Kể từ hôm nay, Phần Thiên Môn sẽ không bao giờ có thể khôi phục lại uy thế bàng bạc thuở trước. Nhất là sau khi tin tức Thái thượng Môn chủ trọng thương, Thái thượng Trưởng lão Phần Tử Nha chết dưới tay Vân Triệt truyền ra, toàn bộ Phần Thiên Môn đều bị bao phủ trong một luồng khí tức kinh hoàng. Trong lòng tất cả môn hạ đệ tử đều hoang mang, tâm thần bất an, lúc nào cũng ngửi thấy mùi hủy diệt đang lẩn khuất.
Sau kiếp nạn này, Phần Thiên Môn căn bản không còn tư cách cùng Thiên Kiếm Sơn Trang, Băng Vân Tiên Cung và Tiêu Tông tiếp tục đứng ngang hàng trong Tứ Đại Tông Môn nữa.
Trong Phần Thiên chủ các, Phần Nghĩa Tuyệt vừa tỉnh lại, Phần Đoạn Hồn cùng các trưởng lão, các chủ còn lại đều tập trung ở đây, nét mặt ai cũng u ám, bi thương.
Mỗi một lần giao thủ với Vân Triệt, bọn họ đều nhận ra mình đã đánh giá quá thấp thực lực của hắn.
Mỗi một lần bọn họ tràn đầy tự tin rằng nhất định có thể tiêu diệt Vân Triệt thì đối phương đều mang đến cho họ một kết cục tựa ác mộng.
Cái tên Vân Triệt đã vô hình trở thành cơn ác mộng đáng sợ nhất trong lòng bọn họ.
- Phụ thân, thương thế của người thế nào rồi?
Phần Đoạn Hồn tiến lên một bước, cất tiếng hỏi, giọng hắn lộ rõ vẻ bất lực sâu sắc. Đối với hắn lúc này, điều duy nhất có thể an ủi chính là Vân Triệt cũng đã bị thương nặng, nếu không, đối phương đã chẳng lập tức bỏ chạy.
- Còn chưa chết... Khụ, khụ khụ...
Phần Nghĩa Tuyệt vừa thốt lời đã kéo theo một tràng ho kịch liệt, mỗi lần ho khan đều kèm theo những tia máu. Một chiêu "Diệt Thiên Tuyệt Địa" kia của Vân Triệt đã dễ dàng phá tan mọi huyền lực phòng ngự trên người hắn, khiến lục phủ ngũ tạng của hắn chấn động lệch vị, gây ra trọng thương. Muốn hoàn toàn khôi phục Vương Huyền chi lực, hắn cần ít nhất ba tháng.
- Thái thượng Môn chủ...
Thấy cảnh này, mấy vị trưởng lão vội vàng đứng dậy, vây quanh Phần Nghĩa Tuyệt.
- Không cần... lo cho ta, ta không sao.
Phần Nghĩa Tuyệt vận chuyển huyền khí đè nén thương thế, hắn chợt ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ ngoan độc và băng lãnh tột cùng:
- Ta đã đoán sai thực lực của Vân Triệt, tất cả chúng ta đều đã đoán sai! Không ngờ các ngươi... lại gây hấn với một kẻ địch như vậy!
Tất cả các trưởng lão đều cúi đầu, sắc mặt lúc tái nhợt, lúc xanh mét.
Lồng ngực Phần Nghĩa Tuyệt phập phồng, hắn trầm giọng nói tiếp:
- Vân Triệt có quá nhiều điều không thể dùng lẽ thường để đo lường. Mới hôm trước, hắn rõ ràng đã trọng thương rời đi, nhưng chỉ sau một ngày, thương thế trên thân đã hoàn toàn bình phục... Hắn nhất định có một loại bí pháp hồi phục đặc thù nào đó. Lần này, tuy thương thế của hắn không nhẹ hơn ta, nhưng biết đâu hắn lại có thể như lần trước, hồi phục trong một thời gian cực ngắn... Đến lúc đó, chính là kiếp diệt vong của Phần Thiên Môn ta!
Lời của Phần Nghĩa Tuyệt nhất thời khiến sắc mặt tất cả mọi người có mặt đều tái như đất. Những lời này không phải do ai khác mà chính do Thái thượng Môn chủ đích thân nói ra! Và lời hắn nói cũng là sự thật tàn khốc không thể chối cãi. Thái thượng Trưởng lão ngã xuống, thân xác bị thiêu rụi, Thiên Hỏa Phần Tinh Trận bị hủy, Thái thượng Môn chủ bị trọng thương, nếu Vân Triệt thật sự tìm đến cửa, bọn họ thực sự không có gì để chống lại hắn.
