Hạ Khuynh Nguyệt đáp lời:
- Ý nguyện của cá nhân ta cũng là ý của tông môn. Dù sao hắn cũng là phu quân của ta, thân là thê tử, ta không thể bỏ mặc. Hắn và cung ta có duyên phận sâu xa, đồng thời lại có ân, cung chủ đã lường trước sau khi Phần Thiên Môn bị diệt, tiền bối tất sẽ ra tay, cho nên mới để Khuynh Nguyệt đến đây. Xin tiền bối nể mặt cung ta, cung chủ có nói, tương lai nhất định sẽ tự mình đến Thiên Kiếm Sơn Trang bái phỏng tạ ơn.
Trên mặt Lăng Thiên Nghịch chợt lóe lên vẻ ngạc nhiên. Hắn thật không ngờ Băng Vân Tiên Cung lại lấy danh nghĩa tông môn để bảo vệ Vân Triệt. Nhưng sau khi giao thủ với Vân Triệt một phen, trong lòng hắn đã dấy lên nỗi kinh hãi, quyết định tuyệt đối không thể để Vân Triệt sống, nếu không hậu họa vô cùng.
- Đương nhiên ta không dám không nể mặt quý cung, nhưng Vân Triệt tội nghiệt ngập trời, tuyệt đối không thể giữ lại.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở dài, Băng Hoàng Quỳnh Hoa từ trời rơi xuống, bay lượn quanh thân nàng:
- Nếu tiền bối đã cố ý như vậy, xin thứ cho vãn bối mạo phạm.
Thanh âm Hạ Khuynh Nguyệt vừa dứt, Băng Hoàng Quỳnh Hoa đột nhiên vung lên, tạo ra một đạo băng tác dài mười mấy trượng, mang theo hàn khí thấu xương đánh xuống.
Đạo băng tác kia bay lượn đến, tựa như một con băng xà đang múa giữa không trung. Với cảnh giới của Lăng Thiên Nghịch, đòn công kích này tuy sắc bén nhưng chưa đủ để uy hiếp hắn. Thế nhưng, khi băng tác đến gần, ánh mắt hắn lại rung động lần nữa. Mãi đến khi băng tác sắp quấn lấy thân mình, hắn mới dang rộng cánh tay. Đột nhiên, kim quang trên người hắn nổ tung, huyền lực màu vàng cùng kiếm ý vô hình tuôn ra. Hắn không vung kiếm, nhưng trước người lại xuất hiện một đạo kiếm cương màu vàng... mà thân thể hắn chính là kiếm.
Lăng Thiên Nghịch lấy thân làm kiếm, chém ra một kiếm về phía trước, đôi mắt lạnh lùng bắn ra quang mang còn sắc bén hơn cả kiếm quang. Không gian ở đầu mũi kiếm bị nén lại, mặt đất phía dưới bị trùng kích tạo thành một rãnh sâu ngày càng dài.
Kiếm thế như vậy khiến tất cả mọi người nín thở. Bọn họ cảm giác dù mình cách xa vài dặm, thân thể cũng bị loại kiếm thế kinh khủng này áp chế đến nát bấy. Sự đáng sợ của Kiếm Thánh hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù mà họ có thể hiểu được.
Hạ Khuynh Nguyệt có thể đỡ được một kiếm như vậy sao?
Theo tiếng vỡ vụn vang lên, băng tác của Hạ Khuynh Nguyệt bị chém đứt hoàn toàn, hóa thành mảnh băng vương vãi khắp trời. Đối mặt với kiếm quang màu vàng của Kiếm Thánh, tuyết nhan của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn một mảnh tĩnh lặng. Lam quang toàn thân nàng khởi động, bỗng nhiên hàng nghìn hàng vạn băng linh ly thể bay ra, đan vào nhau tạo thành một tấm lưới băng lam khổng lồ xông về phía kiếm quang, phong tỏa cả kiếm quang lẫn Lăng Thiên Nghịch vào trong đó.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Băng lực cùng kiếm ý đồng thời bùng nổ, kim quang và thanh quang chém giết hỗn loạn trên không. Không khí bị đẩy dạt ra, bên ngoài tràn ngập khí lưu hỗn loạn, phong bạo cuồn cuộn nổi lên tàn phá bừa bãi. Lúc đầu, kiếm quang màu vàng chiếm thế thượng phong, cắn nát từng mảnh băng linh màu lam, nhưng sau đó tốc độ của kiếm quang càng lúc càng chậm, thậm chí càng ngày càng nhiều kiếm quang bị đóng băng rồi vỡ nát.
