Dù Vân Triệt nói rất nhẹ nhàng, nhưng vừa rồi hắn cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh. Nếu không có Phong Vân Tỏa Nhật bảo vệ vững chắc, với uy lực kinh người của Diệt Thiên Châu, đủ để khiến hắn trọng thương ngay tại chỗ.
Đây cũng không phải lần đầu Vân Triệt tiếp xúc với hỏa khí của Tiêu Tông. Ban đầu, hắn đã tìm được súng độc cùng Chấn Thiên Lôi trong kho báu của phân tông Tiêu Tông tại Tân Nguyệt Thành, nhưng uy lực của chúng so với Diệt Thiên Châu quả thực là một trời một vực.
Khói độc tan đi, nơi Vân Triệt đứng đã biến thành một hố sâu vài chục trượng, nhưng toàn thân hắn trên dưới lại không hề tổn hại, ngay cả một vết máu cũng không có.
- Ngươi... Ngươi...
Tiêu Vô Nghĩa, kẻ vốn luôn bình tĩnh, tự tin mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, giờ đây hai mắt trợn trừng đến cực đại, con ngươi co rút lại dữ dội, như thể vừa nhìn thấy quỷ thần đáng sợ nhất thế gian. Trong lòng hắn, mấy chữ điên cuồng thét gào... Không thể nào... Không thể nào... Không thể nào!
Thứ vừa đánh trúng Vân Triệt không phải là Lôi Chấn Tử hay Chấn Thiên Lôi cấp thấp, mà là chí bảo của Tiêu Tông bọn hắn, là thứ ngay cả Vương Huyền Cảnh cũng không dám đối đầu trực diện, là Diệt Thiên Châu mà toàn bộ Tiêu Tông cũng chỉ có hơn hai mươi viên!
Diệt Thiên Châu không chỉ có uy lực cực lớn, mà sau khi nổ tung còn tỏa ra khói độc. Một khi dính phải vết thương hở, độc tố sẽ nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể, khiến người trúng độc chết trong vài giây. Kể cả khi hít phải độc khí, nó cũng sẽ phát tác cực nhanh... Vậy mà Vân Triệt đứng giữa làn khói độc, vẻ mặt lại cười nhạt, không có chút dị thường nào!
- Thẳng thắn mà nói, uy lực của thứ gọi là Diệt Thiên Châu này không tệ, chất độc cũng tương đối lợi hại.
Vân Triệt nhìn chằm chằm vào Tiêu Vô Nghĩa đang kinh hãi tột độ, chậm rãi nói:
- Loại độc này được luyện thành từ Phần Mạch Thảo, Thiên Trùng Hoa, Tử Dạ Khô Lâu Đằng, Quỷ Lệ Huyết Văn Hoa, nước bọt của mãng xà kịch độc cùng với nọc của Lôi Viêm Thiềm Thừ, kịch độc vô song, phát tác cực nhanh. Một khi xâm nhập vào cơ thể, cho dù là một vị Vương Tọa cũng khó lòng áp chế. Mà nếu trúng phải Diệt Thiên Châu trước, sau đó lại hít vào khói độc, e là Vương Tọa cũng chín chết một sống...
Vân Triệt bắt đầu bước về phía trước, giọng nói trở nên càng lúc càng băng giá:
- Cho đến bây giờ, ta chưa từng làm bất cứ điều gì có lỗi với Tiêu Tông các ngươi, thậm chí còn không có xung đột lợi ích nào. Vậy mà Tiêu Tông các ngươi vì muốn dồn ta vào chỗ chết đã dùng trăm phương ngàn kế, không từ thủ đoạn. Thật sự là... rất tốt!
Lời của Vân Triệt khiến trái tim Tiêu Vô Nghĩa đột nhiên co thắt lại... thành phần kịch độc trong Diệt Thiên Châu bị Vân Triệt nói không sai một chữ! Hắn bình an vô sự sau vụ nổ của Diệt Thiên Châu, cộng thêm mấy câu nói ngắn ngủi này đã khiến phòng tuyến tinh thần của Tiêu Vô Nghĩa sụp đổ dữ dội. Nghĩ đến thảm cảnh của Phần Thiên Môn, lại nghĩ tới hậu quả khi không giết được Vân Triệt, mồ hôi lạnh sau lưng hắn lập tức tuôn như suối.
- Vân... Triệt...