- Phụ thân, rốt cuộc bây giờ chúng ta phải làm gì? Cơ nghiệp ngàn năm của Phần Thiên Môn sao có thể bị hủy diệt! Bằng không, chúng ta còn mặt mũi nào xuống cửu tuyền gặp liệt tổ liệt tông!
Phần Đoạn Hồn siết chặt hai tay nói.
- Lúc này, chỉ còn hai biện pháp!
Phần Nghĩa Tuyệt nói.
Tinh thần Phần Đoạn Hồn cùng tất cả trưởng lão lập tức chấn động, trên mặt họ lại lóe lên hy vọng, vội vàng hỏi:
- Là... biện pháp gì?
Phần Nghĩa Tuyệt hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:
- Trận tai kiếp này đã khiến chúng ta thương tích đầy mình, vô lực chống cự. Lúc này, chỉ có thể cầu viện bên ngoài... Mà xét theo thực lực của Vân Triệt, thế lực có khả năng hóa giải kiếp nạn này cũng chỉ có Thiên Kiếm Sơn Trang, Băng Vân Tiên Cung và Tiêu Tông. Băng Vân Tiên Cung trước nay không oán không thù với Phần Thiên Môn ta, họ cũng không muốn tham gia vào phân tranh, nên việc cầu viện Băng Vân Tiên Cung chắc chắn sẽ không có kết quả... Chúng ta chỉ có thể cầu cứu Thiên Kiếm Sơn Trang và Tiêu Tông... Ta từng có một đoạn giao tình sâu đậm với Thái Trang chủ của Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng Thiên Nghịch. Trong một lần đối ẩm, ta từng mỉm cười nói nếu Phần Thiên Môn gặp phải tuyệt cảnh, hy vọng hắn sẽ ra tay tương trợ, lúc đó hắn cũng mỉm cười đồng ý...
- Lăng Thiên Nghịch?
Thương Phong Huyền Giới đệ nhất nhân được chính thức công nhận, Kiếm Thánh Lăng Thiên Nghịch?
Cái tên này như sấm sét nổ vang bên tai mỗi người, khiến khuôn mặt tất cả bọn họ đều lộ vẻ kinh hỉ. Họ không ngờ Phần Nghĩa Tuyệt lại có giao tình như vậy với vị Kiếm Thánh Lăng Thiên Nghịch, đệ nhất nhân của Thương Phong. Hơn nữa hai người còn có một lời hứa hẹn sẽ ra tay khi Phần Thiên Môn gặp nguy nan!
Nếu Lăng Thiên Nghịch thật sự xuất thủ, kiếp nạn này của Phần Thiên Môn chắc chắn sẽ được hóa giải... Dù thực lực của Vân Triệt có cường đại ngoài dự liệu, nhưng thế nào đi nữa, hắn cũng không thể là đối thủ của Lăng Thiên Nghịch!
Hơn nữa, sau lưng Lăng Thiên Nghịch còn có cả một thế lực khổng lồ là Thiên Kiếm Sơn Trang.
- Tốt! Ta biết rồi, ta sẽ lập tức truyền âm cho Thiên Kiếm Trang chủ Lăng Nguyệt Phong! Để hắn chuyển lời đến Thiên Kiếm Thái Trang chủ!
Phần Đoạn Hồn có chút kích động nói.
- Đừng vội mừng.
Phần Nghĩa Tuyệt chậm rãi nói:
- Ta đã mười năm không gặp Lăng Thiên Nghịch, tâm tính hắn vốn đạm bạc, lại tiềm tu suốt hai mươi năm, rất có thể tâm đã ngao du ngoài cõi tục, không còn vướng bận hồng trần, hắn có nguyện ý ra tay tương trợ hay không vẫn còn là ẩn số. Về phần Tiêu Tông, năm đó tuy ta cũng có chút giao tình với Tiêu Vô Tình nhưng còn xa mới đạt đến mức tri kỷ. Nếu Tiêu Tông biết được thực lực của Vân Triệt, rất có thể họ sẽ kiên quyết không vì chúng ta mà đắc tội với một kẻ địch đáng sợ như vậy... Tuy hai con đường này đều có thể thử, nhưng hy vọng lại rất mong manh.
- Chưa thử sao biết không được!
Chân mày Phần Đoạn Hồn nhíu chặt, nhưng thần sắc đã không còn u ám như trước:
- Kiếm Thánh có ra tay hay không ta không chắc, nhưng phía Tiêu Tông nhất định sẽ tương trợ!
Phần Nghĩa Tuyệt liếc mắt, mặt lộ vẻ khó hiểu.
