- Vừa rồi là kiếm ý không gian! Kiếm ý của hắn đã cường đại đến mức đủ để đâm thủng không gian, mặc dù chỉ là kiếm ý cấp thấp nhất, miễn cưỡng xem như nhập môn nhưng dùng để đối phó với ngươi đã hoàn toàn đủ.
Mạt Lỵ chậm rãi nói bằng giọng lạnh như băng:
- Ngươi đối mặt với hắn... không có một tia hy vọng chiến thắng nào!
- Kiếm ý không gian? Thú vị thật!
Vân Triệt chỉ nhẹ nhàng xoa ngực một cái, vết thương lập tức ngừng chảy máu:
- Càng đặt chân lên tầm cao mới, càng phát hiện ra thế giới này rộng lớn vô bờ. Trên thế giới này lại tồn tại cả kiếm ý có thể đâm thủng không gian... không hổ là đệ nhất nhân Thương Phong.
- Hai kiếm chỉ tạo cho ta một chút thương tổn không đáng kể... cũng chỉ đến thế mà thôi!
Tuy Vân Triệt nói rất nhỏ nhưng Lăng Thiên Nghịch vẫn nghe không sót một chữ. Hắn không nói tiếng nào, bước chân thong dong tiến về phía trước, thanh trường kiếm chậm rãi đâm ra... Thoáng chốc, một đạo kiếm quang dài bảy thước từ mũi kiếm bắn ra, sau đó hóa thành hai đạo, năm đạo, rồi mười đạo. Trong nháy mắt, hơn mười đạo kiếm quang phô thiên cái địa ập về phía Vân Triệt, hoàn toàn phong tỏa không gian xung quanh hắn.
Vân Triệt ngẩng mặt lên, ánh mắt trầm xuống, Long Khuyết nện xuống tựa cuồng long.
- Bá Vương Nộ!!
Một tiếng rồng gầm vang lên, giữa tiếng gầm điếc tai, kiếm quang chi trận bị đánh nát một lỗ hổng rộng nửa trượng. Vân Triệt dùng Tinh Thần Toái Ảnh thoát ra từ lỗ hổng, Long Khuyết lao thẳng về phía Lăng Thiên Nghịch.
Thấy kiếm trận của mình bị phá giải một cách đơn giản như vậy, trong mắt Lăng Thiên Nghịch lóe lên một tia tán thưởng, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ đạm mạc, nhẹ nhàng điểm kiếm trong tay ra.
Choang!!
Mũi kiếm cùng Long Khuyết nặng nề va vào nhau. Dưới sức nặng của Long Khuyết, thanh huyền kiếm bị uốn cong thành hình trăng khuyết trong nháy mắt. Chân mày Vân Triệt nhíu lại, hắn đang định tiếp tục phát lực thì bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh khủng tựa bài sơn đảo hải từ phía trước ập tới... thân kiếm uốn lượn bỗng nhiên bật lên, mạnh mẽ hất văng Long Khuyết. Cánh tay Vân Triệt như bị búa tạ nện trúng, tê dại trong nháy mắt, suýt nữa Long Khuyết cũng tuột tay bay đi, cả người hắn bị đánh bay ngược ra ngoài...
Phanh!!
Thân thể Vân Triệt đập mạnh xuống đất, khiến mặt đất bị nện thành một cái hố lớn, Long Khuyết đã tuột khỏi tay hắn ngay khoảnh khắc rơi xuống. Lúc hắn đứng dậy, toàn bộ cánh tay phải đã nứt ra hơn mười vết, máu chảy như suối, nội tạng như bị phiên giang đảo hải, đau đớn khôn tả, tựa như sắp vỡ tung.
Người trước mắt được công nhận là đệ nhất nhân Thương Phong, Vân Triệt tuyệt đối không dám xem thường. Nhưng khi chân chính giao thủ với Lăng Thiên Nghịch, hắn mới nhận ra sự cường đại của Lăng Thiên Nghịch hoàn toàn vượt xa dự đoán của hắn. Chỉ xét về mặt lực lượng, Vân Triệt có thể so với Vương Huyền cấp bốn, so với Vương Huyền cấp sáu như Lăng Thiên Nghịch tuy có chênh lệch rất lớn, nhưng cũng không đến mức khoa trương thế này.
