Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 360: CHƯƠNG 359: PHƯỢNG VIÊM, BĂNG DI (TRUNG)

Thiên Kiếm Lĩnh Vực là lĩnh vực vô thượng của cấp Vương Tọa. Đây là một lĩnh vực công kích thuần túy, là lĩnh vực sơ cấp của Vạn Kiếm Lĩnh Vực, đồng thời cũng được công nhận là một trong những lĩnh vực mạnh nhất tại Thương Phong huyền giới. Thiên Kiếm Lĩnh Vực một khi đã xuất ra, có thể nói toàn cõi Thương Phong không một ai địch nổi.

Vậy mà Lăng Thiên Nghịch vừa mới giao thủ với Vân Triệt đã bị ép phải vội vã thi triển Thiên Kiếm Lĩnh Vực, đối với hắn mà nói, đây là lần đầu tiên trong đời. Nhưng lực lượng mà Vân Triệt đột nhiên bộc phát ra thực sự quá mức kinh khủng, nếu hắn không dùng đến lĩnh vực cực mạnh của mình, hắn có khả năng sẽ bị trọng thương dưới một kích này của Vân Triệt.

Đây là lần thứ ba Vân Triệt sử dụng Diệt Thiên Tuyệt Địa, lần đầu tiên hắn đánh bại Hạ Khuynh Nguyệt có thực lực hơn xa mình, lần thứ hai khiến cho hai đại cao thủ Vương Huyền một chết một bị thương... Mà lần này, hắn cũng ép Thương Phong đệ nhất nhân đến mức phải xuất toàn lực.

Ầm ầm ầm ầm...

Những tiếng nổ vang đinh tai nhức óc vang vọng giữa không trung, khiến không gian như muốn sụp đổ, lực lượng cuồng bạo của trọng kiếm như sấm sét, hàng nghìn hàng vạn đạo kiếm quang bị xé rách, lực lượng cuồng bạo cũng bị suy yếu. Kiếm Thánh đứng giữa trung tâm phong bạo nhưng toàn thân không hề bị chạm tới, đứng vững như bàn thạch vạn năm. Đúng lúc này, ánh mắt hắn bỗng nhiên trừng lên, bảy thành kiếm quang đột nhiên nổ tung, hóa thành mấy ngàn vòng xoáy kiếm ý, nhanh chóng thôn phệ tất cả huyền lực cuồng bạo xung quanh...

Oanh!

Theo tiếng nổ vang cuối cùng, lực lượng của Diệt Thiên Tuyệt Địa cũng hoàn toàn tiêu tán. Kiếm Thánh vẫn đứng sừng sững tại chỗ cũ, vị trí không hề thay đổi, trên người không có chút dấu vết bị thương nào, ngay cả tóc tai, quần áo cũng không có bất kỳ hư tổn... Nhưng điều này không có nghĩa là Lăng Thiên Nghịch cảm thấy thoải mái, hào quang màu trắng ngoài thân thể hắn hoàn toàn biến mất, khí tức lực lượng yếu đi rất nhiều, Thiên Kiếm Lĩnh Vực vô địch Thương Phong đã bị phá hủy đến bảy tám phần, mấy nghìn đạo kiếm quang chỉ còn sót lại vài trăm đạo.

Lăng Kiệt ở phía sau như người nằm trong mộng, đây là lần đầu tiên hắn thấy Vân Triệt xuất thủ sau hơn một năm xa cách. Hắn có thể một mình tiêu diệt Phần Thiên Môn thì tất nhiên thực lực đã đạt đến một tầm cao kinh khủng, nhưng Lăng Kiệt thật không ngờ hắn lại kinh khủng đến trình độ như vậy... Vậy mà ép gia gia của hắn phải xuất ra Thiên Kiếm Lĩnh Vực, hơn nữa còn khiến Thiên Kiếm Lĩnh Vực bị phá hủy đến mức độ này!

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn tuyệt đối không thể tin tưởng... Người của Thiên Kiếm Sơn Trang cũng tuyệt đối không tin.

Nhìn Lăng Thiên Nghịch không hề hấn gì, ánh mắt Vân Triệt chợt trầm xuống.