Phần Đoạn Hồn lập tức nói:
- Trước đây, khi điều tra toàn bộ thông tin về Vân Triệt, chúng ta đã vô tình biết được, tuy năm đó hắn bị đuổi khỏi gia tộc nhưng nguyên nhân sâu xa là vì bị Tứ đệ tử của Tông chủ Tiêu Tông Tiêu Tuyệt Thiên là Tiêu Cuồng Vân hãm hại! Bởi vì năm đó Tiêu Cuồng Vân muốn chiếm đoạt thê tử của hắn, đồng thời còn muốn làm nhục cô cô của hắn.
Ánh mắt Phần Nghĩa Tuyệt chợt lóe lên:
- Thật sự có chuyện này?
- Đúng vậy!
Phần Đoạn Hồn gật đầu:
- Vân Triệt chỉ vì chúng ta bắt người nhà mà đã phát thệ muốn hủy diệt Phần Thiên Môn, có thể thấy hắn cực kỳ coi trọng người thân, đồng thời cũng là kẻ lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo! Mối thù lớn như vậy với Tiêu Cuồng Vân, sao hắn có thể không báo! Nếu Tiêu Cuồng Vân chỉ là một đệ tử bình thường của Tiêu Tông thì thôi, nhưng hắn lại chính là con trai của Tông chủ Tiêu Tông! Chỉ riêng việc này cũng đủ để biến quan hệ giữa Vân Triệt và toàn bộ Tiêu Tông trở thành thâm cừu đại hận! Có lẽ hiện nay Tiêu Tông vẫn chưa ý thức được điểm này. Nếu Tiêu Tông biết chuyện, lại biết được tính cách có thù tất báo của Vân Triệt, nếu ta là Tiêu Tuyệt Thiên, ta tuyệt đối sẽ không thể ăn ngon ngủ yên ngồi chờ một ngày nào đó Vân Triệt tìm tới cửa, mà sẽ nhân cơ hội này liên thủ với chúng ta, ra tay diệt trừ Vân Triệt!
- Ta phải đi truyền âm cho Thiên Kiếm Sơn Trang và Tiêu Tông!
—————————————
Cùng lúc đó, bên trong Tiêu Tông.
- Ngươi nói cái gì... Chuyện này là thật sao?
Tiêu Tuyệt Thiên kinh hô thành tiếng.
- Hoàn toàn là sự thật! Có mấy vạn người đã tận mắt chứng kiến trận chiến trước Thương Hỏa Thành, rất nhanh thôi toàn bộ Thương Phong Đế Quốc đều sẽ biết.
Lão giả đứng trước mặt Tiêu Tuyệt Thiên nói với vẻ mặt nghiêm nghị.
- Chuyện này... thật khó tin. Ta nhớ lúc tham gia Bài Vị Chiến, tuổi của hắn mới mười bảy, năm nay nhiều nhất cũng chỉ mười chín mà thôi!
Trên mặt Tiêu Tuyệt Thiên, vẻ kinh hãi hồi lâu không tan. Hắn không thể tin nổi một thiếu niên mới mười chín tuổi lại có thể dùng sức một người dồn Phần Thiên Môn, một thế lực không kém Tiêu Tông bao nhiêu, vào tuyệt cảnh. Hơn nữa, hắn còn có thể đồng thời đối đầu với hai đại cường giả Vương Huyền Cảnh của Phần Thiên Môn, thậm chí còn giết chết một người.
Đây là thực lực khủng bố đến mức nào, là tin tức chấn động ra sao!
- Không biết là sư phụ dạng gì mới có thể bồi dưỡng được một đệ tử như vậy! Hay là hắn thật sự có thiên phú dị bẩm đến mức đó? Chẳng lẽ đúng như lời đồn, hắn là truyền nhân của Thánh Địa?
Tâm thần Tiêu Tuyệt Thiên tràn ngập cảm thán, hắn đột nhiên hỏi:
- Rốt cuộc là thâm cừu đại hận gì khiến Vân Triệt quyết tâm tiêu diệt Phần Thiên Môn? Lẽ nào Phần Thiên Môn đã giết cả tộc của hắn?
- Không!
Lão giả kia lắc đầu:
- Nguyên nhân thực sự chắc chắn sẽ khiến Tông chủ cảm thấy nực cười. Lúc trước, khi Phần Tuyệt Thành muốn cưới Thương Nguyệt công chúa đã bị Vân Triệt phá rối khiến hắn mất mặt. Vì vậy Phần Thiên Môn muốn tìm Vân Triệt trả thù, nhưng có lẽ do quá vội vàng, họ đã dùng thủ đoạn hèn hạ, bắt giữ hai người thân của Vân Triệt tại Lưu Vân Thành để dụ hắn đến Phần Thiên Môn... Vì thế, Vân Triệt đã nổi giận kinh thiên, thề phải hủy diệt Phần Thiên Môn.
- Hừ, Phần Thiên Môn lại dám dùng thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi như vậy!