Phanh!!
Hai người đồng thời bùng phát huyền lực, sau đó cùng lúc lùi lại phía sau mười mấy trượng. Mặt đất dưới chân họ bị cày lên những rãnh sâu, bông tuyết bị nghiền nát trên bầu trời rơi xuống rất nhanh, phủ trên mặt đất một lớp băng mỏng.
Trên đầu, trên vai Lăng Thiên Nghịch, thậm chí trên thân kiếm, đều bị một tầng băng mỏng bao phủ, trông hơi có chút chật vật. Huyền lực khẽ động, tất cả bông tuyết bị đánh văng ra. Khi hắn nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn khác trước, thần sắc càng thêm kinh hãi:
- Quả nhiên không phải là Băng Vân Quyết! Lẽ nào ngươi đã tu thành... Băng Di Thần Công?
Bốn chữ "Băng Di Thần Công" vừa thốt ra, những người ở đây đều mang vẻ mặt mờ mịt, riêng thân thể Lăng Kiệt thì khẽ chấn động, lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ.
Người đời đều biết huyền công cốt lõi của Băng Vân Tiên Cung là Băng Vân Quyết.
Nhưng rất ít người biết, Băng Vân Tiên Cung còn có một môn huyền công hệ băng với uy lực vượt xa Băng Vân Quyết... gọi là Băng Di Thần Công.
Là người thừa kế Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng Kiệt biết rõ một bí mật... tổ tông ngàn năm trước của hắn, cũng chính là thủy tổ Thiên Kiếm Sơn Trang, đã từng thua một người ở Thương Phong Quốc.
Đó chính là thủy tổ của Băng Vân Tiên Cung—— Mộc Băng Vân!
Năm đó, tu vi huyền lực của thủy tổ Thiên Kiếm là Vương Huyền cấp tám, Thiên Kiếm Thần Quyết đã đến mức đăng phong tạo cực, còn Mộc Băng Vân chỉ có tu vi Vương Huyền cấp sáu, kém hắn hai tiểu cảnh giới... Vậy mà trong ba lần giao thủ, ông đều thua dưới Băng Di Thần Công của nàng.
Căn cứ theo ghi chép mà thủy tổ Thiên Kiếm để lại, Băng Di Thần Công vượt xa Thiên Kiếm Thần Quyết, thậm chí không thua kém gì các môn vô thượng huyền công trong thánh địa. Tu luyện Băng Vân Quyết đến cực hạn có thể đóng băng vạn vật, thậm chí đóng băng cả huyền lực, huyền khí. Nhưng Băng Di Thần Công của Mộc Băng Vân còn có thể đóng băng cả kiếm ý, kiếm tâm, thậm chí là tâm hồn của ông.
Chỉ có điều, muốn tu thành Băng Di Thần Công, không chỉ cần lấy Băng Vân Quyết làm cơ sở mà còn phải có ngộ tính cực mạnh. Sau khi Mộc Băng Vân sáng lập Băng Vân Tiên Cung, nghìn năm trôi qua vẫn không một ai có thể tu thành Băng Di Thần Công. Môn huyền công được thủy tổ Thiên Kiếm cho là siêu việt hơn cả Thiên Kiếm Thần Quyết, đã bị người đời lãng quên từ nghìn năm trước, chỉ có tam đại tông môn còn lại là có ghi chép.
Đối mặt với ánh mắt kinh hãi của Lăng Thiên Nghịch, Hạ Khuynh Nguyệt không nói gì... Mà sự im lặng của nàng cũng đồng nghĩa với việc hắn không đoán sai!
