại có thể đào tạo ra cường giả Thiên Huyền, nhưng số lượng cường giả Thiên Huyền trong toàn bộ Thương Phong Huyền Giới cũng không nhiều.

Thế nhưng từ trước đến nay, cường giả đạt tới Vương Huyền Cảnh chỉ xuất hiện trong Tứ Đại Tông Môn.

Tứ Đại Tông Môn có được cường giả Vương Huyền, đó chính là thần hộ mệnh chân chính của họ. Mỗi khi tông môn có thêm một Vương Tọa, thực lực của toàn bộ tông môn sẽ được nâng lên một tầm cao mới. Đây cũng chính là lý do vì sao năm đó ở Giải Đấu Bài Vị, khi Sở Nguyệt Thiền bộc lộ ra thực lực Vương Tọa lại khiến ba đại tông môn còn lại phản ứng kịch liệt như vậy.

Ngược lại, nếu có một Vương Tọa ngã xuống, địa vị của toàn bộ tông môn sẽ lập tức suy giảm!

Từ trước đến nay, thứ mà Tứ Đại Tông Môn chân chính dùng để uy hiếp lẫn nhau chính là các cường giả Vương Huyền Cảnh. Mất đi một người, chính là mất đi một sự uy hiếp to lớn đối với các tông môn khác.

Tuy Vân Triệt đã giết hơn ba mươi trưởng lão, các chủ Thiên Huyền Cảnh của Phần Thiên Môn, nhưng điều đó cũng không làm lung lay căn cơ của họ. Chỉ cần cho Phần Thiên Môn vài chục năm, họ lại có thể bồi dưỡng ra mười mấy cường giả cấp Thái Huyền. Có thái thượng môn chủ và thái thượng trưởng lão tọa trấn, trong phạm vi Thương Phong Đế Quốc, không có tông môn nào dám thừa dịp họ suy yếu mà gây chuyện. Bởi vì một khi hai đại Vương Tọa liều mạng, cũng đủ để cho một quái vật như Thiên Kiếm Sơn Trang phải trả một cái giá thảm khốc.

Thế nhưng, thái thượng trưởng lão chết thảm, đối với toàn bộ Phần Thiên Môn mà nói, đây chính là một đả kích chí mạng. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không bao giờ tin rằng... Vân Triệt lại có năng lực giết chết thái thượng trưởng lão của tông môn.

Sắc mặt của đám trưởng lão Phần Thiên Môn đang quỳ bên thi thể Phần Tử Nha trở nên vô cùng u ám, trong lòng bi thương như muốn khóc. Cuối cùng, Phần Nghĩa Tuyệt cũng tạm thời trấn áp được thương thế, sắc mặt hắn tái nhợt, hai tay ôm ngực, miệng phát ra một giọng nói yếu ớt:

— Tử Nha... sao rồi?

Vị trưởng lão bên cạnh lão lệ tung hoành, giọng khàn đặc:

— Thái thượng trưởng lão... Thái thượng trưởng lão hắn... hắn... đã quy tiên rồi...

Toàn thân Phần Nghĩa Tuyệt cứng đờ, sau đó kịch liệt run rẩy. Hắn nhìn về phía thi thể Phần Tử Nha, đôi môi tái nhợt run lên:

— Đưa ta... về... tông môn...

Phụt...

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Phần Nghĩa Tuyệt, dưới sự kinh hô của tất cả các trưởng lão, hắn liền nghiêng đầu, ngất đi tại chỗ.

————————————

Vân Triệt được Tuyết Hoàng Thú đưa đi rất xa khỏi Thương Hỏa Thành, không biết đã đến nơi nào. Tất cả trưởng lão của Phần Thiên Môn mang theo Phần Đoạn Hồn và Phần Nghĩa Tuyệt đang hôn mê, cùng với thi thể của Phần Tử Nha, trở về Phần Thiên Môn với vẻ mặt u ám tột độ. Bọn họ bỏ lại đám người quan chiến đang chìm trong cơn chấn động vô tận, rất lâu vẫn chưa tỉnh lại. Trong số họ có không ít người bị dư chấn lan đến khiến bản thân bị thương, nhưng trong đầu họ đều tràn ngập hình ảnh vừa mới chứng kiến, hoàn toàn không cảm nhận được cơn đau từ vết thương trên người.

Cánh cổng thành bằng đá rộng hai mươi trượng, cao hơn mười trượng của Thương Hỏa Thành đã biến mất, tường thành sụp đổ trên một phạm vi lớn. Phía nam thành, từng mảng đất đai bị tàn phá đến mức không nỡ nhìn, giống như nơi này vừa trải qua một hồi đại kiếp. Những hố sâu chi chít như sao trên trời, cái hố lớn nhất sâu đến mười mấy trượng.

Lúc này, y phục trên người thành chủ Thương Hỏa Thành đã sớm ướt đẫm mồ hôi. Cuối cùng, Thương Hỏa Thành cũng đã khôi phục lại sự yên tĩnh. Tuy nhiên, trái tim hắn vẫn đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn gắng sức lau mồ hôi lạnh trên trán... Hắn biết chắc rằng, trong một khoảng thời gian dài sắp tới, Thương Hỏa Thành sẽ trở thành tiêu điểm của toàn bộ Thương Phong Đế Quốc, một cơn sóng gió khổng lồ sắp khiến cả đế quốc sôi trào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!