Tiêu Vô Nghĩa nghiến chặt răng, gằn ra cái tên Vân Triệt. Trong tầm mắt hắn, Vân Triệt càng lúc càng gần, dần dần chỉ còn cách mười trượng. Theo mỗi bước chân của hắn, một cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng lại trỗi dậy mãnh liệt. Hắn trừng mắt, rồi đột nhiên cắn răng, bàn tay phải vốn nắm chặt bỗng khẽ động, chuẩn bị ném ra hai viên Diệt Thiên Châu còn lại.
Biết trên người Tiêu Vô Nghĩa còn giấu thứ đáng sợ như Diệt Thiên Châu, tinh thần Vân Triệt căng như dây đàn, phần lớn sự chú ý đều tập trung vào bàn tay hắn. Ngay khoảnh khắc bàn tay kia có dị động, ánh mắt Vân Triệt lóe lên, toàn thân đột ngột bùng cháy Phượng Hoàng Viêm.
Phượng Dực Thiên Khung!
Vân Triệt từng bước áp sát Tiêu Vô Nghĩa chính là vì khoảnh khắc này. Ngay lúc Tiêu Vô Nghĩa định ném ra hai viên Diệt Thiên Châu cuối cùng, một bóng lửa phía trước bỗng lóe lên, một luồng sức mạnh cuồng bạo tột cùng chợt ập tới. Tốc độ nhanh đến mức ngay cả Vương Tọa cũng không kịp phản ứng. Tiêu Vô Nghĩa chỉ thấy Vân Triệt đột ngột áp sát, cổ tay vừa mới giơ lên đã bị một cỗ sức mạnh khủng khiếp đánh thẳng vào ngực ở cự ly gần.
Oanh!
Uy lực của Long Khuyết dưới sự gia trì của Phượng Dực Thiên Khung tuyệt không thua kém một viên Diệt Thiên Châu. Xương ngực Tiêu Vô Nghĩa vỡ nát trong tiếng rắc, cả người hắn bay ngang ra ngoài giữa tiếng kêu gào thảm thiết. Hai viên Diệt Thiên Châu sắp ném ra cũng theo đó tuột khỏi tay. Thân hình Vân Triệt khẽ lướt, nhanh như chớp tóm lấy hai điểm sáng màu tím giữa không trung... Diệt Thiên Châu vừa vào tay, hắn liền cảm nhận được huyền trận bên trên, lập tức hiểu rõ cách sử dụng.
Phanh!
Tiêu Vô Nghĩa rơi xuống đất ở ngoài mười trượng, sau khi lăn lộn mấy vòng mới lảo đảo đứng dậy, một tay ôm lấy lồng ngực máu thịt be bét, một tay liều mạng dập tắt Phượng Hoàng Chi Viêm đang bám trên người, sau đó phi thân lên, liều mạng bỏ chạy.
- Hừ, còn muốn chạy sao?
Ánh mắt Vân Triệt âm u, thu hồi Long Khuyết, tốc độ bộc phát đến cực hạn, tức tốc đuổi theo. Nhưng Tiêu Vô Nghĩa càng bay càng cao, dù tốc độ của Vân Triệt không kém, cũng không cách nào thực sự đuổi kịp. Vân Triệt ngẩng đầu, khóa chặt vị trí của Tiêu Vô Nghĩa, tay phải nắm một viên Diệt Thiên Châu, cổ tay đột nhiên vận sức.
Vân Triệt có thể vung vẩy thanh Long Khuyết nặng hơn hai vạn cân một cách tự nhiên, điều kiện tiên quyết chính là lực cánh tay của hắn kinh khủng đến mức không gì sánh được. Dưới lực cánh tay này, viên Diệt Thiên Châu hắn ném ra có tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần so với Tiêu Vô Nghĩa. Tiêu Vô Nghĩa đang một lòng chạy trối chết chợt nghe thấy sau lưng có một tiếng xé gió cực kỳ bén nhọn truyền đến. Hắn theo bản năng quay đầu lại, kinh hoàng thấy một điểm sáng màu tím đã cách mình chưa đến một thước.
- A a...
Hốc mắt Tiêu Vô Nghĩa như muốn nứt ra, trong miệng phát ra một tiếng gào thét tuyệt vọng...
Oanh!!!!
