Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 355: CHƯƠNG 354: KHÔNG CÓ MỘT NGỌN CỎ

Toàn bộ Phần Thiên Môn trên dưới đã không còn ai là đối thủ của Vân Triệt. Dù còn lại mấy vạn đệ tử, nhưng số lượng đó dù có nhiều hơn nữa cũng chẳng thể nào uy hiếp được hắn. Theo tiếng gào thét khản đặc của đám trưởng lão, tất cả đệ tử đều dẹp tan nỗi sợ hãi và bi thương, gầm lên như dã thú, vung vũ khí xông về phía Vân Triệt.

Vân Triệt ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng lướt qua đám người gần nhất, gương mặt không một gợn sóng. Phía trước là mười ba vị trưởng lão cuối cùng của Phần Thiên Môn cùng nhau lao tới. Trong tuyệt vọng và bi phẫn, gương mặt bọn họ hoàn toàn vặn vẹo, hai mắt trợn trừng như muốn nứt ra, mang theo thương thế nặng nhẹ khác nhau trên người, bộc phát ra sức mạnh vượt xa ngày thường.

Vân Triệt lạnh lùng vung cự kiếm, bước chân tiến tới... tiếp tục cuộc tàn sát đẩy Phần Thiên Môn đến bờ diệt vong.

Oanh!

Mười ba vị trưởng lão chỉ hận không thể cùng Vân Triệt đồng quy vu tận, đối mặt với đòn tấn công của hắn, họ hoàn toàn không né tránh mà điên cuồng lao vào đón đỡ, nhưng sức mạnh Thiên Huyền Cảnh trong mắt Vân Triệt đã chẳng còn chút uy hiếp nào. Trong tiếng nổ vang trời, tất cả bọn họ đều bị đánh bay, một nửa lập tức trọng thương. Vân Triệt lướt chân, luồng sức mạnh thứ hai từ Long Khuyết bạo phát, đánh thẳng vào người Phần Đoạn Hồn.

Phần Đoạn Hồn vốn không phải đối thủ của Vân Triệt, lại thêm thương thế chưa lành, bị một kích đánh văng ra xa, một cánh tay nổ tung tại chỗ. Nhưng Vân Triệt không truy đuổi, ánh mắt vững vàng khóa chặt Phần Nghĩa Tuyệt sau lưng Phần Đoạn Hồn, Phượng Hoàng Chi Viêm cuồng bạo từ trọng kiếm tuôn ra.

Sức mạnh kinh khủng tạo ra những gợn sóng kịch liệt trong không gian, ánh lửa nóng rực chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của Phần Nghĩa Tuyệt. Hắn lảo đảo lùi lại, hai tay dốc toàn lực phòng ngự trước người...

Phanh!!!

Phượng Hoàng Chi Viêm nổ tung, nhưng sức mạnh cuồng bạo từ trọng kiếm không hề tiêu tán, mà thô bạo đánh thẳng vào lớp phòng ngự mà Phần Nghĩa Tuyệt gắng gượng dựng lên... Dưới trạng thái trọng thương còn vọng động huyền lực, lại thêm trận chiến kịch liệt đã khiến Phần Nghĩa Tuyệt lùi lại mấy chục trượng, phun ra một ngụm máu tươi, lực lượng toàn thân tán loạn. Phượng Hoàng Trảm hung hãn lao tới, xuyên thẳng qua lồng ngực Phần Nghĩa Tuyệt... gào thét phá tan sau lưng hắn!

- Thái... Thái thượng môn chủ!

- Thái thượng môn chủ!!!!

Phần Nghĩa Tuyệt ngơ ngác nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, trong thoáng chốc, hình ảnh uy nghiêm và huy hoàng của Phần Thiên Môn hiện lên, nhưng rồi tất cả hóa thành một khoảng trống vô tận. Thân thể hắn cũng chậm rãi ngã xuống trong khoảng trống ấy, âm thanh cuối cùng bên tai là những tiếng kêu bi thiết vang vọng xung quanh.