Bề ngoài Lăng Thiên Nghịch bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên sóng to gió lớn. Vì đỡ một kích này của Vân Triệt mà Thiên Kiếm Lĩnh Vực của hắn gần như hoàn toàn tan vỡ... huyền lực của hắn đã tiêu hao đến bốn thành!

Chặn lại một chiêu của đối phương mà lại tiêu hao bốn thành lực lượng! Đối với hắn mà nói, đây là chuyện không thể nào tưởng tượng nổi. Cùng lúc đó, sát ý trong nội tâm hắn tăng vọt... Mới Địa Huyền Cảnh mà đã có huyền lực kinh khủng như vậy, hơn nữa tốc độ trưởng thành của hắn quá nhanh, chờ hắn đến Thiên Huyền Cảnh thì ngay cả bản thân hắn cũng không phải là đối thủ. Trong cõi Thương Phong sẽ không còn ai có thể khắc chế hắn! Bất luận hôm nay thế nào, cũng phải bóp chết hắn ở đây.

Ngược lại, Vân Triệt mạnh mẽ khai mở Luyện Ngục, lại dốc sức phát động Diệt Thiên Tuyệt Địa, lực lượng của hắn đã tiêu hao hơn tám phần. Nhưng hắn cũng không phải không có giữ lại... Hắn giữ lại vài phần lực lượng để bỏ chạy.

- Nghiệt súc, nhận lấy cái chết!

Khí tức Vân Triệt suy yếu đi rất nhiều, Lăng Thiên Nghịch biết một kích vừa rồi của Vân Triệt là dốc toàn lực, lúc này đã dầu hết đèn tắt. Hắn hét lớn một tiếng, mấy trăm đạo kiếm quang sau lưng bắn ra, nhanh chóng tụ lại hóa thành một thanh thiên kiếm màu vàng dài mười trượng, mang theo kiếm thế vô địch thiên hạ, lao về phía Vân Triệt.

- Gia gia... Dừng tay!

Lăng Kiệt còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn khiếp sợ, liền thấy thanh thiên kiếm kinh khủng từ gia gia bắn ra, hắn quá sợ hãi, phi thân lao lên. Nhưng tốc độ của hắn làm sao có thể so với tốc độ của thiên kiếm, đối với tiếng la của hắn, Lăng Thiên Nghịch hoàn toàn phớt lờ, tốc độ thiên kiếm càng nhanh hơn, ầm ầm giáng xuống.

- Lão đại!

Con ngươi Lăng Kiệt co rút lại, gào thét khàn cả giọng. Chỉ cần là người có chút huyền lực, đều sẽ cảm giác được lúc này khí tức của Vân Triệt đã suy yếu đến cực điểm, với trạng thái hiện tại, một chiêu kiếm đơn giản nhất của Lăng Thiên Nghịch cũng khiến hắn không thể chống đỡ, huống chi là thanh thiên kiếm kinh khủng cỡ này! Mà chuôi thiên kiếm này mới chính là cốt lõi chân chính của "Thiên Kiếm Lĩnh Vực". Hàng nghìn hàng vạn đạo kiếm quang bị công kích của đối thủ làm cho tan nát, cuối cùng sẽ hóa thành một thanh thiên kiếm, dành cho đối thủ một kích tuyệt vọng. Tuy rằng Thiên Kiếm Lĩnh Vực đã tan vỡ, uy lực của chuôi thiên kiếm này chỉ còn lại một thành, nhưng nó cũng đủ để khiến Vân Triệt tan xương nát thịt.

Quang mang phía trên bỗng nhiên biến đổi, Vân Triệt ngẩng đầu lên, thấy kim quang chói mắt che khuất bầu trời, khí tức mạnh mẽ ẩn chứa trong kiếm quang khiến thân thể hắn như bị cự thạch vạn cân đè nặng, không thể nhúc nhích.

- Phong Vân Tỏa Nhật!

Thiên kiếm giáng xuống, Vân Triệt bật người dậy, trong nháy mắt mở ra tầng phòng ngự của Tà Thần.

Oanh!!!