Diệt Thiên Châu nổ tung, tựa như một đạo sấm sét kinh thiên động địa giữa không trung, chấn động khiến toàn bộ Phần Thiên Môn rung chuyển. Hỏa quang phóng lên trời, lôi điện điên cuồng tàn phá, khói độc từ từ lan tỏa. Một bóng đen trong đó bị hất tung lên cao, sau đó lại nhanh chóng rơi xuống, nện mạnh xuống đất.
Áo choàng của Tiêu Vô Nghĩa đã bị nổ thành mảnh vụn, toàn thân máu thịt nát bét. Khói độc hòa vào máu tươi, tàn nhẫn phát tác khiến hắn không ngừng co giật trên mặt đất, phát ra những tiếng gào thét cực kỳ thống khổ.
Vân Triệt không nhanh không chậm bước tới, đi thẳng đến bên cạnh hắn, sau đó nắm lấy Long Khuyết, mặt không cảm xúc đâm xuống một kiếm.
Phốc...
Long Khuyết không chút trở ngại đâm vào cơ thể Tiêu Vô Nghĩa, xuyên thẳng qua trái tim hắn. Thân thể Tiêu Vô Nghĩa cứng đờ, hai mắt lồi ra nhìn Vân Triệt một hồi, rồi mới hoàn toàn đổ sụp, không còn chút động tĩnh.
Trong vòng ba ngày, hai vị Vương Tọa liên tiếp chết dưới thanh Long Khuyết.
Vân Triệt tháo nhẫn không gian của Tiêu Vô Nghĩa xuống, tùy ý quét qua bên trong, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười hài lòng. Là thái thượng trưởng lão của Tiêu Tông, đồ đạc trên người Tiêu Vô Nghĩa tự nhiên không có thứ tầm thường, gần như tùy tiện lấy ra một món cũng đều là bảo vật mà người thường không dám mơ tới. Trong này còn có một viên Diệt Thiên Châu khác, ngoài ra còn có một chiếc chìa khóa màu xanh rất đặc biệt... Chắc là dùng để mở một nơi trọng yếu nào đó của Tiêu Tông.
Sau khi đá văng thi thể của Tiêu Vô Nghĩa, Vân Triệt mới xoay người lại, nhìn về phía Phần Đoạn Hồn cùng tất cả trưởng lão sắc mặt đã trắng bệch như đất... Diệt Thiên Châu không thể làm gì được Vân Triệt, lòng họ đã chìm xuống đáy vực. Giờ đây, cái chết thảm của Tiêu Vô Nghĩa đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng của bọn họ, biến nó thành tuyệt vọng.
- Các ngươi chọn tự kết liễu, hay muốn ta tự mình ra tay?
Vân Triệt nheo mắt lại, lạnh lùng nói.
Ba mươi ba các chủ, hai mươi bảy trưởng lão danh chấn thiên hạ, giờ chỉ còn lại hơn mười người, mà mười mấy người này cộng lại cũng không thể nào là đối thủ của Vân Triệt. Người duy nhất có thể đấu với Vân Triệt một trận là thái thượng môn chủ Phần Nghĩa Tuyệt cũng đã trọng thương. Nỗi bi ai và tuyệt vọng bao trùm trái tim tất cả mọi người, khiến họ không thể dấy lên một tia ý chí phản kháng hay giãy giụa nào.
- Vân Triệt, ngươi thật sự muốn... đuổi tận giết tuyệt sao!
Phần Nghĩa Tuyệt nghiến răng nghiến lợi nói.
Vẻ mặt Vân Triệt âm trầm, băng lãnh đáp:
- Ta đã cho các ngươi cơ hội, mấy lần cho các ngươi đường lui... Là các ngươi, hết lần này đến lần khác ép ta phải diệt môn các ngươi! Hôm nay, tất cả các ngươi đều phải chết, bắt đầu từ ngày mai, trên đời này sẽ không còn Phần Thiên Môn nữa!
Vân Triệt giơ Long Khuyết lên, chỉ thẳng vào Phần Nghĩa Tuyệt, đưa ra phán quyết cuối cùng.
Phần Nghĩa Tuyệt cầm Tuyệt Viêm Đao, ngẩng đầu lên, thở ra một hơi thật dài:
- Cơ nghiệp nghìn năm của Phần Thiên Môn ta, vậy mà lại hủy trong tay thế hệ này, ta còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông... Vân Triệt, Phần Thiên Môn ta có ngày hôm nay đúng là gieo gió gặt bão, không thể hoàn toàn trách ngươi! Nhưng các đệ tử trong môn đều vô tội, mong ngươi sẽ không ra tay với họ. Đợi chúng ta giải tán xong, chúng ta sẽ tự kết liễu!