Băng Di Thần Công một lần nữa xuất hiện trên đời, trong lòng Lăng Thiên Nghịch dâng lên cảm xúc kích động không thôi, hắn cảm thán nói:
- Không ngờ ta có thể tận mắt chứng kiến Băng Di Thần Công trong truyền thuyết. Băng Vân Tiên Cung có truyền nhân như ngươi, chắc chắn sẽ huy hoàng quật khởi. Nếu Băng Di Thần Công của ngươi có thể đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, đóng băng được cả kiếm ý trong truyền thuyết, thì hôm nay, ngay cả ta cũng chưa chắc là đối thủ của ngươi. Nhưng ngươi chỉ vừa mới nhập môn, hôm nay không thể nào là đối thủ của ta được... Ngươi lui ra đi.
Lăng Thiên Nghịch xông thẳng tới, thanh kiếm mềm mại trong tay chém nhẹ một cái, trong thoáng chốc, kiếm thế lăng không, khí thôn thiên hạ, kiếm quang màu vàng che trời xé rách không gian, khiến thiên khung như bị phá toang. Dưới uy thế của một kiếm này, mọi người đều có cảm giác đất trời sắp bị chém đứt.
Băng Hoàng Quỳnh Hoa hơi rung động, phát ra tiếng ngâm khẽ như không chịu nổi, ngay cả băng linh đang bay lượn cũng trở nên chậm chạp.
Thần sắc Hạ Khuynh Nguyệt vẫn không đổi, nàng tựa như băng tuyết chi nữ vạn năm không cười. Nàng dang rộng hai tay, bỗng nhiên sắc mặt trở nên trắng như tuyết, ngay cả mái tóc dài bay múa cũng biến thành màu lam nhạt trong nháy mắt, một đóa băng liên băng lãnh mà đẹp đẽ nở rộ trước mặt nàng.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...
Băng liên nở rộ cùng một kiếm của Kiếm Thánh va chạm kịch liệt giữa không trung, kim quang và thanh quang lại đan vào nhau, nhưng chỉ giằng co được mười hơi thở, kiếm quang màu vàng bỗng nhiên trở nên cường thịnh hơn, hung hăng áp chế, nuốt chửng băng lam chi mang.
Giống như Lăng Thiên Nghịch đã nói, tuy Hạ Khuynh Nguyệt tu thành Băng Di Thần Công nhưng cũng chỉ mới nhập môn, dù sao từ lúc nàng lĩnh ngộ đến khi tu luyện cũng mới trôi qua nửa năm. Thời gian ngắn ngủi như vậy, cho dù ngộ tính của nàng cực cao, cũng chỉ tu luyện được tầng thứ nhất của Băng Di Thần Công, hơn nữa Lăng Thiên Nghịch có trăm năm tu vi, huyền lực hùng hậu vô cùng, Hạ Khuynh Nguyệt không thể nào bì kịp. Nàng có thể giằng co trong thời gian ngắn với Lăng Thiên Nghịch đã đủ để ngạo nghễ hậu thế.
Phanh!!!
Băng Di Liên Hoa hoàn toàn vỡ nát, thân thể Hạ Khuynh Nguyệt bị đẩy bay ra xa. Lăng Thiên Nghịch lấy thân hóa kiếm, chém xuống một kiếm... Hạ Khuynh Nguyệt không chút do dự ra tay với hắn, hiển nhiên là quyết tâm bảo vệ Vân Triệt. Như vậy, hắn muốn giết Vân Triệt thì trước tiên phải khiến Hạ Khuynh Nguyệt mất đi năng lực chiến đấu.
Kiếm quang màu vàng thế như chẻ tre, trong nháy mắt đã đâm thủng hơn phân nửa huyền lực hộ thân của Hạ Khuynh Nguyệt. Đúng lúc này, phía sau hắn, một trận phong bạo cuồng nộ đến cực điểm bỗng nhiên ập tới.
- Ngươi cho rằng ta không tồn tại sao!!
Toàn thân Vân Triệt bùng cháy phượng viêm, tóc đen tùy ý rối tung, khuôn mặt hắn dữ tợn, hai mắt đỏ đậm như máu, trông như ác ma đang thịnh nộ. Long Khuyết chém ra một luồng sức mạnh kinh khủng khiến trái tim Kiếm Thánh cũng phải chững lại một nhịp. Thân thể hắn xoay chuyển với tốc độ nhanh nhất, kiếm quang đang nhắm vào Hạ Khuynh Nguyệt lập tức thu về, toàn lực nghênh đón Long Khuyết.