Tiêu Tuyệt Thiên hừ lạnh:
- Lẽ nào, hai người thân của hắn đã bị Phần Thiên Môn hành hạ đến chết?
- Không! Hai người thân của hắn đều bình an vô sự... Nhưng chỉ vì Phần Thiên Môn bắt giữ người nhà mà hắn đã muốn diệt cả môn phái của họ.
Lão giả chợt ngẩng đầu, thận trọng nói:
- Có thể thấy, hắn chính là một kẻ có thù tất báo, một khi đã ghi hận trong lòng thì sẽ hành động như một kẻ điên... Là một người tuyệt đối không thể chọc vào!
- Đương nhiên là không thể chọc!
Tiêu Tuyệt Thiên gật đầu:
- Một kẻ có thể dùng sức một người đẩy Phần Thiên Môn vào tuyệt cảnh, lại có tốc độ trưởng thành kinh khủng đến cực điểm, nếu đã không thể làm bạn thì tuyệt đối không thể trở thành kẻ địch... Sáng mai, phải thông báo toàn tông, sau này gặp phải Vân Triệt và những người có quan hệ với hắn đều phải nhượng bộ lui binh, thà tỏ ra yếu thế cũng tuyệt đối không được đắc tội.
Tiêu Tông là một trong Tứ Đại Bá Chủ của Thương Phong Đế Quốc, một thế lực không sợ hãi bất kỳ ai. Nhưng tấm gương đẫm máu của Phần Thiên Môn khiến trong lòng hắn không thể không sinh ra sự kiêng kỵ sâu sắc, thậm chí là sợ hãi đối với Vân Triệt.
Lúc này, một vị hắc y lão giả từ bên ngoài vội vã tiến vào, gấp gáp nói:
- Tông chủ, Phần Đoạn Hồn vừa truyền âm tới, thỉnh cầu Tông chủ nể tình giao hảo khi xưa giữa chúng ta và Phần Thiên Môn, ra tay hiệp trợ họ đối phó Vân Triệt.
Nghe vậy, Tiêu Tuyệt Thiên không hề bất ngờ, chỉ nhàn nhạt cười:
- Không cần để ý. Giao tình giữa Tiêu Tông ta và Phần Thiên Môn còn chưa tốt đến mức phải vì họ mà trêu chọc một kẻ vô cùng nguy hiểm, có khả năng mang đến họa diệt tông.
- Nhưng... nhưng mà...
Hắc y lão giả hung hăng nuốt nước bọt, nói một câu khó khăn:
- Phần Đoạn Hồn nói... hắn nói... hắn nói Phần Thiên Môn chỉ vì bắt người thân của Vân Triệt mà đã gặp họa diệt môn, còn mối thù của Vân Triệt đối với Tiêu Tông ta còn sâu đậm hơn gấp trăm lần... Nếu chúng ta không ra tay tương trợ, sau khi Vân Triệt diệt Phần Thiên Môn, sẽ... sẽ đến lượt Tiêu Tông chúng ta.
Tiêu Tuyệt Thiên chợt cau mày:
- Nói bậy! Tiêu Tông ta và Vân Triệt không oán không cừu, cớ sao lại có thù hận! Chỉ để chúng ta ra tay tương trợ mà Phần Đoạn Hồn lại có thể nói ra những lời ngu ngốc cấp thấp đến vậy.
Hắc y lão giả vội lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng bắt đầu run rẩy:
- Tông chủ, có lẽ ngài còn nhớ, ba năm trước, trước khi Tiêu Tranh trưởng lão qua đời, ông ấy vẫn canh cánh trong lòng về một chi huyết mạch tại Lưu Vân Thành nên đã thỉnh cầu Tông chủ mang một hậu nhân của mình trở về Tiêu Tông... Khi đó, người mà Tông chủ phái đi chính là tiểu thiếu gia... Trước đây, người đi cùng tiểu thiếu gia là Đông Các Nghi Trượng Tiêu Mạc Sơn... Sau khi tiểu thiếu gia trở về, Tiêu Mạc Sơn từng nói với ta, ở nơi đó tiểu thiếu gia đã vì muốn làm nhục thê tử tân hôn và cô cô của một vị đệ tử trẻ tuổi mà đã bày mưu hãm hại người đó, cuối cùng còn ép người đó phải vĩnh viễn rời khỏi gia tộc...
- Mà người đó... người đó... chính là Vân Triệt của ngày hôm nay!
Khi hắc y lão giả nói ra câu cuối cùng, trong đầu Tiêu Tuyệt Thiên như có một tiếng sét kinh thiên nổ vang, hắn bật dậy, toàn thân run rẩy, cơ mặt co giật dữ dội, lắp bắp:
- Ngươi nói... cái gì?