- A...
Vân Triệt cười nhạt, tiếng cười âm lãnh như đến từ địa ngục:
- Lỗ tai ngươi điếc rồi sao! Ta vừa mới nói, hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết... Tất cả!! Vào thời điểm các ngươi hèn hạ đến mức bắt người nhà của ta, ta đã thề phải khiến Phần Thiên Môn các ngươi... máu chảy thành sông, cỏ không còn một ngọn!
Phần Nghĩa Tuyệt chợt ngẩng đầu, trên mặt Phần Đoạn Hồn và các đại trưởng lão lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ, toàn bộ đệ tử Phần Thiên Môn xung quanh cũng run rẩy... Ý của Vân Triệt không chỉ là muốn giết môn chủ, trưởng lão, các chủ... mà còn muốn giết tất cả mọi người của Phần Thiên Môn!
Hắn muốn khiến cả Phần Thiên Môn, chân chân chính chính diệt môn!
Một luồng khí lạnh lẽo lan tràn khắp Phần Thiên Môn. Bọn họ làm sao cũng không ngờ được, Vân Triệt lại trả thù tàn nhẫn và quyết tuyệt đến vậy. Giọng Phần Nghĩa Tuyệt run rẩy:
- Ngươi... Ngươi... cho dù Phần Thiên Môn ta có lỗi với ngươi trước thì chúng ta cũng đã gặp báo ứng... Các đệ tử trong môn, căn bản không oán không thù với ngươi, ngươi không cần phải giết họ... Ngươi... Ngươi không sợ trời phạt sao!
Vân Triệt nở nụ cười, một nụ cười mà đám người Phần Nghĩa Tuyệt vĩnh viễn không thể nào hiểu được, hắn cúi đầu nói:
- Số người ta đã giết còn nhiều hơn số người các ngươi gặp trong cả cuộc đời. Ta lưng mang sát nghiệt, dù gặp vạn lần trời phạt cũng không đủ! Thêm mấy vạn nữa thì đã sao!
- Các ngươi nhiều lần dồn ta vào chỗ chết, ta có thể tạm bỏ qua. Nhưng các ngươi dám bắt người nhà của ta, còn suýt nữa hại chết họ... Chỉ riêng điểm này, các ngươi phải dùng cả môn phái để đền mạng! Phần Thiên Môn các ngươi còn sống một người, là còn thêm một mầm mống hận thù. Một khi mối thù này nảy mầm, có thể sẽ gây nguy hiểm cho gia gia và tiểu cô cô của ta. Dù cho khả năng đó có nhỏ đến mức nào, ta cũng tuyệt đối không cho phép nó tồn tại! Vì điểm này, tất cả các ngươi ở đây... càng phải chết!
Vân Triệt nói không chút tình cảm, không một kẽ hở, tựa như tiếng ma quỷ thì thầm khiến thần hồn người ta run rẩy. Dứt lời, hắn đã bay vút lên trời, trường kiếm múa động, hơn mười đạo Phượng Hoàng Viêm gào thét bay về phía các đệ tử Phần Thiên Môn.
Rầm rầm rầm rầm...
Hỏa diễm nổ tung ở những vị trí khác nhau, rồi nhanh chóng lan rộng, thiêu rụi từng mảng từng mảng đệ tử Phần Thiên Môn. Trong chớp mắt, toàn bộ Phần Thiên Môn bị bao phủ bởi những tiếng kêu la thảm thiết và bi thương.
Nhìn các đệ tử trong môn ngã xuống hàng loạt, toàn thân đám người Phần Đoạn Hồn run rẩy, gần như muốn gào khóc. Bọn họ vốn tưởng mình đã sai lầm khi chọc phải một con sói hung ác, một con mãnh hổ, nhưng đến giờ phút này, họ mới thực sự nhận ra, thứ mình chọc phải là một tên điên, một con ác quỷ!
- Ngươi... Ngươi là ác quỷ! Hôm nay cho dù chúng ta có tan xương nát thịt, cũng phải kéo ngươi cùng xuống địa ngục!
Các trưởng lão vốn định tự kết liễu, giờ đây lại mang theo thương tích đầy mình, mang theo nỗi bi ai và tuyệt vọng vô tận, điên cuồng lao về phía Vân Triệt.