Tuy Phần Nghĩa Tuyệt đã hơn hai mươi năm không lộ diện, nhưng hắn vẫn luôn là trụ cột chân chính của Phần Thiên Môn. Cái chết của hắn cũng đồng nghĩa với việc Phần Thiên Môn đã thực sự kết thúc.

- Không cần gào to như vậy.

Vân Triệt mặt không đổi sắc nói:

- Bởi vì các ngươi sẽ lập tức... cùng nhau xuống địa ngục!!

Dứt lời, một ngọn Phượng Hoàng Chi Viêm khổng lồ bùng lên từ người hắn, trong nháy mắt, ngọn lửa phượng hoàng cuồng bạo bao trùm không gian trăm trượng, cuốn vô số đệ tử Phần Thiên Môn vào trong... Phượng Hoàng Chi Viêm tùy ý lan tràn, không ngừng cắn nuốt mảnh đất của Phần Thiên Môn... Dù trời đã rạng sáng, nhưng ánh lửa nóng rực vẫn thiêu đốt bầu trời trên đỉnh Phần Thiên Môn.

——————————————

- Ách!!

Tiêu Tuyệt Thiên đang nhắm mắt trầm tư bỗng nhiên toàn thân chấn động như bị sét đánh, hắn bật dậy, hai tay run rẩy, trán trong nháy mắt đẫm mồ hôi lạnh.

- Tông chủ, có chuyện gì vậy?

Lão giả bên cạnh vội hỏi.

Khóe mắt Tiêu Tuyệt Thiên co giật, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng và kiêng kỵ sâu sắc. Thân là tông chủ Tiêu Tông, hắn gần như chưa bao giờ biểu lộ thần sắc như vậy:

- Linh hồn ấn ký của Nhị thúc... đã biến mất! Lão... đã chết!

- Cái gì!?

Hắc y lão giả kinh hãi thất thanh, sau đó lo sợ lắc đầu:

- Không thể nào! Huyền lực của trưởng lão Vô Nghĩa gần ngang thái thượng tông chủ, gần như vô địch khắp Thương Phong, hơn nữa trên người lão còn mang theo năm viên Diệt Thiên Châu, làm sao có thể...

- Ta cũng không muốn tin, nhưng linh hồn ấn ký không thể nói dối! Nhị thúc thật sự đã chết. Hơn nữa, từ lúc linh hồn ấn ký suy yếu đến khi hoàn toàn biến mất, chỉ trong vòng vài hơi thở, có thể khẳng định Nhị thúc không chỉ chết, mà còn bị một thế lực cực mạnh giết chết thảm thương. Với thực lực Vương Huyền cấp ba của Nhị thúc, kẻ có thể khiến lão chết trong thời gian ngắn như vậy...

Nói đến đây, Tiêu Tuyệt Thiên không thể nói tiếp được nữa. Hắn cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đông cứng cả tủy xương... Vân Triệt chỉ dùng sức một người đã trọng thương Phần Nghĩa Tuyệt, giết chết Phần Tử Nha, đã khiến hắn vô cùng kinh hãi. Mà cái chết thảm của Tiêu Vô Nghĩa trong thời gian ngắn càng cho hắn biết thực lực của Vân Triệt đã kinh khủng đến mức nào... Quan trọng nhất là, Tiêu Vô Nghĩa đã chết, chứng tỏ lão không những không giết được Vân Triệt mà còn bị Vân Triệt phản sát. Vân Triệt đang giải quyết thù cũ với Phần Thiên Môn, mà ba năm trước, bọn họ cũng có thù với Vân Triệt, nay lại thêm thù mới...

Lưng áo Tiêu Tuyệt Thiên ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn đột nhiên ngẩng đầu, gấp gáp nói:

- Lập tức... Lập tức lệnh cho phân tông ở Thương Hỏa Thành toàn lực tìm hiểu tình hình hiện tại của Phần Thiên Môn... Nhanh!

- ...Vâng!