Oanh!!!
Trọng kiếm đối đầu với thanh kiếm, âm thanh kinh khủng bùng nổ, huyền lực phong bạo oanh thẳng xuống mặt đất, cát đá bay khắp trời, khí thế kinh hoàng không thua gì biển cả gầm thét.
Chính diện va chạm ở cự ly gần chính là ưu thế lớn nhất của trọng kiếm. Lực lượng Long Khuyết bộc phát khiến ngay cả Kiếm Thánh cũng toàn thân chấn động, cánh tay phải tê dại trong nháy mắt. Ánh mắt Vân Triệt trở nên hung ác, hai tay nổi gân xanh, hắn quát khẽ một tiếng, đợt sức mạnh thứ hai từ trong cơ thể tuôn ra.
Oanh!!
Lăng Thiên Nghịch như bị bão tố hất văng ra ngoài, bay xa gần năm mươi trượng mới ổn định được thân hình giữa không trung. Hắn thấy Vân Triệt vẫn tiếp tục thì kinh ngạc nói:
- Ngươi vẫn còn dư lực?
Thân thể Vân Triệt chợt lùi lại, lúc rơi xuống đất hơi lảo đảo một cái. Hắn bước nhanh tới bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, ánh mắt rơi vào thân thể mềm mại của nàng, hỏi:
- Khuynh Nguyệt, nàng không sao chứ?
-... Vì sao vừa rồi không đi?
Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt không chút gợn sóng, thanh âm nhẹ nhàng mà băng giá.
- Chúng ta đã lâu không gặp, khó khăn lắm mới gặp lại nhau, vậy mà câu đầu tiên ngươi nói lại là bảo ta đi sao?
Vân Triệt làm ra vẻ đau lòng:
- Lão bà nhà ngươi cũng quá tuyệt tình rồi đi?
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt dừng lại trên mặt hắn một chút, rồi lại lặng lẽ dời đi, nàng nhẹ giọng nói:
- Kiếm Thánh tiền bối rất mạnh, không phải ta có thể địch nổi. Lát nữa ta sẽ dùng toàn lực ngăn chặn hắn ba mươi hơi thở, ngươi phải dùng hết sức bỏ chạy, tình cảnh hiện tại không phải là ngươi...
- Ta không đi, không phải ta đang thể hiện, mà bởi vì hắn căn bản không giết được ta!
Vân Triệt cắt ngang lời nàng, hắn bước lên phía trước, đứng ngang vai Hạ Khuynh Nguyệt, tay đặt lên ngực, cúi đầu nói:
- Ta dám xuất hiện trước mặt hắn, là có tự tin không bị hắn giết chết. Vốn dĩ ta định sau khi hắn đi sẽ trốn thật xa, nhưng bây giờ ta đổi ý rồi.
Nơi lồng ngực Vân Triệt, ba ngọn lửa chẳng biết từ đâu bỗng nhiên bốc cháy lên. Vân Triệt híp mắt lại, nói:
- Tuy thực lực của Lăng Thiên Nghịch rất mạnh, nhưng cảnh giới của chúng ta hôm nay so với hắn cũng không phải là chênh lệch một trời một vực! Trước đó giao thủ với ta, hắn cũng đã hao tổn bốn thành lực lượng. Hai chúng ta liên thủ, chưa chắc không đánh bại được hắn!!
Hô!!
Hỏa diễm trên người Vân Triệt bùng lên dữ dội, ba giọt máu Phượng Hoàng điên cuồng thiêu đốt. Khí tức vốn đã suy yếu của hắn, vào giờ khắc này bỗng nhiên tăng vọt... Ban đầu hắn định thiêu đốt phượng huyết làm cái giá để đổi lấy sức mạnh bỏ chạy, nhưng sự xuất hiện của Hạ Khuynh Nguyệt đã khiến Vân Triệt thay đổi chủ ý... Hắn muốn ngay tại hoàng thành này, trước mắt bao người, hung hăng đánh bại Kiếm Thánh, kẻ tự cho mình là người phán quyết!! Để cho Lăng Thiên Nghịch phải trả giá đắt