Thế nhưng, ngoài cảnh giới ra, Lăng Thiên Nghịch còn sở hữu một loại sức mạnh mà Vân Triệt hôm nay không cách nào thấu hiểu. Kiếm ý của hắn vô cùng cường đại, biến ảo khôn lường, vừa sắc bén đến vô kiên bất tồi, lại mênh mông tựa biển cả, thậm chí có thể xuyên qua không gian, khiến người ta không thể phòng bị.
Vân Triệt giao thủ với hắn, bị áp chế hoàn toàn, còn chưa chạm được đến góc áo của Lăng Thiên Nghịch thì hắn đã bị thương.
Nhưng ngạo khí đã khắc sâu vào xương tủy, sao hắn có thể cho phép mình thảm bại!
Hắn đứng dậy, vươn tay phải nhuốm máu ra, Long Khuyết tự động bay lên, một lần nữa trở lại trong tay hắn. Mắt Vân Triệt lạnh lẽo nhìn Kiếm Thánh trên không trung, hắn không hề sợ hãi, ngược lại, chiến ý và lửa giận trong người càng bùng cháy dữ dội hơn gấp bội.
- Thực lực không tệ, vậy mà ép ta phải dùng bảy phần thực lực mới đánh lui ngươi, cũng khó trách ngươi có thể hủy diệt Phần Thiên Môn.
Lăng Thiên Nghịch từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, thanh kiếm trong tay chớp động hàn quang khiến người ta không dám nhìn thẳng:
- Ngươi kinh tài tuyệt thế nhưng tâm địa lại hiểm độc, dù phải tiếc cho tài năng của ngươi, hôm nay ta cũng phải diệt trừ!
Giọng nói của Lăng Thiên Nghịch tuy trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp nửa hoàng thành, rõ ràng như lời phán quyết. Dứt lời, kiếm ý trên người hắn khởi động, trên thanh kiếm bỗng nhiên hiện ra một đạo kiếm quang bảy màu, một luồng kiếm thế kinh khủng đến cực điểm bao phủ lấy Vân Triệt.
Mà đúng lúc này, một bóng người bỗng nhiên từ trong hoàng cung bay đến. Đó là một con Tật Phong Liệt Điểu, trên lưng nó là một thiếu niên với vẻ mặt lo lắng tột độ. Cách một khoảng rất xa, hắn đã vội vàng hét lớn:
- Gia gia, mau dừng tay!
Lăng Thiên Nghịch dừng lại giữa không trung, ánh mắt hơi động, nhìn về phía thiếu niên vừa xuất hiện:
- Kiệt nhi? Sao con lại ở đây?
Tật Phong Liệt Điểu mang theo Lăng Kiệt bay thẳng đến chắn giữa Lăng Thiên Nghịch và Vân Triệt. Lăng Kiệt đưa tay lau mồ hôi trên trán, hai tay nắm chặt, mặt lộ vẻ cầu xin:
- Gia gia, người không thể giết hắn! Con và hắn quen biết đã lâu, hắn không phải loại ác nhân như gia gia nghĩ đâu.
Lăng Thiên Nghịch vẫn chưa thu kiếm, kiếm quang bảy màu huy hoàng vô song khiến người ta kinh hãi:
- Con không ở yên trong sơn trang, lại chạy tới đây, chính là vì che chở cho tên tiểu tử ác độc này sao? Hắn tàn sát hơn bảy vạn người của Phần Thiên Môn, chỉ riêng tội này đã đáng chết vạn lần!
Lăng Kiệt cố sức lắc đầu, cầu khẩn nói:
- Không phải đâu gia gia. Tuy hắn giết tất cả người của Phần Thiên Môn... có hơi quá đáng, nhưng sự tình thế nào con rõ hơn gia gia nhiều. Từ trước đến nay đều là Phần Thiên Môn trêu chọc hắn trước, còn mấy lần đẩy hắn vào tử cảnh. Hắn bị ép đến mức không thể nhịn được nữa, mới trong cơn tức giận mà hủy diệt Phần Thiên Môn.