Hắc y lão giả vội vàng lui ra.

Sau khi hít sâu mấy hơi, Tiêu Tuyệt Thiên nhanh chóng bình tĩnh lại. Hắn rời khỏi chủ các, đi thẳng đến nơi ở bí mật của thái thượng tông chủ Tiêu Vô Tình... Hắn đã cảm nhận được, một hồi đại nạn liên quan đến sự tồn vong của Tiêu Tông sắp ập đến. Mà trận đại nạn này gần như không thể tránh khỏi, từ nay về sau, toàn bộ Tiêu Tông đều phải chuẩn bị sẵn sàng.

——————————————

Hôm nay, không khí của Phần Thiên Cốc khô nóng lạ thường. Một ngọn lửa cực nóng điên cuồng thiêu đốt tại trung tâm Phần Thiên Cốc, chưa đầy một canh giờ đã lan rộng hơn mười dặm, nuốt chửng toàn bộ cơ nghiệp nghìn năm của Phần Thiên Môn, thiêu rụi thành một mảnh phế tích hoang tàn.

Dưới ngọn lửa, từng cỗ thi thể bị đốt thành than, từ trưởng lão Phần Thiên Môn cho đến mấy vạn đệ tử bình thường, không một ai thoát khỏi biển lửa do Phượng Hoàng Chi Viêm tạo ra, tất cả đều bị chôn vùi dưới Phượng Viêm và Long Khuyết.

Đây mới thực sự là thây phơi khắp chốn, không một ngọn cỏ sống sót.

Phần Thiên Môn, nơi từng uy nghiêm vô song, được người người ngưỡng vọng, được xem là thánh địa của Thương Phong, chỉ trong một ngày đã hóa thành vùng đất khô cằn, trở thành một vùng đất chết khét lẹt, hoang vắng và tuyệt vọng tựa như bãi tha ma.

Đứng giữa đống phế tích cháy đen, nhìn Phần Thiên Môn bị chính tay mình hủy diệt hoàn toàn, Vân Triệt không vui sướng, không xót thương, cũng không có sự đắc ý hay ngạo nghễ khi hủy diệt một trong tứ đại tông môn, trong lòng chỉ là một mảnh tĩnh lặng... Mấy vạn người bị chôn vùi trong biển lửa và dưới trọng kiếm, mà hắn lại bình tĩnh như thể vừa nghiền chết một bầy kiến hôi.

Sự tĩnh lặng này không phải hắn cố tình tỏ ra, mà là sự tĩnh lặng thực sự, phát ra từ sâu thẳm linh hồn hắn. Cảnh tượng mà người thường cả đời cũng không thể thấy, càng không thể gây ra, nhưng đối với hắn, lại là chuyện quá đỗi bình thường...

Kiếp trước, vì báo thù cho sư phụ, hắn đã dùng kịch độc nghịch thiên trong Thiên Độc Châu khiến những tông môn kia lần lượt bị diệt môn... Khiến cả tông môn, thậm chí cả thành thị xung quanh đều thây phơi khắp chốn. Trong số đó, có vô số tông môn quy mô lớn hơn Phần Thiên Môn rất nhiều.

Hôm nay, cũng vì oán hận mà hắn làm vậy. Dù Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch đã được cứu ra an toàn, nhưng hắn đã sống qua một kiếp, sẽ không cho phép mình phạm phải sai lầm ngu xuẩn là mềm lòng và nhân từ nữa. Dù có bị sa vào ma đạo, bị người đời phỉ nhổ, chửi rủa, hắn cũng không hối hận về việc làm hôm nay.

Bởi vì kiếp trước, chính vì nhân từ mà sư phụ hắn bị người ta bức tử; cũng vì nhân từ mà hắn mấy lần rơi vào hiểm cảnh thập tử nhất sinh, cuối cùng bị ép vào tuyệt lộ; cũng vì một thoáng nhân từ mà khiến Phần Thiên Môn có cơ hội bắt đi gia gia và Tiểu Cô của hắn! Không phải trái tim hắn trở nên băng lãnh, tăm tối, mà là hai kiếp làm người đã dạy cho hắn rằng, nhân từ với bất kỳ kẻ địch nào cũng chính là tàn nhẫn với bản thân và những người bên cạnh mình... Có lúc, đó là sự tàn nhẫn chí mạng!