Thiên kiếm đụng vào bình chướng Phong Vân Tỏa Nhật, vô tận kiếm ý kèm theo kiếm quang điên cuồng tỏa ra khắp bầu trời, giống như một vầng thái dương màu vàng nổ tung trên mặt đất. Thiên kiếm tầng tầng ép xuống, nhưng không cách nào đột phá tầng bình chướng của Tà Thần kia, nó chỉ có thể đẩy thân thể Vân Triệt lùi lại phía sau...

Keng! Keng!

Thiên kiếm cùng bình chướng Tà Thần đồng thời xuất hiện một vết nứt, hai vết nứt lan tràn rất nhanh, một cái lan ra toàn bộ thân kiếm, một cái lan ra toàn bộ bình chướng!

Phanh!

Hầu như trong cùng một lúc, bình chướng Tà Thần cùng thiên kiếm triệt để vỡ nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ bay đầy trời. Thân thể Vân Triệt bị hất văng về sau mười mấy trượng, lúc sắp rơi xuống đất liền thi triển Tinh Thần Toái Ảnh nhanh chóng lướt đi, tránh được dư ba của thiên kiếm sau khi vỡ nát, toàn thân trên dưới không bị thương chút nào. Nhưng lực lượng của hắn lại suy yếu thêm lần nữa, lúc thân thể hắn dừng lại, miệng mở to thở hổn hển.

Thấy Vân Triệt không bị thương chút nào dưới thiên kiếm, cuối cùng trên mặt Lăng Thiên Nghịch cũng hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng phản ứng của hắn vô cùng nhanh chóng, cánh tay vung lên, những mảnh vỡ của thiên kiếm lại hóa thành hơn mười đạo kiếm quang màu vàng trong nháy mắt, bay về phía Vân Triệt vừa mới đáp xuống đất.

Vân Triệt vừa mới gắng gượng chống đỡ thiên kiếm, lại phải phân tán lực lượng để sử dụng Tinh Thần Toái Ảnh nên lực lượng thiếu hụt, đây là lúc lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh. Kiếm quang màu vàng gần như theo sát tới, mũi chân hắn vừa chạm đất, kiếm quang màu vàng đã áp sát không tới ba thước, khiến hắn không có khả năng né tránh.

Nhưng với thân thể Long Thần của hắn, kiếm quang mà Kiếm Thánh vội vàng ngưng tụ lại căn bản không thể đâm thủng thân thể hắn, nhiều lắm chỉ để lại trên người hắn hơn mười vết thương không nặng không nhẹ mà thôi. Ngay khi hắn cắn chặt răng, chuẩn bị dùng thân thể cứng rắn chống đỡ kiếm quang thì trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện ánh sáng xanh lam lạnh như băng, không gian xung quanh bị đóng băng trong nháy mắt. Thời điểm kiếm quang cách Vân Triệt chưa đầy nửa thước bỗng nhiên đình trệ lại, sau đó từ màu vàng kim hóa thành màu xanh lam.

Cuối cùng, dưới một tiếng "phanh" giòn tan vang lên, chúng liền bị nghiền nát, hóa thành mảnh vụn băng lam... Những mảnh băng lam này tự nhiên rơi xuống, nhưng còn chưa chạm đất đã hoàn toàn tan biến giữa không trung.

- Đây là...

Vân Triệt cấp tốc ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời.

Mí mắt Lăng Thiên Nghịch nhíu lại, khẽ giọng:

- Băng Vân Quyết? Không đúng... Chờ một chút! Chẳng lẽ là...

Ánh sáng xanh lam yêu dị, cùng với loại khí tức cường đại thần bí không thuộc về Băng Vân Quyết khiến Lăng Thiên Nghịch bỗng nhiên nghĩ tới điều gì. Trong sát na đó, sắc mặt hắn chợt biến đổi, đột nhiên quay đầu nhìn về phía bầu trời.

Trên bầu trời cao trăm trượng hiện lên một bóng hình màu lam nhạt. Sự xuất hiện của nàng khiến tất cả ánh sáng giữa thiên địa đều lu mờ trong nháy mắt, khiến người ta ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng liền không cách nào dời đi ánh mắt, giống như thấy được nữ thần từ thiên cung hạ phàm, mông lung, thần bí, rực rỡ tuyệt trần, tựa như ảo mộng.

- Khuynh Nguyệt...

Vân Triệt khẽ gọi.