- Hừ! Vì ân oán của một người mà tiêu diệt toàn bộ tông môn! Cho dù trong Phần Thiên Môn có một nửa là ác nhân, chẳng lẽ nửa còn lại không phải đã chết oan uổng hay sao? Con lại che chở cho kẻ có tâm địa ác độc như vậy, thật khiến ta thất vọng tột cùng... Mau tránh ra!
Ở Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng Thiên Nghịch có quyền uy vô thượng. Mặc dù Lăng Kiệt có chút bất cần đời, đến cả phụ thân Lăng Nguyệt Phong cũng không mấy để tâm, nhưng trước mặt Lăng Thiên Nghịch, hắn không dám có nửa điểm làm càn. Mỗi lời của Lăng Thiên Nghịch như một ngọn núi lớn đè nặng lên người Lăng Kiệt, khiến hắn căng thẳng đến không thở nổi. Sắc mặt hắn nghẹn đến đỏ bừng, hắn chợt cắn răng, quật cường nói:
- Gia gia... Hắn là đại ca mà con công nhận, là người duy nhất đời này con thật tâm bái phục. Nếu hắn là loại người như gia gia nói, sao con có thể cam tâm tình nguyện nhận hắn làm đại ca... Gia gia, con cầu xin người hãy thu tay, đừng giết hắn... Nếu người nhất quyết muốn giết hắn, thì hãy giết con trước đi!
- Ngươi!
Lăng Thiên Nghịch trừng mắt, tay cầm kiếm hơi run lên... Sắc mặt Vân Triệt cũng ngưng lại, hắn hoàn toàn không ngờ Lăng Kiệt lại dám nói ra những lời như vậy ngay trước mặt Lăng Thiên Nghịch.
Mọi chuyện đều do Vân Triệt mà ra, Lăng Kiệt không tiếc mạo phạm Lăng Thiên Nghịch, lấy mạng bảo vệ hắn. Vân Triệt vô cùng cảm động, nhưng sao hắn có thể cho phép Lăng Kiệt vì mình mà gây chuyện với chính gia gia của mình. Hắn bước lên vài bước, từ phía sau ấn vai Lăng Kiệt, mỉm cười nói:
- Cậu đứng ra vì ta, ta sẽ ghi nhớ trong lòng... nhưng như thế là đủ rồi. Đây là chuyện của ta, ta sẽ tự mình giải quyết.
Lăng Kiệt quay đầu lại, lo lắng nhìn hắn:
- Nhưng mà...
- Yên tâm.
Vân Triệt nói thẳng:
- Tuy gia gia của cậu cường đại đến mức thái quá, nhưng ông ấy muốn giết ta cũng không dễ dàng như vậy. Nếu mạng ta dễ mất đến thế, ta đã không sống được đến bây giờ. Giờ cậu lui ra sau ta, ta bảo đảm sẽ bình an vô sự. Cậu ở đây, ngược lại sẽ khiến sự việc càng thêm rắc rối, đồng thời làm khó cả ta và gia gia của cậu.
Lời nói của Vân Triệt luôn có một sức mạnh khiến Lăng Kiệt tin tưởng. Hắn do dự một chút rồi gật đầu, chậm rãi lùi ra sau, nhưng hai mắt vẫn căng thẳng nhìn chằm chằm vào hai người.
Lúc này, kiếm quang bảy màu trên thân kiếm của Lăng Thiên Nghịch rốt cục bắn ra, vẽ nên một đạo lưu quang ảo ảnh trên không trung, chém xuống phía Vân Triệt.
Vân Triệt khẽ ngẩng đầu, trong hai mắt hiện lên một tia dữ tợn điên cuồng.
- Luyện Ngục!!
Trong nháy mắt, hai mắt Vân Triệt biến thành màu đỏ sẫm, Phượng Hoàng Chi Viêm trên người bỗng nhiên bùng lên, sau đó điên cuồng thiêu đốt dưới trạng thái Luyện Ngục, khiến cả người Vân Triệt biến thành một vầng mặt trời rực lửa.