Giữa đống phế tích của Phần Thiên Môn, ngoài Vân Triệt ra tất cả đều là người chết. Bỗng nhiên, ngay phía trước hắn, một bóng người đứng dậy. Tóc tai hắn rối bù, mặt mày lấm lem, mình đầy thương tích, nhưng đôi mắt lại bắn ra tia sáng còn hung ác hơn cả sói hoang.

Hắn loạng choạng, dường như đã dốc hết toàn lực mới có thể đứng dậy. Nhưng theo một tiếng gầm giận dữ, không biết từ đâu, toàn thân hắn tuôn ra một luồng sức mạnh khổng lồ, cả người lao lên, hai tay siết chặt lấy cổ họng Vân Triệt.

Hành động của hắn khiến ánh mắt Vân Triệt khẽ động... Thân thể hắn rõ ràng đã hoàn toàn suy kiệt, nhưng vẫn bộc phát ra được sức mạnh như vậy. Mà đây... rõ ràng là sức mạnh được ép ra từ linh hồn!

Sống hai kiếp người, đây là lần đầu tiên Vân Triệt gặp một kẻ có ý chí cường đại đến mức có thể ép ra sức mạnh từ trong linh hồn giống như mình!

Vân Triệt giơ tay, tùy ý vung một cái. Một luồng kình phong gào thét, quét bay người kia ra xa. Hắn ngã sõng soài trên mặt đất, toàn thân run rẩy, nhưng không ngờ vẫn chậm rãi đứng dậy, trong đôi mắt là sự phẫn nộ và cừu hận khắc cốt ghi tâm.

- Phần Tuyệt Trần, ngươi nên giữ chút sức mà thở đi! Năm đó ở Thương Phong Huyền Phủ, ngươi không phải đối thủ của ta, nhưng cũng có thể miễn cưỡng giao đấu vài chiêu. Còn ngươi bây giờ, ngay cả tư cách để ta nhìn thẳng cũng không có! Bằng sức của ngươi, dù ta có đứng yên bất động, ngươi cũng đừng hòng làm tổn thương một sợi tóc của ta!

Vân Triệt nhìn chằm chằm thiếu niên tràn đầy oán hận và sát khí trước mắt:

- Hôm nay ta sẽ không giết ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, ta không giết ngươi không phải vì thương hại, cũng không phải vì không muốn giết. Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai hậu quả của việc trảm thảo không trừ căn.

- Nhưng trước khi đi, Tiểu Cô đã đặc biệt cầu xin ta tha cho ngươi một mạng, và ta đã đồng ý với nàng... Chuyện ta đã hứa với Tiểu Cô, nhất định sẽ làm được.

Vân Triệt lạnh lùng nói.

Trảm thảo không trừ căn, tất lưu hậu hoạn. Ánh mắt của Phần Tuyệt Trần khiến Vân Triệt tin chắc rằng, hôm nay tha cho hắn một mạng còn nguy hiểm hơn nhiều so với tha cho Phần Nghĩa Tuyệt! Giữ lại hắn, có lẽ sẽ là một mối họa khôn lường sau này.

Thế nhưng, hắn đã hứa với Tiêu Linh Tịch sẽ không giết Phần Tuyệt Trần, thì tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ. Hơn nữa, theo lời Tiêu Linh Tịch, nếu không phải Phần Tuyệt Trần mấy lần ngăn cản, có lẽ trước khi hắn đến Phần Thiên Môn, nàng đã tự vẫn.

Chỉ riêng điểm này đã đủ để hắn tha cho Phần Tuyệt Trần một mạng.

Về phần hậu quả, hắn sẽ tự mình gánh vác

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!