Lúc trước đến Băng Vân Tiên Cung, hắn không gặp được nàng. Hắn thật không ngờ, mình và nàng lại tái kiến trong hoàn cảnh này. Đã hơn một năm không gặp, Hạ Khuynh Nguyệt mang đến cho hắn cảm giác biến hóa rất lớn. Nàng vẫn là tuyệt thế mỹ nhân không thuộc về cõi trần như trước, nhưng lại có thêm một phần thần bí cùng lãnh ngạo không thể nói thành lời. Xung quanh thân thể nàng có băng linh phiêu động, nhưng nó đã hoàn toàn khác trước... Băng linh trên người các đệ tử Băng Vân Tiên Cung thả ra hàn khí, ngưng kết thành những tinh thể băng mỹ lệ và phiêu diêu, khiến người ta thấy cảnh đẹp ý vui, nhưng ngoài đẹp mắt ra thì không có tác dụng nào khác.

Nhưng lúc này, băng linh phiêu động xung quanh Hạ Khuynh Nguyệt lại giống như có sinh mệnh, giống như một đám tinh linh băng tuyết có sự sống, tồn tại độc lập. Những tinh linh này tự do bay lượn, như chúng tinh phủng nguyệt vây quanh chủ nhân của chúng.

- Băng Nguyệt Tiên Tử... Hạ Khuynh Nguyệt! Sao nàng lại... ở đây? Hơn nữa nàng... cách xa như vậy mà có thể hoàn toàn đóng băng công kích của gia gia!

Lăng Kiệt ngẩng đầu, kinh ngạc nói. Xung quanh hắn, từng trận nghị luận vang lên, hiện tại toàn bộ người trong cõi Thương Phong đều biết quan hệ của Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt, sự xuất hiện đột ngột của nàng khiến mỗi người đều rung động.

Khi Vân Triệt nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, Hạ Khuynh Nguyệt cũng nhìn hắn. Hai người xa cách ngàn trùng lần thứ hai gặp lại, ánh mắt và tâm tình đều ẩn chứa những lời khó nói. Sau ba năm thành hôn, đây là lần thứ hai họ gặp lại, mỗi một lần gặp nhau, họ đều cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Hắn không còn là Vân Triệt của lần trước, mà nàng cũng không còn là Hạ Khuynh Nguyệt của năm đó.

Thực lực đề thăng, tất nhiên sẽ kèm theo tâm cảnh biến hóa, thậm chí thăng hoa. Bọn họ đều không thể biết được thứ mà đối phương coi trọng và theo đuổi lúc này có còn như trước hay không, càng không biết tình cảm lặng yên đóng băng trong Thiên Trì bí cảnh của họ, có vì sự xa cách mà cuối cùng lạnh nhạt hay không.

Hay có lẽ, chính họ cũng không biết đáp án trong lòng mình.

Lăng Thiên Nghịch không tiếp tục tấn công Vân Triệt, hắn ngẩng đầu, nhìn Hạ Khuynh Nguyệt chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, thở dài một tiếng:

- Năm ngoái từng nghe Băng Vân Tiên Cung xuất hiện một vị đệ tử thiên tài, không chỉ thiên tư kinh người, lại còn vô cùng tuyệt diễm, năm mười bảy tuổi đã là Vương Huyền cấp hai... Hôm nay vậy mà đã là Vương Huyền cấp bốn. Nhớ năm đó, ta từ Vương Huyền cấp hai đến cấp bốn, dùng tròn mười lăm năm, mà ngươi chỉ dùng chưa đến hai năm. Xem ra, thời đại thuộc về ta đã hoàn toàn qua rồi. Thành tựu trong tương lai của ngươi, đúng là ta cả đời cũng không thể đạt được.

Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nói:

- Tiền bối quá khen, vãn bối được người nhờ vả mới ra tay mạo phạm, mong tiền bối bao dung, chỉ mong tiền bối buông tha Vân Triệt, hắn cũng không phải là người đại gian đại ác.

Mặt Lăng Thiên Nghịch không chút thay đổi, than thở:

- Ngươi nói việc bảo hộ Vân Triệt là ý của một mình ngươi, hay là ý của Băng Vân Tiên Cung?

❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!