- Ầm ầm...
Không gian xung quanh Vân Triệt vang lên những âm thanh đáng sợ, lực lượng toàn thân hắn cuồng bạo dâng trào, sau đó tụ tập vào hai cánh tay, khiến hai cánh tay hắn trong nháy mắt phồng to lên gấp ba lần, bên ngoài bao bọc bởi huyền lực cuồng bạo, đến không gian cũng phải run rẩy.
- Diệt Thiên Tuyệt Địa!!
Trong khoảnh khắc Long Khuyết đánh ra, không gian như bị xé làm đôi. Tất cả những người vây xem cách đó vài dặm đều cảm thấy hô hấp tắc nghẽn, tựa như toàn bộ không khí trên thế gian đã bị hút cạn... Vân Triệt một lần nữa tung ra huyền kỹ có uy lực kinh khủng nhất mà hắn sở hữu! Kiếm Thánh cường đại ngoài dự liệu của hắn, và cơ hội chiến thắng duy nhất của hắn, chính là một đòn toàn lực này!!
Đối mặt với một kiếm này, sắc mặt Lăng Thiên Nghịch đại biến.
Thân là đệ nhất nhân Thương Phong, Lăng Thiên Nghịch sở hữu sức mạnh mà không ai ở Thương Phong có thể địch nổi. Toàn bộ Thương Phong, tuyệt đối không có người nào có huyền lực vượt qua hắn.
Nhưng luồng sức mạnh bộc phát từ thân kiếm của Vân Triệt lúc này, đã vượt qua cả cực hạn của hắn!! Ngay cả khi hắn dốc hết toàn lực, cũng không thể phóng thích ra sức mạnh kinh khủng như vậy! Trong chớp mắt này, con ngươi Vân Triệt lại ẩn hiện hình bóng một con thái cổ cự long cuồng mãnh!
Mười chín tuổi... Địa Huyền cảnh cấp bảy... Làm sao có thể bộc phát ra sức mạnh như vậy!
Trong cơn kinh hãi, cơ thể Lăng Thiên Nghịch phồng lên, huyền lực không chút giữ lại mà bộc phát ra! Dưới chân bước theo quỹ đạo kỳ dị, bề mặt cơ thể hắn cấp tốc hiện lên một tầng hào quang màu trắng.
Binh!!
Kiếm quang chứa đựng kiếm ý bảy màu bị sức mạnh cuồng bạo của Long Khuyết dễ dàng phá hủy thành mảnh vụn. Lực lượng Tà Thần cùng trọng kiếm nghịch không mà lên, như một đầu cự long gầm thét phóng lên trời, hướng về phía Lăng Thiên Nghịch mà cắn nuốt. Khi nó va chạm vào lớp hào quang màu trắng trên người Lăng Thiên Nghịch, một tiếng nổ quỷ dị truyền khắp toàn bộ hoàng thành, khiến tất cả mọi người xung quanh đều sợ hãi thất thanh kêu lên.
Đối mặt với sức mạnh đáng sợ bậc này, ngay cả Lăng Thiên Nghịch cũng lựa chọn toàn lực phòng thân. Nhưng khi lực lượng của Diệt Thiên Tuyệt Địa và lực lượng hộ thân của Kiếm Thánh va chạm, dưới sự áp chế của thần lực pháp tắc cùng sức mạnh cường đại, tầng hào quang màu trắng kia nhanh chóng bị phá hủy, thôn phệ. Chưa đầy ba hơi thở đã mỏng đi hơn phân nửa, gần như chạm tới ranh giới vỡ nát... Mà lúc này, hai mắt Lăng Thiên Nghịch cũng hiện lên hai đạo kiếm quang sắc lạnh...
- Thiên Kiếm Lĩnh Vực!!
Lăng Thiên Nghịch mở hai tay ra, nghìn vạn thanh kiếm đột nhiên xuất hiện xung quanh, khuấy động thành một cơn bão kiếm khổng lồ, điên cuồng mài mòn sức mạnh của Diệt Thiên Tuyệt Địa.